– Chị ơi!
Lý Úy Nhiên nghe được lời dặn dò cuối cùng của chị, mọi rào cản sâu trong tâm hồn ầm ầm sụp đổ. Cuối cùng khóc lóc đến tê tâm liệt phế nhào tới bên người Thiên Diện.
Hai chữ kêu ra vô cùng đơn giản lại tình sâu vô cùng.
– Chị ơi, chị đừng như vậy mà. . . Về sau em sẽ gọi chị là chị gái được không. . . Chị tỉnh lại đi mà. . .
Lý Ủy Nhiên khóc đến nỗi khuôn mặt nhỏ đều bị thương, dáng vẻ bi ai. Gọi đến nỗi mọi người ở bên cạnh đều đau lòng thương tiếc.
Đám Huyết tộc nhẹ nhàng thở ra, nhìn thấy Thiên Diện ngã xuống thần kinh căng cứng có chút nới lỏng. Vì Thiên Diện khiến bọn chúng cảm thấy áp bách và tuyệt vọng, thực sự quá khó chống lại.
Sắc mặt Mộ Tử Mặc thất sắc cũng trở nên tốt hơn, y thấp giọng ra lệnh:
– Giovanni, bốn người các ngươi mang người trong tộc lui lại.
– Lui lại?
Bọn người Giovanni giật mình nhìn về phía cha.
– Vì sao, cha? Bọn hắn bây giờ như cá trong chậu, đã không có sức chống cự?
Seteite âm ngoan nói.
Mộ Tử Mặc lại không để gã nói nhảm nhiều, ánh mắt bắt đầu sắc bén, gương mặt anh tuấn kia trở nên hung ác mãnh liệt:
– Nếu không muốn chết thì cút ngay lập tức!
Chính tay y giao thủ đơn giản với Lâm Phi nên biết rõ hơn so với bất luận kẻ nào. Bây giờ Lâm Phi hoàn toàn không giống trước kia. Tuy không biết cụ thể Lâm Phi có thay đổi gì nhưng kinh nghiệm trên vạn năm của y cho y biết người trẻ tuổi trước mắt kia tuyệt đối khó đối phó!
Đám Huyết tộc rùng mình một cái không dám chống lại. Tuy đầy khó hiểu nhưng cũng chỉ có thể triệu tập những người trong Huyết tộc còn lại bắt đầu lui về phía đảo Tây Bắc.
Sau lưng có thay đổi, Lâm Phi không nhìn nhưng trong lòng cũng hiểu rõ.
Mặt người đàn ông lúc này như tuyết trên núi đá lạnh lùng cương nghị, đột nhiên nhìn cơ thể lạnh buốt của Thiên Diện đến trước mặt Lý Ủy Nhiên.
– Nha đầu, trước tiên em ôm lấy chị em.
Lý Ủy Nhiến nghẹn ngào ngoan ngoãn gật đầu kéo Thiên Diện lại.
Lập tức Lâm Phi đứng lên quay người, trong chớp mắt biến mất trước mắt mọi người!
Tốc độ chuyển động của Lâm Phi thực sự quá nhanh. Thân pháp vốn quỷ dị, hư vô, mờ mịt, hôm nay thi triển ra càng giống như U Linh Quỷ Bộ. Thân như không khí, đảo mắt đã bỏ lại đằng sau mấy trăm trượng!
Nhưng Mộ Tử Mặc đương nhiên sẽ không khinh địch để Lâm Phi dễ dàng đuổi theo như vậy, một bóng đen ảo giác giống hệt Lâm Phi. Trong lúc Lâm Phi chuyển động cao độ vậy mà đã đuổi kịp Lâm Phi, một Tinh Quyền móc về phía hắn!
– Cút đi!
Lâm Phi quát lên một tiếng lớn, cánh tay trái chấn động trực tiếp vỗ mạnh vào cánh tay một cái liền đánh nát triệt để ảo giác kia!
Mộ Tử Mặc không khỏi ngạc nhiên. Ám Ảnh Ảo Giác của y không chịu được một đòn thể hiện năng lực lúc này của Lâm Phi hoàn toàn có thể bao trùm bên trên ba thánh vương khí của hắn.
Thực lực của hắn không chỉ đơn giản ở Quy Nguyễn Cảnh như vậy!
Người này chưa bao giờ dùng bất cứ nguyên khí gì, cũng không thấy chút tu vị nào nhưng sức chống đỡ cơ thể hắn cùng với việc lợi dụng từ trường, cầu thông với khí của trời đất, mỗi một dạng đều đạt độ cao mà tu sĩ tầm thường khó đạt tới! Dường như hắn đi một con đường tu luyện hoàn toàn khác, điều này khiến Mộ Tử Mặc không rõ rốt cuộc Lâm Phi có kỳ ngộ gì, hay là dị bẩm thiên phú của hắn, hoặc cũng có thể là cả hai đều có!
Bốn chiếc tàu ngầm màu đen bóng trồi lên khỏi mặt biển mở miệng ra chuẩn bị mang người của Huyết tộc rời khỏi đây.
Nhưng Lâm Phi đã đuổi đến trước, đi trên nước biển. Thân pháp khinh công chuồn chuồn điểm nước thi triển xuất quỷ nhập thần giống như chim ưng lướt biển, đi trên mặt nước như giẫm trên đất bằng.
Giovanni và Seteite kia cùng Huyết tộc đời thứ ba tuyệt đối không nghĩ rằng cha của họ cũng không cách nào ngăn cản Lâm Phi. Nhìn thấy Lâm Phi đã đứng trên biển đợi họ đều trợn mắt há mồm.
– Scarpe! Ngươi muốn làm gì? Tưởng rằng bọn ta sợ ngươi sao!
Ravnos cuồng ngạo rổng to, dù sao bọn họ người đồng thế mạnh sẽ không thực sự sợ.
Nhưng bị ảnh hưởng bởi việc Thiên Diện ngọc nát hương tàn Lâm Phi không có tâm tình nói nhảm cùng bọn chúng. Hắn không nói hai lời đấm thẳng một cái về phía bên trái!
– Oành!
Cùng một Tinh Quyền đánh ra lại kéo thành một rãnh sâu mấy chục mét trên mặt biển, nước biển bị ép mở ra lộ ra đáy biển!
Một chiếc tàu ngầm màu đen ở gần trực tiếp bị quyền phong xuyên thủng!
Ánh lửa nổi lên bốn phía, tia lửa điện tung tóe, chiếc tàu ngầm giá thành đắt đỏ của quân đoàn Địa Ngục nổ tung giống như trang giấy giòn tan!
Không đợi mấy người Huyết tộc đời thứ ba lên tiếng lần nữa Lâm Phi lại hợp hai quyền vào đánh ra. Uy lực của Tinh Quyền trực tiếp lướt qua mấy trăm mét mặt biển, xuyên qua ba chiếc tàu ngầm khác!
Rầm rầm rầm!
Ba tiếng nổ tung liên tục vang lên, chỉ vài giây bá vương dưới nước do đoàn quân Địa Ngục vất vả chế tạo cứ như vậy bị Lâm Phi phá hủy chỉ trong chốc lát!
Trong nhất thời công cụ dùng để rút lui đã không còn sót lại chút gì.
– Sao có thể như thế được!
Sắc mặt Giovanni dữ tợn lẩm bẩm trong miệng, ngón tay đưa lên không trung vẽ ra một phù văn phức tạp, một trận pháp Huyết Hồng Linh Vong đột nhiên xuất hiện.
– Cổ Huyết Thuật, Khô Hài Lang Quần!
Chỉ thấy những bộ xương soi vong linh đếm không hết kêu gào thoát ra từ trận pháp mang theo khí tức tử vong tanh mùi máu dày đặc cắn xé về phía Lâm Phi!
Cánh tay đã tái sinh của Raynos đồng thời thi triển Bạo Huyết Cuồng Hóa, toàn thân thiệu đốt huyết diễm chém ra một đạo huyết sắc đồ đao về phía Lâm Phi, trước sau bao bọc muốn lấy tính mạng của lâm Phi!
Lâm Phi hoàn toàn bất động đứng ở trên mặt biển giống như căn bản không thấy đàn sói Vong Linh đang gào thét và thanh Huyết Đạo sắc bén, ánh mắt đạm mạc lãnh khốc.
Hai người liên thủ sắp thành công, khuôn mặt Giovanni và Raynos đều lộ ra vẻ vui mừng.
Nhưng không quá nửa giây vẻ vui mừng trên mặt hai gã Huyết tộc biến thành hoảng hốt, kinh ngạc, thậm chí là khủng hoảng khó tin!
Chỉ thấy những con sói Vong Linh kia đụng đến cơ thể Lâm Phi liền giống như ác lang biến thành con cún nhỏ. Chỉ “gừ gừ” đụng vào một cái rồi không còn chút phản ứng nào nữa hóa thành tử khí trực tiếp tiêu tán, không có chút hiệu quả gì.
Mà một thanh đồ đạo do Cổ Huyết thuật ngưng tụ xẹt qua cơ thể Lâm Phi rõ ràng là chém trúng bộ phận quan trọng lại giống như lưỡi đao mỏng manh hóa thành huyết quang lốm đốm vỡ tan tành!
Cơ thể Lâm Phi hoàn hảo không chút tổn hại, thậm chí ngay cả cọng tóc cũng không rơi!
Giờ khắc này đám người Huyết tộc mới nhận ra rằng không phải Lâm Phi không trốn tránh mà là căn bản hắn xem thường chút uy lực này!
Không chỉ như thế, cơ thể Lâm Phi lui một cái vừa hay đứng ở con đường kiềm chế đường chém của Ravnos. Tay trái vừa nắm liền giữ được cổ họng của Ravnos giơ thẳng gã đàn ông lực lưỡng cao hai mét lên cao!
Raynos trợn mắt trừng Lâm Phi, huyết diễm trí mạng toàn thân gã vậy mà không có chút sát thương nào với Lâm Phi. Gã nhục nhã vung một quyền hy vọng đánh vỡ cái ót của Lâm Phi!
Nhưng Lâm Phi thấy tay phải gã đánh tới trực tiếp dùng tay phải của mình tiếp được. Sau đó như cầm một cành cây nhỏ dễ dàng vặn một cái, kéo một cái, cả cánh tay của gã đã bị đứt lìa!
Cánh tay vừa mới dựa vào năng lực khôi phục của Huyết tộc biến hình khôi phục lại lúc này lại bị cứng rắn nhổ một cái, Raynos đau đớn gào thét, khóe mắt như muốn nứt ra.
Lực lượng áp đảo khiến cho những người Huyết tộc khác ở trên bờ sợ tới mức bản năng bắt đầu rút lui.
– Bảo các ngươi đi! Không cho các ngươi ra tay! Không nghe hiểu lời bản vương nói sao?
Mộ Tử Mặc thấy hình ảnh như vậy đã biết tình huống ngày càng nghiêm trọng, lúc này vội vàng đuổi tới. Trong lĩnh vực của mình tốc độ của y cực kỳ nhanh.
Y vẫy tay một cái chỉ thấy phía dưới cơ thể Lâm Phi mặt biển xuất hiện một vùng vương khí đen như mực. Mấy chục đường vượng khí ngưng tụ thành như cánh tay như nhuyễn trùng có sinh mạng bắt đầu leo lên Lâm Phi, chậm rãi bao trùm từ dưới lên trên cơ thể Lâm Phi!
Lâm Phi vốn có cơ hội né tránh nhưng hắn cũng không chuyển động, mặc cho vương khí dần dân bao quanh hơn phân nửa cơ thể hắn.
– Một chiêu “Mặc Anh Bằng” này của bổn vương cho dù là vương giả cũng đủ để biến thành mảnh vỡ, ngươi đã trúng chiêu, khuyên người nhanh chóng buông Raynos ra, nếu không. . .
Lâm Phi căn bản chẳng buồn nghe điều kiện của y, không chút khách khí giữ lấy cánh tay còn lại của Raynos lại vặn một cái. “Răng rắc” , xương cốt đứt gãy dứt ra, “phốc” máu tươi đầm đìa phun ra, vứt cánh tay xuống!
– A. . .
Gương mặt thống khổ của Raynos vặn vẹo sống không bằng chết, hai chân điên cuồng đá vào Lâm Phi.
Nhưng Lâm Phi sớm đã chuẩn bị, một cánh tay trực tiếp đánh vào bụng gã. Sau khi tiến vào ổ bụng lại kéo ra bên ngoài một phát lôi toàn bộ nội tạng màu đỏ lòi hẳn ra!
– Cái cảm giác dẫm nát bụng ta ban nãy giờ cho ngươi nếm đủ. . .
Từng câu từng chữ của Lâm Phi tràn đầy sát khí.
Khóe miệng Raynos tóe máu, chân giãy đành đạch như con ếch sắp chết. Trong mắt tràn ngập sự không cam lòng và sợ hãi.