Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 622: Vẫn Luôn Yên Tĩnh


– Lâm Phi?

– Scarpe?

Lúc thấy được người đàn ông mọi người bị vây nhất, tất cả những bi thương tới cực điểm trong tim đều nhảy cẫng lên hoan hô, vui mừng khôn xiết, la hét lớn tiếng!

Eva kích động như muốn ngất đi, còn nhóm người Natasha cũng đều vui mừng, tín ngưỡng của họ chưa bao giờ dao động.

Ám Ảnh Chi Vương trên không trung cũng giật mình không thôi, điều này hoàn toàn ngược lại với logic thường. Bị trọng thương như vậy Lâm Phi làm sao có thể vẫn phục hồi nguyên vẹn thoát ra từ Thanh Huyết Trì?

– Scarpe! Ngươi đã làm gì với Thánh Huyết Trì?

Tổ dưỡng của thân sĩ Giovanni đều biến mất rồi, nổ trận lôi đình chất vấn.

Bốn anh em họ phát hiện được Thanh Huyết Trì lại không có chút năng lượng nào, giống như bị moi rỗng!

– Nói! Chẳng lẽ ngươi đã nuốt năng lượng trong Huyết Trì ư?

Seteite cũng kêu lên chói tai.

Lúc này Lâm Phi không còn để ý đến vấn đề của họ, hít thở được không khí mới. Lại lần nữa tìm được cảm giác của thân thể, thật sự quá tuyệt vời!

Hắn không kìm được muốn ngửa mặt lên trời hét lớn, phát tiết những áp lực cùng thống khổ phải chịu đựng!

Nhưng trong đầu giọng nói của người thần bí kia lại lần nữa hiện lên. Lúc này người thần bí vậy mà xuất hiện có chút kinh dị!

– Hiếm thấy, hiếm thấy, vậy mà có chuyện như vậy.

Lâm Phi đang quan sát thế cục xung quanh, nghe được người thân bí nói ra với giọng điệu sợ hãi như vậy rất tò mò xem chuyện gì xảy ra. Có thể khiến cho bị tiền bối cao ngạo này cảm khải như vậy.

– Tiền bối, người phát hiện ra cái gì vậy?

Lâm Phi hỏi bằng cách suy nghĩ trong đầu.

Người thần bí cười hắc hắc quái dị nói:

– Tiểu tử, không ngờ người sinh ra ở nơi bỏ đi như vậy cũng không tính quá tệ. Ở đây vậy mà còn có đứa trẻ mồ côi mang Huyết Mạch tộc, hắc hắc. Cô gái tên là Thiên Diện giống như có ý với người, thừa lúc trước khi cô ta chưa tiêu hao lực sinh mạng cuối cùng tốt nhất người nên nghĩ biện pháp bảo vệ tính mạng cô ta. Những cô gái khác bên người ngươi đều là rác rưởi, quá yếu, chỉ cản trở ngươi, tùy tiện chơi đùa thì được! Nhưng cô bé này nếu người có thể giữ ở bên người, chăm sóc cô ta trưởng thành sau này giúp đỡ ngươi, tuyệt đối không phải chuyện đùa.

Lâm Phi nhíu mày, người này tuy giúp đỡ mình nhiều lần nhưng xem thường những người phụ nữ của mình, quả thực có chút chọc giận hắn.

Lúc này Lâm Phi ngẩng đầu mạnh mẽ nhìn thấy Mộ Tử Mặc giữa không trung chiến đấu với năng lượng thần bí mới biết rằng đó là Thiên Diện! ?

– Đợi một chút. Tiền bối, người vừa mới nói là ý gì? Thiên Diện làm sao rồi? Cái gì gọi là để cô ấy từ từ trưởng thành? Cô ấy không phải đã là người trưởng thành rồi sao?

– Ngu ngốc. Ngươi nhìn bộ dáng cô bé như vậy giống như người kém cỏi sao? Con người có thể dựa vào trăm nghìn sự biến đổi bản thân? Con người có thể làm được “hạt hóa” .

Giai đoạn này của cô bé dựa theo tiêu chuẩn của con người mới chỉ là một đứa trẻ! Vì tuổi còn nhỏ, thân thể chưa trưởng thành hết cho nên phải bỏ một cái giá lớn mới có thể biến thành hình thái như vậy. Đợi đến khi trưởng thành toàn thế giới sợ rằng không chịu được uy lực của cô bé.

Âm thanh đến cuối cùng dường như tiêu tán dần, đã không còn bất kỳ phản ứng nào.

Lâm Phi nghẹn họng trân trối, có cần phải khoa trương như vậy không. Hình thái kia của Thiên Diện là hạt hóa sao? Đấy không phải là điều kiện cơ bản để vận chuyển trong chớp mắt trong tưởng tượng của nhà khoa học sao?

Đúng rồi, nếu Thiên Diện có thể làm được hạt hóa vậy cô ấy trăm lần biến hóa cũng có thể hiểu được, vì chẳng qua cô ấy những hạt tạo thành tiến hành gây dựng lại thôi!

Tuy sớm đoán được Thiên Diện chưa chắc là con người nhưng cũng không nghĩ đến vẫn còn là một đứa trẻ!

Vậy còn Lý Uy Nhiên thì sao? Là chị em ruột, cô ấy cũng chỉ là đứa bé?

Lâm Nhi cảm thấy đầu óc có chút rối loạn nhưng có một việc hắn rất rõ, chính là giờ phút này Thiên Diện đang rất nguy hiểm. Sóng năng lượng trên người cô ấy đang không ngừng yếu đi, hắn phải lập tức đi cứu viện.

– Thiên Diện! Mau dừng lại! Không được tiêu hao nữa!

Lâm Phi lên tiếng hô to, trong lòng hắn lo lắng vô cùng. Muốn lại gần nhanh một chút nhưng Thiên Diện đang ở giữa không trung.

Theo bản năng Lâm Phi thi triển khinh công đáp thang máy mà Thiên Diện thường dùng, kết quả là hắn chỉ tùy tiện thi triển thân thể lại như tên lửa bay lên trời, chốc lát đã bay lên hơn trăm mét trên không trung.

Lâm Phi chợt nghĩ đến cơ thể mình hấp thu quả Cốt Định thứ tư xong lại dựa vào tinh huyết của Tam Đại Huyết tộc, năng lượng Cốt Đinh sau khi tái cơ cấu lại độ kiên cường dẻo dai lại tăng vọt lên về chất. Cho nên đừng nói là sử dụng khinh công, dù là hai chân tùy tiện nhảy lên cũng có thể hơn trăm mét, quá dễ dàng.

Thật không biết nếu hấp thu xong năm Cốt Đinh sẽ có hiệu quả cỡ nào. Chỉ tiếc chuyện này không gấp được, những cốt Đinh thần kỳ kia khống chế gắt gao tử huyệt của bản thân.

Dù là thân thể bị hủy rồi lại thay đổi hình dáng lần nữa, Cốt Đinh sẽ trở về vị trí như cũ dường như có một sức mạnh huyền diệu nào đó tập trung lại. Xem chừng có quan hệ với công pháp độc môn của mình.

Kể từ đó Lâm Phi lại thi triển ra Mã Đạp Phi Yến, lăng không xê dịch, nhanh như tia chớp thoáng qua.

Sau khi Thiên Diện nghe thấy lời nói Lâm Phi, nhìn lại chỉ thấy Lâm Phi đã đạp không bay tới.

– Scarpe, anh không chết?

Giọng của cô gái tuy không có gì chấn động nhưng lại nghe ra được một tia vui mừng ẩn ẩn trong đó, lại có vài phần mệt mỏi.

Lâm Phi vì ngừng lại trên không trung, đành phải dùng khinh công Nhất Vi Độ Giang có chút bất ổn. Chẳng qua vẫn thật sự có thể giữ vững không rơi xuống dưới.

Tố chất cơ thể tăng lên khiến cho hắn thi triển nhiều loại võ cũng chỉ như cưỡi ngựa đường quen, rất thuận buồm xuôi gió, hiệu quả tăng gấp đôi.

– Chuyện tiếp theo giao cho tôi!

Lâm Phi lên tiếng.

– Được.

Thiên Diện âm thầm đáp ứng, hai con mắt màu tím nhạt dần, năng lượng hoả diễm bóng tối lập tức dập tắt. Cơ thể của cô khôi phục thành hình dáng con người.

Ám Ảnh Chi Vương nhìn thấy tình cảnh tượng này biết đây là cơ hội, căn bản không thu tay lại, thân ảnh vẽ ra mấy phần thân Ám Ảnh tiến đến trước người Thiên Diện đánh một chưởng vào cô!

Lâm Phi đã sớm chuẩn bị, một tay kéo cô gái cánh tay phải có tư thế Trình Bão Dương Chi, một tay lấy ý hợp khí Hỗn Nguyên Công lấy nhu thắng cương hình thành một vòng sóng khí. Sau khi đem toàn bộ vượng khí của Ám Ảnh Chi Vương hấp thụ vào cánh tay mình một tay đẩy ra, trực tiếp đánh trả lại!

Mộ Tử Mặc kinh hãi, vậy mà Lâm Phi dễ dàng khống chế được vượng khí của hắn, còn đánh trả một chiều chỉ với một tay!

Nhưng Lâm Phi cũng không rảnh để ý đến hắn nhiều. Lúc Thiên Diện khôi phục về hình dáng con người Lâm Phi mới phát hiện đến tình hình có nhiều nghiêm trọng!

Sức sống của cô hầu như không còn! Mặt cô không một chút máu, toàn thân lạnh buốt, không có một chút sức lực nào! Còn hình dạng của cô cũng biến về hình dạng vốn có của mình, vẻ khuynh quốc khuynh thành kia, dung nhan xinh đẹp không lời nào diễn tả được lúc này như buổi hoàng hôn mặt trời lặn xuống, lưu lại hình ảnh bị thương cuối cùng. Căn bản cô đã tiêu hao sức lực đến cực hạn! Thật không biết là nghị lực đến mức nào khiến cô kiên trì đến giờ!

Lâm Phi ôm cô hạ xuống mặt đất, trong lòng rung động dữ dội. Còn đau lòng hơn so với chính mình bị thương, hốc mắt đỏ lên nói:

– Rốt cuộc cô làm việc ngu ngốc gì vậy? Sao lại biến mình thành thế này! Cô. . . Máu của cô sao lại. . .

Làm Phi quan sát mới phát hiện ra, vậy mà trong cơ thể Thiên Diện chỉ còn lại chưa tới một phần hai mươi dịch máu!

Người bình thường dù thiếu ba phần máu đã nguy hiểm đến tính mạng, Thiên Diện như vậy dường như bị lấy khô máu, sớm chết mấy trăm lần rồi!

Chẳng lẽ hình dáng lúc nãy của cô là dựa vào tiêu hao máu của mình để duy trì?

Những người khác đều xông tới, nhìn thấy bộ dạng của Thiên Diện dường như đều ngây dại.

Cho dù là nam hay nữ nhìn thấy dung nhan tuyệt đẹp lại suy yếu đến cực điểm như vậy đều không dám tin vào hai mắt mình. Chỉ cảm thấy kinh tâm động phách, thần hồn đều bị rút ra!

– Đây chẳng lẽ là dáng vẻ vốn có của Thiên Diện?

Không có người đàn ông nào có thể nói ra lời, người lên tiếng là Lục Vũ Phỉ.

– Không nghĩ tới Thiên Diện tiểu thư lại xinh đẹp như vậy.

Eva có chút tự ti cúi thấp đầu.

Tô Ánh Tuyết và Tạ Doanh Doanh đều giữ im lặng nhưng đều không thể dời ánh mắt khỏi Thiên Diện. Vẻ xinh đẹp này thực sự đẹp đến không thật, giống như một giấc mộng đẹp nhất trong lòng mỗi người rơi vào hiện thực khiến cho người ta đến ghen tị cũng không dám.

Hai mắt Lý Uy Nhiên đầy nước mắt quỳ trên mặt đất, thấy bộ dạng của Thiên Diện như vậy cõi lòng tan nát không nói nên lời.

Đừng nói đến người của họ ở một bên, ngay đến tất cả những người của quân đoàn Luyện Ngục trong lúc nhất thời đều quên tấn công, có chút ngây người tại chỗ.

– Xin. . . Xin lỗi.

Thiên Diện dường như dùng hết chút sức lực cuối cùng mở mắt ra nói với Lâm Phi:

– Tôi không còn sức lực biến trở về hình dáng của Liêu Cảnh Lam.

Cho đến giờ phút này cô vẫn còn nhớ rõ Lâm Phi không thích dung mạo thật sự của cô lộ ra nhưng cô thật sự không còn năng lực dịch dung nữa rồi.

Lâm Phi cảm thấy thần kinh mình giống như bị nổ tung, cố nén nước mắt, run rẩy lắc đầu, ôm cô nói:

– Đừng nói chuyện nữa, chờ tôi giải quyết bọn chúng lập tức cứu cô.

Lý Úy Nhiên ở một bên lúc này đã không nhịn được lại bắt đầu gào khóc lần nữa, cô hiểu tình huống lúc này của Thiên Diện rõ nhất.

Trên mặt Thiên Diện tái nhợt không có chút biểu tình, giống như người sắp chết không phải cô ấy.

– Lần này đổi lại là tôi nhờ anh giúp tôi.

– Cô nói cô muốn tôi giúp cô cái gì?

Lâm Phi miễn cưỡng nhếch miệng cười, còn khó coi hơn so với khóc.

Thanh âm Thiên Diện dần dần yếu ớt, sức sống chậm rãi tiêu tán:

– Bảo vệ. . . Em gái tôi.

Nói xong một chữ cuối cùng cơ thể Thiên Diện mềm nhũn, sức sống đều không có, nhiệt độ cơ thể lạnh như băng. Mặc kệ Lâm Phi lay động cô đến mức nào cũng không có bất kỳ phản ứng.

Cô gái này cho tới giờ luôn xuất quỷ nhập thần, dường như vĩnh viễn không biết mệt mỏi. Trước đó chưa từng an phận lại nằm ở đó, vẫn không nhúc nhích. Lâm Phi cảm thấy khó thở, trước mắt hiện ra hình ảnh Thiên Diện uống rượu cùng mình tối qua. Cô không nói một lời, yên tĩnh nhìn mình, dường như vĩnh viễn không thay đổi hình như không phải là khuôn mặt của cô. Mỗi một hình ảnh nhớ lại từng cái, đều khiến hắn nhớ mãi.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.