Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 634: Cẩn Thận Đến Mấy Cũng Sơ Suất


Bệnh viện nhân dân đứng đầu thành phố Lâm An, trong phòng chăm sóc cách ly bệnh nhân đặc biệt, vài nhân viên y tế mặc quần áo bảo hộ đang bận rộn tiến hành vật lý trị liệu cho một bệnh nhân vô cùng quan trọng.

Phu nhân nằm ở trên giường, sắc mặt trắng bệch, làn da thô ráp, sắc môi khô khốc biến thành màu đen, ánh mắt yếu ớt nhìn lên trời trần nhà, bệnh trạng đã vô cùng suy yếu.

– Viện trưởng, còn chưa tra ra nguyên nhân sao? Tiếp tục như thế này phu nhân ta sẽ chống đỡ không nổi mất! Liên tục phát sốt, chẳng may đại não xảy ra vấn đề thì làm sao bây giờ?

Người đàn ông trung niên vẻ mặt đầy lo âu đứng ở ngoài phòng bệnh chất vấn viện trưởng đang ở bên cạnh.

– Bí thư Vương, bệnh viện chúng tôi đã triệu tập tất cả các chuyên gia có thể triệu tập để tiến hành hội chẩn rồi. Chỉ là lần này Cố hội trưởng lây nhiễm một loại virus mới mà chúng ta chưa hề biết đến, chúng tôi cần rất nhiều thời gian để nghiên cứu thì mới có thể tìm được phương pháp tiêu diệt virus mà không làm thương hại Cố hội trưởng.

Viện trưởng mặt mày chau noi.

Hốc mắt của Vương Tử Tình đang đứng ở bên cạnh Vương Thiệu Hoa hồng hồng, rõ ràng là đã khóc rất nhiều. Viện trưởng, hay là thử mời chuyên gia nước ngoài đến xem, gọi thêm nhiều người đến đi.

– Vương tiểu thư, chúng tôi vẫn đang mau chóng liên lạc. Nhưng chuyện đột nhiên xảy ra, chỉ không tới một ngày rất khó triệu tập nhiều chuyên gia đến đây.

Viện trưởng khó xử.

Vương Thiệu Hoa không khống chế nổi tính tình, hạ thấp giọng cảnh cáo nói:

– Viện trưởng, vợ tôi tuyệt đối không thể có chuyện gì bất trắc ở đây.

Viện trưởng nghe xong mồ hôi lạnh nhỏ giọt, đang muốn nói gì thì nhìn thấy một bác sĩ nữ cách đó không xa đi tới, giống như là đã tìm được cứu tinh kêu lên:

– Chủ nhiệm Phương! Cô tới rồi.

Nữ bác sĩ vẻ mặt lo lắng đi tới chính là Phương Nhã Nhu, cô thấy Cố Thải Anh đang được săn sóc đặc biệt trong phòng bệnh vẫn y như vậy, chưa có chuyển biến tốt, lập tức đứng đó gật đầu với hai người kia.

– Còn chưa hạ sốt sao?

Phương Nhã Nhu quan tâm hỏi một câu, cô thật sự không hiểu nổi vận khí của Cố Thải Anh thế nào mà lại đột ngột mắc phải virus thần bí. Toàn bộ sự việc quá đột ngột, có rất nhiều điểm đáng ngờ.

– Đúng vậy, Virus này vô cùng ương ngạnh. Dược phẩm đặc hiệu cùng chất kháng sinh mà chúng ta hiện có căn bản không có bao nhiêu tác dụng.

Viện Trưởng lắc đầu.

Vương Thiệu Hoa nhìn thấy Phương Nhã Nhu liền thu hồi lại dáng vẻ khinh người kia, miễn cưỡng cười khách khí nói:

– Bác sĩ Phương, Phương gia các ngươi có quan hệ với cơ quan nghiên cứu khoa học của quân đội, cô có thể tìm mấy vị chuyên gia trong viện khoa học đến xem bệnh cho Thải Anh không?

Nếu là ngày xưa Phương Nhã Nhu sẽ cố gắng tránh gặp người của Vương gia. Nhưng lần này Cố Thải Anh trúng phải virus cổ quái nằm viện đã thành người bệnh, cô với tư cách bảo sĩ về tình về lý không thể không quan tâm. Hơn nữa nói cho cùng Cố Thải Anh cũng là mẹ đẻ của Lâm Phi.

– Bí thư Vương, đây không phải là chuyện mà tôi có thể quyết định, những chuyên gia của viện khoa học quốc gia kia đều đang có dự án cần nghiên cứu. Đột nhiên bảo họ bỏ thời gian đến đây không dễ thế đâu.

Phương Nhã Nhu thở dài nói.

Trong hốc mắt của Vương Thiệu Hoa ngấn lệ, ăn nói khép nép khẩn cầu:

– Tôi biết. Bác sĩ Phương không thích nhìn thấy chúng tôi nhưng. . . Thải Anh dù sao cũng là mẹ đẻ của Lâm Phi, các người có thể chán ghét Vương Thiệu Hoa tôi nhưng ngàn vạn lần đừng chậm trễ việc cứu Thải Anh.

-Bí thư Vương, ông nghĩ đi đâu thế. Tôi là bác sĩ, người bệnh đã vào bệnh viện tôi sẽ dốc toàn lực ứng phó. Cho dù Lâm Phi ở đây anh ấy cũng không thể ngăn việc tôi cứu người nhưng tôi thật là năng lực có hạn.

– Tôi chỉ là một bác sĩ ngoại khoa, cũng không phải chuyên gia nội khoa, cũng không phải chuyên gia y học sinh vật, tôi cũng là lực bất tòng tâm.

Phương Nhã Nhu vẻ mặt thẳng thắn chân thành nói.

– Chị Phương, cầu xin chị. Có thể tìm anh Lâm về đây nhanh hơn chút nữa không? Em từng nghe Dao Dao nói anh ấy là thiên tài về phương diện khoa học nghiên cứu sinh vật, anh ấy chẳng phải từng chế tạo được sinh vật khoa học kỹ thuật vô cùng lợi hại ấy ư. Có lẽ anh Lấy có biện pháp trị liệu cho mẹ anh ấy?

Vương Tử Tinh bước lên trước nắm lấy tay Phương Nhã Nhu, nói xong liền muốn quỳ xuống.

Phương Nhã Nhu vội vã đỡ cô gái lên vội vàng nói:

– Tinh nhi, Tinh nhi em đừng như vậy.

Nhắc đến chuyện này Phương Nhã Nhu trước kia cũng từng quen biết Vương Tử Tình, dù sao tất cả mọi người đều là đệ tử ba đời của đại gia tộc ở thủ đô, cơ bản cũng đều là chị em.

– Chị cũng muốn liên lạc với Lâm Phi nhưng công cụ truyền tin liên lạc của anh ấy hình như hỏng mất rồi. Chị cũng không biết làm thế nào để liên lạc với anh ấy, chỉ có thể ở nhà chờ anh ấy trở về. Chị đảm bảo chỉ cần anh ấy vừa về tới nhà chị lập tức nói với anh ấy tình hình ở đây, được không?

Phương Nhã Nhu cũng chỉ có thể nói đến bước này, bởi vì chính cô cũng không xác định Lâm Phi có bằng lòng giúp Cố Thải Anh khám và chữa bệnh hay không. Chuyện này đến cô cũng cảm thấy rất kỳ quặc, Lâm Phi nếu như biết được nhất định cũng sẽ rất hoài nghi.

Hơn nữa bản thân Lâm Phi có rất nhiều chuyện quan trọng đổ lên đầu, cũng không biết Tô Ánh Tuyết và Hứa Vĩ đã được cứu ra chưa nữa.

Nhưng cha con Vương gia có được lời hứa như vậy cũng đã là điều rất đáng mừng rỡ, nếu là Lâm Phi chịu ra tay Cố Thải Anh có lẽ sẽ được cứu rồi!

Lúc trở lại Lâm An Phương Nhã Nhu và Bạch Hân Nghiên đều đi làm không có ở nhà. Ở lại trong căn nhà lúc này là Lâm Đại Nguyên và Hứa Vân đã trông mòn con mắt. Khi thấy Lâm Phi và mọi người bước vào hai người mới có thể thở phào nhẹ nhõm.

Nhung Hứa Vân chú ý tới việc Hứa Vi không cùng đi về, sắc mặt liền tái nhợt đi.

Lâm Phi cũng chỉ có thể an ủi bà mấy câu, hứa hẹn nhất định sẽ tìm lại được Hứa Vi về Hứa Vân mới đồng ý đi nghỉ ngơi một chút. Những ngày này bà không ngủ, một mực ngóng đại sự an nguy của con gái.

Lâm Phi bảo những người khác đợi ở nhà còn mình thì phải đi ra ngoài một chuyến, hắn muốn gặp Ô Lỗ Lỗ. Nhưng ban ngày Ô Lỗ Lỗ thẹn thùng, thường để cho mọi người đều ngủ một giấc hắn đành phải đi vào trong rừng núi lén gặp mặt.

Còn người ham mê công việc Tô Ánh Tuyết đã không kìm nén được cơn cuồng việc của mình, vừa gọi điện thoại, vừa lái xe đến công ty. Tuy nói Khuynh Thành quốc tế đã đạt được đến quy mô như hôm nay, rất nhiều sự vụ ngày thường chỉ cần trợ lý cùng bộ trưởng xử lý là được rồi nhưng Tô Ánh Tuyết vẫn là ưa thích cảm giác tự lực đích thân làm.

Lâm Phi cũng không ngăn, đành phải để cho Thiên Diện mang theo trang bị thông tin liên lạc thật tốt theo sát Tô Ánh Tuyết, tránh việc cô làm chuyện ngốc nghếch gì.

Sau khi đến sơn trang Thiên Lan bốn bề vắng lặng, Ô Lỗ Lỗ mới xuất hiện bám vào Thủy Tinh Cầu dáng vẻ oan ức.

– Vất vả cho ông rồi, Ô Lỗ Lỗ.

Lâm Phi cũng thấy có chút thật sự có lỗi, sờ sờ đầu người lùn.

– Scarpe, thực xin lỗi. Ta vô dụng quá, nếu như ta lợi hại hơn một chút tiểu thư Hứa Vi sẽ không bị bắt đi.

Lỗ Lỗ phồng miệng lên nói.

Lâm Phi trấn an nói:

– Đây là điều tránh không khỏi. Nếu như không để cho bọn chúng đắc thủ, bọn chúng sẽ luôn ẩn nhẫn không làm khó dễ. Càng kéo dài chúng ta càng khó khống chế cục diện.

Hiện tại cũng coi như không quá tệ, ta và ông không phải còn chưa ra hết thực lực sao. Thế nào, có truy lùng thấy ấn ký tinh thần của ông không?

Lâm Phi lúc trước sớm có dự liệu, cái tên Samael là cố ý giá điện. Mục tiêu của bạn chúng hơn phân nửa chính là Hứa Vi. Cho nên Lâm Phi lại để cho Ô Lỗ Lỗ thi triển một loại hệ pháp thuật tinh thần gọi là “Tinh Thần Lạc Ẩn” trên người Hứa Vi.

Đặc điểm của loại pháp thuật này chính là ở bên trong đại não của con người lưu lại dấu ấn tinh thần được ẩn núp. Cho dù đến chân trời góc biển, chỉ cần người bị thi thuật và pháp sư tinh thần hệ cách nhau ở trong một khoảng cách nhất định thì sẽ có cảm ứng.

Càng là pháp sư mạnh của Tinh Thần Lực phạm vi truy tìm dấu ấn tinh thần lại càng cực lớn. Mà Tinh Thần Lực của Ô Lỗ Lỗ lại lớn mạnh như vậy truy lùng tung tích diện tích mấy trăm kilomet vuông đều là điều tương đối nhẹ nhõm.

Loại thủ đoạn này có thể tránh cho việc Luyện Ngục quân đoàn dùng sản phẩm công nghệ cao điều tra, cực kỳ ấn nấp khó dò.

Nghe được câu hỏi của Lâm Phi sắc mặt của Ô Lỗ Lỗ đặc biệt xấu hổ.

– Scarpe. . . Chúng ta dường như đã thất bại, mấy ngày nay ta ngồi máy bay mà cậu phái đến vòng quanh địa cầu tìm tòi mỗi một tấc đất nhưng ta vẫn không tìm thấy dấu ấn tinh thần đã gieo xuống.

– Làm sao có thể chứ, cho dù là Ám Ảnh Chi Vương tinh thần lực của lão cũng chưa chắc có thể thắng được ông. Quân đoàn Luyện Ngục không ai có thể tìm được ấn ký ông thi triển mới đúng.

Lâm Phi khó hiểu nói.

Lỗ Lỗ suy nghĩ nói:

– Ta có một suy đoán, đó là nơi mà Hứa Vi tiểu thư bị giam giữ có tồn tại một vật chất gây nhiễu cực mạnh nào đó, hoặc là cái không gian kia bản thân nó có thể cách trở được tinh thần lực của đệ. Bởi vì nếu như là tinh thần ấn ký cua ta bị con người tiêu trừ tự ta phải có cảm ứng mới đúng nhưng ấn ký của ta cũng không có dấu hiệu bị tiêu trừ.

Lâm Phi không khỏi trầm lòng xuống, như thế này đúng là hắn không ngờ tới, thật sự là cẩn thận mấy cũng có sơ sót.

– Có điều Scarpe cậu không cần lo lắng, điều mà bọn chúng muốn là Hàn Nguyệt, mà Hàn Nguyệt trên Tinh Thần Lạc An chính là Hứa Vi tiểu thư. Chỉ cần bọn chúng còn cần dùng đến Hàn Nguyệt tiểu thư Hứa Vi cũng sẽ không gặp nguy hiểm. Đợi lát nữa ta sẽ đi khắp địa cầu tìm kiếm xem có phát hiện được gì hay không.

Lỗ Lỗ nói.

Lâm Phi miễn cưỡng cười cười. Tuy nói tính mạng của Hứa Vĩ sẽ không gặp nguy hiểm nhưng hắn cũng sợ Hứa Vĩ phải chịu thống khổ khác, sao lại không nóng ruột cho được.

Nhưng vào lúc như thế này hắn đặc biệt không thể hành động theo cảm tình rối loạn một chút nào, vỗ vỗ bả vai của Ô Lỗ Lỗ phiền y lại đi điều tra lần nữa. Lâm Phi thì quay lại gia trang, ý định bàn bạc kỹ hơn.

Vita vừa về đến nhà liền thấy Phương Nhã Nhu dường như rất vội vã từ bệnh viện trở về.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.