Cô gái đã bao ngày không gặp còn chưa kịp cởi áo blouse ra đã ôm chầm lấy Lâm Phi, cô không nói thêm nhiều những lời tâm tình tương tự mà nói thẳng:
– Lâm Phi, em có việc nói muốn nói với anh.
Lâm Phi sững sờ, hắn trên đường trở về liền nhớ mong đến người con gái ở nhà. Mấy ngày nay chỉ sợ khiến cho cô lo lắng hãi hùng rồi, còn muốn nói vài lời quan tâm ân cần nhưng dường như không cần, cô không có lòng dạ nào để nghe hắn nói.
– Làm sao vậy? Rất ít khi nhìn thấy em nghiêm túc như vậy khi nói với anh.
Lâm Phi nhíu mày.
– Là trong nhà mấy ngày nay xảy ra chuyện gì sao?
Phương Nhã Nhu dường như đang phân vân làm thế nào để mở miệng, nhẹ nhàng là muốn nói rồi lại thôi.
Lâm Phi ôn hòa cười cười suy đoán, đoán chừng là việc gì đó dễ chọc giận hắn vì vậy nhẹ nhàng vuốt ve những sợi tóc của cô.
– Em nói đi, anh cam đoan em nói cái gì anh cũng sẽ không giận dữ với em.
Phương Nhã Nhu kỳ thật chính là chờ những lời này của Lâm Phi. Cô sẽ không quên những kinh nghiệm lúc trước bởi vì Cố Thải Anh mà Lâm Phi nổi giận với cô, cho nên cô rất cần thận từng li từng tí không chủ động đụng chạm đến ngọn núi lửa là hắn.
Đây coi như là chút cẩn thận nhỏ của cô nhưng cũng là để giữ sự hoàn thiện trong quan hệ giữa hai người, cũng không thể bởi vì nhỏ mất lớn.
– Là Cố hội trưởng. . . Bà ấy tối hôm qua nhiễm một loại virus mới, phát sốt nhập viện rồi.
Phương Nhã Nhu nói ra.
Nụ cười trên gương mặt Lâm Phi quả nhiên lập tức biến mất nhưng cũng không có lộ ra bất mãn. Chỉ là yên lặng nhẹ gật đầu, đi đến bên sofa rồi ngồi xuống hít vào một hơi thật sâu mới nói:
– Thật sao, em chắc hẳn vẫn còn có tình hình cụ thể muốn nói với anh.
Phương Nhã Nhu cũng không giấu diếm đem toàn bộ tình hình xảy ra ngày hôm nay nói cho Lâm Phi biết. Đồng thời Lâm Đại Nguyên và những người khác ở đó cũng đều nghe được tin tức cụ thể, mặc dù đối với Cố Thải Anh cũng không có cảm tình tốt nhưng chuyện liên quan đến tính mạng người ai cũng không rõ sẽ không nhắc nhiều đến những ân oán thị phi vào lúc này.
– Vương Thiệu Hoa và Vương Tử Tinh hy vọng anh có thể đi thăm Cố hội trưởng, giúp bọn họ tìm được cách trị liệu loại virus lây nhiễm này. Bây giờ bọn họ đều rất lo lắng.
Phương Nhã Nhu nói.
Khương Tiểu Bạch ở một bên gãi gãi đầu nói:
– Tại sao ta có cảm giác việc này không đơn giản, giống như là sớm đã có dự mưu.
– Đúng, em cảm thấy được chuyện này có gì đó quái lạ.
Phương Nhã Nhu phân tích nói:
– Bởi vì theo lý thuyết Cố hội trưởng bắt đầu cuộc sống và ăn uống hàng ngày đều có người dưới tận lòng chăm sóc cho nên tỷ lệ lây virus không lớn, có nhiễm cũng không thể mình bà ấy bị nhiễm được. Trừ phi có người cố ý khiến cho bà ấy nhiễm virus. Có điều chính là Vương gia vẫn luôn có ý đồ lôi kéo anh, rất có thể. . .
Phương Nhã Nhu không nói tiếp cho xong nhưng mọi người cũng có thể nghĩ ra được tầng ý tứ kia. Chính là lợi dụng Cố Thải Anh dùng khổ nhục kế, mặc kệ bản thân Cổ Thải Anh có sao hay không.
– Leng keng. . .
Một hồi chuông bạc từ trên lầu vọng xuống, đích thị là Tạ Doanh Doanh vừa mới tắm rửa xong đang bước xuống phòng khách.
Người phụ nữ này không khách khí chút nào dùng gian phòng phòng tắm mà không biết nó là của ai. Mặc một chiếc váy ngủ bằng bông, tóc còn ướt nhẹp, thướt tha như một đóa hoa sen kiều diễm hồng nhạt mới nở.
Cũng không để ý trong phòng khách còn có trưởng bối ở đấy, Tạ Doanh Doanh cứ như vậy mềm nhũn đặt mông ngồi ở bên cạnh Lâm Phi. Người như không xương, xiêu xiêu vẹo vẹo dựa lên người của Lâm Phi.
– Tạ Doanh Doanh? Cô. . . Làm sao cô lại ở đây?
Phương Nhã Nhu chớp mắt đến mấy lần mới dám xác nhận chính mình không nhìn lầm. Bỗng nhiên đứng dậy khuôn mặt trắng bệch, có dự cảm cực kỳ không tốt lo lắng nhìn Lâm Phi và Tạ Doanh Doanh.
– Đừng căng thẳng mà, cũng không phải người ngoài.
Tạ Doanh Doanh nhìn Phương Nhã Nhu liếc mắt đưa tình.
– Nhã Nhu thân yêu, cái thủ đoạn khổ nhục kế đến cô cũng có thể nghĩ ra được, cô cảm thấy Vương gia sẽ ngu xuẩn đến nỗi dùng phương thức vụng về như thế để lôi kéo Phi Phi? Tôi lại cảm thấy là những người khác ngoại trừ Vương gia hạ độc đối với bà ấy cũng chưa chắc đâu, mục đích không cần nói cũng biết hơn phân nửa là vì muốn ngăn chặn Phi Phi của chúng ta, không cho anh ấy có sức lực quan tâm chuyện khác.
Phương Nhã Nhu lúc này căn bản không còn tâm tư nói mấy cái này, thở phì phò chỉ vào áo ngủ trên người phụ nữ kia, khuôn mặt đỏ bừng.
– Cô. . . Cô sao lại mặc áo ngủ của tôi? Mau cởi ra!
Tạ Doanh Doanh vuốt vuốt tóc mai giả bộ xấu hổ nhăn nhó nói:
– Nhu Nhu, cô sao lại như vậy chứ. Ở đây nhiều người như vậy muốn ta cởi quần áo. Muốn cởi cũng đợi buổi tối tôi đi đến phòng cô rồi mới cởi chứ.
– Tôi không phải ý đó! Cô nói hươu nói vượn gì thế?
Phương Nhã Nhu cảm giác đầu không đủ dùng rồi, giống như lửa đốt trong lòng, tức giận đến nỗi nước mắt cũng trào ra.
– Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra? Cô vì sao lại xuất hiện ở đây?
– Còn không nhìn ra sao? Với tư cách chị em tốt tôi cố ý đến để cùng với cô hầu hạ chồng mà, tôi đã là người phụ nữ của Tiểu Phi Phi rồi.
Vẻ mặt say mê của Tạ Doanh Doanh hôn lên mặt của Lâm Phi.
Cái tác phong nóng bỏng to gan lớn mật khiến cho trưởng bối như Lâm Đại Nguyên cùng Hứa Vân đều có chút chịu không nổi. Lâm Phi thật đúng là dạng phụ nữ nào cũng đều có thể đưa về.
Khương Tiểu Bạch biết thừa nguyên tắc phi lễ chớ nhìn người phụ nữ của đại ca nên quay đầu niệm kinh, không dám hé mắt nhìn.
Phương Nhã Nhu bị chọc giận đến mắc cao huyết áp rồi, đầu óc trống rỗng tay chỉ vào đôi nam nữ này người phát run lên.
– Lâm Phi. . . Cô ta. . . Lời cô ta nói là sự thật?
Phương Nhã Nhu thì thào hỏi nam nhân.
Lâm Phi cũng im lặng, Tạ Doanh Doanh này biết rõ Phương Nhã Nhu đối với cô đặc biệt mẫn cảm càng muốn như vậy để kích thích người ta, thực là một đội dở hơi.
Có điều Phương Nhã Nhu mỗi lần đụng phải Tạ Doanh Doanh cũng không cách nào bình tĩnh như thế này, thật sự là kỳ quái.
– Nhu Nhu, chuyện xảy ra có chút phức tạp nhưng. . . Kết quả đúng là như vậy, nếu em muốn nghe anh lập tức giải thích cho em nghe.
Lâm Phi cũng có chút ngượng ngùng nói.
Nữ bác sĩ cảm giác trời đất quay cuồng xụi lơ đặt mông ngồi xuống ghế salon, hai mắt đẫm lệ tràn đầy u oán.
– Em không phải đã nói với anh rồi sao. Anh thích những nữ nhân khác em ngăn không được nhưng duy chỉ có Tạ Doanh Doanh anh đừng đụng tới. Làm sao anh. . . Làm sao anh lại không nhịn được chứ!
Phương Nhã Nhu giống như tiểu cô nương đang tức giận, hai tay dùng sức đập ghế sô pha phát điện.
Lâm Phi mau chóng đến bên cạnh muốn ôm cô một cái thật chặt, an ủi cô bình tĩnh nhưng Phương Nhã Nhu dùng sức đẩy hắn ra, rõ ràng là không muốn Lâm Phi đụng tới mình.
– Anh bỏ ra! Đã động vào người phụ nữ này rồi thì đừng động đến em nữa!
Phương Nhã nhu tức giận nói.
Lâm Phi vẻ mặt xấu hổ cùng bất đắc dĩ, biết trước Phương Nhã Nhu sẽ chịu đả kích lớn như vậy thì sẽ không để cho cô biết sớm như vậy.
Tạ Doanh Doanh cười càng thêm sung sướng.
– Hóa ra Nhu Nhu cô đã cảnh cáo Phi Phi như thế. Đừng như vậy mà, tôi rất chỉ mong về sau sống cùng cô đấy.
– Ai muốn sống cùng cô chứ!
Phương Nhã Nhu tức giận giậm chân một cái đùng đùng bỏ đi lên lầu.
Lâm Đại Nguyên ở bên cạnh sốt ruột vội quát to.
– Tiểu Phi cháu ở đây làm gì ngẩn ra thế! Đuổi theo Nhã Nhu! Nếu cháu làm nó buồn ta sẽ đánh đấy!
Lâm Phi vội vàng cười ngây ngô chịu tội với bác, trong lòng khẽ thở dài. Xem ra quãng thời gian này mình ở nhà thời gian quá ít, trái tim của bác cũng bị Phương Nhã Nhu làm cho lung lạc đi rồi. Chỉ vì cháu dâu mà đến cháu trai đường đường chính chính của mình cũng muốn đánh. Bởi vậy có thể thấy được Phương Nhã Nhu đúng là tốn không ít tâm huyết, Lâm Đại Nguyên cũng không phải là dễ dàng bị mua chuộc như vậy.
Như một cơn gió chạy ùa trên lầu Phương Nhã Nhu trở vào bên trong phòng ngủ của mình đã kéo một cái nhỏ rương nhỏ ra, đang nhét quần áo của mình vào trong.
Việc này dọa khiến cho Lâm Phi hoảng sợ, vội vàng đi lên cầm lấy tay cô ngăn cản, dở khóc dở cười.
– Nhu Nhu, em đang làm gì vậy? Có chuyện gì từ từ nói, bỏ nhà ra đi đó là chuyện mà các thiếu nữ trưởng thành phản nghịch thường làm.
– Em không phải bỏ nhà đi, là em trở về nhà! Trở về nơi của chính em sống! Để cho anh cùng với người phụ nữ xấu xa Tạ Doanh Doanh kia thân mật với nhau!
Phương Nhã Nhu hất tay hắn ra:
– Anh buông tay ra!
Lâm Phi không nói đến việc cô trở lại chỗ ở cũ không được an toàn như ở đây mà chính hắn cũng không bỏ được cô.
Đã thành thói quen rồi, mọi chuyện trong nhà toàn bộ do Phương Nhã Nhu chăm sóc, nếu như cô đi rồi không ai quen được. Hơn nữa Lâm Đại Nguyên có khi còn lấy đôi chân què của ông để đánh hắn nữa chứ!
– Nhu Nhu, em như vậy là không đúng. Chúng ta nói đạo lý nha, em chán ghét Doanh Doanh dù sao phải có lý do chứ, em nói cho anh anh sẽ lại nghĩ tiếp phương án giải quyết.
Lâm Phi biết lấy lý, lấy tình cảm động, ánh mắt rất là chân thành.
– Lại còn Doanh Doanh. Thật thân mật. Em chưa bao giờ hy vọng xa vời với anh về cái gì, để cho anh đừng có chọc tới Tạ Doanh Doanh là chút yêu cầu nho nhỏ của em. Ngay cả chuyện này anh cũng không đồng ý, trong lòng anh em hoàn toàn chẳng là gì cả! Chúng ta không có đạo lý gì để có thể nói! Rốt cuộc anh có buông tay hay không? Em đếm đến ba, một. . .
– Em đếm tới ba vạn anh cũng không buông!
Lâm Phi trực tiếp ngắt luôn lờicô.
– Anh!
Phương Nhã Nhu một hồi tức giận vô cùng, dứt khoát hoặc là không làm, đã làm thì làm cho xong, cúi đầu.
– A. . .
Cô há miệng cắn tay hắn!