Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 636: Mỹ Nhân Hai Mặt


Lâm Phi trợn tròn mắt, đây chính là lần đầu tiên thấy Phương Nhã Nhu ôn nhu dịu dàng nổi giận cắn người giống như sư tử Hà Đông.

Đáng tiếc Lâm Phi không phải người đàn ông bình thường, thậm chí ngay cả người bình thường cũng không được tính. Cơ thể hắn hiện nay trải qua sự dung hòa của Cốt Định và máu của mười ba tên Huyết tộc đời thứ ba đã đến mức đạn đạo bình thường không thể làm bị thương, sao có thể bị một hàm răng của phụ nữ cắn bị đau?

Răng Phương Nhã Nhu cắn vào mu bàn tay của hắn hình như cũng vì quá cứng, cắn thế nào Lâm Phi cũng không có phản ứng. Cô đành phải lúng túng gặm a gặm, còn không khống chế được phát ra tiếng “u a u a” .

Kết quả ngược lại là cánh tay mềm mại như cánh hoa của cô dây dưa trên cánh tay của Lâm Phi khiến cho hắn có chút cảm giác khác thường.

Thấy nước miếng ngọt ngào chậm rãi từ miệng cô chảy dọc theo mu bàn tay, từng đợt hơi thở ẩm ướt mang theo từng sợi hương thơm Lâm Phi cảm thấy ngọn lửa nóng ở đan điền càng lúc càng mạnh.

Hắn đột nhiên nhận ra chính mình sai rồi, vì không thể nói đạo lý với phụ nữ, họ là loại sinh vật cảm tính.

Vì vậy sau khi Lâm Phi cười quỷ quái không nói hai lời ôm lấy hông Phương Nhã Nhu, ôm lấy toàn bộ cơ thể mềm mại của cô vứt xuống giường lớn!

– A!

Phương Nhã Nhu yêu kiều kêu lên một tiếng, nhận thấy tình huống không ổn muốn ngồi dậy.

Nhưng Lâm Phi đã nhào tới, cả người dựa sát vào cơ thể đủ độ co dãn của cô tàn sát bừa bãi phát nóng trên mặt, trên đôi môi đỏ mọng, trên cổ trắng non mềm của cô.

Phương Nhã Nhu dùng sức giãy dụa nhưng làm sao được Lâm Phi, ngược lại cơ thể mềm mại vặn vẹo trở thành ma sát sinh nhiệt với cơ thể Lâm Phi.

Khi cảm thấy trên bụng có một vật cứng nóng cực lớn Phương Nhã Phu yêu kiều kêu một tiếng, cả cơ thể như muốn hòa tan thành socola nóng, không dám có lấy một cử động nhỏ.

Thậm chí cô lo lắng vật cứng rắn kia có thể đâm phá phía dưới chiếc quần bông của cô hay không.

– Lâm Phi. . . Anh. . . Anh đừng. . .

Phương Nhã Nhu ngập ngừng nói, có vài phần khẩn cầu, hốc mắt có chút nước mắt lo lắng.

Lâm Phi tuy rất muốn thực sự vác súng ra trận nhưng cũng biết đây không phải lúc thích hợp. thấy cô đã không giãy dụa nữa liền giơ tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt ủy khuất nơi khóe mắt cô, vuốt vuốt gương mặt yêu kiều mềm mại của cô.

Nữ bác sĩ đã tập mãi cũng thành quen với kiểu vừa đánh vừa xoa này của hắn rồi, trợn mắt oán hận với hắn, cô giống như bị ức hiếp.

Lâm Phi ôm cô lên đặt trên đùi mình cười nói:

– Được rồi, nghe lời. Em nói thật cho anh biết vì sao lại ghét Tạ Doanh Doanh như vậy, giữa hai người xảy ra chuyện gì không thoải mái sao?

Phương Nhã Nhu nghe đến vấn đề này lại ấp úng, cúi đầu không muốn lên tiếng.

Hết cách, Lâm Phi đành nói ra suy đoán của mình:

– Có phải vì cô ấy theo đuổi em đúng không?

Cơ thể mềm mại của Phương Nhã Nha giật mình, rõ ràng run rẩy, cẩn thận ngẩng đầu lắp bắp nhỏ giọng hỏi:

– Anh. . . Anh biết rồi?

– Quả nhiên là vì vậy sao?

Lâm Phi hào phóng nhún vai:

– Cái này thì có liên quan gì, cô theo đuổi em tức là cô ấy thích em, lại không phải là làm hại em.

Phương Nhã Nhu nóng nảy không dám tin hỏi:

– Anh biết cô ấy là nữ. . . nữ đồng tính. Anh còn cùng với cô ấy như. . . như thế?

Lâm Phi thở dài:

– Anh vốn cũng không rõ, việc này nói với em rất phức tạp.

Lâm Phi đem chuyện Tạ Doanh Doanh theo dõi hắn cùng chứng cứ phát hiện được, việc lợi dụng điểm yếu của hắn nói ra. Phương Nhã Nhu nghe xong kinh hồn bạt vía, nếu là tứ đại gia tộc biết được Lâm Phi thực ra không có chỗ dựa có thể sẽ xảy ra chuyện lớn.

– Lúc anh có hai sự lựa chọn, thứ nhất khiến cho cô ấy trở thành người của anh, thứ hai giết cô ấy. Mà hiển nhiên sự lựa chọn đầu là có lợi nhất, anh biết như vậy em sẽ không vui nhưng anh cũng hoàn toàn bất đắc dĩ.

Lâm Phi lộ ra vẻ khó xử khẽ cắn môi nói:

– Nếu em nhất định không chịu anh sẽ lén giết cô ấy?

– Tuyệt đối không cần!

Phương Nhã Nhu tin thật nhanh chóng lên tiếng ngăn cản, lắc đầu như trống lúc lắc:

– Em. . . Em không thích cô ấy nhưng cũng không muốn cô ấy chết. Hơn nữa cô ấy vào sinh ra tử với anh, nhất định cũng thực sự đứng về phía anh.

Lâm Phi nhanh chóng cười lấy lòng xoa bóp tay cô:

– Nhu Nhu, em là người có tấm lòng lương thiện nhất. Nhưng anh cảm thấy có lỗi với em, em khó khăn lắm mới có chút yêu cầu với anh như vậy. Anh. . . Anh còn không làm được.

– Thôi cái trò vừa đấm vừa xoa đi, em không bị xoay vòng vòng đâu.

Phương Nhã Nhu lẩm bẩm nhưng hiển nhiên rất thoải mái, khuôn mặt hồng nhuận lên.

Chẳng qua vừa nghĩ đến việc thật sự phải đối mặt với việc Tạ Doanh Doanh lượn lờ trước mặt mình Phương Nhã Nhu vẫn thấy đau đầu nói:

– Em vẫn nên về bệnh viện trước, đêm nay còn phải tăng ca. Trở về là muốn nhìn anh một chút, lại đem chuyện của hội trưởng nói rõ ràng với anh, em phải đi rồi.

Phương Nhã Nhu cũng không hỏi Lâm Phi định xử lý bệnh tình của Cố Thái Anh như thế nào, cô biết Lâm Phi chắc chắn không có dự định. Hỏi nhiều ngược lại càng khiến hắn thấy phức tạp hơn.

Lâm Phi mỉm cười gật đầu, cũng không nói thêm gì tiễn cô xuống lầu.

Chờ Phương Nhã Nhu lái xe trở lại bệnh viện Tạ Doanh Doanh đã thay một chiếc áo sơ mi trắng và chân váy bút chì đen dịu dàng. Trong vẻ xinh đẹp mang theo vài phần lạnh lùng đến bên người Lâm Phi u ám nói:

– Cô ấy nói gì với anh?

– Tôi hỏi cô ấy có phải em theo đuổi cô ấy không, cuối cùng cô ấy thừa nhận rồi.

Lâm Phi cười nói.

– Vậy sao?

Trong mắt Tạ Doanh Doanh có vài phần suy nghĩ phức tạp, cuối cùng cười nhẹ hỏi:

– Vậy anh định làm thế nào? Đi thăm Cơ hội trưởng hay là không quan tâm đến bà ấy, đi tìm Hứa Vi trước?

Nói đến chuyện quan trọng Tạ Doanh Doanh không hề gọi Lâm Phi là “tiểu Phi Phi” , ngữ khí cùng giọng điệu đều rất bình tĩnh, một chút biến hóa cũng không có.

Lâm Phi như có điều suy nghĩ quay đầu lại nhìn cô gái hai mặt này một cái, nét mặt của cô thể hiện rõ ràng giữa cô và Phương Nhã Nhu tuyệt đối không chỉ đơn giản là chuyện theo đuổi người ta.

Lâm Phi không thể nói rõ rốt cuộc thích cô điên khùng hay là cô nghiêm túc, hoặc là tất cả đều có mị lực.

– Nghĩ kỹ chưa? Anh thân yêu.

Tạ Doanh Doanh nháy hắn với hắn.

Lâm Phi trực tiếp đi ra ngoài phòng.

– Việc cứu Vi Vi tôi tự có sắp xếp, gấp cũng vô dụng. Tôi đi đến cục cảnh sát trước, cô ở lại nhà cùng bác của tôi.

Tạ Doanh Doanh nghe xong biết rõ Lâm Phi muốn đi tìm Bạch Hân Nghiên, không chịu được đuổi theo hét:

– Dựa vào cái gì? Có chuyện gì cần phải tìm cảnh sát Bạch, không thể để em đi cùng sao?

– Nhu Nhu rất mẫn cảm với em, hôm nay em cũng đừng kích động cô ấy nữa. Làm phụ nữ của tôi phải nghe lời, chăm sóc bác của tôi là việc rất quan trọng.

Lâm Phi chỉ chỉ vào phòng khách.

Tạ Doanh Doanh nghiến răng nghiến lợi oán hận giậm chân một cái, sau khi hít sâu một hơi, liền bày ra một khuôn mặt tươi cười yêu kiều như là chim yến mùa xuân bay về phía Lâm Đại Nguyên trong phòng khách.

– Bác à! Con đấm bóp cho bác được không?

Thấy Lâm Đại Nguyên bị dọa đến nỗi xấu hổ cùng sợ hãi, Lâm Phi thiếu chút nữa cười ra tiếng. Đoán chường Lâm Đại Nguyên còn chưa từng đụng phải cháu dâu Tạ Doanh Doanh khủng bố như vậy.

Lâm Phi không quan tâm nhiều, đi ra ngoài lên chiếc Land Rover của mình đồng thời gọi điện cho Bạch Hân Nghiên.

Lâu đài cổ phía đông nước Anh, trong hoa viên ở giữa lâu đài.

Mộ Tử Mặc ngồi trên ghế khắc họa bằng kim loại tay cầm một quyển văn cổ Italia thế kỷ mười bảy, lẳng lặng lật xem.

Trên cái bàn tròn bên cạnh lão bày một ấm hồng trà tỏa mùi thơm ngát, loại hồng trà Ceylon của vùng Sri Lanka, có giá trị không nhỏ.

Đại chiến hải đảo ngày trước cũng không khiến Ám Ảnh Vương cảm thấy khó chịu mấy. Mặc dù quân đoàn Luyện Ngục thương vong nghiêm trọng nhưng lão hoàn toàn có thể chấp nhận hậu quả như vậy.

Một bóng đen xuất hiện, Hắc Ma Pháp Sư Seteite mặc bộ đồ đen cung kính hành lễ.

– Phụ thân đại nhân, qua bộ phận hacker chúng ta giám sát và điều khiển, Tô Ánh Tuyết đã tách khỏi Scarpe trở lại công ty làm việc.

Seteite bấm bảo.

Ánh mắt Mộ Tử Mặc không rời khỏi quyển sách, chỉ cầm chén trà nhấp miệng nói:

– Bên người cô ta có người nào không?

– Thiên Diện, Lý Ủy Nhiên. Nói đến cái tên Thiên Diện giọng của Seteite còn có chút run rẩy, rõ ràng là chuyện Thiên Diện bộc phát trên đảo đã để lại ám ảnh cho chúng.

Mộ Tử Mặc cũng có chút sửng sốt:

– Thế mà không chết. Đây cũng không phải là tin tốt.

– Phụ thân đại nhân, chắc hẳn đây cũng là chỉ là do cô ta may mắn. Chúng ta bây giờ chỉ còn thiếu Tô Ánh Tuyết là điểm mấu chốt để đánh thức mẫu thân đại nhân, dứt khoát hoặc là không làm, đã làm thì phải làm đến cùng. Cưỡng ép cô ta bắt đến đây!

Seteite hung ác lên tiếng.

Một Tử Mặc lắc đầu chậm rãi khép sách lại, ánh mắt lóe lên nói:

– Không cần thiết phải như vậy, ra tay cưỡng ép có thể dẫn đến kết quả tổn thương nghiêm trọng với chúng ta. Scarpe bây giờ ta cũng không thể thắng được hắn, huống chi còn không biết Thiên Diện kia lúc nào biến thành hình dáng kỳ quái. Phải có được Tô Ánh Tuyết – “con gái bảo bối” của ta, ta khắc có biện pháp.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.