Y sao có thể nghĩ đến được hủy hoại vẻ ngoài của Jason, không để lại chứng cứ phẫu thuật thẩm mỹ Lâm Phi còn có thể tìm ra sơ hở từ trong miệng gã!
Nếu như Lâm Phi nói đều là sự thật vậy y vừa rồi còn luôn miệng nói y quen Charles. Cho rằng Charles không có vấn đề gì, còn gọi gã đến nhà bàn chuyện làm ăn với Cố Thải Anh, chẳng phải là lạy ông tôi ở bụi này?
Làm sao có thể quen biết Charles mà lại không biết Charles có vấn đề. Chẳng lẽ cái người thế thân cho Charles còn có thể có trí nhớ của linh hồn trí nhớ đều giống như đúc sao?
Điều hoài nghi bất kể có giải thích thế nào đều khiến cho y vô cùng khổ sở.
– Chắc là trong lúc cấp bách ông đã tìm thấy gã này. Nghe nói gã ở bên Miến Điện đang ở bước đường cùng, đang định làm một mẻ buôn rồi thu lưới, đúng lúc ông vớ được gã. Nếu như ông muốn công bố tư liệu về Jasson thì chỉ cần một cuộc điện thoại thôi tôi sẽ cho người mang đến đây. Đến lúc đó mọi chuyện sẽ sáng tỏ.
Vương Thiệu Hoa thở gấp vài hơi khiến cho thân thể và cánh tay đang run rẩy cố gắng được ổn định, y biết rõ bối cảnh của Lâm Phi. Dựa vào địa vị của Lâm Phi ở Đại Sảnh, thêm vào đó đám người thủ hạ của hắn có quan hệ rộng, muốn tìm được dữ liệu của Jasson rất đơn giản.
Y vốn là muốn dựa vào việc thiếu hủy dung mạo của Jasson, đến chết không có đối chứng nhưng không nghĩ tới vẫn có kẽ hở.
Lần này đừng nói dựa vào chuyện lần này để nắm chắc cơ hội lôi kéo quan hệ giữa Lâm Phi và Cố Thải Anh, chính y cũng bị bùn hãm đủ sâu rồi!
– Cha, chuyện này. . . Đây là sự thực sao?
Vương Tử Tinh ở bên cạnh đã thương tâm khóc như mưa, khóc ngay tại chỗ:
– Cha, cha mau giải thích đi, nói cho con biết đây không phải là thật .
Những người khác của bệnh viện cùng với những người đang vây xem đều có chút căng thẳng. nếu như là bí thư tỉnh ủy mướn người đến ám sát vợ mình, chuyện này coi như có thể thành đại sự rồi!
Vương Thiệu Hoa dù sao có kinh nghiệm sóng gió, lúc này có tự trấn định, tâm tư điện thiệm, lộ ra dáng tươi cười mệt mỏi nói với Vương Tử Tinh ở bên cạnh.
– Cha đương nhiên sẽ không hại mẹ con, chuyện này cha cũng không hiểu nổi bởi vì lúc mà cha gặp Charles rõ ràng là không có vấn đề gì.
– Thật sao?
Đôi mắt Vương Tử Tinh trông mong hỏi.
– Con phải tin tưởng ba.
Vương Thiệu Hoa vẻ mặt thành khẩn nói.
Vương Tử Tinh gật gật đầu nhưng thực sự không thể nói nên lời, không biết vì cái gì giờ phút này cha cô ngày càng trở nên lạ lẫm.
– Hừ.
Lâm Phi lúc này cười khẽ.
– Tỉnh lại đi, chính ông hiểu rõ bây giờ cho dù ông nói cái gì kỳ thật đều không có chút tin cậy nào cả. Ông nói chuyện lần này không liên quan gì đến ông vậy tôi cũng kệ thôi, dù sao người bên ngoài trong lòng tự nhiên có suy đoán. Hôm nay tôi vạch trần thân phận thực sự của ông ở đây là muốn nói cho ông biết đừng tiếp tục làm những chuyện vô vị nữa. Tôi rất rõ mục đích của ông là gì, nhưng đối với tôi việc đó hoàn toàn chẳng có gì thú vị cả. Ông khiến cho bà ta bị giày vo gần chết, bây giờ tôi cứu sống bà ta coi như là một mạng trả một mạng. Về sau tôi không hề nợ bà ta bất kỳ điều gì, cho nên đừng đến làm phiền tôi nữa.
Nói xong Lâm Phi định quay người rời đi, ngay cả việc nhìn Vương Thiệu Hoa thêm một cái hắn cũng đều cảm thấy lãng phí thời gian.
Nhưng Vương Thiệu Hoa nghe đến đây thực sự rất lo lắng. Nếu như Lâm Phi quyết tâm không muốn có bất cứ quan hệ gì với Cố Thải Anh, chặt đứt quan hệ mẹ con, vậy y còn dựa vào cái gì để hàn gắn muốn quan hệ với Lâm Phi?
Nếu y không thể hoàn thành nhiệm vụ mà phụ thân Vương Chính giao cho cái vị trí gia chủ của y chẳng phải là vô vọng xa vời sao?
– Lâm Phi!
Vương Thiệu Hoa khẽ cắn môi chạy lên trước rất là nghiêm túc ngăn đón Lâm Phi, nói:
– Cậu không thể như vậy, cho dù cậu căm hận tối thế nào cũng không nên nói vứt bỏ là vứt bỏ, tình cảm mẹ con với của cậu và Cố Thải Anh nói đoạn là đoạn! Bà ấy rất yêu thương cậu! Chẳng lẽ cậu. . .
Tất cả mọi người ở bên cạnh phát ra tiếng thán phục, hóa ra người trẻ tuổi này là con trai Cố Thải Anh.
– Câm miệng! !
Lâm Phi bỗng nhiên khẽ vươn tay, một tay nhéo cổ của Vương Thiệu Hoa!
– Ách!
Sắc mặt của Vương Thiệu Hoa lập tức đỏ lên, việc hô hấp khó có thể thông.
Một đám người sợ hãi kêu lên, người trẻ tuổi kia trong chốc lát bộc phát đi ra tính hung hãn giống như cơn sóng gió động trời muốn đem toàn bộ người trong đại sảnh lật tung giống như khủng bố!
Phương Nhã Nhu cùng Bạch Hân Nghiên vừa nhìn đều có chút nóng giận, muốn đem tên Vương Thiệu Hoa này giết chết tại chỗ. Tuy nhiên bọn họ cũng không thể như Lâm Phi lúc này, nhưng chuyện này đã huyên náo quá lớn rồi.
Trong ánh mắt ẩn tàng của Lâm Phi đã muốn nhảy lên, sinh ra kim sắc hỏa diễm nhưng trong đầu hắn hiển hiện lời nói trước khi chết của cha năm đó. Cuối cùng vẫn phải run rẩy ném Vương Thiệu Hoa xuống đất.
– Khục khục. . .
Vương Thiệu Hoa thống khổ ho khan, nghe thấy người bên ngoài đều đang chỉ trỏ. Cảm thấy đây là cơ hội cuối cùng không khỏi lại lần nữa đứng dậy, vẻ mặt bị sảng nói:
– Cho dù cậu muốn giết tôi tôi cũng muốn nói. Chuyện năm đó là cậu đã hiểu lầm Thải Anh, cô ấy chưa từng có phản bội cha cậu, cũng không muốn rũ bỏ cậu. Đã nhiều năm như vậy tôi với bà ấy vẫn chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa chứ không phải vợ chồng thực sự. Tử Tình là con của tôi và vợ trước, chuyện này ở trong nhà của tôi ai nấy đều biết rõ!
Vương Thiệu Hoa cũng đang liều mạng, vì có thể lôi kéo Lâm Phi y thậm chí còn công khai chuyện riêng tư trong nhà trước mặt mọi người.
Khóe mắt của Lâm Phi nhảy lên, như thế hắn không ngờ tới Vương Thiệu Hoa và Cố Thải Anh luôn giữ mốiquan hệ trong sạch như vậy? Mười mấy năm qua rốt cuộc ý đồ của y là cái gì? Chỉ là thuần túy ưa thích Cố Thải Anh ư?
Cái khác không dám nói nhưng chuyện này Vương Thiệu Hoa hiển nhiên sẽ không nói lung tung. Bởi lẽ đối với đàn ông mà nói đây là chuyện rất đáng buồn.
Người vợ đã kết hôn mười mấy năm mà chưa từng được chính thức chạm vào.
Có điều Vương Thiệu Hoa như vậy giống như chó cùng rút giậu lại làm cho Lâm Phi càng phát ra cảm giác chán ghét và xấu xí. Hắn cũng đã không có ý định cho y thêm cơ hội gì nữa.
– Bí thư Vương.
Lâm Phi bỗng nhiên nhếch miệng cười gọi một tiếng.
Vương Thiệu Hoa trong lòng run lên âm thầm mừng thầm, xem ra là lời nói của mình rốt cục có hiệu quả rồi. Lâm Phi là muốn nói chuyện tử tế với y!
– Cậu. . . Cậu nói đi.
Vẻ mặt của Vương Thiệu Hoa chờ mong giống như là nắng hạn lâu ngày gặp trận mưa.
Nhưng tiếp đó Lâm Phi nói ra câu nói đầu tiên thì đã khiến sắc mặt của Vương Thiệu Hoa mặt xám như tro.
– Hôm nay ông không cần trị liệu à?
Lâm Phi dường như rất vô tình hỏi mấy câu.
Những người khác tức thì là lại một lần nữa mờ mịt, không biết Lâm Phi lại đang nói cái gì. Chẳng lẽ Vương Thiệu Hoa bị bệnh?
– Lâm. . . Lâm Phi, lời này của cậu là có ý gì.
Thân thể Vương Thiệu Hoa run rẩy càng ngày càng kinh khủng, mồ hôi lạnh cũng dần dần túa ra nhiều hơn, thậm chí bắt đầu nhỏ xuống sàn nhà.
Hai tay của Lâm Phi đút ở trong túi quần hướng về một bàn tay của Vương Thiệu Hoa chép miệng.
– Ngón tay đeo nhẫn cưới của ông hoàn toàn không xứng với ngón trỏ của ông. Bởi vì thân thể gần đây của ông giả mập khiến cho nhẫn cưới của ông càng ngày càng chật.
Mà thân thể của ông, đặc biệt là cánh tay, từ lúc tôi vừa mới gặp ông thì thường xuyên mất tự nhiên mà run rẩy. Thần kinh của ông nhất định đã có chút không khống chế được bệnh trạng.
Quan trọng là những lúc ông nói chuyện, mỗi lần phun ra ngoài khẩu khí đều có mùi của một loại thuốc xổ. Đó là bởi vì ông phụ thuộc vào valproate và lurasidone, cũng chính là axit nitric hữu cơ và Rasi đồng sinh ra tác dụng phụ.
Khi Lâm Phi nói ra những danh từ y học này một vài y sĩ ở bên cạnh đều bắt đầu lộ ra ánh mắt kinh ngạc, có chút bất an nhìn Vương Thiệu Hoa.
Mà Vương Thiệu Hoa thì chân mềm nhũn, thiếu chút nữa trực tiếp ngã sấp xuống gượng cười lắc đầu:
– Không. . . Không. . . Tôi không uống những thuốc đó.
Lâm Phi nhún vai, nói:
– Từ lần đầu tiên tôi gặp ông thì đã thấy ngửi thấy được những cái mùi kia rồi, ông không lừa được tôi đâu. Tôi chuyên nghiên cứu về não bộ, mà những cái đó vừa hay lại chính là thuộc tất cả những gì tôi quen thuộc. Hai loại dược vật này một loại là dược vật kháng ngất lịm, một loại là dược vật kháng bệnh tâm thần. Ông là một người có bệnh tâm thần phân liệt, hơn nữa đang tiếp thụ rất nhanh tuần hoàn trị liệu chứng trầm cảm. Tôi gần như có thể lập tức đoán được kết quả như vậy.
Lần này Vương Thiệu Hoa hoàn toàn trắng tay, cả người y lảo đảo ngồi ngay đó, ngơ ngác nói không ra lời .
Vương Tử Tinh sợ hãi kêu lên một tiếng chạy lên muốn đỡ cha.
– Cha, cha làm sao vậy? Cha. . . Cha thật sự bị chứng trầm cảm sao? Sao cha không nói ra.
– Không. . . Ta không có. . . Ta không có. . .
Vương Thiệu Hoa nói năng lộn xộn, sự rối loại của đại não khiến cho y bắt đầu có chút điên cuồng.
Phương Nhã Nhu thì thở dài nói:
– Hóa ra là như vậy. Thảo nào sắc mặt lại khó coi như vậy. Kỳ thật cũng rất dễ hiểu, với tư cách bí thư tỉnh ủy nếu như để người khác biết được y bị bệnh tâm thần phân liệt và chứng trầm cảm ai còn cho phép y tiếp tục nhậm chức. Đến lúc đó quyền lực và địa vị thật là đều mất hết rồi.
Nghe thấy sự giải thích của Phương Nhã Nhu mọi người đều bừng tỉnh ngộ ra. Thảo nào mà Vương Thiệu Hoa đột nhiên giống như là tiết toàn bộ lực khí toàn thân, điều này đổi với người quyền cao chức trọng như y mà nói thực sự là đả kích lớn.
Bí thư tỉnh ủy đang êm đẹp đã thành bệnh nhân bệnh tâm thần!
Phương Nhã Nhu cũng hiểu vì cái gì mà Lâm Phi nhìn thấy Vương Thiệu Hoa, nói y khôn ngoan thậm chí đều có điểm đồng tình với y hóa ra là cái ý này. Trong lòng người đàn ông này thật ra sớm đã biết rõ tất cả, chỉ là không có hứng thú nói ra mà thôi.
Thật đáng buồn cho Vương Thiệu Hoa, chỉ sợ là do Vương gia gây cho y áp lực rất lớn ở bên trong. Y vì làm hết khả năng nhanh chóng lôi kéo Lâm Phi nhưng lại sợ Lâm Phi, không thể không nghĩ hết biện pháp. Cuối cùng nhất không chịu nổi áp lực này, thần kinh cũng phát bệnh rồi.
Thế nhưng sau khi y phát hiện thần kinh y có vấn đề còn muốn cực lực che dấu, không thể để người bên ngoài biết. Kết quả là khiến cho bệnh tình của y càng ngày càng nghiêm trọng.
Bây giờ Vương Thiệu Hoa thậm chí cho dù nhốt vào bệnh viện tâm thần đều không đủ, ánh mắt của y ngốc trệ, mất hết can đảm. Chỉ sợ điều này đối với một kẻ luôn một mực phong quang vô hạn như y mà nói so với cái chết cũng không bằng.
– Thiệu Hoa. . .
Bỗng nhiên một giọng nữ yếu ớt vang lên ở phía sau đám người.
Mọi người quay lại nhìn phát hiện hóa ra lại là Cố Thải Anh ngồi trên xe lăn cùng với mấy y tá đi cùng, chẳng biết lúc nào đã đi tới hiện trường!