Tuy cơ thể vẫn chưa bình phục nhưng sau khi virus bị giết cơ năng trong cơ thể của Cố Thải Anh cũng đã hồi phục rất nhiều, sau khi hạ sốt thì đã tỉnh lại.
Bà vừa tỉnh dậy chỉ hy vọng đi đến gặp con trai Lâm Phi. Bởi vì bà cảm thấy Lâm Phi đã chịu tới cứu bà, tình cảm mẹ con giữa họ còn có cơ hội khôi phục. Đây là một cơ hội khiến cho bà tuyệt đối không muốn buông tay, tâm tình kích động của bà không lời nào có thể diễn tả được.
Vừa nghe nói Lâm Phi còn chưa đi, đang ở dưới lầu liền kéo cái thân thể mỏi mệt không chịu nổi, muốn ngồi xe lăn xuống lầu.
Vài y tá không lay chuyển được ý của bà. Dù sao bà ta là phu nhân bí thư tỉnh ủy, đành phải kiên trì phụ giúp bà xuống.
Chỉ là không ngờ tới vừa đi tới nơi này trong đại sảnh thì đã xảy ra tình cảnh như vậy, màn cảnh tượng khiến Cổ Thải Anh khó có thể tin được.
Vương Thiệu Hoa nghe thấy tiếng gọi của vợ mình toàn thân giật mình một cái, từ dưới đất hốt hoảng bò lên, thất hồn lạc phách, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng nhìn Cố Thải Anh.
– Thải. . . Thải Anh. . . Bà. . . Bà đều nghe thấy rồi?
Tiếng của Vương Thiệu Hoa tràn đầy tuyệt vọng.
Vương Tử Tinh cũng ý thức được tình hình không ổn. Nhưng cha mình làm ra những chuyện như vậy cô cũng hết cách nói đỡ cho cha. Bởi vì cô cũng yêu sâu đậm người mẹ mà đã nuôi dưỡng cô lớn lên, cho dù không có liên hệ máu mủ ruột rà.
Hốc mắt của Cố Thải Anh đỏ bừng, nước mắt đã sớm không tự chủ được chảy xuôi xuống, sắc mặt tái nhợt thoạt nhìn đặc biệt tiều tụy mà thất lạc.
Tầm mắt của bà vượt qua Vương Thiệu Hoa nhìn Lâm Phi ở xa, bờ môi khẽ mấp máy nhưng cảm giác thấy nó quá nặng nề, không thể mở miệng được.
Bởi vì ngay trước ngày hôm nay bà ta đều cảm thấy những gì mình nhìn thấy chính là chân tướng, chồng mình sẽ không giấu diếm mình điều gì. Rồi một ngày nào đó bà sẽ nói hết tất cả với Lâm Phi, cứu vãn lại mối tình mẹ con.
Nhưng bà phát hiện ra người bạn đời mười mấy năm của mình lại xa lạ đến vậy, bà mê man, khốn hoặc, sợ hãi.
Cảm giác bị thương này khiến cho lòng của bà giống như mùa đông khắc nghiệt hãm sâu hầm băng. Tuy người ngoài không cách nào nhận thức nhưng cũng lây nhiễm không ít người, rất nhiều người đều trầm mặc xuống, chẳng biết tại sao lòng có chút chua xót, phát lạnh.
Hai cô gái Phương Nhã Nhu và Bạch Hân Nghiên tức thì đều là người hiểu rõ nội tình. Lúc này đứng ở góc độ của Cố Thải Anh ngẫm lại đều có chút hốc mắt oánh nhuận. Thử nghĩ người chồng mình tin tưởng nhất vậy mà vì lợi ích không tiếc để cho người ta dùng virus hại bà bị bệnh nặng, điều này có thể không thất vọng đau khổ?
Lâm Phi chỉ nhàn nhạt nhìn Cố Thải Anh một cái liền xoay người không có ý định ở lâu. Điều hắn muốn nói đã nói xong rồi, chuyện cần làm cũng đã làm rồi.
Vương Thiệu Hoa có chết hay không kỳ thật đã không có nhiều sự khác nhau. Khi chuyện lần này của y lộ ra ánh sáng bị gia tộc và trưởng lão cách chức xử phạt, ý thức được chính mình chỉ là một phế vật. Tất cả những chuyện trái lương tâm đã làm chỉ là phí công, vậy thì y còn sống so với cái chết càng khó chịu hơn.
– Chúng ta đi thôi.
Sau khi Lâm Phi cùng Phương Nhã Nhu lên tiếng chào hỏi, cùng Bạch Hân Nghiên cùng nhau rời đi trước.
Cố Thải Anh nhìn thấy con trai muốn đi hé miệng dường như muốn hô lên nhưng cuối cùng hộ không ra lời.
Bà ta giờ khắc này cảm thấy chính bà đối với con trai mà nói có thể chỉ là vướng víu, một cái gánh nặng. Thậm chí có thể sẽ bị lợi dụng mà hại đến con trai.
Đã như vậy bà cần gì chấp nhất muốn cứu vãn đoạn tình mẫu tử này. Chính bà không nên ích kỷ như vậy. Bởi vì chính bà đã ích kỷ hơn mười năm qua.
Thiếu tướng Lô Bân chứng kiến hai tay của Lâm Phi đặt ở hông của Bạch Hân Nghiên. Cứ như vậy ôm nữ nhân đi ra ngoài, mí mắt nhúc nhích, không nói nên lời.
Ảnh mặt trời bên ngoài bệnh viện đã mang theo mùa xuân chỉ có tươi mát ôn hòa.
Lâm Phi đi đến bãi đỗ xe trên đường, khuôn mặt nhẹ nhõm mỉm cười, tâm tình rất tốt lại khiến cho Bạch Hân Nghiên ở bên cạnh đều cảm thấy có chút kỳ quái. Theo lý mà nói Lâm Phi nên tâm tình rất không tốt mới đúng.
– Anh không tức giận sao? Cái tên Vương Thiệu Hoa lợi dụng Cố hội trưởng diễn một vở kịch đáng khinh như vậy, đem anh biến thành kẻ đần đùa nghịch.
Cô có chút bực dọc, trong lòng vẫn có vẻ bất bình.
– Nghiên Nghiên, anh cũng có thể sẽ thay đổi.
Lâm Phi ôm vòng eo của cô, cười nói:
– Em không cảm thấy nếu như là anh của một năm trước cái tên vừa nãy đã bị anh bóp chết rồi sao.
Bạch Hân Nghiện nghĩ một lúc gật gật đầu.
– Đúng thật, anh trước kia tính tình bạo như vậy, động một chút đã đem người giết cho chết không toàn thây. Bây giờ giống như nhìn anh rất bình thản.
Cô còn nhớ rõ lúc trước Lâm Phi đem trùm buôn thuốc phiện, đội thánh đường kỵ sĩ, dùng máy móc nghiền thành thịt vụn. Thật sự huyết tinh đủ để cho cô nửa đêm tỉnh mộng đều kinh sợ mà xuất ra mồ hôi lạnh.
– Anh cũng hoài nghi có phải anh đã già cho nên tính tình trở nên chậm rồi.
Lâm Phi cười một cái tự giễu.
Bạch Hân Nghiên giận hắn liếc nói:
– Không phải anh già rồi mà là tim của anh già rồi. Rất nhiều chuyện vốn cũng không phải là dùng cách giết người để giải quyết, đặc biệt là khi anh càng ngày càng lớn mạnh còn những người kia càng ngày càng nhỏ bé. Một người cực lớn làm sao có thể đặc biệt đi nhìn chằm chằm giẫm đạp một con kiến. Dù sao lúc nào cũng có thể bóp chết, bất kể làm cái gì đều ở ngay dưới mắt, không phải sao.
Lâm Phi bước chân dừng lại, quay đầu nhìn nữ nhân cười tủm tỉm nói:
– Xem ra nội công tu vi của em không ngừng tinh tiến, cũng không thiếu tâm tình cảm ngộ. Đích thực như thế, lúc trước anh mười lăm khi sáu tuổi cảm thấy giết càng nhiều người chính mình càng lợi hại, vô cùng hưng phấn. Chờ đến ta nhập chủ đại sảnh bắt đầu từ từ thành thục, lúc mà lãnh đạo những người khác thì cảm thấy có một vài người thật sự làm cho người ta phiền lòng, không muốn giết bọn chúng lại cứ đưa đến cửa. Giết chết hết đến trăm người nhưng sau đó cũng không có cái cảm giác sung sướng giết bao nhiêu người. Nhưng cho tới bây giờ anh cảm thấy rất nhiều chuyện, căn bản không cần phải giết người, nhân mạng như cỏ rác, một tuổi vừa khô héo, trăm năm trong nháy mắt mà qua. Anh giết y hay không y sớm muộn gì cũng đều phải chết, nếu không phải bắt buộc giết người thực không có ý nghĩa gì.
– Cố hội trưởng thì sao? Anh cũng đã buông nỗi oán hận với bà ấy rồi chứ?
Bạch Hân Nghiên tò mò hỏi.
Lâm Phi nhún vai, lắc đầu nói:
– Anh làm sao có thể tha thứ cho bà ấy. So với việc vứt bỏ anh anh không cách nào tha thứ cho bà việc từ bỏ cha anh. Hiện tại anh chỉ là không muốn thấy bà ta, anh có chuyện mà mình muốn làm, có người mà anh quan tâm và muốn bảo vệ, cần gì luôn so đo với quá khứ. Anh cũng không có phần thanh thản. Khi anh đổi một góc độ và vị trí để nhìn lại quãng thời gian đã qua kỳ thật hoàn toàn có thể dùng tâm thái bình thản. Bởi vì anh sớm nên hiểu rõ anh chung quy không có thể làm gì bà ta, cần gì cứ nghĩ mãi không ra.
Bạch Hân Nghiên cúi đầu cười nói tự nhiên.
– Anh không nói còn tốt, anh vừa nói em đột nhiên phát hiện nhìn một chuyện theo góc độ khác thực sự rất quan trọng. Giống như tự chính mình hôm nay chậm rãi ý thức được sở dĩ đồng ý điều vào sở công an không phải là bởi vì mẹ em hy vọng mà là em cũng thay đổi rồi. Trước kia cảm thấy xông lên đầu tiên tra án mới giống cảnh sát, vì dân vì công. Nhưng bây giờ càng ngày càng cảm thấy kỳ thật cái vị trí ấy không hề quan trọng, mấu chốt là ở mỗi vị trí đều cần phải làm tốt bổn phận của mình. Dù sao ta không đến làm chức phó giám đốc này người khác cũng muốn đảm đương. Nếu như lại để cho đám không đúng đắn kia đến ngồi còn không bằng để em đến ngồi. Nếu có cơ hội em còn muốn tiến lên, đến khi có một ngày em muốn điều tra người như Vương Thiệu Hoa ai cũng không thể ngăn em.
Lâm Phi vừa vặn đi đến bên cạnh xe nghe nữ nhân vừa nói như vậy khuôn mặt lộ ra một nụ cười.
– Để ăn mừng chúng ta đều bước vào giai đoạn cuộc sống mới anh thấy buổi chiều Bạch cảnh quan cũng đừng có đi làm. Chúng ta ngồi xe tìm một chỗ không có người bàn luận nhân sinh quan thật tốt phải không?
Khuôn mặt của Bạch Hân Nghiên đỏ lên, không nghe ra được lời mà nam nhân nói là có ý gì. Ban ngày muốn cùng cô đi làm chuyện ấy, lại còn ở trong xe, cô sao có thể chấp nhận được.
– Vậy thì không cần, em vẫn là lái xe của em.
Lâm Phi thấy cô quay người muốn đi vội vàng một tay kéo cô lại kéo đến vị trí ẩn núp sau xe xoay người một cái, đem cơ thể mềm mại của cô đặt ở trên cửa xe.
– Đây cũng không phải là việc mà em có thể tự tiện quyết định. Nói xong Lâm Phi cũng đã há mồm hôn lên cặp môi đỏ mọng của cô, bắt đầu luồn lách vào trong miệng, tinh tế thưởng thức.
Trong hơi thở của Bạch Hân Nghiên có chút thật giống như dáng người của người mẫu. Bởi vì dính chặt lấy thân xe lộ ra đường cong mỹ cảm đặc biệt phong phú, một cặp cánh tay trắng bóc ngọc ngà ở trên lưng của Lâm Phi theo bản năng vuốt phăng.
Hai người đã lâu không gần gũi, lửa vừa châm lên tất nhiên là củi khô bốc lửa, hừng hực. Đặc biệt là cơ thể Bạch Hân Nghiện ngày càng thành thục, càng ngày càng có thể phát ra hương vị nữ nhân ngào ngạt ngát hương.
Đặc biệt đây còn là đang ở bãi đỗ xe, vừa nghĩ tới khả năng lúc nào cũng có thể sẽ có người đi qua. Bạch Hân Nghiên càng thấy thẹn thùng, lại cứ mụ mị không biết vì sao đặc biệt ưa thích cái cảm giác, cái cách bị đàn ông cưỡng hôn.
Nhưng vào thời khắc hai người đang say đắm một giọng nói có chút trầm thấp bỗng nhiên truyền đến.
– Khục khục. . .
Lô Bân thiếu tướng mặt mỉm cười, vẻ như hoàn toàn không nhìn thấy hai người đang làm cái gì, đứng ở cách đó không xa trong bãi đỗ xe nói:
– Thật xin lỗi, không cẩn thận quấy rầy đến hai vị rồi.