Tô Ánh Tuyết và Lý Ủy Nhiên lúc này mới có phản ứng, các cô không khỏi kinh ngạc chảy mồ hôi lạnh ướt sũng cả người, thực sự một cỗ khí tức tà ác đang ở trên đỉnh lầu.
Thực lực của Thiên Diện quả nhiên đã trên các cô, lần đầu tiên thì đã phát hiện dị thường. Đương nhiên cùng với việc bản thân của Thiên Diện là cao thủ ấn núp cũng có quan hệ.
Một đạo tinh mang pháp màu máu đỏ trận hiện hiện trên bầu trời phía trên đỉnh lâu, ngay sau đó một thân hình mặc đồ vest đuôi én thắng. Giovanni tóc chải vuốt vô cùng trơn bóng từ bên trong đi ra.
– Ha ha, cổ huyết thuật ánh trăng của ta vậy mà cũng không có cách nào tránh đi của sự dò xét của ngươi. Xem ra cho dù không ở vào hình thái thể năng lượng thực lực của tiểu thư Thiên Diện cũng đã xua đầu bằng nay.
Giovanni rất là thoải mái mà cười nói.
– Chị! Đây là lão dơi đại trứng thối! Chúng ta giết gã đi!
Lý Úy Nhiên lúc này dưới bàn chân kiếm quang chớp động, từ trong bể bơi trực tiếp bay lên không vụt lên lấy tay giống như một thanh mang kiếm khí đâm hướng về Giovanni.
Giovanni xòe tay trái ra triển khai một mặt trận pháp huyết đỏ hộ thuẫn đem kiếm đón đỡ ở bên ngoài, phát ra một âm thanh bức bối.
Rất dễ nhận thấy với tư cách đời thứ ba Huyết tộc thực lực của hắn vẫn luôn mạnh hơn Lý Ủy Nhiên rất nhiều, đủ để địch nổi những kẻ mạnh quy nguyên hai ngày thậm chí ba ngày.
– Ba người đẹp không cần ra tay với ta, tối nay ánh trăng mê người cũng không thích hợp giết chóc. Tại hạ thuật cổ huyết cùng phù văn tuy không coi là kì diệu bao nhiêu nhưng dựa vào thực lực của mấy vị tiểu thư vẫn là không cách nào gây tổn thương cho tại hạ. Trừ phi Thiên Diện tiểu thư lại một lần nữa không để ý an nguy của bản thân hiện lộ thực lực chân thật.
Giovanni vẻ mặt rụt rè mỉm cười nói:
– Nhưng tại hạ đêm nay cũng không có ác ý gì cho nên không cần phải đi đến bước nguy hiểm ấy. Thiên Diện tiểu thư nghĩ sao?
Thiên Diện cũng không trả lời, chỉ là sau khi nhắm mắt lại lại dùng sức mở mắt to ra, đem mí mắt chống đặc biệt cao, tròng mắt cuồn cuộn tròn.
Giovanni được tính như là lão quái vật sống vài vạn năm rồi nhưng vẫn chưa nhìn thấy kiểu đối đáp này bao giờ, nói chuyện cùng cô ta cô ta căng mí mắt là đang có ý gì?
– Thiên Diện tiểu thư cô có điều gì muốn nói, đừng ngại nói thẳng.
Giovanni trên mặt mỉm cười, trong lòng âm thầm cảnh giác. Chẳng lẽ là Thiên Diện có chiêu thức đặc biệt gì, chỉ dùng con mắt phóng ra?
Thiên Diện có chút thất vọng nháy mắt mấy cái hỏi, Tô Ánh Tuyết ở bên cạnh đã nhảy lên lầu.
-Ta mở to mắt rồi, hắn sao lại không biết ta hiện tại đang tức giận? Hay là cách thức trợn to con mắt không đúng?
Tô Ánh Tuyết vừa mới nhảy lên nghe đến câu này thiếu chút nữa đôi chân kia trượt ngã xuống.
Từ trước đến nay ở trên thương trường Tô đại tổng giám đốc tài trí nhanh nhẹn, sáng tạo. Cảm giác đặc biệt đau đầu thật hiếu kỳ Lâm Phi sao lại quen biết với người phụ nữ kì quái này. Quả thực không là cách suy nghĩ của người địa cầu!
Cô cũng không thèm quan tâm đến câu hỏi mà Thiên Diện nhắc hướng phía Giovanni chất vấn:
– Ngươi sẽ không đơn thuần cho rằng chỉ dựa vào ngươi có thể bắt ta đi. Chỉ cần thời gian qua một lát một khi lại để cho Lâm Phi biết được người xuất hiện ở đây ngươi muốn sống mà rời khỏi đây chính là nói chuyện hoang đường viển vông.
Giovanni khẽ cúi đầu xuống cười, gật đầu tỏ vẻ đồng ý cái quan điểm này.
– Tại hạ cũng không có ý mạo phạm, chỉ là muốn truyền đạt lời nhắn ngắn của Ám Ảnh Chi Vương đối với Tô tiểu thư.
Tô Ánh Tuyết cười nhạo nói:
– Ông ta cho rằng lời của ông ta nói ta vẫn còn tin tưởng sao? Từ lúc vừa mới bắt đầu nói cái gì khiến cho ta hiểu ra chân tướng của năm đó, chính là những lời nói dối biên soạn liên tiếp.
– Không, ông ấy cũng không có muốn gạt cô. Chỉ là vẫn luôn không có cơ hội thích hợp khiến cho Tô tiểu thư hiểu được chân tướng của chuyện này.
Giovanni noi.
Tô Ánh Tuyết chần chừ một lúc hỏi:
– Ông ta muốn nói cái gì?
Giovanni vẻ mặt thành thật đầy nghiêm túc.
– Ám Ảnh Chi Vương muốn chuyển lời đến Tô tiểu thư, tất cả những gì ông ấy làm cũng là vì muốn cứu sống mẹ của cô, thân thế của cô cùng sự phục sinh của vị đại nhân kia cùng một nhịp thở.
– Cái gì?
Thân thể Tô Ánh Tuyết mềm nhũn run lên, khuôn mặt không thể tưởng tượng nổi.
– Ta. . . Mẹ của ta. . . Có thể phục sinh? Điều này sao có thể!
Giovanni hé miệng cười nói:
– Tô tiểu thư chẳng lẽ không hiểu kỳ tại sao cô có thể tu luyện cực nhanh như vậy lại sở hữu chân khí đặc thù sao? Hơn nữa sinh mệnh của đá trước kia cũng có phát sinh cảm ứng lại là vì sao? Đó cũng là có nguyên nhân, nếu như người bằng lòng tin tưởng vào phụ thân của mình hiệp trợ ông ấy giúp cho mẹ cô tỉnh lại.
– Chị Tô! Gã là người xấu! Gã nhất định là lừa gạt chị! Ta lập tức gọi điện thoại cho chú để cho chú đến giết chết cái tên xấu xa này!
Lý Úy Nhiên chẳng biết lúc nào đã chạy đi lấy điện thoại, sau đó bắt đầu tìm số điện thoại của Lâm Phi.
Giovanni vừa thấy như thế đương nhiên sẽ không ở lại lâu thêm nữa, gã lại không thể động thủ với Lý Ủy Nhiên. Sợ Thiên Diện trực tiếp bất chấp tất cả mà lại lần nữa biến thành thể năng lượng, thế thì gã sẽ đến bước đường cùng rồi.
– Tô Tiểu Thư lời thì ta đã chuyển đến, nếu có bằng lòng chấp nhận tất cả chân tướng phục sinh mẹ của cô vậy không chỉ có cùng với cha mẹ có thể trùng phùng mà Hứa Vi tiểu thư cũng sẽ bình an trở về.
Giovanni nói xong trong miệng mặc niệm phóng xuất ra một huyết sắc phù văn.
Đây là một đoạn truyền âm bí mật chỉ có Tô Ánh Tuyết nghe được cụ thể tin tức mà Thiên Diện cùng Lý Ủy Nhiến căn bản nghe không được.
– Đây là phương thức gặp mặt, tại hạ cáo lui trước. Kính xin gửi tới các hạ Scarpe lời hỏi thăm ân cần.
Giovanni xoay người khom lưng chao liên lại sau một phát lui vào bên trong, một màn phù văn huyết sắc lại lần nữa thi triển ra huyết thuật ánh trăng không thấy tung tích.
Lý Uy Nhiên vừa mới muốn gọi điện thoại thì nhìn thấy Giovanni chạy rồi, không khỏi chu môi tức giận nói:
– Ai nha! Gọi điện thoại chậm quá! Chị, chị đi làm một cái trang bị có thể thông báo nhanh cho chú được không? Cái loại mà chỉ cần ấn cái nút là có thể khiến chủ biết được ấy!
Thiên Diện lần này khó mà để ý đến yêu cầu của em gái mà là hướng về phía Tô Ánh Tuyết nháy mắt mấy cái mà hỏi:
– Cô tin ông ta?
Trong mắt của Tô Ánh Tuyết tràn đầy suy nghĩ với gút mắc đầy phức tạp lắc đầu nhưng không nói lời nào.
– Điều mà gã nói là dối trá, mẹ của cô đã chết.
Thiên Diện thản nhiên nói.
– Nhưng biết đâu bà ấy vẫn còn sống thì sao? Biết đâu bà ấy thực sự có thể sống lại!
Tô Ánh Tuyết đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt có chút tơ máu, có Hứa Tinh long lanh.
Thiên Diện không chút thể hiện tình cảm mà nhìn nàng.
– Cô biết đó là giả dối, đừng nên gạt chính mình.
– A. . .
Tô Ánh Tuyết cười một cái tự giễu:
– Bây giờ chỉ còn lại có một mình tôi. Một mình tôi, cô biết không.
-Scarpe sẽ không để cho cô đi đâu, bọn chúng có được cô Hứa Vi chỉ càng nguy hiểm hơn. Cho nên tôi sẽ coi chừng cô.
Thiên Diện rất có lý lấy làm lẽ đương nhiên mà nói.
Tô Ánh mấp máy cánh môi cũng không lên tiếng, sau khi nhìn đối phương thật sâu phiếu nhiên suy sụp tinh thần, quay lại thư phòng.
Cùng lúc đó Lâm Ấn Vương gia – nơi ở của Vương Thiệu Hoa cùng Cố Thải Anh.
Từ sau khi từ bệnh viện về nhà Cổ Thải Anh an vị ở bên trong gian phòng của mình buồn bực cả một buổi chiều, chỉ ăn một chút dinh dưỡng bữa tối khôi phục được chút ít nguyên khí.
Vương Thiệu Hoa thì một mình trong đại sảnh uống rượu giải sầu. Tuy Lâm Phi trước mặt mọi người nói ra y mắc bệnh thần kinh phân liệt và chứng trầm cảm, các loại bệnh thần kinh nhưng dù sao địa vị của y siêu nhiên, không phải ai có thể tùy tiện đưa y mang đến bệnh viện tâm thần. Hơn nữa bệnh trạng của y cũng không coi là đặc biệt nghiêm trọng cho nên chỉ là đình chỉ công tác về nhà tĩnh dưỡng.
Chỉ là bốn tông Vương gia đã biết được chuyện này. Vương Chính qua một cuộc điện thoại thông qua thường ủy ban liền đình chỉ tạm thời chức vụ của Vương Thiệu Hoa, giao cho chức phó làm đại diện.
Trong lúc nhất thời quan viên các lộ của Giang tổng đều rất rõ một chuyện – Vương Thiệu Hoa bị Vương gia bỏ rơi.
Vương gia không thiếu đàn ngôi sao mới, bọn họ sẽ không cần một tên có bệnh thần kinh bôi nhọ lên mặt của Vương gia.
Vương Tử Tình thấy cha cứ ngồi mãi ở trong phòng khách cầm chai rượu nho không ngừng rót vào trong miệng đồng thời đau lòng, khuyên thế nào cũng không khuyên được.
Rơi vào đường cùng người con gái mắt còn đỏ hoe đi vào trong phòng của mẹ, đối diện với vẻ mặt thất hồn lạc phách của mẹ cầu khẩn nói:
– Mẹ, cha liên tục uống rượu. Mẹ đi khuyên cho một chút đi, cha hiện tại cần nhất chính là mẹ. Tuy ông ấy làm chuyện có lỗi với mẹ nhưng ông ấy nhất định là sớm đã biết anh Lâm có thể cứu được mẹ cho nên mới làm như vậy. Ông ấy không phải thực sự muốn hại chết mẹ. Ông ấy cũng có nỗi khổ tâm riêng của ông ấy.
Cố Thải Anh khó khăn quay đầu lại nhìn gương mặt lệ rơi của cong gái, trong lòng thở dài một hồi.
Kỳ thật điều làm bà đau lòng không phải Vương Thiệu Hoa để cho người ta hạ độc virus với bà mà là Vương Thiệu Hoa lừa gạt bà khiến cho sự tín nhiệm mấy chục năm nay đổi với Vương Thiệu Hoa biến thành hoa trong gương, trăng trong nước.
Bà lo lắng Vương Thiệu Hoa còn giấu giếm bà rất nhiều chuyện quan trọng nữa. Có điều khi bà nhìn thấy con gái thần sắc buồn bã vẫn là mềm lòng. Dù sao vài chục năm vợ chồng Vương Thiệu Hoa hiện tại rơi xuống đáy vực chính mình nếu như còn vứt bỏ y không quan tâm quả thực rất quả đáng.
– Mẹ biết rồi, mẹ đi trấn an cha của con, con đừng quá lo lắng. Lên lầu trước đi một mình ngoan ngoãn đợi.
Cố Thải Anh miễn cưỡng đi ra nở một nụ cười vỗ về bàn tay của con gái sau đó lết những bước chân yếu ớt đi về hướng đại sảnh.