Đôi mắt dễ thương của Bạch Hân Nghiên mở to, mắt lé liếc qua, lông mi run không ngừng, vỗ vỗ sau lưng của Lâm Phi ý bảo Lâm Phi mau chóng dừng lại, có người đang nhìn kìa. Khuôn mặt của cô đặc biệt kiều diễm ướt át, tuy nói là mối quan hệ của cô và Lâm Phi không có gì đáng để che giấu nhưng dù sao vẫn là rất không được tự nhiên.
Lô Bân thì mặt mang theo sự vui vẻ, dường như hoàn toàn không ngại việc người phụ nữ mình theo đuổi đang ôm hôn nồng nhiệt người đàn ông khác, còn bị áp chặt trên xe.
Lâm Phi kỳ thật sớm đã biết Lộ Bân đang lại gần nhưng hắn có cái gì mà cần đi hiểu, ngược lại một tay phủ giữ lấy gương mặt của nữ nhân khiến cho cô không để ý được nhiều nữa. Càng thêm suông sa tư phia hôn môi tai, đến cổ trắng ngà của Bạch Hân Nghiên, phát ra từng tiếng gọi người mơ màng.
Thần kinh của Bạch Hân Nghiên thần kinh không ngừng căng cứng. Cô vẫn là lần đầu tiên ở trong tình huống có người bên cạnh đang nhìn vào cùng Lâm Phi thân thiết như vậy, lại còn là một người đàn ông có ý với mình đang nhìn nữa.
Cô cũng có thể đại khái ý thức được Lâm Phi là đang công khai khẳng định chủ quyền. Nói cho Lô Bân cô đã là người phụ nữ của Lâm Phi, đừng ở đó mà nói gì làm gì biết chưa hả.
Những phương thức biểu đạt đặc biệt như vậy khiến cho Bạch Hân Nghiên thể cốt mềm mại, hai chân như nhũn ra, thở gấp một hồi, ánh mắt cũng bắt đầu mông lung.
Trong lúc giật mình dường như lại nhớ tới lúc trước Lâm Phi muốn cô làm nữ bộc đã bày ra đủ các loại bịp bợp chồng chất nhằm chinh phục cô.
Vậy mà trong tiềm thức của cô lại có chút ưa thích loại đàn ông bá đạo như vậy, có chút hoài niệm cái loại hương vị âm thầm khuất phục lại thoải mái.
Thậm chí sự kích thích cùng ngọt ngào khác thường như vậy lại khiến cho hormone của cô dâng lên nhanh chóng. Khu vực đào nguyên ở thân dưới cũng đều đã có xu thế tràn lan như dòng suối.
Vốn dĩ lúc mới bắt đầu chỉ là Lâm Phi tại không chút kiêng kỵ nhấm nháp tinh tế tỉ mỉ da thịt, từ từ Bạch Hân Nghiên cũng không tự chủ được không chút ngượng ngùng chủ động tác hôn.
Lâm Phi trong lòng cười thầm, không hổ là nữ bộc hoa khôi cảnh sát. Thật không uống phí lúc trước dốc lòng dạy bảo. Vào những lúc thế này có can đảm phối hợp thì đã rất đáng được ban thưởng.
Hắn dù là không nhìn tới cũng có thể phát giác được Lô Bân ở cách đó không xa đang ở trong loại trạng thái nào.
Từ lúc vừa mới bắt đầu Lô Bân vẫn còn mang theo vài phần thảnh thơi mà mỉm cười, đến khi dần dần trở nên hai đấm nắm chặt. Lại càng về sau chứng kiến hai người đã hồn nhiên không để ý gã mà quấn quýt si mê, sắc mặt của gã dần dần trở nên hơi âm trầm.
Bạch Hân Nghiên chủ động thân mật cùng Lâm Phi càng là nói rõ trong trái tim của cô Lô Bân cho tới bây giờ đều không có vị trí nào, có hay không có cũng thế thôi.
Đây là căn bản không coi gã là chuyện quan trọng, hành động hung hăng đâm thẳng sự tôn nghiệm của gã!
Có điều gã cũng đã đứng ở đó đến lúc này rồi mà lại quay người rời đi rất rõ ràng là thua.
Vì vậy Lô Bân hít sâu vào một hơi tiếp tục vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười mà nói:
– Lâm tiên sinh, tôi muốn cùng Hân Nghiên trò chuyện một chút, không biết có thuận tiện?
Gã không nói còn tốt, gã vừa nói như vậy Lâm Phi lại càng không chút dừng lại. Thậm chí động tác lại càng thêm khoa trương!
Sau khi Lâm Phi dùng một tay ôm chầm nữ nhân trực tiếp mở ra cửa sau của xe Land Rover. Sau đó đẩy nữ nhân hướng về chỗ ngồi phía sau, lại khiến cho cả cái thân thể đang thở hổn hển của Bạch Hân Nghiên đều năm ở trên chỗ ngồi phía sau xe.
Sau đó Lâm Phi không thèm để ý đến lời thỉnh cầu của Lô thiếu tướng tự mình nhào tới trên người cô, đến cửa xe cũng lười đóng!
Bạch Hân Nghiên bị dọa một chút, Lâm Phi chẳng lẽ thực sự muốn tại bãi đỗ xe vẫn mở cửa xe cùng với cô làm ra cái chuyện kia?
Lô thiếu tướng này đúng thực là một cái rễ, cô ấy đã thẳng thừng biểu đạt không có khả năng cùng gã kết giao rồi vẫn như thế trơ trơ ra nhìn không chịu đi càng làm cho Lâm Phi làm ra chuyện càng ngày càng nhục nhã người này.
Bạch Hân Nghiên chợt phát hiện tâm lý của mình thật là có chút biến thái. Lâm Phi làm như vậy cô vậy mà không những không có cảm thấy không vui mà ngược lại có chút chờ mong.
Khi đầu của Lâm Phi chôn ở giữa đôi bạch ngọc cao vút mềm mại của cô gặm gặm cắn cắn, còn một tay của Lâm Phi thăm dò phía dưới quần lót của cô. Hai cái đùi rất tròn của cô không khỏi nắm giữ thật chặt, tản mát ra nhiệt lượng sáng quắc.
– Nghiên Nghiên, em còn kích động hơn anh nữa, đều nhanh phát hồng thủy rồi.
Lâm Phi sờ đến một mảng ẩm ướt nhịn không được cắn khuyên tai óng ánh của nữ nhân mà nói ra.
– Đừng nói nữa, đều tại vì quá thẹn đấy. Anh sẽ không phải muốn ở chỗ này làm chứ?
Bạch Hân Nghiến nỉ non, trong giọng nói cũng không rõ rốt cuộc thích hay là không thích.
Lâm Phi nhếch miệng cười một tiếng, bỗng nhiên ngồi dậy quay đầu nhìn phía trước của xe.
-Gã đi rồi.
Bạch Hân Nghiên sững sờ giật giật cổ áo trước ngực che đậy kín phần cổ cao ngất phấn đoàn đã lộ ra ngoài, nhìn thoáng qua, Lô Bân quả nhiên đã đi rồi.
Gã dù có thể nhẫn cũng không thể trơ mắt nhìn hai người mây mưa trong xe.
– Như vậy cũng tốt, chắc có lẽ gã sẽ không đến phiền em nữa.
Khuôn mặt của Bạch Hân Nghiên đỏ bừng thở ra một hơi.
– Có một người theo đuổi không phải rất tốt sao, điều này cho thấy em có mị lực quyến rũ.
Lâm Phi quỷ quyệt nói.
Bạch Hân Nghiên híp đôi mắt dễ thương cười tủm tỉm nói:
– Nếu thật là cảm thấy tốt anh vừa rồi cũng sẽ không giở tính khí trẻ con mà đùa nghịch uy phong như vậy, khẩu thị tâm phi.
– Còn không phải nhìn em rất hưởng thụ cảm giác được người khác theo đuổi, còn làm cho người ta giúp em. Nếu không phải anh hiện tại tu thân dưỡng tính, không có hứng thú giết những người bình thường này sớm đã nhéo đầu gã rồi.
Lâm Phi lắc đầu đi vào trong phòng điều khiển chuẩn bị về nhà.
Bạch Hân Nghiền nhàn nhạt thở dài.
– Hy vọng gã đừng nghĩ không thông, ít nhất trước mắt xem ra gã cũng không coi như là người xấu.
Cô cũng rất rõ Lâm Phi hiện tại không giết Lô Bân cũng coi như gã may mắn, không có nghĩa là về sau Lâm Phi tâm trạng không tốt sau đó giết gã.
Màn đêm buông xuống, bắc núi cao trang, khu nhà ở cấp cao của Tô Ánh Tuyết.
Lầu hai trong thư phòng Tô Ánh Tuyết ngồi tại trước bàn làm việc xem những hạng mục gần đây nhất vẫn chưa kịp xem, nhưng một vài nhân tố quấy nhiễu làm cho cô thực sự đau đầu.
Cô nhìn về phía ngoài cửa sổ, bể bơi ở trên sân thượng lộ thiên, bốn phía ánh đèn sáng choang, bồn hoa tươi nở rộ.
– Chị ơi! Chị ơi! Chị thấy em bơi nhanh chưa này! Chị xem đi mà, xem đi mà!
Lý Uy Nhiên, cái cô em ngực lớn mặc đồ tắm của Tô Ánh Tuyết bơi tới bơi lui trong nước giống như một con chim cánh cụt nhỏ sung sướng tựa như du động.
Tuy dáng người của Tô Ánh Tuyết cơ hồ không thể bắt bẻ nhưng Lý Uy Nhiên tương đối lùn, còn bộ ngực đầy đặn hơn Tô Ánh Tuyết. Kết quả là bộ đồ tắm liền thân ở trên người cô thoạt nhìn lại vẫn khá chật, khiến người ta lo lắng liệu có ép ngực có đến buồn bực.
Tố chất thân thể của Lý Uy Nhiên dù sao cũng cùng một mẫu hình với chị gái Thiên Diện của cô. Tuy thuở nhỏ thông qua kiếm nguyên của Kiếm Thánh khóa lại phong bế tiềm năng, có điều thể chất bên trên vẫn cường đại y như trước.
Cái kiểu bơi ở trong hồ này hoàn toàn không phí khí lực gì, dù là quán quân của olympic đến cùng so bì với cô nhất định cũng thẳng thừng bị vung không thấy bóng dáng đầu.
Cô bé bơi tới bơi lui, lặn, bơi bướm, bơi ếch khiến cho bể bơi bốn phía đều là đập nước lên, vui cười không được.
Thiên Diện rất là cưng chiều mà nhìn em gái ở bên trong bơi lội, ngồi xổm bên bể bơi. Lúc mà Lý Ủy Nhiên bơi tới trước mặt cô sẽ thò tay sờ sờ đầu của muội muội tỏ vẻ cổ vũ.
Thím Giang còn rất tâm lý đặt một bàn hoa quả phong phú đặt ở trên mặt bàn ở sau lưng của Thiên Diện. Quả thực khiến cho Tô Ánh Tuyết bó tay toàn tập, thím Giang này ở cùng mình bao nhiêu năm nay vậy mà không biết lúc này phải bảo chị em họ rời khỏi tầng hai mới phải.
Nghe Lý Úy Nhiên không ngừng gọi “chị ơi, chị ơi” Tô Ánh Tuyết cuối cùng không nhịn nổi đứng phắt dật đi đến bên ban công nhìn hai chị em họ mà cắn chặt răng ngà.
– Các cô đây là chị em sao? Là mẹ con! Là mẹ mang theo con gái đến bể bơi chơi ư? Ta muốn làm việc, ta nhờ các người muốn giám sát ta cũng có chút đạo đức nghề nghiệp được không?
Tô Ánh Tuyết lỡ miệng mà nói ra.
Lý Ủy Nhiên nghe xong sợ tới mức khẽ run rẩy vỗ bọt nước hồ bơi tới phía trước người của Thiên Diện cẩn thận chớp mắt trông mong nói:
– Chị ơi, em sợ. Chị Tô tức giận rồi.
– Thật sao? Làm sao em biết?
Thiên Diện nháy mắt mấy cái quay đầu liếc nhìn Tô Ánh Tuyết, giống như đang phán đoán có phải thật sự đang giận không.
– Chị xem, ánh mắt của Tô Tỷ Tỷ trở nên thật lớn. Dùng sức của ngực hô hấp như vậy, đúng là tức giận rồi.
Lý Ủy Nhiên rất chân thành giải thích.
Thiên Diện “ừ” một tiếng, giống như là đang nghiên cứu bài gì vậy. Lấy tô Ánh Tuyết trở thành tiếu bản thí nghiệm thì thào nói:
– Con mắt biến lớn cũng là tức giận, ta sau này cũng phải thử một chút.
Tô Ánh Tuyết thiếu chút nữa không có chân khí trong cơ thể mà tẩu hỏa nhập ma phun ra một ngụm máu, nhẫn nhịn cả buổi không nói ra nổi câu nói tiếp theo.
Châm chước thật lâu cô đổi một nụ cười ấm áp dụ dỗ nói:
– Ủy Nhiên, ngày mai ta dẫn cô đi vườn bách thú đi xem sư tử lớn nhé. Hôm nay cô sang phòng bên cạnh học máy tính, đừng bơi ở đây nữa được không?
Lý Úy Nhiên nghe xong trong mắt quả nhiên toát ra sáng rọi, chớp chớp. Dường như đang cân nhắc giao dịch khả thi này.