Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 712: Chuyện Xưa Như Gió Thoảng


Đợi Cố Thải Anh đi rồi, Lâm Phi chậm rãi đi vào nhà, hắn cũng muốn biết mình từ đầu đến, hắn cũng ngóng trông một ngày kia có thể gặp lại người đàn ông đưa hắn đến với thế gian này.

Có một điểm có thể khẳng định, chính là huyết mạch kim sắc trong cơ thể mình, là do cha ruột để lại, mà tất cả, dường như Cố Thải Anh hoàn toàn không biết.

Bà không tìm được người đàn ông kia, hơn một nửa là vì ông ấy không ở trên địa cầu, ít nhất Lâm Phi cho rằng như vậy.

Nhưng rốt cuộc vì sao ông ấy làm như vậy, sau khi để lại con trai, lại một mình yên lặng bỏ đi, Lâm Phi cũng không thể nào biết được.

Có lẽ tương lai sẽ có một ngày nào đó, bản thân có đủ năng lực, mới có thể tìm được tất cả chân tướng.

Trở lại trong phòng, Lâm Đại Nguyên hiển nhiên không yên lòng đối với việc quần áo, thấy Lâm Phi tiến vào, nhanh chóng dò hỏi:

– Tiểu Phi, con không sao chứ? Bà ta có nói gì làm tổn thương con không?

Trong lòng Lâm Phi ấm áp, cười nói:

– Bác à, con không làm người khác tổn thương đã là tốt lắm rồi, bà ta có cái gì khiến con bị thương chứ.

Chuyện xưa như gió thoảng, mối thù của cha nuôi Lâm Đại Hữu cũng đã báo rồi, chuyện mẹ ruột năm đó bỏ rơi mình cũng đã thẳng thắn nói ra tất cả.

Lâm Phi cảm thấy, bây giờ là lúc đối mặt với tương lai rồi, còn tìm cha ruột của mình, cũng chỉ có thể tùy duyên.

– Vậy thì tốt rồi, đến đây, mấy người thợ may vừa mới bị bố nói mấy thứ đồ, Doanh Doanh phiên dịch bác cũng không nghe hiểu, con đến giải thích một chút cho bác.

Lâm Đại Nguyên vui vẻ kéo Lâm Phi đi tìm nhà thiết kế.

Tạ Doanh Doanh ở một bên quệt miệng, có chút ủy khuất nói thầm:

– Bác anh có gì không hiểu có thể hỏi em, em ở Italy nhiều năm như vậy, sao lại phiên dịch có vấn đề. . .

Lâm Phi cười nói:

– Tiếng Italy của em chắc chắn không có vấn đề nhưng trình độ văn hóa của bác anh có hạn, em toàn dịch thuật ngữ chuyên nghiệp, tất nhiên bác nghe không hiểu, em phải học Nhu Nhu một chút, cô ấy nói chuyện với bác anh, đều dùng cách nói trưởng bối nghe hiểu.

Lâm Đại Nguyên cũng ngại ngùng nói:

– Đúng vậy Doanh Doanh, không phải cháu nói không hay, thật sự về mặt này bác không hiểu, nghe giống như người đàn gảy tai trâu ấy, cháu đừng để trong lòng.

– Hừ, Nhu Nhu Nhu Nhu. . . cái gì cô ấy cũng tốt, sao anh không đến thủ đô tìm cô ấy trở về?

Tạ Doanh Doanh liếc mắt, không muốn phản ứng với hai bác cháu.

Lâm Phi biết cô lại phát cáu rồi, không phải thực sự tức giận nên hắn không giải thích thêm, kiên nhẫn nói chuyện với Lâm Đại Nguyên về việc đặt chế mấy bộ lễ phục với nhà thiết kế.

Chờ hoàn thành xong tất cả, Lâm Phi lấy cớ phải giải quyết vài chuyện, một mình lái xe về phía trại an dưỡng ở ngoại ô phía tây Lâm An.

Lúc thường ở đây đều để một vài cán bộ về hưu an dưỡng khám bệnh, nếu không có một chút tài lực và địa vị sẽ không được tiếp nhận.

Bây giờ tinh thần Vương Tử Tình hoảng hốt, không nói được, tĩnh dưỡng ở trong viện dưỡng lão này.

Lâm Phi vừa đến nơi, chỉ thấy Ngô Vĩnh người giúp việc đã đứng chờ hắn ở cửa.

Thấy Lâm Phi xuống xe, Ngô Vĩnh tiến lên trước với khuôn mặt tang thương cũng kính nói:

– Lâm tiên sinh, cảm ơn ngài có thể đến giúp đỡ, cứu tiểu thư nhà tôi.

Ngô Vĩnh chắc đã biết, Lâm Phi đã không còn liên quan đến Cố Thải Anh, không còn gọi là “thiếu gia” Lâm Phi, mà trực tiếp gọi là “tiên sinh” .

-Tôi chỉ đến xem, chưa chắc đã chữa khỏi được.

Lâm Phi đánh giá trên dưới Ngô Vĩnh, nói:

– Tinh khí thân của ông có chút thấp, xem ra lần trước bị thương, có ảnh hưởng không nhỏ với ông, khuyên ông vẫn nên sớm ngày bảo dưỡng tuổi thọ.

– Cám ơn Lâm tiên sinh quan tâm, lão nô đã tĩnh dưỡng mấy tháng, bây giờ phu nhân và tiểu thư gặp biến cố lớn như vậy, sao lão nô có thể nằm yên trên giường.

Ngô Vinh thở dài nói.

– Chủ nhân của ông Vương Thiệu Hoa bị tôi giết, ông không hận tôi?

Lâm Phi cười hỏi.

Ánh mắt Ngô Vĩnh phức tạp:

– Lẽ phải ở trong tâm người, lão nô cũng chưa từng tin, năm đó là lão gia giết cha của cậu, giấy không bọc được lửa, sự thật đã như thế, vậy thì tất cả hãy để cuốn đi theo gió.

Lâm Phi gật đầu, xem ra ông lão này cũng đã nhận ra, dự định dùng những năm còn lại, làm tận trách nhiệm cuối cùng của một người hầu, trông coi mẹ con Cổ Thải Anh.

Hắn do dự một chút, lấy ra một bình thuốc khôi phục hiệu quả cao, đưa cho Ngô Vĩnh, nói:

– Thứ này, mỗi tháng dùng một giọt, mỗi lần đem pha loãng một giọt thành năm lít, mỗi ngày dùng một phần, chỉ một ít, không được nhiều. Trong vòng một năm, có thể khôi phục các chức năng cơ thể ít nhất năm đến mười năm.

– Ông không cần từ chối, vì cái gọi là tan đàn xẻ nghé, Vương Thiệu Hoa chết rồi, mẹ con bà ta ở nhà họ Vương bị ghét bỏ, ông còn ở bên cạnh họ, đây là chút tấm lòng của tôi, đơn thuần chỉ là sự kính trọng bề trên của tôi.

Ngô Vĩnh sửng sốt một chút, trong mắt kích động, nhanh chóng cất kỹ, ông biết người như Lâm Phi không phải người nói mà không làm, luôn miệng nói cám ơn.

– Lâm tiên sinh, việc đến nước này, lão vẫn không hiểu được cậu, lúc thì cậu máu lạnh tàn nhẫn nhưng lại có lúc như được tắm trong gió xuân, tấm lòng nhân hậu, thật sự không biết đâu mới là con người thật của ngài. Ngô Vĩnh lắc đầu nói.

Khóe miệng Lâm Phi khẽ động, cười nói:

– Có thể cái nào cũng là tôi, cũng khó nói đi. Được rồi, dẫn tôi đến phòng bệnh của Vương Tử Tình đi đã.

Ngô Vĩnh cười đồng ý, dẫn Lâm Phi đi trên một con đường nhỏ rải đá đẹp và tĩnh mịch, đi vào trong một ngôi nhà yên tĩnh phía sau trại an dưỡng.

Tuy hôm nay mẹ con Cố Thải Anh đã mất quyền thế nhà họ Vương, những Cố Thái Anh vẫn là một phú bà hiếm có của tỉnh Giang, đương nhiên sẽ không để con gái chịu ủy khuất.

Phòng bệnh của Vương Tử Tình là phòng xa hoa nhất trong trại an dưỡng, tất cả các thiết bị chữa bệnh đều là nhập khẩu từ nước ngoài mà trong phòng cũng bài trí đầy đủ mọi thứ, giống như phòng của khách sạn năm sao.

Cố Thải Anh biết rõ Lâm Phi sẽ tới, sớm đã chờ ở ngoài cửa, ánh mắt lúc này lộ ra sự vui mừng cảm kích, nói:

– Tình nhi ở trong, từ khi ba con bé qua đời, nó không nói chuyện nữa, đây là tất cả bệnh án kiểm tra mẹ lấy được từ bác sĩ.

Cố Thải Anh đưa cho Lâm Phi một đống tài liệu.

– Không cần, nếu như những tài liệu này có ích, cũng không để đến bây giờ bệnh vẫn chưa có chuyển biến tốt đẹp.

Lâm Phi nói xong, trực tiếp đẩy cửa đi vào.

Trên giường lớn, Vương Tử Tình mặc đồ ngủ bằng bông, ngồi ở đằng kia với vẻ mặt ngây ngốc, dựa vào gối đầu, nhìn cây xanh bị gió thổi động bên ngoài cửa sổ.

Cô gái vốn không quá đẫy đà, bây giờ vô cùng gầy gò, gương mặt không trang điểm, có vẻ hơi tái nhợt, hai con mắt vốn sáng ngời, lúc này u ám.

Lâm Phi đi vào tầm mắt của Vương Tử Tình, đứng chắn trước mắt cô gái, lẳng lặng nhìn cô.

Vương Tử Tinh có chút phản ứng, ngơ ngác ngẩng đầu, sau khi liếc nhìn Lâm Phi, lại quay đầu lại ngẩn người.

Lâm Phi nhíu mày, đột nhiên cúi người đến, mũi từ từ để sát vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Vương Tử Tình.

Cố Thải Anh ở một bên có chút khẩn trương, nhỏ giọng hỏi:

– Phi. . . Lâm Phi, con đang làm cái gì vậy?

Lâm Phi quay đầu, nhìn vị phu nhân thấp thỏm, biết bà đã hiểu lầm cái gì, cười tà nói:

– Tôi đang ngửi cô ấy, gần đây cô ấy uống thuốc gì, bà cho rằng tôi muốn hôn cô ấy sao?

– Ngửi. . . ngửi thuốc?

Cổ Thái Anh có chút không thể tưởng tượng nổi nhưng vì sự nhạy cảm của mình mà cảm thấy buồn cười, Lâm Phi hận Vương Thiệu Hoa như vậy, làm sao có thể có cảm giác tốt đẹp gì với Vương Tử Tình.

Mặc dù bên cạnh con trai mình có không ít phụ nữ nhưng Vương Tử Tình chắc chắn sẽ không phải là mục tiêu của hắn.

– Hừm. . thành phần chủ yếu chắc là bromocriptine, thuốc không có vấn đề gì, đã lâu như vậy, thuốc trị liệu không có hiệu quả, quy trình trị liệu không tốt.

Lâm Phi đứng lên nói.

Cố Thái Anh lo lắng nói:

– Mẹ nghe bác sĩ nói, có thể dùng cách trị liệu kích thích gì đó nhưng họ không dám tùy tiện thử, cần thu thập nhiều tư liệu mới có thể tiến hành, cơ hội nắm chắc cũng không lớn. . .

– Là cách trị liệu kích thích schuell.

Thần sắc Lâm Phi hơi động

– Có chút xác suất thành công nhưng bệnh tình của cô ấy còn nghiêm trọng hơn. Tôi với tư cách là người gây ra bệnh của cô ấy là kẻ thù giết cha cô ấy, bây giờ cô ấy thấy tôi các giác quan đều bị đại não truyền tín hiệu cấm, không có phản ứng gì.

– Nếu chỉ đơn thuần là kích thích, rất không có khả năng thành công, vậy thì khó trách mấy bác sĩ không biết nguyên nhân kia bất lực.

– Vậy làm sao bây giờ? Lâm Phi, con nhất định phải nghĩ cách, Tình nhi còn trẻ như vậy, lại có tài hoa như vậy, nếu cứ không mở miệng như vậy cả đời, quá tàn nhẫn đối với con bé rồi.

Hai mắt Cố Thái Anh đẫm lệ.

Lâm Phi suy nghĩ trong chốc lát, yên lặng lấy di động ra, vừa ấn một dãy số vừa nói:

– Tôi chỉ có thể hết sức thử một lần, còn có thể thành công hay không, tôi không dám cam đoan.

Chưa được một lát, điện thoại được thông, bên kia truyền đến tiếng của Thiên Diện.

– Chuyện gì vậy? Cô gái hờ hững hỏi.

– Anh phát tọa độ cho em, tan tầm tới đây một chuyến, giúp anh một việc.

– Được.

Thiên Diện không hỏi giúp đỡ cái gì, dứt khoát đồng ý, xong liền cúp máy.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.