Sau khi gọi điện thoại xong, Lâm Phi lại đi ra ngoài bảo Ngô Vĩnh về nhà họ Vương Tây vài thứ, nói hắn đi nhanh một chút. Ngô Vĩnh một lòng muốn giúp nên cũng không hỏi nguyên do.
Cũng may cách thời gian Thiên Diện tan tầm cũng không lâu, đợi chưa đầy một giờ cô đã quay về.
Thiên Diện mặc áo vàng nhạt, cổ tròn, quần jean, tóc dài buộc lại theo kiểu đuôi ngựa, khiến ai cũng khó kìm lòng khi nhìn thấy cô.
Thật ra Lâm Phi thích Thiện Diện ngày thường ăn mặc như Liễu Cảnh Lam, vì như vậy hắn trò chuyện không có ngăn cách.
Bằng không nếu đối diện là một nhan sắc tuyệt thế vậy chẳng khác nào nói chuyện với Cửu Thiên Tiên Nữ, hắn là phàm nhân sẽ cảm thấy áp lực.
Cố Thải Anh hoang mang, còn tưởng Thiên Diện là một bác sĩ nổi tiếng, tiến tới chủ động đưa tay lấy lòng:
– Xin chào, xin hỏi vị nữ bác sĩ này họ gì?
Thiên Diện nhận ra người đàn bà này là ai nhưng cô không muốn quan tâm nhiều, chỉ nhìn Cố Thải Anh một cái với nét mặt lạnh lùng sau đó chuyên tâm nhìn sang Lâm Phi, thậm chí còn chẳng thèm hỏi vì sao bà ta gọi cô là bác sĩ.
Cố Thải Anh lúng túng thu tay, nghĩ thầm sao bên người Lâm Phi hay xuất hiện quái nhân như vậy.
Lâm Phi cũng không giải thích, đúng lúc này Ngô Vĩnh mang một cái túi đen trở lại, liền nhận lấy cái túi, nói:
– Bây giờ mọi người hãy cách xa gian phòng kia, cũng đừng cho người khác tới gần cho tới khi tôi gọi.
Cố Thải Anh và Ngô Vĩnh đầy nghi hoặc những lúc này họ coi Lâm Phi là sợi dây cứu mạng, đương nhiên đối phương nói gì cũng nghe.
Lâm Phi nói rõ kế hoạch cho Thiên Diện nghe, dặn dò kỹ các chi tiết, sau đó đưa chiếc túi đen cho cô.
Đối với Thiên Diện mà nói thì đây chỉ là đồ chơi trẻ con, sau khi đồng ý liền đi tới phòng vệ sinh riêng, bắt đầu chuẩn bị.
Lâm Phi thì đứng ở cửa ra vào, yên lặng chờ đợi.
Không đến năm phút sau, cửa phòng vệ sinh mở ra những người từ trong đi ra lại là “Vương Thiệu Hoa” !
Thiên Diện mặc lên quần áo Vương Thiệu Hoa mà Ngô Vĩnh vừa mang tới khiến Thiên Diện giống Vương Thiệu Hoa y hệt, đến cả khí chất cũng như nhau, hoàn toàn không nhìn ra điểm bất thường.
Điểm quan trọng ở đây chính là bộ quần áo này hoàn toàn giống với khi Vương Thiệu Hoa lúc chết.
Lâm Phi rất ít khi thấy Thiên Diện đóng giả đàn ông, hơn nữa còn là một người trung niên, quả thực là đã phá hủy hình tượng mỹ nữ của cô, chỉ có điều đầu còn cách nào khác, chỉ có thể hi sinh vì nghệ thuật mà thôi.
Thiên Diện và Lâm Phi liếc nhau một cái, khẽ gật đầu, sau đó đi từng bước về phía giường bệnh Vương Tử Tinh.
Lúc này bé gái đang ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ, hoàn toàn thờ ơ với những chuyện diễn ra trong phòng, tất cả thông tin đều không được truyền tới não. Cho nên những điều Thiên Diện và Lâm Phi đang nói cô cũng không nghe rõ
– Con yêu!
Thiên Diện dùng giọng nói và nét mặt của Vương Thiệu Hoa gọi một tiếng, sau đó tiến vào tầm mắt cô bé.
Trong chớp mắt thân thể Vương Tử Tình run lên, cô bé chớp chớt mắt, trong cổ họng như có gì chẹn ngang, thở gấp.
Cuối cùng trong mắt cô bé cũng có chút ánh sáng, cô bé ngẩng đầu nhìn “Vương Thiệu Hoa” , duỗi ra cánh tay trắng nõn, muốn vuốt ve.
Thiên Diện cũng diễn theo dùng hai bàn tay to ôm lấy bàn tay nhỏ xinh của cô bé, vẻ mặt thương tiếc nói:
– Con chịu khổ rồi.
Hơi thở của Vương Tử Tình càng dồn dập hơn, nước mắt không ngừng trào ra, cảm xúc bắt đầu không không chế được nhưng miệng cô bé vẫn há ra như trước, chỉ tiếc là không nói ra được chữ gì, chỉ phát ra được tiếng khóc huhu.
Lâm Phi thở phào trong lòng, cuối cùng cũng có hiệu quả. Người cha đã mất xuất hiện trước mắt mình, loại kích thích này đừng nói là mắc chứng trầm cảm, đóng kín tinh thần, cho dù là người bình thường cũng bị dọa tới thần kinh thác loạn, thậm chí là ngất.
Chỉ có điều tình huống của Vương Tử Tình rất tệ, cho dù thế nào cũng không xấu hơn được nữa, hắn cũng không do dự liền thử biện pháp này.
Thấy thời cơ đã đến, Lâm Phi đi tới, đấm Thiên Diện.
Một đấm này nhìn như dùng lực rất mạnh nhưng kỳ thực rất nhẹ, hoàn toàn chỉ có hình nhưng vì tốc độ nhanh, hai người phối hợp rất tốt nên nhìn qua rất chân thật.
Thiên Diện tương đối chuyên nghiệp, kêu một tiếng thảm thiết, ngã xuống đất, nhìn Lâm Phi đầy sợ hãi.
Mà Vương Tử Tình nhìn thấy Lâm Phi giơ chân lên, làm bộ như muốn giẫm nát đầu “cha mình” !
Trong nháy mắt, sâu trong đại não Vương Tử Tình như bị điện giật, yết hầu vẫn bị tắc nghẽn phát ra một tiếng kêu!
– A. . . !
Cô bé ôm đầu khóc rống lên, từ trên giường ngã xuống, ôm cổ Thiên Diện.
– Đừng giết cha tôi! Đừng. . . đừng. . . hu hu hu. . .
Trải qua nhiều ngày rốt cục cô bé cũng nói ra đi câu chữ, bị thương tích đã lâu trong lòng cuối cùng cũng phóng ra ngoài.
Lâm Phi thở phào, hiệu quả cũng không tệ, lợi dụng hình ảnh trong ký ức để kích thích trực quan, tiến hành trị liệu, việc này nhiều khi không thực hiện được nhưng do có Thiên Diện giúp đỡ nên cũng không quá khó khăn.
Cố Thải Anh và Ngô Vĩnh nghe thấy tiếng hét sớm đã nóng lòng muốn vào, thấy Lâm Phi mở cửa ra liền vội vàng tiến vào ôm lấy Vương Tử Tình.
– Tình nhi! Tình nhi, rốt cục con cũng có thể nói chuyện rồi! Con khiến mẹ sợ lắm. . .
Cố Thải Anh ôm chặt con gái, nghẹn ngào khóc rống lên, cảm kích gật đầu với Lâm Phi.
Lâm Phi thấy Cố Thải Anh chân tình như vậy, cũng không đành lòng. Thoạt nhìn có thể thấy cho dù rất nhiều chuyện đã được mở nhưng vẫn không thể nào cắt hết được tình cảm.
– Lão. . . lão gia?
Ngô Vĩnh thấy Thiên Diện đóng giả Vương Thiệu Hoa thì cho rằng mình bị hoa mắt nhưng bám theo những chuyện lúc trước liền hiểu được chuyện gì xảy ra, không khỏi chậc chậc tán thưởng, trên đời lại có thuật hóa trang cao siêu như vậy!
– Tôi biến về đã.
Thiên Diện thấy mọi chuyện đã xong, cũng không muốn ở lâu, yên lặng vào buồng vệ sinh trở lại như cũ.
Vương Tử Tình lấy lại thần trí, chỉ là cần thời gian để ổn định cảm xúc, vẫn khóc lớn, cũng không quan tâm tình hình chung quanh thế nào.
– Tìm bác sĩ tiêm cho cháu một mũi thuốc an thần, truyền dịch dinh dưỡng liền hết chuyện, có rảnh thì đi xa dạo chơi, du lịch, thả lỏng tâm tình, thời gian dần qua thì cũng sẽ phai nhạt.
Lâm Phi nói.
Nước mắt Ngô Vĩnh chảy đầy mặt, khom người với Lâm Phi:
– Lâm tiên sinh, lần này may mà có anh, nếu như tiểu thư Tử Tình xảy ra chuyện không may thì lão nô có chết cũng không có mặt mũi nào gặp lão gia.
Lâm Phi tự giễu cười cười:
– Về sau chớ tới tìm tôi nữa, lần này nể mặt của Dao Dao, tôi cũng không thể tùy tiện giết cô. Tôi đi trước, về sau. . . có thể không gặp thì đừng gặp.
Sau khi trở lại nguyên trạng, Thiên Diện đứng ở cửa chờ, Lâm Phi quay người đi tới, nắm tay cô rời khỏi.
– Đợi một chút.
Cố Thải Anh ôm con gái, hai mắt đẫm lệ hô một câu:
– Lâm Phi, hiện giờ không tiện tiễn cậu, cậu cảm ơn tôi cũng không nói nữa. Nhưng có chuyện quên nói với cậu, tốt nhất trong hai ngày này cậu nên tới gặp Tô tiểu thư.
– Ánh Tuyết?
Lâm Phi sửng sốt một chút, bởi vì chuyện Phương Nhã Nhu rời đi, mấy ngày nay hắn không tới gặp Tô Ánh Tuyết, trong lòng cảm thấy hổ thẹn hay như nào hắn cũng không rõ nữa.
– Cô ấy sao vậy? Xảy ra chuyện gì?
Lâm Phi quan tâm hỏi.
Cố Thải Anh thở dài:
– Quả nhiên cô ấy không nói cho cậu biết, thật ra tôi cũng không quá rõ nhưng hai ngày này cô ấy điên cuồng bán tháo tất cả cổ phần của công ty, thậm chí còn sắp xếp thay đổi nhân viên, hình như muốn giao Quốc Tế Khuynh Thành cho người khác quản lý, chỉ giữ lại nhãn hiệu “Ba Yêu” cô ấy khai sáng. Tôi hoài nghi chuyện này có quan hệ với nhà họ Lục. Bởi vì sau khi Lục Trường Minh tới tìm cô ấy mới xảy ra những chuyện này. Mọi chuyện quá khác thường, cô ấy quý trọng đế quốc thương nghiệp của mình như vậy sao có thể nói vứt bỏ liền vứt bỏ.
Trong lòng Lâm Phi như nổi điên, bốn gia tộc này đúng là giẻ rách, chính mình không thèm để ý tới họ, họ liền nghĩ cách lợi dụng người phụ nữ của mình.
– Tôi biết rồi. Lâm Phi nói xong liền dẫn Thiên Diện ra khỏi trại an dưỡng.
Trên đường lái xe trở về, Lâm Phi gọi điện cho Tô Ánh Tuyết nhưng cô ấy lựa chọn không nghe, hiển nhiên là không muốn nói gì.
Lâm Phi lắc đầu, không muốn nghe thì thôi, cũng không nói nguyên do. Trước đó bên nhau thật vui vẻ, trong chớp mắt đã không thèm để ý tới, đây đúng là tác phong của Tô Ánh Tuyết.
– Tới nhà cô ấy xem thế nào.
Thiên Diện nói.
Lâm Phi sửng sốt một chút, quay đầu hỏi:
– Cô không sao chứ?
– Không sao cả, dù sao cũng đi với anh.
Giọng Thiên Diện như suối chảy mặt tỏ ra như chuyện đương nhiên.