Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 726: Rốt cục muốn anh phải làm như nào?


Tuy rằng đề giá công khai là 49 vạn, dù sao cũng là bản số lượng có hạn, nhưng Lâm Phi chẳng buồn quan tâm giá cả.

– Cầm lấy cái này… Lúc tan học em có thể lấy nó để đựng bài tập của học sinh, Lâm Phi cười nói.

Thấy Lâm Phi chủ động chọn túi tặng người, mấy người phụ nữ đứng cạnh dung ánh mắt kỳ lạ nhìn hắn, mang theo chút không
vui.

Nghe hắn nói cầm túi xách da cá sấu để đựng bài tập của học sinh tiểu học càng khiến mọi người trợn tròn mắt, cầm chiếc túi trị
giá mấy chục vạn lam việc này cũng quá phá sản đi!

Thiên Diện nhận lấy cái túi, khuôn mặt có chút ngoài ý muốn, cô nhìn cẩn thận người đàn ông này một cái, hồi lâu cũng không
nói gì.

– Không thích? Lâm Phi cảm thấy cô nhìn mình cũng quá lâu đi.

Thiên Diện lắc đầu nói: – Đây là lần đầu tiên có người tặng em quà.

Lâm Phi và những người khác sửng sốt một chút, lúc này mới ý thức được những chuyện Thiên Diện đã trải qua trong quá khứ
khiến bên người cô không có người bạn nào cả, vẫn luôn cô độc, vì vậy đương nhiên cũng không có quà tặng.

Tuy rằng Thiên Diện chỉ đơn giản nói một câu như vậy nhưng vẫn khiến Lâm Phi thương cảm.

– Về sau anh sẽ thường xuyên tặng quà cho em. Lâm Phi cũng không muốn khiến không khí buồn bã như vậy, vội vàng cười nói.

Thiên Diện cũng không khách khí, “vâng” một tiếng, vui vẻ đón nhận.

Trên thực tế đối với cô mà nói nhận được một cái túi 49 vạn cũng tốt mà một cái túi 49 đồng cũng vậy, giá tiền không hề quan
trọng, quan trọng là món quà đầu tiên do người đàn ông cô thích tặng cho.

– Đại thúc thật thiên vị! Mua cho chị ấy một cái túi hơn 40 vạn mà không mua cho cháu cái

gi…

Lý Ủy Nhiên lập tức chớp thời cơ.

Lúc này Lâm Phi mới phát hiện hành động của mình khiến cho mọi người dùng ánh mắt quái dị đó, có phần lúng túng nói: –
Không phải chị cháu mua cho cháu rất nhiều sao? Lại nói bình thường cháu chạy tới chạy lui, đồ gì cũng “mượn”, cũng không
dùng những thứ như này mà.

– Chú mua cho cháu cũng không thiếu khối thịt nào mà! Lý Ủy Nhiên dậm chân.

Lâm Phi bất đắc dĩ: – Được rồi, vậy cháu chọn đi, chú mua cho cháu.

Lý Ủy Nhiên vui vẻ không thôi, chạy tới càm liền ba cái, tổng cộng trị giá hơn 70 vạn.

– Không phải là cháu chỉ mua một cái hay sao? Lâm Phi cảm thấy mình đang bị lừa.

– Hì hì, đại thúc người cứ coi như mua một cái đặc biệt đắt tiền là được. Lý Ủy Nhiên nói xong đã cầm lấy tấm thẻ đen trên tay
Lâm Phi, vội vàng cầm đi thanh toán.

Lâm Phi im lặng, nếu đã đi mua vậy mua nhiều một chút, hỏi Tô Ánh Tuyết đứng cạnh: – Tiểu Tuyết, em thích cái nào anh tặng
em… Ah biết em không thiếu tiền nhưng dù sao cũng là lòng anh.

Tô Ánh Tuyết mặt không đổi sắc, mắt nhìn chiếc túi da cá sấu trên tay Thiên Diện: – Em không cần, dù sao thứ thích đã mất,
lòng anh em đã nhân.

Lâm Phi có chút mất tự nhiên nhếch miệng, có mùi dấm chua ở đây. Chỉ có điều hắn không dám nói gì, bản thân hắn chỉ muốn
tặng quà cho Thiên Diện, đã không cân nhắc tới việc này ảnh hưởng tới những người phụ nữ khác.

– Vi Vi, Nghiên Nghiên, các em thì sao? Lâm Phi mặt dày mày dạn hỏi những người phụ nữ khác.

Hứa Vĩ dường như rất thích chứng kiến người đàn ông này xấu hổ, che miệng cười khẽ nói: – Em cũng không thấy thích cái nào,
vậy thôi đi.

Bạch Hân Nghiên cười như không cười nói: – Lần sau nói sớm một chút, em còn tưởng rằng anh không nỡ bỏ tiền nữa cơ.

Lâm Phi buồn bực vuốt mặt, ngã một lần khôn hơn một chút, xem ra muốn xử lý mọi chuyện công bằng còn cần rèn luyện rất
nhiều, ít rất biểu hiện ra ngoài cũng không thể chọc vào mấy tổ ong vò vẽ này.

Ra khỏi cửa hàng, mọi người ăn đồ khuya sau đó trở về khách sạn nghỉ ngơi.

Lâm Phi lấy từng túi đồ trong nhẫn chứa đồ của mình ra, đưa tới phòng từng người một.

Cuối cùng là gian phòng Tô Ánh Tuyết, đồ của cô quá nhiều, chiếm gần nửa gian phòng khách.

Lâm Phi thấy túi đồ chất đầy trên mặt thảm, cũng không biết cô nàng này mua kiểu gì, sao cần dùng nhiều đồ như vậy chứ.

Tô Ánh Tuyết vui mừng, đôi chân ngọc đi đất, không chút thục nữ ngồi lên mặt thảm, mở ra những hộp quà.

– Giầy… giầy… túi… túi… giầy…

Lâm Phi thấy cô mở từng chiếc túi ra, tháo ra từng đôi giày, từng cái túi, dở khóc dở cười: – Tiểu Tuyết, nhiều giày như vậy, em
muốn thực hiện cuộc trường chinh 25 ngàn dặm sao?

– Anh biết gì chứ? Đây đều là hàng số lượng có hạn đấy! Em không mua sẽ bị người khác đoạt mất! Em mua không đi cũng có thể
để trong nhà nhìn mà, nhàn rỗi không có chuyện gì thì lấy ra thưởng thức một chút, tâm tình sẽ tốt hơn. Tô Ánh Tuyết khinh bỉ
nhìn đối phương, trách hắn không hiểu phong tình.

Lâm Phi thoải mái cười nói: – Thứ này còn có thể điều chỉnh tâm tình?!

– Đương nhiên rồi, em nhìn những đôi giày này sẽ nghĩ người khác không đoạt được những em đoạt được, em thật lợi hại mà, em
đã đánh bại những người phụ nữ khác! Tô Ánh Tuyết hai mắt sáng rực.

Lâm Phi bó tay với cô nàng này, đã nhận thức ra sự tùy hứng của cô, không ngờ cô nàng này còn có sở thích “sưu tập”

– Để anh giúp em, chờ em mở ra chắc trời cũng sáng rồi. Lâm Phi ngồi lên nệm, bắt đầu giúp đỡ.

– Có cần em tặng anh vài món sản phẩm mới số lượng có hạn không. Tô Ánh Tuyết bóc hộp các món đồ, đột nhiên hỏi.

Lâm Phi sững sờ: – Tặng anh để làm gì? Anh không thích những đồ này.

Tô Ánh Tuyết lẩm bẩm nói: – Chẳng phải là bác sĩ Phương cũng tới sao… Buổi tối cô ấy không đi mua sắm, anh tặng cô ấy vài
món hợp với khí chất cô ấy thì cô ấy sẽ rất cao hứng.

Cánh tay Lâm Phi dừng giữa không trung, nhắc tới Phương Nhã Nhu khiến lòng hắn có chút bực bội cùng mê mang, trầm mặc hồi
lâu mới nói: – Cô ấy đang bận lo phương án chữa trị hai tay cho một đứa bé, đoán chừng cũng không có tâm tình đi mua sắm.

– Thật sao… Anh đã nói chuyện cùng cô ấy hả?

– Um.

– Cô ấy về Lâm An rồi sao?

Lâm Phi liếm bờ môi có chút khô, gượng cười nói: – Anh không biết, nhưng có thể… không về.

Lần này cánh tay Tô Ánh Tuyết run run, có kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Phi.

Nhưng Lâm Phi lại cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của cô, chỉ lo bóc đồ..

– Anh không muốn nói gì sao? Giọng Tô Ánh Tuyết trong trẻo nhưng lạnh lùng hỏi.

Lâm Phi thở ra một ngụm trọc khí, thở dài: – Mặc kệ cô ấy lựa chọn như nào anh cũng sẽ tôn trọng sự lựa chọn của cô ấy.

Tô Ánh Tuyết nghe vậy, híp mắt, hiện lên vẻ lạnh lẽo, lấy hết dũng khí hừ nhẹ nói. – Lấy cớ mà thôi!

– Cái gì?

– Em nói đây là cớ để anh trốn tránh, anh không dám nhìn vào mắt em chứng tỏ anh đang chột

-da.

Tô Ánh Tuyết có chút tức giận nói: – Rốt cục anh định do dự đến khi nào chứ?

Cơ thịt Lâm Phi giật giật, cứng ngắc ngẩng đầu nhìn cô. – Em đang nói gì vậy…

– Em đang nói gì anh hiểu rõ nhất, chẳng phải vậy sao? Tô Ánh Tuyết đột nhiên cầm lấy một cái túi bên cạnh, ném vào người
Lâm Phi: – Không phải mỗi người phụ nữ đều giống như Thiên Diện, có thể cảm thấy chuyện tình cảm rất đơn giản, một đường
đều được như ý.

Cô ấy cầm một cái túi anh tặng chỉ biết cảm nhận được tình cảm của anh với cô ấy nhưng lại không cảm nhận được sự hâm mộ
ghen ghét của những người khác, thậm chí không -quan tâm cái túi làm bằng gì, giá cả bao nhiêu?

Em thừa nhận ngay cả em cũng bội phục, hâm mộ tính cách tinh khiết của cô ấy, cô ấy biết thỏa mãn. Nhưng giống như dung
mạo tuyệt thế vô song của cô ấy, không phải là ai cũng có thể đạt được như vậy!

Anh cho rằng rời khỏi một người là một chuyện đơn giản sao? Giống như cắt vải chỉ cần cầm kéo đi một đường là cắt đứt được
tình cảm?

Nếu hôn nhân và tình yêu cũng có thể như những chuyện khác, có thể quyết đoán thì cần gì yêu đương? Cần gì thời gian tìm hiểu
lẫn nhau? Trực tiếp đi đăng kí kết hôn chẳng phải là xong việc!

– Vậy rốt cục mọi người muốn anh như nào?!!

Lâm Phi đột nhiên đứng dậy, gân xanh nổi lên, rống lớn một tiếng. Tô Ánh Tuyết có chút kinh hãi, nước mắt chảy ra, không nói
lên lời.

– Em nói mình không tiếp nhận được chuyện anh có người phụ nữ khác, không thể kết hôn với anh, cho nên anh tôn trọng quyết
định của em…

Hiện giờ Nhã Nhu lại nói cho anh biết cô ấy cảm thấy anh không đủ yêu cô ấy, anh muốn kết hôn không phải cô ấy mà là em, cho
nên cô ấy lựa chọn rời khỏi…

Trên đầu mỗi người cũng không biểu hiện con số nào cả, để cho anh biết điểm ai cao, điểm ai thấp, thời gian ngắn như vậy anh
biết phải lựa chọn như nào chứ?

Lâm Phi cười tự giễu. – Anh thừa nhận mình là đồ ngu ngốc trong tình cảm, nhưng… ai không có nhược điểm, em nói

đi?


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.