Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 725: Cơ Hội Duy Nhất


Andariel cười cười buồn bã nhưng vẫn gật đầu, cơ thể dần dần thay đổi.

Khuôn mặt xinh đẹp của ả biến mất, bộ mặt giống như một con cóc, làn da sần sùi, tròng mắt được đẩy vào cùng một chỗ, thân thể như một nhánh cây khô héo, nhìn giống như một con quái vật.

– Đây là “chuyện tốt” mà Hoa Lộng Anh đã làm với ta. . . ta chịu nhục làm người hầu của bà ta, bà ta lại coi ta không bằng con chó con lợn, nếu không phải ta gặp may thì lúc cải tạo đã chết rồi. Ta chỉ có thể dựa vào việc biến hình để duy trì hình dáng trước kia, ta thật sự, vĩnh viễn là một con quái vật. . .

Trong thời gian ngắn Lô Bân cũng hơi sợ hãi nhưng rất nhanh y tỏ ra thương tiếc.

– Không ngờ rằng tiểu thư Andariel lại phải chịu đau khổ lớn như vậy, người đàn bà kia thật sự quá ghê tởm.

– Bà ta cơ bản không phải là người. . . bà ta chỉ là một cái máy tính ẩn dưới cơ thể một con người mà thôi.

Andariel châm chọc nói.

– Dù sao chúng ta đều sắp chết, ta cũng không muốn lại giả vờ kính trọng hùa theo bà ta, bà ta là một con quái vật không có tính người. . .

Nói xong, Andariel nhìn Lô Bân một cách kỳ lạ, hỏi:

– Ngươi không sợ ta hay sao? Ta xấu như vậy. . .

– Tại sao tôi phải sợ, tôi và cô giống nhau, bề ngoài thay đổi những tâm sẽ không đổi.

Lô Bân thở dài nói:

– Chỉ tiếc hiện giờ tôi cũng thành ra thế này nên không có cách nào giúp cô, bọn họ quá tàn nhẫn với cô, vốn dĩ cô nên hưởng thụ cuộc sống dưới con mắt thèm muốn của người khác.

Nước mắt của Andariel tuôn rơi, ả khẽ cười, biến trở lại hình dạng cũ, che đi vẻ xấu xí bên ngoài.

– Cám ơn ngươi. . . không nghĩ đến khi sắp chết lại có thể gặp được người đàn ông thứ hai trên đời thương tiếc ta không phải vì vẻ bên ngoài.

Ánh mắt Lô Bân lóe lên:

– Thứ hai? Vậy người thứ nhất là. . . .

-Là chú của ta, chú Victor

Trong mắt Andariel tràn đầy hồi ức, mỉm cười nói:

– Ngươi đã nghe ta nói rất nhiều lần rồi.

– Tuy cô thường xuyên nói đến nhưng đến giờ tôi vẫn không biết tiên sinh Victor là người như thế nào.

Lô Bân dò hỏi:

– Có thể nói cho ta biết một chút hay không? Người đàn ông có thể làm cho tiểu thư Andariel để ý đến chắc chắn sẽ không tầm thường.

Ánh mắt Andariel toát lên vẻ sùng bái nói:

– Tất nhiên chú ấy rất giỏi, ta được chú ta nuôi từ nhỏ.

– Người nhà của cô đâu?

Lô Bân hỏi.

– Chết rồi. Trong mắt Andariel lộ ra vẻ đau thương và thù hận, nói:

– Gia tộc của ta từng rất giàu có, có một chút tên tuổi ở nước Đức nhưng vì nghiên cứu ra một loại thuốc nên bị gia tộc cạnh tranh khác ghen ghét. Bọn chúng thuê một binh đoàn hắc ám giết chết cha mẹ ta, ông bà ta, còn cả mấy chục người từ trên xuống dưới. . . nếu không phải là chú Victor đang nghiên cứu pháp thuật hệ tinh thần vừa vặn trở về cứu ta thì ta cũng đã sớm bị bọn chúng giết rồi. Ta vĩnh viễn không thể quên được hình ảnh những binh lính hắc ám kia mổ bụng mẹ ta ngay trước mắt ta, lấy ra ruột, nội tạng, thậm chí cả đứa trẻ trong bụng sau đó đâm nó. . . nếu như không có nhát đâm đó thì đáng lẽ ta đã có thêm một đứa em gái rồi. . .

– Tại sao lại như vậy?

Vẻ mặt Lô Bân ngạc nhiên và tức giận.

– Chẳng lẽ chính phủ không quản đến hay sao?

-Quản? Tại sao phải quản, gia tộc kia có hậu trường lớn mà gia tộc bọn ta vì có một nửa dòng máu Do Thái, hơn nữa lại là thương nhân nên chỉ cần chúng ta chết hết thì thành quả nghiên cứu về loại thuốc kia sẽ mang đến lợi ích cho bọn họ, bọn họ ước gì chúng ta chết hết đi.

Andariel lạnh lùng cười.

Lô Bân gật đầu.

– Sau đó thì sao?

– Tất nhiên bọn chúng phải trả giá thật nhiều.

Giọng nói của Andariel lạnh lùng:

– Ngày hôm sau, chú Victor giết toàn bộ hai mươi mấy người lính đánh thuê kia! Vào buổi tối cũng giết hết già trẻ một nhà của gia tộc kia. Sau đó chú ta moi gan của tên tộc trưởng đã bày ra tất cả mọi việc ra, làm thành món “gan ngỗng nướng” trở thành bữa tối của chúng ta.

Lô Bân hít sâu một hơi, y không nghĩ đến Andariel lại lớn lên cùng với một người hung ác như vậy, hơn nữa gia tộc bị diệt, mẹ và em gái bị giết ngay trước mắt, những đả kích này không phải là một cô bé nhỏ có thể thừa nhận được.

Cũng khó trách Andariel lại đi trên con đường âm trầm quỷ dị như vậy.

– Là chú ta giúp ta hiểu rõ, cái thế giới này không hề sạch sẽ, chỉ có dùng máu để tẩy rửa mới có thể diệt hết những thứ bẩn thỉu kia.

Andariel lộ ra vẻ mê ly:

– Chỉ tiếc là nguyện vọng của chú ta còn chưa thực hiện thì chú ấy đã đi rồi. Có lẽ ở trong mắt người khác chú ta là người muốn hủy diệt thế giới, là một tên côn đồ chuyên làm việc ác nhưng ta hiểu rõ, chú ấy mới là chúa cứu thế, chẳng qua những người kia không thể hiểu được nỗi khổ tâm trong lòng chú ấy mà thôi.

Ánh mắt Lô Bân thay đổi, híp mắt sau đó mới lộ ra vẻ tán đồng:

– Đúng vậy, ta nghĩ ta có thể hiểu, tiên sinh Victor là người đa tài, khiến người khác phải kính nể, chỉ tiếc, không phải ai cũng có số mạng tốt như Lâm Phi kia, có nhiều người giúp đỡ hắn như vậy, ông trời đúng là bất công.

– Chỉ có kiếp sau mới có thể bảo thù cho chú ta.

Andariel cười chán nản nói.

Lô Bân tỏ ra tò mò:

– Tiểu thư Andariel, chú Victor là ma pháp sư phải không? Tại sao cô lại không học ma pháp hệ tinh thần?

– Ta đã học qua.

Andariel bất đắc dĩ nói:

– Chú ta rất chăm chú dạy cho ta pháp thuật hệ tinh thần, ta cũng thuộc tất cả thần chú nhưng việc tu luyện này lại dựa vào thiên phú. Ma pháp không thể so với sát khí, linh khí của cổ võ Hạ Quốc, ma pháp chú trọng đến sức cảm ứng với nguyên tố, hơn nữa ma pháp hệ tinh thần lại cần có tinh thần mạnh mẽ. . . Chú ta là thiên tài ma pháp, ông ấy có thể chuyên tâm minh tưởng cho nên học pháp thuật hệ tinh thần rất nhanh nhưng ta không có loại thiên phú này, tinh thần lực không đủ mạnh.

– Chú trọng đến thiên phú. . . vậy có phải có nghĩa có thể tiến bộ lớn trong thời gian ngắn hay không?

Lô Bân lại hỏi.

Andariel hơi ngạc nhiên, cô ta hỏi:

– Ngươi muốn. . . học pháp thuật hệ tinh thần?

Lô Bân thành khẩn giải thích:

– Tiểu thư Andariel, cô không nên hiểu lầm, ta cảm thấy nếu như chúng ta muốn thoát thì phải nghĩ đến tất cả mọi biện pháp, chúng ta đã ở trong hoàn cảnh như thế này thì làm sao ta còn có thể có ý đồ gì xấu chứ.

– Ngươi nói đúng.

Andariel cười khổ lắc đầu.

– Vì cứu ta ngươi còn tình nguyện chết thay, ta còn nghi ngờ động cơ của người thì chứng tỏ ta quá đa nghi rồi. Đã đến nước này rồi, tình hình cũng chẳng thể xấu hơn được nữa. . . Quả thật, chú Victor đã từng nói, ma pháp là loại tu luyện có thể tiến bộ rất nhanh trong thời gian ngắn nhưng phải xét đến thiên phú. Mà sau khi nhập môn thì lại rất khó tu luyện đến cảnh giới cực cao, vì ma pháp có hạn chế rất lớn. Nếu ngươi muốn học thì ta có thể nói cho ngươi biết cách tu luyện, có thể có kết quả hay không thì lại phải nhìn thiên phú của ngươi rồi.

Lô Bân nghe xong, tim đập loạn, y chờ chính là điều này! Quả nhiên liều mạng cứu người phụ nữ này để đổi lấy sự tín nhiệm của ả là đáng giá!

Đây là cơ hội duy nhất của! Cơ hội sống sót duy nhất!

Những nét mặt của y vẫn tỏ ra chân thành.

– Vậy thì làm phiền tiểu thư Andariel rồi, ta sẽ chăm chú lắng nghe. . . vì để chúng ta có thể cùng thoát ra ngoài. . .

Hương Giang, màn đêm buông xuống, ánh đèn trong thành thị chiếu sáng cả nửa bầu trời.

Sau khi từ chỗ của Diệp Tử Huyên đi ra, Lâm Phi bị một cuộc điện thoại gọi tới trung tâm mua sắm.

Lần này phần lớn là phái nữ, dù là phụ nữ trung niên như Hạ Lâm Mỹ hay Hứa Vân, hay là những cô gái trẻ tuổi trong bọn họ thì lựa chọn việc mua sắm vào ban đêm là tốt nhất.

Lúc này, tác dụng của Lâm Phi, hay nói chính xác hơn là nhẫn trữ vật của hắn sẽ được thể hiện ra.

Lâm Phi cùng bọn họ đi cả đêm, không biết đã mua bao nhiêu thứ, tất cả đều nhét vào nhẫn trữ vật ở những nơi hẻo lánh, giống như ăn trộm phải tránh né con mắt của người khác.

Người duy nhất không mua đồ là Thiên Diện, cô gái này không có ham muốn với những thứ như quần áo, đồ trang sức, nước hoa, dù sao thì lúc hóa trang cô mới cần sử dụng những thứ đó. Ngay cả việc đi mua sắm cũng là vì em gái Lý Uy Nhiên dắt tay cô đi, hơn nữa muốn có trả tiền nên cô mới đi theo. Tài sản của Thiên Diện có không ít, dù sao tiền công nhiều năm giết người rất cao, tuy không giàu ngang một nước như Lâm Phi nhưng cũng đủ để Lý Uy Nhiền tiêu xài mấy đời.

Chẳng qua Lâm Phi thấy những cô gái khác đều mua một đống lớn mà Thiên Diện lại không có thứ gì thì cảm thấy khó chịu. Khi đi đến một cửa hàng Celine ít gặp, Lâm Phi nhìn qua liền quyết định mua một cái túi xách màu xanh da trời bằng da cá sấu đưa cho Thiên Diện.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.