Độc Bộ Thiên Hạ

Chương 570: Luyện chế Càn Khôn đỉnh.


Con long quy này dứt lời liền định chui vào trong Nghệ Hoàng Kim Tiễn,lúc này Diệp Húc mờ mịt nói: “Lão tổ, điều người đáp ứng cho đệ tử… Đệtử cũng không tham, mong lão tổ ban thưởng vài món cấm bảo, hoặc là tăngtu vi đệ tử lên cảnh giới Nhân Hoàng. Nếu cảnh giới Nhân Hoàng cũngkhông thể thành thì đệ tử sao có thể đi tìm hậu duệ của Nghệ Hoàng, đoạtlại sáu đỉnh?”

Diệp Húc đầy chờ mong nhìn về phía con long quy kia.

“Điều này bản lão tổ lại quên.”

Phách Hạ lão tổ đánh giá Diệp Húc từ trên xuống dưới, nói: “Bản lão tổchính là sinh linh do quốc vận của Đại Hạ hoàng triều, từ ý chí bất tửngưng tụ mà thành, trời sinh đã có pháp lực Vu Hoàng. Loại pháp lực nàychẳng thể chuyển cho ngươi để nâng tu vi ngươi lên. Hơn nữa, người khácchuyển tu vi cho, cưỡng ép nâng cao tu vi lên, kém xa so với tự mình cẩntu khổ luyện. Nhưng là, lão tổ tuy không thể giúp ngươi nâng cao tu vicảnh giới, lại có thể đưa một thứ khác có lợi hơn, đưa cửu đỉnh củangươi cho ta.”

Sắc mặt Diệp Húc lập tức trở nên khổ, hắn vốntưởng con long quy này tốt xấu cũng nâng tu vi cảnh giới hắn lên vàitầng, trở thành Nhân Hoàng, lúc này đây quả thực là chờ mong giảm mạnh.

Hắn chợt động tâm niệm, cửu đỉnh tự động dừng ở trước mặt Phách Hạ lão tổ.

Con long quy này đánh giá cửu đỉnh một lúc, đột nhiên một luồng nănglượng hùng mạnh bắn ra từ trong Nghệ Hoàng Kim Tiễn, ông một tiếng liềnhút hết chín tòa đại lục trong cửu đỉnh lên, lơ lửng giữa không trung.

Chín tòa đại lục này chính là do Diệp Húc tham chiếu cửu đỉnh của Hạgia, hấp thu địa khí trong đỉnh của cao thủ Hạ gia rồi luyện chế thành,uy năng cực kỳ hùng mạnh, trấn chết Thiên Bằng Đại Thánh, thậm chí cảluyện chết cả lão quái vật Tam Bất Diệt cảnh nguyên thần bất diệt HạTường Đường.

“Chín cái đại đỉnh này của ngươi nổi bật độcđáo, gia nhập thứ của riêng mình luyện thành phôi của chín món cấm bảo.Nhưng điều đáng tiếc là ngươi không có được chín cấm pháp truyền thừacủa Đại Hạ ta, chỉ sợ cả đời đều không thể luyện thành cửu đỉnh.”

Phách Hạ lão tổ không ngừng tán thưởng, nói: “Chín cái đại đỉnh này đãthoát ly khỏi cửu đỉnh chính thống của Đại Hạ, tự thành hệ thống, thànhtựu tương lai chưa chắc đã kém hơn chính thống, rất là hiếm có, hiếm có.Tuy nhiên, ngươi có thể tự nghĩ ra chín cấm pháp Thiên Địa Lôi Âm DươngPhong Hỏa Sơn Thủy Lôi sao?”

Diệp Húc không khỏi nhức đầu,hiện giờ hắn tự nghĩ ra một môn Bàn Vương Khai Thiên Kinh thôi đã cực kỳnguy hiểm, suýt tẩu hỏa nhập ma mà chết, nếu tiếp tục khai sáng ra chínloại cấm pháp khác nhau nữa, bao quát cả Thiên Địa Âm Dương Phong SơnHỏa Thủy Lôi, e là hắn còn gặp phải nhiều trắc trở nữa.

Hơnnữa khai sáng cửu đỉnh cần nhiều thời gian không thể tưởng tượng được,tinh khí tiêu hao cũng chẳng thể tượng tượng nổi. Hơn nữa, cửu cấm khaisáng ra, uy lực chưa chắc đã thắng được Bàn Vương Khai Thiên Kinh củahắn, có thể nói là mất nhiều hơn được.

Phách Hạ lão tổ cườinói: “Cho dù lão tổ truyền thụ ngươi chín cấm pháp Thiên Địa Âm DươngPhong Sơn Hỏa Thủy Lôi, ngươi cũng chẳng thể dùng vào trong cửu đỉnh củamình được. Theo lão tổ thấy, cửu đỉnh của ngươi tốt nhất là đừng phântán, mà tế luyện lại thành một, nhất đỉnh định càn không, chỉ tu một môncấm pháp, luyện thành cấm bảo.”

Lão chẳng chờ Diệp Húc nóira ý kiến mà lập tức ra tay. Chỉ thấy luồng năng lượng kia cưỡng ép chíntòa đại lục ngưng tụ lại một chỗ, hóa thành một mảnh thần châu ốc thổ.

Cùng lúc đó, cửu đỉnh bắt đầu dung hợp hai cái một, uy năng từ từ tănglên, hòa hợp lại một thể, hóa thành một chiếc đại đỉnh.

Chiếcđại đỉnh mới rèn ra này mạnh hơn cửu đỉnh trước của Diệp Húc không biếtbao nhiêu lần, mơ hồ tràn ra uy năng của bất diệt chi bảo. Đám ngườiTriều Công Thiều, Già La Minh Tôn nhìn mà say mê.

Khi rènchiếc đại đỉnh này, Phách Hạ lão tổ dùng ước chừng pháp lực của một vịNhân Hoàng cưỡng ép đánh vào trong đỉnh, vô hình đã nâng cao phẩm bậc vàuy năng của đại đỉnh, lại có thể tăng chiếc đại đỉnh này lên bất diệtchi bảo, vẫn chưa chạm đến phẩm bậc nhân hoàng chi bảo, có thể thấy đượctiềm lực kinh người của chiếc đại đỉnh này.

“Chiếc đại đỉnh này gọi là Càn Khôn đỉnh đi.”

Phách Hạ lão tổ rất cao hứng, không hỏi ý Diệp Húc mà đã tự đặt tên chochiếc đại đỉnh này, ngay sau đó trên tấm bia đá trên lưng nó hiện ramột hàng chữ nhỏ: “Ta luyện chế Càn Khôn đỉnh, khí phách hiển hiện.”

Diệp Húc cũng chẳng biết phải nói sao, tế luyện lại Càn Khôn đỉnh mộtlần nữa, nhưng khi định tế lên thì mới hoảng sợ phá hiện, lấy pháp lựccủa hắn vốn chẳng thể nào thúc giục được chiếc đại đỉnh này!

“Tuy rằng phẩm bậc được nâng cao, nhưng Càn Khôn đỉnh quá nặng, khôngthể tế lên được, còn không bằng ta hóa ra cửu đỉnh trước đây thuận tayhơn rất nhiều.”

Diệp Húc tế ngọc lâu lên, dốc hết sức thu CànKhôn đỉnh vào trong, thầm nghĩ: “Tuy ta không thể tế Càn Khôn đỉnh,nhưng chỉ cần tế ngọc lâu lên rồi ném đỉnh xuống, có khi còn đủ để đậpchết một gã đại cao thủ thân thể bất diệt rồi.”

“Giờ thì ngươi thỏa mãn chưa?”

Phách Hạ lão tổ khá là đắc ý, tế Nghệ Hoàng Kim Tiễn lên, chỉ thấytrong kim tên trào ra từng luồng năng lượng khổng lồ. Đây là pháp lựcmạnh mẽ có thể sánh với Vu Hoàng, tuôn thẳng vào trong ngọc lâu của DiệpHúc, dừng lại ở tầng thứ năm.

“Các ngươi còn không đến giúp nâng lão tổ vào trong ngọc lâu?” Con long quy này kêu lên.

Đám người Triều Công Thiều vội vàng ra sức nâng con long quy này đưavào ngọc lâu tầng thứ năm của Diệp Húc. Phách Hạ lão tổ nhìn khắp bốnphía, tỏ ra cực kỳ vừa lòng với Thuần Dương thiên cung này, cười nói:“Sau này lão tổ sẽ ở lại mảng Thuần Dương thiên cung này, bế quan tuluyện thân thể mình, ngưng luyện Thiên Địa Dương tam đỉnh, trừ phi sốngchết trước mắt, đừng có quấy rầy lão tổ.”

Nó tế ba món cấmbảo Thiên Địa Dương đỉnh lên, dùng chúng để trấn áp tôi luyện thân thểcủa mình, chẳng hề quan tâm đến bên ngoài. Ba chiếc đại đỉnh này lơ lửnggiữa ngọc lâu của Diệp Húc, tản ra những luồng hơi thở mênh mông, khôngchỉ rèn luyện thân thể của Phách Hạ lão tổ mà đồng thời rèn luyện cảngọc lâu và ngọc thụ của hắn.

Đám người Diệp Húc rời khỏi ngọc lâu, ngơ ngác nhìn nhau.

Bảo Hiền Minh Tôn đột nhiên tỉnh ngộ, nghi hoặc nói: “Chủ công, sao người lại có huyết thống của Chuyên Húc Thần Vương vậy…”

“Câm miệng!”

Triều Công Thiều đột nhiên đằng đằng sát khí, phất tay chém một cái,lạnh lùng nói: “Sau này ai còn dám nhắc đến chuyện này, lão phu sẽ giếtkẻ đó ngay lập tức!”

“Đúng vậy, chuyện này tuyệt đối khôngthể nhắc lại, cho dù là nghĩ cũng không được!” Già La Minh Tôn quảquyết, lúc này lão nghĩ mà còn thấy sợ.

Nếu không có cửu đỉnhmà Diệp Húc luyện chế khiến tên Phách Hạ này tưởng nhầm là hắn có đượchuyết thống của Chuyên Húc Thần Vương, e là con long quy này bò ra khỏiNghệ Hoàng Kim Tiễn là sẽ giết người, xử lý tất cả bọn họ.

Giờ phút này, bốn món cấm bảo là Thiên Địa Dương tam đỉnh cùng với HànTrác cung của Vu Hoàng Hàn Trác đều bị bọn họ thu lại, luồng áp lực nặngnề tràn ngập trong địa cung kia lập tức giảm bớt, chỉ còn lại hơi thởcủa Hàn Trác. Thân thể vị Vu Hoàng này đã bị sức mạnh quỷ dị kia ăn mòn,không còn hùng mạnh như trước nữa.

Lấy thực lực của đám người Diệp Húc cũng đủ để thu lấy thân thể vị Vu Hoàng này.

Triều Công Thiều phun sông ra, cuộn đám người Diệp Húc bay tới Vu HoàngHàn Trác. Năm người đồng thời thi triển tu vi, chống lại uy áp của VuHoàng Hàn Trác, cuối cùng cũng đi tới trước người vị Vu Hoàng này.

Triều Công Thiều lập tức tế Côn Luân Họa lên, chỉ thấy bức họa này mởra, hóa thành một bức Côn Luân Thiên Trụ, Hoa Tư Thiên Quốc, thu thânthể vị Vu Hoàng này vào trong tranh.

Ầm!

Thân thểVu Hoàng Hàn Trác vừa mới vào tranh thì những dãy núi sừng sững kia bỗngầm ầm sụp đổ, thậm chí cả Côn Luân thiên trụ cũng gãy xuống. Món nhânhoàng chi bảo này vốn chẳng thể nào chịu đựng được hơi thở của Vu Hoàng.Cho dù thân thể Vu Hoàng Hàn Trác đã suy yếu đi không biết bao nhiêulần, Côn Luân Họa cũng không thể cất chứa được nó.

Triều CôngThiều hoảng quá, vội vàng giũ thân thể Vu Hoàng Hàn Trác ra khỏi tranh,không dám thu vị Vu Hoàng này vào trong bức tranh nữa.

“Hãythử chiếc quan tài này của ta!” Già La Minh Tôn hét lớn một tiếng, tếLinh Cữu Thanh Đăng lên định dùng nó thu Vu Hoàng Hàn Trác. Đột nhiênmột tiếng phụt vang lên, thân thể Vu Hoàng Hàn Trác còn chưa kịp nhậpquan thì thanh đăng đã bị hơi thở Vu Hoàng ép cho tắt đi, thậm chí linhcữu còn xuất hiện những vết nứt, xem ra nó còn không bằng cả Côn LuânHọa.

“Nhân hoàng chi bảo còn không thể trấn áp được thân thểVu Hoàng, huống chi là một món bất diệt chi bảo?” Triều Công Thiều lắcđầu, vô kế khả thi.

Cấm bảo có thể ngủ say, không tản ra uy năng nữa, nhưng thân thể Vu Hoàng lại không thể làm được điều này.

“Để ta thử xem sao.”

Diệp Húc tế Di La Thiên Địa Tháp lên, cười nói: “Món vu bảo này của tacực kỳ chắc chắn, hẳn là có thể thu được thân thể vị Vu Hoàng này.”

“Tòa bảo tháp này của ngươi thuộc cấp bậc gì?” Triều Công Thiều cảmthấy uy năng của Di La Thiên Địa Tháp cũng không hề thua kém nhân hoàngchi bảo bèn cười hỏi.

“Tam tương chi bảo.” Diệp Húc thành thật nói.

Đám người Triều Công Thiều không biết nói gì luôn. Diệp Húc tế Di LaThiên Địa Tháp chụp xuống Vu Hoàng Hàn Trác, từ từ kéo thân thể vị VuHoàng này vào trong tháp. Bảo tháp vẫn nguyên vẹn như ban đầu, không cóchút dấu hiệu sụp đổ.

Đám người Triều Công Thiều lại càngkhông biết nói gì hơn, đường đường nhân hoàng chi bảo đều không thể chịuđựng được hơi thở của Vu Hoàng, vậy mà một món tam tương chi bảo lại cóthể chịu được, chuyện này đúng là vượt qua những gì bọn họ biết.

Nhưng mà nhắc đến, bọn họ còn phát hiện chuyện còn kỳ quái hơn từ ngườiDiệp Húc, chính là ngọc lâu của hắn. Phách Hạ lão tổ đến tầng năm ngọclâu Diệp Húc tu luyện, thậm chí mang đi pháp lực Vu Hoàng cùng với bamón cấm bảo đã sống lại, không ngờ lại chẳng trực tiếp chấn vỡ ngọc lâucủa hắn, điều này rõ ràng vượt qua kiến thức phổ thông của bọn họ.

“Trên người tiểu tử này càng lúc càng có nhiều bí mật…”

Triều Công Thiều liếc Diệp Húc một cái, lão vốn biết Diệp Húc có một ítbí mật nhỏ. Nhưng lão nhìn Diệp Húc trưởng thành, bí mật từ nhỏ dầnchuyển thành lớn, khiến lão càng lúc càng không nhìn thấu Diệp Húc.

“Chúng ta đã thu bón món cấm bảo, sao loại sức mạnh hút đi tu vi và tinh khí vẫn còn?”

Già La Minh Tôn nhíu mày không ngừng, lão vốn tưởng rằng nguồn gốc sứcmạnh của Trấn Ma Quật này chính là dựa vào bốn món cấm bảo và thân thểVu Hoàng Hàn Trác. Nhưng họ đã thu hết chúng đi, theo lý mà nói thìluồng sức mạnh quỷ dị trong Trấn Ma Quật cũng phải biến mất, nhưngchuyện lại không hề đơn giản như bọn họ đoán.

Luồng sức mạnhkỳ lạ kia vẫn còn tồn tại, vẫn liên tục hút đi tu vi và tinh khí của bọnhọ, thậm chí cả vu bảo cũng bị nó hút đi. E là chỉ có Phách Hạ lão tổvà con phá cẩu Hao Thiên Khuyển kia mới không bị luồng sức mạnh này quấynhiễu.

“Bảo vật trong địa cung đã bị chúng ta thu hết rồi,không biết rốt cuộc là còn thứ gì nữa?” Tám con mắt của Tu Đề Minh Tônmở ra, trên trời dưới đất bốn phương tám hướng đều lọt vào trong tầmmắt, hắn đang tìm nơi không thích hợp chung quanh.

Hắn chínhlà hoàng tộc Đế Thích, tầm mắt sắc bén. Hắn đột nhiên ngẩng đầu lên,nhìn chằm chằm vầng trăng sáng trên địa cung kia.

“Nơi này, chỉ có vầng trăng kia là cổ quái nhất. Chẳng lẽ, vầng trăng này là vu bảo do Nga Hoàng luyện chế ra sao?”

Tu Đề Minh Tôn trầm giọng nói: “Nhất định là như vậy! Nga Hoàng giấu bađỉnh của Hạ gia ở trong này, chôn vùi không biết bao nhiêu bá chủ NhânHoàng. Thậm chí sau khi giết chết Vu Hoàng Hàn Trác, bà ta cũng thả thithể hắn ở trong này, chắc là để nuôi dưỡng món vu bảo này!”

Tinh quang trong mắt Triều Công Thiều bắn ra bốn phía, lão khó nén đượcvẻ hưng phấn: “Món vu bảo này gần như nuốt sạch bốn món cấm bảo, lại cắnnuốt nhiều Nhân Hoàng và Vu Hoàng như vậy, uy lực nhất định vượt qua cảcấm bảo, có khi chính là thần vật cấp bậc Thánh Hoàng!”

DiệpHúc khẽ cười một tiếng, nắm chặt hai nắm tay lại, nói: “Chúng ta cóPhách Hạ lão tổ làm hậu thuẫn, lại có bốn món cấm bảo cùng thân thể VuHoàng, hẳn là có thể phá vỡ Trấn Ma Quật, khiến cho thứ hơn cả cấm bảonày phải lộ ra bộ mặt thật?”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.