Lãng Tử Tại Đô Thị

Chương 293: Sức Sống (2)


Hai cô gái ngơ ngác nhìn nhau, không biết làm thế nào mà hắn có thể đưa ra kết luận như vậy, chỉ chăm chăm nhìn vào cái vết dài mà hắn khắc, nhìn mặt nước đang dần dần tiến tới, lại qua hơn chục phút nữa, nhưng mặt nước không hề dâng lên, tất cả đều khấp khởi trong lòng, biết rằng trước mắt ít nhất cũng sống thêm được một hai giờ nữa.

Bách Lý Băng và Tô Yên Nhiên rõ ràng không có một chút lòng cầu tiến gì cả, cảm thấy có thể sống thêm một khắc còn hơn là bị ngạt chết như vừa nãy, Lâm Dật Phi thì lại tỉnh hơn thấy rõ. Nước không dâng lên nữa chỉ có thể coi là tốt, muốn sống tuyệt đối không thể chỉ trông chờ vào may mắn. Cứ cho rằng ông trời cũng chiếu cố, bên ngoài không mưa, không làm tăng mực nước, ba người họ không phải cá, không có đồ ăn thức uống, không ngủ cũng không nghỉ ngơi thì có thể trụ được trong nước bao lâu chứ?

Từ trước đến giờ Lâm Dật Phi không tin việc gặp được đường sống trong cõi chết. Hắn tin chắc rằng, nếu muốn sống thì phải cố gắng mà động não. Lại nói tuy Tô Yên Nhiên hết sức muốn biểu hiện giữ được bình tĩnh, nhưng nhìn vẻ mặt nhợt nhạt của cô ấy là Lâm Dật Phi đã biết, đúng là cô ấy biết bơi, chỉ có điều cô ây không trụ trong nước được bao lâu nữa. Hắn ra hiệu cho Bách Lý Băng, Bách Lý Băng đương nhiên hiểu ý của hắn, cũng chủ động bơi đến bên cạnh Tô Yên Nhiên, dùng sức đỡ cô ấy, giúp cô ấy giảm bớt khó khăn.

– Hai người đợi anh ở đây một chút.

Lâm Dật Phi đã chú ý đến

Bách Lý Băng chỉ gật đầu:

– Dật Phi, anh yên tâm, có em ở đây, em đảm bảo Yên Nhiên sẽ không có chuyện gì đâu.

Bây giờ, tinh thần của cô vẫn tốt, ngoài việc toàn thân đau mỏi ra thì không bị gì nữa cả. Vừa rồi lênh đênh trong nước cô còn nghi ngờ sao mình vẫn có thể đứng ở đây mà không chút thương tích gì chứ.

Lâm Dật Phi không nói nhiều, đã lặn sâu xuống dưới rồi, không thấy tăm hơi đâu nữa, Tô Yên Nhiên hô lên:

– Băng Nhi, anh ấy…

Vốn định hỏi liệu có nguy hiểm gì không, đột nhiên nghĩ đến, thật ra nếu không có mình và Bách Lý Băng thì anh ấy sẽ an toàn mới đúng.

– Chúng ta có thể thoát ra không? Nếu không thoát ra được thì tôi làm liên lụy hai người rồi.

Bách Lý Băng mỉm cười:

– Đến lúc này rồi, tất cả những việc đã xảy ra chúng ta đều không thể kiểm soát được. Đúng rồi! Yên Nhiên, sao cậu lại bị bọn chúng bắt đến đây vậy? Với trận nước lớn vừa rồi thì cái đám người xấu xa kia chắc không được may mắn như ta rồi.

– Mình thấy có lửa cháy, muốn đến giúp một tay.

Tô Yên Nhiên có chút xấu hổ:

– Nhưng không ngờ, vừa mới rời khỏi lều đi được vài bước thì bị ngã. Sau đó thì cảm thấy bị vật nặng gì đó đánh một cái, sau đó thì không biết gì nữa.

– Chắc chắn là mấy tên quỷ xấu xa kia làm rồi.

Bách Lý Băng tức tối nói, mắt liếc nhìn xung quanh, thấy một khối lồi ra trên vách đá. Bách Lý Băng đưa theo Tô Yên Nhiên bơi qua bám ở đó, cả hai đều thở phào nhẹ nhõm:

– Nhưng mà bọn chúng ác giả ác báo, chắc bây giờ đã chết không toàn thây.

Tô Yên Nhiên thở dài:

– Lúc mình tỉnh lại thì phát hiện đã đến nơi vừa nãy rồi. Nghe bọn chúng bàn bạc, dường như có người chỉ đạo chúng ở đây uy hiếp Dật Phi đi làm một vài việc. Nếu không được thì nhờ sự trợ giúp của người mai phục phía sau tảng đá giết luôn anh ấy.

Đột nhiên hai mắt Bách Lý Băng sáng lên:

– Làm chuyện gì cơ?

– Mình không biết.​

Nếu không phải là đang ở trong nước, thì Bách Lý Băng đã nhảy tưng tưng lên rồi, cô hung phấn nói:
– Anh muốn nói chỗ này có thể có một cái mật đạo?

Lâm Dật Phi gần như bật cười:
– Ở đây cao như thế này, làm sao có thể xây dựng mật đạo chứ?

– Không phải anh nói ở đây từng có người sinh sống sao,..
Bách Lý Băng đột nhiên nhớ ra một việc:
– Lúc vừa mới bước vào đây anh đã nói rồi mà.

Lâm Dật Phi gật gật đầu nói:
– Chỉ dựa vào sức của một người, muốn xây mật đạo là điều không thể.

– Thế anh có ý gì?
Bách Lý Băng không kìm nổi hỏi.

Lâm Dật Phi giải thích:
– Anh nghĩ đất ở đây mềm như vậy, dọn dẹp một chút, không chừng có thể nghỉ chân được. Nếu vậy thì không cần phải ngâm trong nước khổ sở như thế này nữa. Hơn nữa nếu anh có đi tìm lối ra thì chũng không quá lo lắng nữa.

Hai cô gái cùng bật cười:
– Cũng đúng, vẫn là anh nghĩ chu đáo

Bây giờ tuy vẫn là tình thế không lối thoát, nhưng nhìn Lâm Dật Phi vẫn tươi cười như vậy, hai cô gái vốn đã tâm trạng nặng trĩu lại thấy thoải mãi hơn. Lúc này, việc lớn nhất có thể làm chính là thả lỏng, không thêm gánh nặng cho Lâm Dật Phi nữa. Nếu cả ngày cứ vác cái mặt u sầu đau khổ thì cũng đúng là hơi ngại thật.

Lâm Dật Phi giơ tay ra đạp vào vách đá, đã thoát ra khỏi dòng nước rồi leo trên vách đá giống như con thạch sùng vậy. Bách Lý Băng vẫn liếc nhìn qua Tô Yên Nhiên, cho rằng cô sẽ ngạc nhiên, nhưng không ngờ cô cũng có vẻ quen quá rồi, nên không khỏi cảm thấy có chút kì lạ. Tuy nhiên lại không biết Uyển Nhi trong mơ của cô ấy đã gặp được người võ công thâm hậu hiếm có rồi. Cô học đánh đàn trong mơ cho đến khi đạt được cảnh giới như bây giờ, Lâm Dật Phi học võ trong mơ, nếu là người bình thường thì cô thấy có chút kì quái.

– Nhưng vẫn là không có công cụ gì đi
Bách Lý Băng nhìn vách đá có chút lo lắng:
– Dật Phi có thể xử lý được không?

– Nếu không được thì xuống đi.
Tô Yên Nhiên cũng khuyên:
– Dù sao cũng đã ở trong nước rồi. Kệ đi.

Lâm Dật Phi cười cười, tay vỗ một cái, tiếng phát ra như bị tắc, vách đá vẫn là bụi bặm xấu xí. Hai cô gái đều có chút thất vọng, nhưng lại sợ nói điều gì đả kích đến Lâm Dật Phi.

– Hai em bơi xa ra một chút.
Nét mặt Lâm Dật Phi có chút kì lạ, nhưng không giấu được vẻ vui mừng. Hai cô gái nghe lời bơi ra xa. Lúc này Lâm Dật Phi mới phất tay một cái, hai cô gái bị hoảng sợ, chỉ thấy một tảng đất lớn rơi xuống nước. Lâm Dật Phi đập tay lần nữa, thì xuất hiện một cái hố lớn, trong lòng không khỏi ngạc nhiên. Đây là kungfu, nếu đáp lên người thì có ai chịu được chứ?

Không ngừng lại, Lâm Dật Phi tiếp tục đánh thêm mấy chưởng, đột nhiên nét mặt tràn đầy sự vui sướng, phất tay một cái một tảng đất lớn lại rơi xuống. Tô Yên Nhiên vẫn chưa nhìn rõ lắm, còn Bách Lý Băng thì ý chí tụt xuống tận đáy. Vì tảng đất to vừa rơi xuống là hiện ra luôn vách đá. Nếu như vậy, giả thuyết có mật đạo không thành rồi.

– Dật Phi, chắc cũng khá rộng rồi đấy, chúng ta có thể nghỉ chân rồi.
Tuy nhiên mật đạo không có trong tưởng tượng lại xuất hiện. Bách Lý Băng cứ nghĩ đến việc có thể thoát khỏi nơi tù nước này là đã thấy mừng lắm rồi.

Lâm Dật Phi phủi phủi tay:
– Chờ thêm chút nữa


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.