Lộng Triều

Quyển 5 - Chương 91 + 92: Xử Lý


Nhóm dịch: Tepga

Tâm trạng Kỳ Dư Hồng đáng tốt lập tức trở nên xấu hơn.

Ninh Lăng lên cấp một cách thuận lợi. Mạch Gia Huy mặc dù được bầu nhưng Chương Thiên Phóng phản lại khiến Mạch Gia Huy biểu hiện rất ngoan ngoãn. Theo Kỳ Dư Hồng thấy thì đây mới là hình ảnh của một vị Thị trưởng.

Tương Uẩn Hoa và Chương Thiên Phóng báo cáo làm Kỳ Dư Hồng suy nghĩ đây là Mạch Gia Huy giở trò, nhưng khi y thấy Chương Thiên Phóng nhìn mình thì mới biết mình phản ứng hơi quá. Lúc này Mạch Gia Huy có lẽ đang cần nghỉ ngơi, không phải vội vàng gây chuyện.

Đặt chén trà xuống, Kỳ Dư Hồng cười nói:

– Cũng tốt, coi như là cơ hội để Thị ủy bù đắp. Nếu thật sự xuất hiện tình hình đó thì Ninh Lăng chúng ta sẽ bị cả tỉnh cười.

– Bí thư Kỳ, thực ra điều này cũng không có gì. Trước đây bầu cử Phó chủ tịch huyện cũng xảy ra chuyện như vậy, một ít cán bộ có uy tín cao ở cơ sở, được quần chúng hoan nghênh trúng cử, mà người tổ chức xác định lại không trúng cử. Điều này thể hiện ý thức dân chúng của qu tăng lên, Pháp chế dân chủ của Trung Quốc ta càng tỏ vẻ cụ thể. Chẳng qua lần này lại khác, là Chủ tịch huyện, là bắt buộc phải trúng cử. Xảy ra chuyện như vậy mà trước đó chúng ta lại không biết gì, như vậy là không được. Đúng như Bí thư nói, bây giờ còn thời gian, Thị ủy vẫn có thể điều chỉnh.

– Lão Chương là chuyên gia công tác này nên tôi yên tâm rồi.

Nhìn Tương Uẩn Hoa có vẻ rất thoải mái, Kỳ Dư Hồng biết đối phương nắm chắc xử lý được việc này.

– Lão Tương, anh làm công tác tổ chức nhiều năm, anh thấy sao về việc này?

– Thực ra cũng không khó giải thích. Phương Trì Quốc vẫn nghĩ mình là người chọn làm Chủ tịch huyện, nhưng bây giờ không thể nên vì vậy có bất mãn, hờn dỗi thì chúng ta có thể hiểu. Con người có tình cảm mà, nhưng nếu y nghĩ mình có thể khiêu chiến tổ chức thì thật quá đáng.

Tương Uẩn Hoa suy nghĩ một chút rồi nói tiếp:

– Từ báo cáo của La Đại Hải có thể thấy Phương Trì Quốc là người dùng biện pháp ẩn mật, không thể tìm ra vấn đề. Biến Triệu Quốc Đống làm khẩu súng đánh ngã Mai Anh Hoa, cuối cùng hai bên cùng chết. Y cũng làm công tác tổ chức nhiều năm, biết Thị xã nhất định không bỏ qua việc này. Tới lúc đó Mai Anh Hoa không thể ngồi được trên vị trí, Triệu Quốc Đống cũng không tốt mấy. Y nghĩ mình có thể thành ngư ông đắc lợi? Tôi phải nói suy nghĩ này quá ngây thơ, nói khó nghe một chút đó là điên cuồng.

– Lão Tương, anh cho rằng đây là hành vi của Phương Trì Quốc?

Kỳ Dư Hồng suy nghĩ một chút. Y lo nhất Mạch Gia Huy đứng sau thao túng. Ninh Lăng mới lên cấp, tất cả đều cần ổn định. Nếu có loạn, Mạch Gia Huy không tốt, nhưng tỉnh cũng thấy y là Bí thư Thị ủy không thể khống chế tình hình.

– Bí thư Kỳ, người có đầu óc chính trị thì sao có thể bị cuốn vào việc này.

Tương Uẩn Hoa uống ngụm nước rồi lạnh nhạt nói.

– Lão Tương, anh thấy việc này nên xử lý như thế nào?

Kỳ Dư Hồng suy nghĩ một chút và thấy nên nghe ý kiến của Tương Uẩn Hoa.

– Rất đơn giản, Bí thư Kỳ, có hai phương án. Phương án thứ nhất là điều Phương Trì Quốc và Triệu Quốc Đống đi, đồng thời để Triệu Quốc Đống tỏ thái độ với cơ sở, sau đó Thị xã và huyện lập tổ công tác đảm bảo tuyển cử tiến hành thuận lơi. Vấn đề thứ hai là phân công công việc khác cho Mai Anh Hoa, điều Phương Trì Quốc đi, bổ nhiệm Triệu Quốc Đống làm Phó bí thư Huyện ủy, Quyền Chủ tịch huyện, theo ý dân.

Tương Uẩn Hoa nhìn Kỳ Dư Hồng rồi nói tiếp:

– Phương án thứ nhất có ưu điểm là giữ uy tín của Thị ủy, thực hiện ý đồ của tổ chức. Khuyết điểm là đả kích cán bộ cơ sở, không tiện cho việc triển khai công việc sau này của Huyện Hoa Lâm. Phương án thứ hai sẽ khiến cho sự lựa chọn của Ban Tổ chức cán bộ Thị ủy không hiệu nghiệm, hơn nữa Mai Anh Hoa không dễ phân công công việc khác. Ưu điểm hợp ý dân, triển khai công việc thuận lợi.

Kỳ Dư Hồng không trực tiếp trả lời Tương Uẩn Hoa, y suy nghĩ một chút rồi nói với Chương Thiên Phóng:

– Lão Chương, anh thấy sao?

– hai phương án đều có ưu khuyết điểm. Bản thân Mai Anh Hoa không có vấn đề gì, chủ yếu phải suy nghĩ đến uy tín của Thị ủy và Ban Tổ chức cán bộ.

– Thái độ của Triệu Quốc Đống thế nào?

Kỳ Dư Hồng đột nhiên nói:

– Để cậu ta chủ động từ chức khỏi Hoa Lâm, về đợi Thị ủy phân công công việc khác thì sao?

– Cậu ta đang bên Sơn Đông thu hút đầu tư, tôi đã bảo La Đại Hải thông báo cậu ta về.

Tương Uẩn Hoa có chút nuối tiếc mà nói. Y có thể giúp Triệu Quốc Đống cũng chỉ được như vậy mà thôi. Lựa chọn Bí thư, Chủ tịch huyện thì y chỉ có quyền đề cử mà không có quyền quyết định. Nhất là ở tình hình này thì y phải chú ý lời nói và thái độ, tránh cho đối phương nhận ra gì đó.

Xem ra Kỳ Dư Hồng có vẻ muốn nghiêng về phương án thứ nhất. Tương Uẩn Hoa nói:

– Việc này chờ Triệu Quốc Đống về rồi tìm hiểu thêm. Nhưng tôi nghĩ là Đảng viên thì cậu ta sẽ nghiêm túc chấp hành ý đồ của tổ chức.

– Ừ, chờ cậu ta về, anh đưa cậu ta tới văn phòng tôi. Tôi cần nói chuyện với cậu ta. Bên phía Phương Trì Quốc thì anh và lão Chương bàn với nhau xem, lập tức điều chỉnh. Để Vạn Triêu Dương phụ trách công tác tổ chức, các anh lập tức chọn một cán bộ phái xuống làm Phó bí thư Huyện ủy, Chủ nhiệm Ủy ban kỷ luật Hoa Lâm.

Triệu Quốc Đống nhận được điện do thư ký La Đại Hải gọi tới liền cười khổ một tiếng. Hắn đương nhiên biết lần này coi như có chuyện.

Trên thực tế chuyện này hắn cũng biết một chút. Lời nói bóng gió của Bí thư, chủ tịch xã bên dưới thì hắn mới đầu nghĩ chỉ là tỏ vẻ bất mãn mà thôi. Nhưng khi chuyên mục kia ông chiếu, dư luận càng trở nên rõ ràng hơn. Ngay cả Mã Bản Quý cũng ấp úng hỏi hắn có phải muốn làm Chủ tịch huyện không?

Nhớ đến vẻ quỷ dị của Vương Nhị Khải, Quế Toàn Hữu và Mễ Phong Hằng, mặc dù chỉ là lời đồn nhưng hắn cảm thấy chuyện này sẽ ảnh hưởng tới mình.

Cho nên hắn liền lựa chọn rời đi Hoa Lâm. Hắn muốn suy nghĩ kỹ xem mình nên làm gì. Không muốn làm Chủ tịch huyện là nói dối. La Đại Hải kiên định, hơn nữa có sức ảnh hưởng lớn tại Hoa Lâm, hơn nữa y không còn ham muốn trong chính trị, dù ai làm Chủ tịch huyện, chỉ cần có thể khiến Huyện Hoa Lâm thay đổi, y sẽ cố gắng ủng hộ. Điều này sẽ thuận lợi cho Triệu Quốc Đống phát triển.

Nếu một cán bộ như Lô Vệ Hồng, Mao Đạo Lâm hay Lương Kiến Hoằng tới làm Chủ tịch huyện thì Triệu Quốc Đống thấy bình thường. Những người này mặc dù cũng có tâm kế nhưng vẫn muốn phát triển kinh tế địa phương, có thể làm những việc có lợi cho địa phương. Nhưng Mai Anh Hoa bây giờ lại là kẻ nói nhiều làm ít.

Triệu Quốc Đống có ác cảm với Mai Anh Hoa không hoàn toàn do vấn đề của Công ty Đại Hoa và Công ty Tam Điệp. Thích công lao thì có thể hiểu dù sao Mai Anh Hoa cũng sắp thành Chủ tịch huyện, đạt thành tích tốt để dát vàng vào mặt mình cũng được. Nhưng người này có ánh mắt thiển vận, lòng dạ hẹp hòi, không chấp nhận ý kiến chính xác, Triệu Quốc Đống có thể tưởng tượng nếu tên này trúng cử thì mình làm Phó chủ tịch sẽ rất khổ sở.

Triệu Quốc Đống không muốn hai năm sau mình cứ thế ngồi một chỗ, không có làm được gì. Mà khi nguy cơ đó xuất hiện, hắn cũng muốn chèn ép nó từ trong trứng nước. Nhưng hắn hiểu rõ hậu quả của việc này, lãnh đạo cấp trên không thể bỏ qua, sẽ phản tác dụng.

Thấy Triệu Quốc Đống bỏ máy xuống rồi nhíu mày suy nghĩ, Cù Vận Bạch dịu dàng nói:

– Sao vậy? Bên kia đã biết sao? Em định làm như thế nào?

– Chuyện này sao có thể giấu lâu được? Có thể giấu tới lúc này đã tốt rồi. Bí thư La gọi điện bảo em lập tức về Ninh Lăng.

Triệu Quốc Đống nhún vai cười khổ nói:

– Hoa Lâm không phải Trần Kiều, bây giờ không phải thời Tống, em càng không phải Triệu Khuông Dẫn, muốn chơi đùa là không thể.

Khách sạn Lệ Tinh là do nhà đầu tư Hongkong mở ra, phong cảnh khá đẹp. Triệu Quốc Đống vốn định tới khách sạn Thanh Đảo ở. Nhưng Đức Sơn trước đó đã tới vài ngày liền ở lại đây, vì thế đề nghị với ông anh ở lại nơi này.

Triệu Quốc Đống từng nhắc nhở Đức Sơn chưa thành công mà đã muốn hưởng thụ. Nhưng Đức Sơn lại phản đối nói nếu cùng đối tác bàn bạc ở khách sạn bình thường, chỉ sợ hình ảnh cao cấp của Nước suối Thương Lãng khó khăn lắm mới thành lập sẽ bị người ta coi nhẹ. Lời này cũng có lý nên Triệu Quốc Đống không nói gì nữa

Cù Vận Bạch sau khi biết tình hình liền xin nghỉ phép đến chơi với Triệu Quốc Đống. Không ngờ mới tới hai ngày mà đã có điện thoại gọi tới. Ngoài việc đi xem núi, cảm nhận nước suối ở đây khác với Nước suối Thương Lãng như thế nào, Triệu Quốc Đống và Cù Vận Bạch chỉ ôm nhau. Hắn muốn vứt mấy suy nghĩ kia ra khỏi đầu.

Chẳng qua điều tới sẽ tới.

– Vậy em khi về sẽ định như thế nào?

Cù Vận Bạch rất quan tâm tới tiền đồ của Triệu Quốc Đống. Mặc dù chưa bao giờ cô định lấy chồng nhưng Triệu Quốc Đống mang hạnh phúc tới cho cô làm mấy tháng nay cô rất vui. Ngay cả nhân viên trong phòng cũng cảm nhận sự thay đổi của Trưởng phòng, nghi ngờ Trưởng phòng Cù có phải rơi vào biển tình không?

– Còn có thể làm gì chứ? Binh đến tướng ngăn mà, em không làm gì thì cấp trên cũng không thể nói gì em. Lão Phương ở bên châm lửa, em xem hắn sẽ ra sao.

Triệu Quốc Đống ngồi trên ghế nhìn ra biển, Cù Vận Bạch mặc váy ngủ dựa vào lòng hắn.

Tay không biết lúc nào đã được Triệu Quốc Đống đưa vào trong áo Cù Vận Bạch, cặp vú mềm mại rắn chắc không ngừng biến hình trong tay hắn. Cù Vận Bạch u oán nhìn Triệu Quốc Đống, đây là dấu hiện trước khu làm tình. Vú cô mỗi lần đều bị hắn làm thế khiến cô rơi vào bể tình, làm cô không nhịn được mới tấn công.

Cù Vận Bạch rất chú ý chăm sóc cơ thể. Mặc dù cô đã gần 30 nhưng ở trong lòng Triệu Quốc Đống thì cô vẫn thấy tim mình đập loạn nên như mới yêu lần đầu, cũng bởi vì như vậy nên mới hai người luôn vui sướng, si mê.

Cù Vận Bạch chưa bao giờ cảm thấy lúc ở bên Triệu Quốc Đống sẽ phải giữ lại gì. Mỗi lần làm tình Cù Vận Bạch đều thả lỏng mình, trên thực tế cũng không phải do cô, Triệu Quốc Đống luôn có thể làm cơ thể cô đạt đến đỉnh cao.

Cù Vận Bạch biết Triệu Quốc Đống đang có tâm sự nên rất phối hợp để tay Triệu Quốc Đống di chuyển trên người mình, váy ngủ được cởi ra, cặp vú trắng nõn, no đủ, hai điểm đỏ hồng lộ ra. Khi Triệu Quốc Đống đặt Cù Vận Bạch lên người mình, hắn dán sát mặt mình vào cặp vú kia.

Triệu Quốc Đống cuối cùng đã tìm được một điểm để phát tiết. Hoa Lâm làm hắn rất buồn bực nên dồn hết nó vào người đẹp trước mặt.

Điểm hồng lọt vào miệng rất nhanh khiến Cù Vận Bạch run lên trong lòng hắn, hai tay Triệu Quốc Đống đã đưa xuống dưới, cẩn thận lột quần lót của đối phương và để cô ngồi giữa hai chân hắn.

Thả hai điểm đỏ kia, hai người hôn nhau, bộ ngực dính vào nhau.

Khi Triệu Quốc Đống rất dịu dàng mà mạnh mẽ tiến vào hang sâu ẩm ướt của đối phương, Cù Vận Bạch không khỏi rên lên một tiếng.

Đây là thuốc xuân dược mạnh nhất, Triệu Quốc Đống dịu dàng nâng mông đối phương lên, như vậy làm cho hai chân Cù Vận Bạch mặc dù đưa xuống đất nhưng lại bị từng đợt sóng tình khiến cô nằm gục trên đùi Triệu Quốc Đống.

Xuyên qua rèm cửa, Triệu Quốc Đống có thể mơ hồ thấy cảnh biển, càng làm hắn thêm xúc động. Cuộc ân ái đêm qua chỉ là bữa sáng, lúc này mới là bữa chính.

Trời khá ấm áp khiến hai người chìm trong bể dục. Từ phòng ngủ, phòng khách tới trước cửa sổ. Khi Triệu Quốc Đống nằm gục và phát vào trong người Cù Vận Bạch, Cù Vận Bạch co mình lại như con ếch quấn chặt lấy Triệu Quốc Đống.

Mái tóc mềm mại lướt trên tai Triệu Quốc Đống làm hắn tỉnh tại. Cù Vận Bạch đang chìm trong giấc ngủ. Sau cơn ân ái mãnh liệt kia làm cô ngủ rất ngon.

Triệu Quốc Đống cẩn thận thoát khỏi vòng ôm của Cù Vận Bạch, hắn đắp chăn lên cho cô rồi đi ra trước cửa sổ.

Điện thoại di động vang lên, Triệu Quốc Đống nghe điện.

Vẫn là Hoa Lâm gọi tới thông báo hắn đến Thị ủy gặp Trưởng ban Chương. Bí thư Kỳ có thể muốn tự mình nói chuyện với hắn.

Triệu Quốc Đống vô thức cười phá lên, Kỳ Dư Hồng muốn gặp mình, là phúc hay họa đây? Muốn mình chủ động từ chức hay hỏi ý kiến của mình?

Mình nên làm gì?

Chủ động rời đi? Triệu Quốc Đống lắc đầu, vậy cố gắng một năm qua sẽ không còn, coi như đổi hoàn cảnh thì sao chứ? Hắn lại phải mất nửa năm quen thuộc tình hình, hắn không muốn rời khỏi Hoa Lâm.

Nhưng việc này đâu phải do hắn quyết định? Hắn có thể chống đối sao? Tổ chức sao có thể chấp nhận việc này, nhất định sẽ có điều chỉnh, mà hắn một khi bị đẩy tới mấy chỗ ngồi không thì có khác gì so với hắn chủ động xin rời đi.

Làm thế nào vừa có thể ở lại, có thể đảm bảo bầu cử diễn ra thuận lợi, mà lãnh đạo cũng không có cái nhìn với mình?

Gặp Kỳ Dư Hồng chính là cơ hội duy nhất thay đổi số mạng cho hắn.

Khi một cơ thể ấm áp ôm lấy hắn từ phía sau thì Triệu Quốc Đống mới tỉnh táo lại.

– Quốc Đống, đừng suy nghĩ nhiều. Em còn trẻ, dù lãnh đạo bố trí như thế nào thì chị tin em vẫn tỏa sáng trên cương vị mới.

– Em cũng tin như vậy nhưng em không cam tâm. Một năm vất vả mà lại thành cái áo cho người ta, em còn phải nuốt cục tức vào lòng.

Triệu Quốc Đống thở dài một tiếng:

– Nó giống như chị vẽ tranh, sắp vẽ xong thì có người cướp lấy, ghi thành mình sáng tác, còn không cho chị phát biểu ý kiến, điều này sao có thể chấp nhận.

– Đã xác định em sẽ di sao?

Cù Vận Bạch suy nghĩ một chút rồi nói.

– Bí thư Thị ủy muốn gặp em, chắc không phải bảo em làm tốt công việc ở Hoa Lâm chứ?

Triệu Quốc Đống cười nói:

– Bí thư Thị ủy nhất định muốn an ủi em, đương nhiên điều kiện là em phải chủ động từ chức. Hừ.

Nghe Triệu Quốc Đống hừ lạnh một tiếng, Cù Vận Bạch run lên. Triệu Quốc Đống không phải nhân vật chịu nhẫn nhịn, Thị xã Ninh Lăng mà yêu cầu như vậy thì Triệu Quốc Đống sẽ đàng hoàng chấp nhận sao?

Có lẽ cảm nhận được sự lo lắng của Cù Vận Bạch, Triệu Quốc Đống quay đầu lại cười nói:

– Chị không nên lo lắng, em không phải người bồng bột mà, chẳng qua Thị xã uốn động tới em thì cuối cùng cũng phải có câu trả lời thuyết phục với em mà.

Chiều hôm đó hai người bay về An Đô, ở lại qua đêm. Sáng hôm sau Triệu Quốc Đống đưa Cù Vận Bạch về Giang Khẩu, lúc này mới lái xe về Ninh Lăng.

Đến văn phòng Kỳ Dư Hồng, Triệu Quốc Đống trước đó đã vào văn phòng của Chương Thiên Phóng báo cáo.

– Quốc Đống, cậu đúng là dám chạy tới Sơn Đông nhỉ, có phải nghe được tin nên trốn không?

– Trưởng ban Chương, oan cho tôi. Tôi đi Sơn Đông đã báo cáo với Chủ tịch Mai và Bí thư La, một công ty nước hoa quả muốn tới. Hệ thống giao thông Hoa Lâm chúng tôi bây giờ đã sắp thông hoàn toàn, cũng phải nghĩ cách giúp hộ nông dân mà.

Triệu Quốc Đống nói.

– Ồ, có kết nối thành công không?

– Cũng có tiếp xúc với vài công ty, đương nhiên chuyện này không thể do nói chuyện một hai câu là xong, ít nhất phải qua vài lần khảo sát.

Triệu Quốc Đống cười nói:

– Trưởng ban Chương có hứng thú thì cùng tôi sang Sơn Đông xem một chút. Thanh Đảo bên đó có hoàn cảnh rất được.

– Được, có cơ hội chúng ta sang đó xem.

– Chẳng qua cậu qua cửa này rồi nói tiếp.

– Đây là chuyện không liên quan tới tôi. Tôi cũng mới nghe Bí thư La giới thiệu tình hình. Tôi tin tổ chức, Ủy ban kỷ luật chắc đã điều tra.

Triệu Quốc Đống nói.

– Hừ, cậu đừng ra vẻ với tôi, tôi còn không biết ư. Cậu nhất định ngửi thấy mùi nên trốn sang Sơn Đông.

– Sao có ý gì không?

– Sợ là không phải do tôi tính là được, mà do Thị ủy cân nhắc như thế nào mới đúng.

Triệu Quốc Đống không thèm để ý mà nói:

– Tôi đến Hoa Lâm chưa đầy năm, mới tạo được trụ cột nên không muốn đi.

– Đi đâu cũng cần có quá trình quen thuộc. Thị ủy dù điều chỉnh thì cũng phải bố trí tốt cho cậu. Dù sao chuyện không liên quan tới cậu. Muốn nói thì do cậu làm chuyện cho dân chúng Hoa Lâm, dân chúng Hoa Lâm chọ cậu.

Triệu Quốc Đống trầm giọng nói:

– nói như vậy Thị xã đã quyết định tôi rời khỏi Hoa Lâm?

– Điều này thì chưa. Thị ủy dã báo cáo với Ban Tổ chức cán bộ Tỉnh ủy, còn chưa có câu trả lời cụ thể. Ngoài ra lát nữa Bí thư Kỳ cũng muốn nói chuyện với cậu nữa cơ mà.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.