Nhóm dịch: Tepga
Phó bí thư Thị ủy Tương Uẩn Hoa thay mặt Thị ủy đến tham gia hội nghị liên tịch của Huyện ủy, Ủy ban huyện Hoa Lâm. Đáng lẽ do Mục Cương tham gia, nhưng sau khi Tương Uẩn Hoa và Kỳ Dư Hồng nói chuyện, Kỳ Dư Hồng cuối cùng đồng ý với ý kiến của Tương Uẩn Hoa. Tương Uẩn Hoa tới tham gia.
Trong hội nghị, Tương Uẩn Hoa tuyên bố Triệu Quốc Đống tham gia lớp tập huấn cán bộ lãnh đạo trẻ dành cho khu vực khó khăn do Trường đảng tỉnh tổ chức trong hai tháng. Trong thời gian Triệu Quốc Đống đi học, phó chủ tịch thường trực huyện Tào Uyên sẽ chủ trì công việc của Ủy ban huyện Hoa Lâm.
Sau khi hội nghị kết thúc, Tương Uẩn Hoa nói chuyện với ba người La Đại Hải, Triệu Quốc Đống cùng Tào Uyên. Nội dung không ai biết, chẳng qua từ vẻ mặt của ba người, La Đại Hải lo lắng, Triệu Quốc Đống bình tĩnh, Tào Uyên thận trọng làm mấy vị lãnh đạo huyện kia cũng nhìn ra vấn đề.
Lớp tập huấn lần này ở Trường Đảng tỉnh do chủ tịch tỉnh Ninh Pháp đề cập trong Hội nghị thường vụ Tỉnh ủy, yêu cầu kết hợp với chính sách của quốc gia về việc thoát nghèo cho khu vực khó khăn, Trường Đảng tỉnh nên tiến hành tập huấn cho lãnh đạo chủ yếu của các huyện khó khăn, tăng cường tầm nhìn của bọn họ, kiên định tin tưởng phát triển, xúc tiến cho kinh tế tỉnh An Nguyên phát triển.
Đề nghị này được Bí thư tỉnh ủy Quý Thành Công ủng hộ. Cho nên Phó bí thư Tỉnh ủy, hiệu trưởng trường Đảng tỉnh – Dương Thiên Minh nhanh chóng yêu cầu Trường Đảng tỉnh lập tức đưa ra kế hoạch tập huấn, cũng yêu cầu 13 thành phố, Thị xã trong tỉnh báo cáo danh sách tập huấn, trọng điểm là Bí thư hoặc Chủ tịch huyện các huyện nghèo.
Lớp thứ nhất có 30 người, Ninh Lăng được chia bốn suất. Vốn do Chủ tịch Quận Đông Hà – Quảng Thiên Cao tham gia, nhưng sau đó Thị ủy quyết định đổi sang Triệu Quốc Đống.
Chẳng qua người có tin tức nhanh nhạy thì biết sao Thị ủy tạm thời điều chỉnh. Ủy ban kỷ luật Tỉnh ủy và Thị ủy cùng tới Hoa Lâm điều tra về sự kiện chặn đường phản ánh vấn đề ngày 30/4 của dân chúng. Điều Triệu Quốc Đống đi để thuận tiện điều tra.
Đến trường đảng học có ba ý đồ, một là trước khi đề bạt, lãnh đạo để mắt tới anh thì anh được đi học. Một loại khác là điều anh đi, lấy vị trí cho người khác. Còn một điều đó là cấp trên muốn điều tra anh, muốn anh rời đi để triển khai công việc.
Triệu Quốc Đống ở tình hình này càng giống với vế thứ ba.
Trong lúc nhất thời có đủ loại tin đồn, có nói Triệu Quốc Đống ăn 300 ngàn từ quốc lộ Tân Hoa cùng quốc lộ Bồng Hoa, có nói Triệu Quốc Đống ăn tiền trong khu du lịch Kỳ Lân Quan– núi Hốt Luân, có nói Triệu Quốc Đống quan hệ nam nữ lăng nhăng….
Bản thân Triệu Quốc Đống lại rất bình tĩnh giống như không có chuyện gì xảy ra vậy.
Sau khi Tương Uẩn Hoa tuyên bố quyết định, Triệu Quốc Đống và Tào Uyên nói chuyện một chút. Trước mặt Triệu Quốc Đống, Tào Uyên tỏ vẻ khá nhũn nhặn nhưng Triệu Quốc Đống có thể cảm nhận đối phương đang rất vui sướng.
Đối với Tào Uyên mà nói thì hai tháng này không dài cũng không ngắn. Nếu như nói Triệu Quốc Đống ngã xuống thì y có thể chính thức lên chức.
– Chủ tịch Triệu, lớp tập huấn lần này đúng là kịp lúc, vừa lúc điều ngài ra khỏi Ủy ban. Thị xã đúng là phí công sức.
Quế Toàn Hữu rất bình tĩnh. Sau khi thấy Triệu Quốc Đống thản nhiên như vậy, Quế Toàn Hữu vốn lo lắng liền yên tâm hơn. Người khác gặp chuyện này đã loạn lên, nhưng Triệu Quốc Đống lại bố trí một cách cụ thể. Mặc dù là trước khi Thị ủy xuống tuyên bố, Triệu Quốc Đống vẫn xử lý mọi việc một cách hợp lý.
– Lão Quế, đừng có than thở như vậy, lớp tập huấn này được Lãnh đạo tỉnh ủy rất coi trọng, đây là cơ hội tốt để tăng tố chất cho cán bộ lãnh đạo chúng ta. Nghe nói Trường Đảng tỉnh còn mời các giáo sư nổi tiếng của Đại học nhân dân Trung Quốc, đại học Bắc Sư đến dạy. Tôi thật ra có chút chờ mong. Làm cho Chủ tịch Quảng mất chỗ đúng là làm tôi áy náy.
Triệu Quốc Đống nhìn qua như không để ý nhưng Quế Toàn Hữu không tin đối phương không suy nghĩ.
Thấy Quế Toàn Hữu muốn nói lại thôi, Triệu Quốc Đống cười nói:
– Anh đừng có vẻ lo lắng như vậy chứ, điều cần tới thì sẽ tới mà. Tôi cũng coi như có thêm bài học là được mà. Chẳng lẽ anh cảm thấy tôi không qua cửa này sao? Hay là anh không tin tôi, cảm thấy tôi làm gì đó không dám cho người ta biết?
– Ha ha, Chủ tịch Triệu, điểm này thì tôi rất yên tâm. Ngài nếu mà cần tiền thì đã ở Phòng cao tốc Sở Giao thông rồi, việc gì phải xuống đây. Kiếm tiền ở đó dễ hơn huyện nghèo Hoa Lâm này nhiều. Ngài sao phải khổ như vậy? Tôi chỉ lo có người nhân cơ hội gây chuyện làm ảnh hưởng tới việc lớn của ngài.
Quế Toàn Hữu lắc đầu nói.
– Ồ, đúng là lão Quế hiểu rõ lo lắng của tôi. Hai tháng không dài cũng không ngắn, hạng mục cầu Quế Khê đã lập, mặc dù không phải kết quả chúng t among muốn nhưng chỉ cần nắm chặt quyển này thì hai ba tháng đẩy ra cũng không phải không thể. Tôi đã nhờ Bí thư La, Bí thư La nếu hạ quyết tâm ngăn cản thì Tào Uyên có bản lĩnh như thế nào cũng không thể làm được. Chỉ sợ Bí thư La do dự hoặc lãnh đạo cấp trên gây áp lực.
– Tôi cũng lo như vậy. Chuyện lớn như vậy nhất định đưa ra Hội nghị thường ủy, nhưng ngài đi thì Hội nghị thường ủy sẽ nghiêng về một bên. Dù Bí thư La muốn ngăn nhưng có Tào Uyên, Miêu Nguyệt Hoa dẫn đầu, Hà Lương Tài trong khoảng thời gian này hình như cũng đi lại gần với Hướng Viễn Sơn. Hôm trước tôi vừa thấy Miêu Nguyệt Hoa đi cùng Giản Hồng, có vẻ rất thân mật. Còn cả Bí thư Vạn và Bí thư Lỗ chưa tỏ thái độ. Ngoài Trưởng ban Địch ra thì không ai còn kiên quyết ủng hộ Bí thư La.
Quế Toàn Hữu suy nghĩ một chút rồi nói tiếp:
– Tôi dám khẳng định ngài vừa đi, Tào Uyên và Miêu Nguyệt Hoa nhất định sẽ lập tức lấy đủ lý do thúc đẩy hạng mục xây dựng cầu Quế Khê. Một khi đã khởi công thì dù ngài về cũng không thể thay đổi.
Triệu Quốc Đống cũng suy nghĩ việc này. La Đại Hải dù sao cũng là Bí thư huyện ủy, Lỗ Đạt mặc dù có chút xa lánh với hắn, nhưng y lại không có qua lại gì với Tào Uyên, La Đại Hải nói thì chắc y sẽ nghe. Về phần GIản Hồng và Hà Lương Tài thì khác. Nhất là Hà Lương Tài có quan hệ mật thiết với Hướng Viễn Sơn, nếu bị kéo vào cũng khó nói.
– Anh cảm thấy bọn họ có thể thông qua Hội nghị thường ủy?
Triệu Quốc Đống hừ lạnh một tiếng.
– Tôi thấy thái độ của Bí thư Vạn rất khó hiểu. Nếu ở góc độ Bí thư La thì khác, không dễ tỏ thái độ còn được. Nhưng với tính cách của Bí thư Vạn thì phải tỏ rõ thái độ mới đúng, sao mãi không tỏ thái độ.
Quế Toàn Hữu nhíu mày nói:
– Nếu Bí thư Vạn có vấn đề thì dù Bí thư La tỏ thái độ cũng khó nói.
– Vạn Triêu Dương?
Triệu Quốc Đống suy nghĩ một chút rồi nói:
– Y chẳng lẽ cũng dính vào đó? Hoặc là lãnh đạo nào đó nói chuyện với y?
– Tất cả đều có khả năng. Chủ tịch Triệu, tôi thật ra cảm thấy ngài nên nói chuyện với Bí thư Bàng.
Quế Toàn Hữu nói.
– Anh nói Bàng Quân? Y sao cơ?
Triệu Quốc Đống ngẩn ra và lập tức hiểu được.
– Áp lực của Bàng Quân bây giờ rất lớn, chiêu của đối phương đã kéo y vào. Nếu ngài vì chuyện chặn đường mà có vấn đề, vậy Bàng Quân càng có vấn đề hơn nữa.
Quế Toàn Hữu suy nghĩ một chút rồi nói:
– Y không có quan hệ gì với cầu Quế Khê. Lúc quyết định phương án này thì y mới từ chức Bí thư đảng ủy khu Tân Bình điều lên chưa lâu, chưa đến lượt y chỉ trỏ.
Triệu Quốc Đống gật đầu, lần này đối thủ nhằm vào mình cũng kéo cả Bàng Quân vào. Bàng Quân đang rất lo lắng, chuyện này không làm tốt thì chức Bí thư đảng ủy Công an huyện cẩu Bàng Quân cũng mất.
– Ha ha, thú vị, có lẽ Bàng Quân đang chờ tôi đưa cành ô liu ra phải không?
Triệu Quốc Đống cười cười mà nhìn Quế Toàn Hữu.
– Ha ha, Chủ tịch Triệu đúng là nói cái đã đúng vấn đề. Chiều nay lão Du gọi cho tôi nói Bí thư Bàng muốn bày tiệc tiễn ngài.
Quế Toàn Hữu cười nói:
– Tôi đã đồng ý thay ngài.
Triệu Quốc Đống cuối cùng đã đi, hắn gần như không nói với bất cứ ai. Hắn dọn một chút quần áo là đi. Điều này làm Mã Bản Quý và Tiêu Mẫu Đan không quen, bọn họ vẫn nghĩ Triệu Quốc Đống còn ở nơi này.
Nếu có thời gian rảnh rỗi thì Triệu Quốc Đống sao có thể bỏ qua. Còn mấy ngày nữa mới khai giảng, Triệu Quốc Đống cũng không ở lại Hoa Lâm làm gì. Không chừng có người đã muốn làm việc, mình ở lại không phải khiến người khác khó chịu sao?
Bây giờ thông tin phát triển, điện thoại di động đã trở nên phổ biến, bất cứ lúc nào, ở đâu muốn liên lạc cũng dễ. Triệu Quốc Đống không lo gì, hắn cũng vui vì có thời gian rảnh.
Tiến vào trụ sở của Nước suối Thương Lãng, Triệu Quốc Đống liền thấy một không khí tươi mát.
Căn nhà ba tầng nhìn từ xa như đấu trường La Mã, một căn nhà có đường kính trên 70 mét nằm trong khu đất trên năm mẫu. Xung quanh có dòng nước chảy, bãi cỏ xanh mướt. Hôm nay mặc dù rất nắng nhưng có những cành cây cao vút che phủ nên khá mát mẻ. Mấy vị khách đang ngồi bên dưới tán cây mà uống trà hoặc café.
Đây là điều Triệu Quốc Đống nghĩ tới từ trước, chẳng qua nhìn kiến trúc trước mặt làm hắn phải thở dài một tiếng.
Quá đẹp, mặc dù chỉ là căn nhà ba tầng nhưng giá trị của nó không kém gì căn nhà 12 tầng. Bố trí bên trong không quan trọng, Triệu Quốc Đống cần chính là làm khách vừa tới đã thấy rung động, làm khách cả đời khó quên.
Bức tường sơn màu café trông rực rỡ dưới ánh mặt trời. Ngọn Quốc kỳ trước tòa nhà bay trong gió cùng lá cờ hai màu là do Triệu Quốc Đống tham khảo phong trách của trụ sở Liên Hợp Quốc. Nửa đằng trước là trung tâm văn hóa của công ty, Triệu Quốc Đống không nhịn được đi tới đó.
Trường Xuyên xem ra còn làm tốt hơn hắn nghĩ.
Tại trung tâm văn hóa có những bức ảnh từ lúc công ty chọn địa điểm ở Huyện Thương Lãng, đến khi xây dựng nhà máy và đi vào sản xuất, đến khi sản xuất ra bình nước đầu tiên, đến bình nước thứ 10 triệu, mỗi một điều đều được lưu lại thành lịch sử văn hóa của công ty. Mà trong đó luôn thấy hình ảnh của công nhân, nhân viên quản lý và nhân viên kỹ thuật của công ty. Mà các điểm tiêu thụ cũng xuất hiện trong nhiều bước ảnh, làm người ta thấy sự lớn mạnh của công ty.
Triệu Quốc Đống mất gần mười phút mới rời khỏi trung tâm văn hóa.
Tầng thứ hai là nơi dành cho các phòng ban nghiệp vụ của công ty kinh doanh Nước suối Thương Lãng. Vào Nước suối Thương Lãng không khó, chỉ cần anh tìm phòng ban nào đó thì có thể hỏi bảo vệ là được. Nhưng anh lên tầng hai thì không dễ. Bảo vệ phải đăng ký cho anh, anh nếu muốn gặp ai thì cần gọi điện liên lạc, trừ khi anh đi cùng nhân viên quản lý của công ty.
Triệu Quốc Đống kiên nhẫn đợi bảo vệ đăng ký. Bảo vệ mặc dù có chút không tin Triệu Quốc Đống tới gặp tổng giám đốc nhưng vẫn gọi điện báo cáo.
Triệu Quốc Đống chú ý thấy không ít nhân viên công ty đến cầu thang đón khách, sau đó cùng lên lầu. Chỉ có mình hắn đứng ở dưới lầu đợi, điều này làm Triệu Quốc Đống rất hài lòng. Coi khách là thượng đế là tôn chỉ kinh doanh của công ty sản xuất. Anh có thể coi khách hoặc người tới liên lạc là khách quý, như vậy bọn họ sẽ thấy mình được tôn trọng.
– Anh, sao anh lại tới đây mà không báo trước vậy?
Trường Xuyên gần như vậy vội vàng chạy xuống cầu thang. Nếu như không phải muốn giữ hình tượng với nhân viên công ty hoặc khách thì y đã nhảy vụt xuống rồi.
– Có cần không? Chú bận việc, anh rảnh rỗi đến xem một chút mà thôi. Có cần kinh ngạc như vậy không?
Triệu Quốc Đống cười nói. Mấy người đi theo phía sau Trường Xuyên có lẽ là nhân vật quan trọng của công ty.
Hai nam, hai nữ, tuổi trên dưới 30, bọn họ nhìn Triệu Quốc Đống với vẻ tò mò.
– Anh, chúng ta lên thôi.
Trường Xuyên cũng biết đứng đây gặp mặt là không thích hợp. Triệu Quốc Đống gật đầu, Trường Xuyên và mấy người kia liền xoay người đi lên.
Vào văn phòng Trường Xuyên, Triệu Quốc Đống nhìn quanh thì thấy nó khá đơn giản, không có vật thừa thãi. Ngoài bàn làm việc thì có một bộ sô pha, bên cạnh có phòng lớn hơn dùng để tiếp khách, mấy chậu cây xanh.
– Anh, em giới thiệu một chút.
Trường Xuyên nhìn Triệu Quốc Đống thấy không có gì lạ liền nói:
– Đây là giám đốc kinh doanh Khuất Bình, giám đốc tài chính – Mễ Linh, giám đốc sản xuất Hạ Tử Lan, Chánh văn phòng công ty – Lữ Yến. Mọi người chắc cũng biết đây là anh của tôi, Triệu Quốc Đống.
Bốn người kia đều nhìn Triệu Quốc Đống. Nói thật bốn người vào công ty đã được một thời gian, trên cơ bản đều vào công ty trước và sau khi Nước suối Thương Lãng quảng cáo trên Cctv. Một công ty tư nhân không có tên tuổi mà dám bỏ nhiều tiền như vậy để quảng cáo, điều này làm người trong ngành rất rung động.
Giám đốc sản xuất Hạ Tử Lan và giám đốc tài chính Mễ Linh tới hơi sớm. Khi Nước suối Thương Lãng bắt đầu nổi tiếng ở tỉnh An Nguyên thì bọn họ liền vào công ty. Hạ Tử Lan vốn là người phụ trách Phòng kiểm tra chất lượng một công ty kinh doanh nước suối khác, sau đó xin vào Nước suối Thương Lãng, rất nhanh thể hiện năng lực của mình, vẫn giúp Lưu Thành. Nói thật Lưu Thành học từ người này khá nhiều. Lưu Thành có thể rời khỏi Nước suối Thương Lãng cũng là cảm thấy mình cản đường Hạ Tử Lan.
Mễ Linh là người mà Trường Xuyên kéo ra từ một Công ty tài chính. Trong một lần Trường Xuyên ngẫu nhiên nghe nói người này quản lý tài chính rất tốt, hơn nữa thiết diện vô tư, trong công ty kia không hợp lãnh đạo nên bị đẩy sang bờ. Vì thế Trường Xuyên kéo sang.
Triệu Quốc Đống vẫn nhắc Trường Xuyên chế độ tài chính của công ty cần quản lý thật chặt, phải chấp nhận được sự kiểm tra. Công ty trong thời gian ngắn phát triển mạnh như vậy, nhưng mục tiêu là niêm yết trên thị trường chứng khoán, mục tiêu lâu dài là thành công ty đứng đầu trong ngành sản xuất này của Trung Quốc, chống được các công ty quốc tế cạnh tranh. Vì thế người quản lý tài chính cần phải khôn khéo, nghiêm khắc mà đáng tin. Chồng Mễ Linh là người trong Quốc Đống, nhà cô mặc dù ở An Đô nhưng thời gian về đó không nhiều, cho nên cô tới Tân Châu cũng không ảnh hưởng bao nhiêu.
Khuất Bình đến công ty khi Nước suối Thương Lãng quảng cáo trên Cctv. Trước đó y là nhân viên kinh doanh nòng cốt của một công ty thực phẩm nổi tiếng Trung Quốc. Sau khi tới Nước suối Thương Lãng liền được cả Trường Xuyên và Đức Sơn đánh giá cao, tự nhiên thành người của Đức Sơn. Đức Sơn bây giờ đang liên lạc để mở thị trường mới, còn phát triển thị trường còn lại giao cho Khuất Bình. Ngay cả Đức Sơn cũng phải thừa nhận nếu không có Khuất Bình thì thị trường mới dù có mở ra cũng không được củng cố như bây giờ.
Chánh văn phòng Lữ Yến có lẽ là sinh viên mới tốt nghiệp không lâu, vào công ty sớm hơn Khuất Bình và ngày. Trường Xuyên rất coi trọng hiệu suất làm việc của cô. Cô gần như thành thân tín của Trường Xuyên. Vì thế có người hiểu lầm có phải Lữ Yến là người yêu của Trường Xuyên hay không? Trên thực tế Lữ Yến còn hơn Trường Xuyên vài tuổi, thậm chí lớn hơn Triệu Quốc Đống một tuổi. Chẳng qua mặt cô tròn như búp bê nên trông khá trẻ.
Ngay khi Triệu Quốc Đống cố gắng ghi nhớ khuôn mặt mấy nhân viên nòng cốt của công ty, mấy người kia cũng thầm quan sát Triệu Quốc Đống.
Mặc dù Triệu Quốc Đống gần như không xuất hiện trong công ty, nhưng bốn người không ai không biết tầm quan trọng của Triệu Quốc Đống đối với công ty. Trường Xuyên không hề che giấu sự sùng bái với Triệu Quốc Đống. Khi Trường Xuyên nói chuyện với bốn người đã nói công ty này gần như do Triệu Quốc Đống lợi dụng thời gian rảnh rỗi dựng lên rồi đá cho Trường Xuyên và Đức Sơn. Cuối cùng dưới sự chỉ đạo về phương hướng của Triệu Quốc Đống khiến nó biến thành công ty khổng lồ như bây giờ. Thậm chí ngay cả trụ sở công ty cũng do Triệu Quốc Đống đưa ra ý tưởng thiết kế.
Mà người như vậy trong mắt bốn người thì nhất định là thiên tài trong giới kinh doanh, vậy mà không vào kinh doanh, lại vào quan trường. Điều này làm mọi người rất khó hiểu. Theo bọn họ hiểu về công ty thì tài sản của công ty đã trên trăm triệu, theo tốc độ này thì không thể đoán trước nó sẽ ra sao. Vậy mà đối phương không có hứng thú với công ty làm bọn họ có chút tò mò.