Nhóm dịch: Tepga
Quay về nhà cũ ở Giang Miếu đã trở thành quy củ ước định hàng năm, bởi vì tính đặc thù công việc của Triệu Quốc Đống cho nên vốn định tập trung vào 28 hoặc 30 tháng chạp nhưng gia đình buộc lòng phải dời ngày lại. Chẳng qua mọi người trong nhà hiện giờ cũng đều đang rất bận rộn, ngay cả trong ngày nghỉ mà Triệu Vân Hải cũng bị bắt chạy tới Ninh Ba một chuyến, bận bận rộn rộn mãi cho đến trước tết âm lịch mới trở về gấp.
Bận thì bận nhưng Triệu Vân Hải cũng khá vui, một học sinh có thể tham gia một cuộc đàm phán buôn bán quy mô như vậy thì dù không quyền quyết định nhưng ít nhất cũng có thể mở rộng tầm mắt, gia tăng kiến thức, coi như là một lần thực tập rèn luyện.
Mấy ngày ở Giang Miếu khá yên bình, mùng một mùng hai tết bình thường đều là thời điểm gia đình và người thân gặp gỡ, thông thường đến mùng 3 mới bắt đầu đi thăm bạn bè, hàng xóm, còn không khí tết nhất cũng phải kéo dài tới 15 tháng giêng thì mới dần dần nhạt đi.
Lưu Thành đen gầy rất nhiều nhưng tinh thần thì lại rất tốt, hơn nữa vừa nhắc tới sản phẩm về ong là hắn lại mặt mày hớn hở thao thao bất tuyệt, sự nhiệt tình đầy đắc ý này thật làm cho người ta hâm mộ.
Từ mùi vị đặc biệt và giá trị dinh dưỡng của mật ong trong cánh rừng bồ đề trên dãy núi Trường Bạch cho tới triển vọng phát triển nguồn mật ở Vân Nam và Tân Cương, xem ra học vấn về sản phẩm ong nhận được qua chuyến đi này là rất lớn, không gian phát triển cũng khá rộng lớn. Người Trung Quốc sẽ dần dần thoát khỏi cơn say mê các sản phẩm bảo vệ sức khỏe như Thái Dương Thần, Phi Long và Tam Chu để quay trở lại các sản phẩm thiên nhiên tinh khiết như mật ong, sáp ong, phấn hoa, sữa ong chúa…Đây đều là những sản phẩm chủ lực trong ngành sản phẩm ong mật, áp dụng các loại hình, chủng loại khác nhau cho những đối tượng khác nhau vào từng thời điểm riêng biệt, xem ra Lưu Thành đã có điểm giống chuyên gia rồi.
Là người đầu tư chủ yếu nên Triệu Quốc Đống tựa nhiên trở thành đối tượng báo cáo của Lưu Thành, có điều Triệu Quốc Đống nhanh chóng từ chối nhã nhặn sự nhiệt tình của Lưu Thành. Hắn thẳng thắn bày tỏ tin tưởng ánh mắt và năng lực của Lưu Thành, tin chắc rằng các sản phẩm về mật ong của công ty trách nhiệm hữu hạn Thương Lãng sẽ được Lưu Thành dẫn dắt tới một tương lai huy hoàng. Điều này làm cho Lưu Thành rất là buồn bực giống như là đàn gảy tai trâu.
– Anh, anh thật là giỏi, chỉ một câu mà khiến Lưu Thành “tịt ngòi” luôn.
Triệu Đức Sơn cứ nghĩ đến vẻ mặt của Lưu Thành là lại thấy hưng phấn.
– Em không quen nhìn anh rể của mình như vậy sao?
Triệu Quốc Đống lạnh lùng liếc hắn một cái:
– Anh cũng không có ý kỳ thị Lưu Thành, anh chỉ hi vọng anh ấy nói ít làm nhiều, miễn là anh ấy làm tốt thì chúng ta đều phải thấy được, về phần làm sao để phát triển thì bên sản phẩm mật ong vận hành hoàn toàn độc lập, chúng ta cũng không can thiệp vào, anh ấy đã có lòng tin thì ta cũng phải tín nhiệm lại thì anh ấy mới làm tốt được.
Triệu Đức Sơn gãi đầu cười ha ha rồi cũng không nói gì nữa.
Nói là chưa có đa nguyên hóa chứ trên thực chất đã đa nguyên hóa từ sớm rồi, nước khoáng, sản phẩm mật ong, sản xuất thuốc, tài chính, ngày sau còn có khả năng liên quan đến ngành bất động sản, như vậy chẳng lẽ còn không phải đa nguyên hóa sao?
Triệu Quốc Đống lắc đầu, xem ra sự hấp dẫn của đa nguyên hóa khiến nhiều người không thể cự tuyệt, chẳng qua có một điểm cần phải xác định rõ, đó là ngành kinh doanh chính của anh là cái gì, lợi nhuận anh thu được là từ cái nào, chỉ cần làm rõ được điểm này thì anh mới có thể không bị lạc phương hướng trong cơn thủy triều hỗn loạn. Tựa như ngành sản xuất sản phẩm mật ong vậy, tuy rằng đều lấy thương hiệu Thương Lãng nhưng ngoại trừ tập đoàn Thương Lãng thì hầu hết vốn đầu tư đều lấy danh nghĩa cá nhân là Triệu Phu Vọng, thành bại đều không liên quan đến tập đoàn Thương Lãng.
– Đức Sơn, nghe nói em có bạn gái.
Triệu Đức Sơn ngẩn người một lúc rồi lập tức xấu hổ nói:
– Lại là Trường Xuyên nói phải không? Anh, không có chuyện đó, chỉ là qua lại thân cận với một ngôi sao ca nhạc thôi.
– Ủa? Thế còn cô người mẫu thì sao?
Triệu Quốc Đống nói một cách tỉnh bơ.
– Ặc, cái này, anh, đây chẳng qua chỉ là một người bạn bè bình thường….
– Bạn bè trên giường bình thường?
Triệu Quốc Đống thuận miệng nói.
– Dạ, à, không phải, anh, lời này của anh rất….
Triệu Đức Sơn cứng họng.
– Được rồi, anh cũng không muốn quản cuộc sống riêng tư của em, em cũng là người trưởng thành rồi, anh chỉ hi vọng em chú ý một chút, tâm tư phải biết nhìn xa, đừng để xảy ra phiền toái, hơn nữa cũng đừng để bố mẹ biết mấy chuyện lung tung này.
Triệu Quốc Đống xua tay.
– Anh, vậy còn anh?
Triệu Đức Sơn bạo gan hỏi lại:
– Chị Khổng Nguyệt đã sang Canada hai năm rồi, xem ra cơ hội về là rất nhỏ, không phải là anh thực sự coi trọng hồ ly tinh Cổ Tiểu Âu kia chứ?
– Không có chuyện đó, hiện giờ anh chưa nghĩ tới những chuyện đó.
Triệu Quốc Đống không ngờ lại tự dẫn lửa đốt mình, Triệu Đức Sơn cũng dám hỏi đến cuộc sống riêng tư của mình cơ đấy.
– Anh, anh chớ có học theo em, em đã hạ quyết tâm không kết hôn, ngủ cùng một giường thì có thể chứ còn kết hôn thì không được. Có ai nguyện ý treo cổ trên một thân cây chứ? Ai có thể vì một lá cây mà bỏ đi cả cánh rừng rậm? Người đàn ông là ấm trà, người phụ nữ là chén trà, một ấm trà phải đi cùng vài chén trà mới thành một bộ đúng không? Một người phụ nữ thực sự muốn ngủ với anh cả đời, mở mắt hay nhắm mắt cũng là một người, vậy không phải là buồn chết sao? Không kết hôn mới tốt, muốn ở với ai thì ở, chẳng ai có ý kiến, ai có bản lĩnh có thể thuyết phục em tình nguyện ngủ với một mình người đó thì người đó có tài. Ôi, bây giờ mới thấy xã hội phong kiến đúng là tốt, có thể cưới mấy người vợ nhưng Trung Quốc bây giờ thì không được, em nghe nói quốc gia Ả rập vẫn có thể, nếu mà thực sự mà không được thì em sẽ di dân đến những quốc gia đó.
Triệu Đức Sơn thấy thần sắc anh trai dịu đi nên giọng điệu cũng trở nên bừa bãi:
– Anh, anh thì không được, trước khi kết hôn thì phải gặp nhiều đối tượng mới được, sau khi kết hôn muốn chơi phụ nữ thì cũng phải cẩn thận, làm không khéo bị người khác nắm được nhược điểm thì sẽ ảnh hưởng đến đường công danh của anh. Chẳng qua cũng phải nói lại, dù không làm quan thì sao chứ? Nếu thực sự vì chuyện gái gú mà anh ngã thì cũng xem như đã được giải thoát rồi, anh có thể yên tâm đến công ty làm gì thì làm, nói không chừng cũng có thể làm tỉ phú số một Trung Quốc ấy chứ.
– Được rồi, được rồi, em cũng đừng tìm cái khố che mặt mình nữa, ít kéo xuống đầu anh đi.
Lần đầu tiên Triệu Quốc Đống có cảm giác hơi xấu hổ, để Triệu Đức Sơn chỉ dạy kinh nghiệm chơi gái, điều này quả thực là buồn cười. Có điều người nhà nên nói chuyện đúng là thoải mái, muốn nói gì thì nói chẳng phải cố kỵ điều gì, anh em nói chuyện với nhau đều thật tâm chân thành, cảm giác này rất tốt.
Nằm ở trên giường cũ, cảm thụ lại ký ức mấy anh em cùng ngủ trong một gian phòng mấy năm trước, Triệu Quốc Đống nhất thời như đi vào coi thần tiền, nếu như không có giấc mộng kia thì thế giới sẽ như thế nào? Cuộc sống gia đình mình sẽ ra sao? Sự xuất hiện của giấc mộng sẽ mang đến cho thế giới này điều gì?
Có thể khẳng định một điều đó chính là gia đình mình cùng với cuộc sống sinh hoạt đã xảy ra một số thay đổi, còn quốc gia hay thậm chí là thế giới này sẽ phát sinh thay đổi gì thì hắn không biết nhưng h cũng có thể chắc chắn rằng nếu có thay đổi thì cần phải hướng sao cho quốc gia này trở nên cường thịnh hơn, cuộc sống của nhân dân tốt đẹp hơn!
Nhấc kính ra đặt lên tài liệu tham khảo nội bộ, tay vẫn cầm bút chứ không đặt xuống, ý tưởng trong bản tài liệu mấy vạn chữ này rất sâu sắc, hơn nữa quan điểm cũng rất rõ ràng, nhìn nhận vấn đề cũng khá sâu, nhất là có thể kết hợp tình thế quốc tế và quốc nội để nhìn nhận vấn đề một cách không đơn giản. Về về này mà phòng nghiên cứu chính sách dường như còn chưa đưa ra được cái gì vậy mà không ngờ chỉ trong một thời gian ngắn Ủy ban kinh tế và thương mại đã có thể đưa ra được một phần báo cáo, xem ra người mà mình tuyển chọn không có tồi.
Hắn lại lật mấy phần tài liệu phía sau, ồ, là tài liệu của mấy người ở Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc, xem ra bọn họ đều có chung quan điểm về vấn đề này.
Vấn đề nguồn năng lượng vẫn là chuyện trọng yếu nhất trong kinh tế quốc gia, mà trong vấn đề năng lượng thì quan trọng nhất lại là vấn đề dầu mỏ vốn được coi là huyết dịch của ngành công nghiệp. Từ bốn năm trước Trung Quốc đã bắt đầu trở thành quốc gia nhập khẩu dầu mỏ, xu thế này không thể nghịch chuyển mà càng ngày càng nghiêm trọng, chỉ có điều các nhóm chuyên gia trong nước lại chỉ tập trung chú ý phát triển kinh tế tốc độ cao dẫn tới nhu cầu về dầu mỏ không ngừng tăng thêm chứ không để mắt tới năng lực sản xuất dầu mỏ của Trung Quốc đã đi qua thời kỳ đỉnh. Việc tìm kiếm nguồn dầu mỏ và khí thiên nhiên ổn định là không thể bỏ qua mà hơn nữa là vấn đề ngày càng trọng yếu.
Hắn nghĩ một lúc rồi lại mở quyển sổ ra viết:
– Xét thấy thế cục chính trị Nga càng ngày càng ổn định còn tình thế kinh tế thì vẫn đang bị vây ở đáy, lợi dụng thực lực kinh tế của nước ta ngày càng hùng mạnh và dự trữ ngoại hối tăng mạnh nên cần nhanh chóng đẩy mạnh hợp tác đầu tư về phương diện nguồn năng lượng với Liên Bang Nga và năm nước Trung Á. Nhất là tăng cường đầu tư và hợp tác nguồn năng lượng với 5 nước Trung Á càng đặc biệt trọng yếu, chỉ có như vậy thì mới có thể dần dần biến tài nguyên dầu mỏ và khí thiên nhiên phong phú của 5 nước này trở thành cơ sở vững chắc để phát triển kinh tế nước ta trong thế kỷ sau. Lại có thể lợi dụng việc hợp tác này để gia tăng tầm ảnh Hưởng của chúng ta với 5 nước Trung Á, bảo đảm sự ổn định các dân tộc thiểu số ở phía Tây nước ta.
– Gia tăng khai phá phía Tây nước ta nhất là khu Tây Bắc, củng cố kiến thiết cơ sở thiết bị nhất là đường bộ, đường sắt và xây dựng đường ống khí đốt, như vậy có thể kéo nền kinh tế phía Tây phát triển rất nhanh, đồng thời cũng có thể khiến mối liên hệ kinh tế giữ khu Tây và khu Trung Đông càng thêm chặt chẽ. Hơn nữa cũng có thể khiến cầu nối giữa hai đại lục Á – Âu chân chính trở thành ràng buộc kết nối giữa nước ta và vùng Trung Á.
Mấy phần tài liệu và ý kiến dày cộp phía sau đều là về tình trạng chính trị và kinh tế Liên bang Nga sắp tới cùng với thực trạng quan hệ ngoại giao và viễn cảnh phát triển trước mắt với năm nước Trung Á, còn có cả hiện trạng quan hệ kinh tế mậu dịch giữa Trung Quốc và 5 nước này.
Lão già vừa gõ gõ cạnh chiếc bàn gỗ sồi vừa chăm chú đọc một đoạn tài liệu, nếu nói nhìn xa trông rộng thì cũng không quá, có cái nhìn rất xa về nguồn năng lượng của quốc gia trong tương lai hơn nữa kiến nghị rất có tính định hướng, tuy rằng chưa chắc đã hoàn toàn phù hợp với thực tế nhưng đó là do góc độ và vị trí khác biệt nhưng cũng đủ để chứng minh về phương diện này thì đối phương đã tốn nhiều công sức.
– Tiểu Phùng.
– Phó thủ tướng?
– Bố trí một buổi tọa đàm sau khi kết thúc kỳ nghỉ, mời chủ nhiệm Tạ ở Ủy ban kế hoạch, chủ nhiệm Tần và Phó bí thư Thái ở Bộ Thương mại, mời thêm cả tổng giám đốc Lưu bên ngân hàng phát triển quốc gia tham gia, ừ, có gì mời thêm mấy đồng chí ở phòng nghiên cứu chính sách tới nhé.
– Nội dung là….?
– Ừ, quy hoạch cung ứng nguồn năng lượng quốc gia trong tương lai.
Ánh mắt của lão già trở nên thâm thúy xa xăm.
Thái Chánh Dương cũng không biết được một phần báo cáo kiến nghị của hắn lúc này lại đang ở trên bàn phó thủ tướng và rồi nhanh chóng được đưa đến bàn của tổng bí thư và thủ tướng.
Trên thực tế trước kia cũng không phải là không có người lo lắng về viễn cảnh tài nguyên năng lượng của quốc gia, nhưng đúng như lời Triệu Quốc Đống nói, ý kiến của anh có hình thành chính sách quán triệt hay không không phải là bởi vì ý kiến của anh có thực sự chính xác hay không mà là vì địa vị và sức ảnh hưởng của anh cùng với cái nhìn của lãnh đạo đối với ý kiến của anh. Còn các yếu tố khác thì yếu hơn rất nhiều, quan hệ giữa người trước và người sau giống như giá trị của biến số trong hàm số, người trước mà thay đổi thì người sau sẽ có rất nhiều bội số.
Lúc này Thái Chánh Dương đang hưởng thụ một kỳ nghỉ hiếm có ở An Đô, so với Bắc Kinh rét lạnh và khô hanh thì An Đô ấm áp và ẩm ướt khiến người ta thoải mái hơn rất nhiều, đương nhiên trong con mắt người chưa quen với khí hậu An Đô thì cái loại ấm áp, ẩm ướt này cũng có thể miễn cưỡng bị gọi là âm u ẩm thấp.
Sự thay đổi địa vị đã khiến cuộc gặp gỡ cố định đã trở nên hết sức khó khăn mà nếu muốn nhiều người đều cùng tụ tập một chỗ thì càng là loại yêu cầu xa vời. Trong khi Thái Chánh Dương và Liễu Đạo Nguyên ngồi tâm sự với nhau thì Hùng Chính Lâm đã lên máy bay trở về Bắc Kinh, ngay cả hắn cũng không biết rốt cuộc là có nhiệm vụ gì đang đợi hắn, thế cho nên tết âm lịch vừa mới bắt đầu thì hắn không thể không xa quê một mình.
Lưu Triệu Quốc tương tự cũng không có cơ hội, một loạt vụ án giết người dã man cùng đồng thời xuất hiện ở huyện Trường Tân đã làm rối loạn kế hoạch của hắn, ngay cả phó bí thư tỉnh ủy kiêm bí thư thị ủy Trương Nghiễm Lan và Phó thị trưởng thường trực Kiều Ba cũng đã chạy tới hiện trường. Hắn là bí thư chính pháp kiêm Cục trưởng Cục công an thành phố nên nếu không đến hiện trường thì đó là một hành vi khinh thường cấp trên.
Cuộc gặp gỡ thiếu đi sự có mặt hai nhân vật quan trọng nên có vẻ trống trải, cũng may Thái Chánh Dương và Liễu Đạo Nguyên rất dễ dàng tìm được đề tài chung. Đại hội đại hội Đảng lần thứ 15 chắc chắn là một chủ đề làm cho người ta chú ý nhất, bất kể là Thái Chánh Dương hay là Liễu Đạo Nguyên thì đều không thể né tránh. Định hướng trong lần thịnh hội này của Đảng sẽ như thế nào thì không chỉ bọn họ mà còn thu hút chú ý của rất nhiều người.
Độ tuổi từ 40 – 50 tuổi đã dần dần bắt đầu trở thành xu hướng chính của cán bộ cao cấp trong các nước cộng hòa, mà Thái Chánh Dương và Liễu Đạo Nguyên chắc chắn đều là những người nổi bật trong số đó. Năm sau Liễu Đạo Nguyên có khả năng lớn sẽ chính thức đảm nhiệm phó bí thư tỉnh ủy tỉnh Kiềm Nam kiêm bí thư thị ủy Kiềm Dương, còn Thái Chánh Dương thì khỏi cần phải nói, mặc dù mãi sau hắn mới được liệt vào danh sách Đảng ủy Bộ Thương mại nhưng điều này cũng chỉ có thể nói rõ thời gian hắn đảm nhiệm lãnh đạo Bộ Thương mại quá ngắn chứ không có nghĩa là địa vị của hắn thấp.
Dựa theo thế bay cao trước mắt của bọn họ thì nếu không có gì bất ngờ xảy ra, trong danh sách ủy viên dự khuyết trung ương sẽ lần lượt xuất hiện tên hai người bọn họ.
Có đôi khi một chút biến động nho nhỏ sẽ thay đổi cả đời một con người, Triệu Quốc Đống cũng không biết định hướng chung mà mình cung cấp cho Thái Chánh Dương có thể mang lại được điều gì đó cho quốc gia này hay không nhưng hắn cảm thấy mặc kệ có xảy ra điều gì thì ít nhất mình cũng đã nỗ lực rồi. Vận mệnh Trung Quốc không nên để người khác nắm giữ mà chỉ có thể để người trong nước tự nắm lấy.
Nhìn Thái Chánh Dương và Liễu Đạo Nguyên nói chuyện vui vẻ, Triệu Quốc Đống hiểu rõ quan hệ giữa hai người bọn họ có lẽ không hề hòa hợp giống như ngoài mặt như vậy.
Triệu Quốc Đống cũng không biết rõ con đường mà Thái Chánh Dương đang đi cùng với phương hướng mà Liễu Đạo Nguyên tin chắc là trái ngược hay là dạng phương pháp tiếp cận khác nhau nhưng cùng một kết quả. Theo hắn thấy thì tuy mâu thuẫn tồn tại nhưng chẳng qua là do nhận thức về tiến độ và tiết tấu ở trên tầm cao của mỗi người có sự khác biệt cho nên đường đi mới bất đồng, mà thường thường quốc gia nào có tranh chấp thỏa hiệp như vậy thì mới tiếp tục phát triển về phía trước.
Triệu Quốc Đống phát hiện mình đóng vai trò một chất bôi trơn hay là người chuyển đổi, khi quan điểm của hai người phát sinh bất đồng thì mình sẽ là người đưa ra phương án điều hòa, thỏa hiệp, cũng có khi là đưa ra đề tài để bọn họ tranh luận hoặc giao lưu về một vấn đề nóng khác, hơn nữa dường như mình cũng làm mà không biết chán.
– Đường lối phát triển kinh tế đương nhiên không thể lung lay nhưng mục đích phát triển kinh tế là vì cái gì? Không phải vì kinh tế phát triển mà phải phát triển kinh tế, mà là bằng khả năng nhanh nhất và tốt nhất để cải thiện cuộc sống nhân dân nên mới phát triển kinh tế. Phát triển kinh tế chỉ là một loại phương pháp, nếu đi lệch khỏi ý nghĩa chính này thì mọi thứ đều vô nghĩa.
Giọng điệu của Liễu Đạo Nguyên rất thản nhiên.
– Cải thiện cuộc sống nhân dân, những lời này nói thì hết sức dễ dàng nhưng làm thế nào để cải thiện? Kinh tế quốc gia khởi đầu muộn lại thấp mà thực tế đòi hỏi chúng ta phát triển kinh tế thì tất yếu sẽ gặp phải khó khăn, cải cách cũng đòi hỏi trả giá lớn hơn nữa cũng là thiết yếu. Ví như việc cải tạo khu vực công nghiệp cũ ở Thượng Hải và Đông Bắc chắc chắn sẽ có người phải trả giá lớn.
Thái Chánh Dương nói đầy ẩn ý:
– Không thể chỉ vì phải trả giá mà để trì trệ hoặc chạy rẽ sang con đường khác, nếu làm vậy thì sẽ chỉ khiến chúng ta trả giá lớn hơn trong tương lai mà thôi!
– Cải cách phải trả giá thì tôi thừa nhận, nhưng vì sao trước kia đẩy mạnh cải cách quốc gia không thể suy xét chu đáo để cái giá phải trả thấp hơn? Rất nhiều địa phương tồn tại tư tưởng chỉ vì cái lợi trước mắt, điều này phần lớn đều khiến mâu thuẫn vốn có thể từ từ hóa giải lại trở nên gay gắt, phát triển cũng cần một hoài nghi ổn định. Tôi không cho rằng một xã hội chứa đầy những nhân tố bất ổn định lại có thể khiến chúng ta cải cách thành công.
Liễu Đạo Nguyên phản bác không hề khách khí.
– Quốc gia đương nhiên sẽ làm như vậy, nhưng có nên vì suy xét chu toàn mà dừng mọi bước tiến chần chừ chờ đợi quan vọng hay không? Cải cách vốn là một điều mới, nó có nhiều quy củ để tuân theo vậy sao? Chúng ta chỉ có thể vừa thăm dò vừa đi lên phía trước sau đó tìm ra quy luật, đây chính là cái giá phải trả.
Thái Chánh Dương cũng không hề nhường một bước.
Tháo gỡ được một gút mắc thì lập tức lại có đưa ra một gút mắc mới, điều này khiến hai người đấu miệng tới tận trưa mà không biết mệt, nhưng Triệu Quốc Đống là người hòa giải thì lại thành mỏi mệt không chịu nổi. Hắn không thể không suy xét quan điểm hai người đưa ra, sau đó kết hợp với những hiểu biết trong giấc mơ để giải thích hoặc là phân tích tất cả, đến cuối cùng có tác dụng gì thì Triệu Quốc Đống cũng không biết.
Mặc dù mỏi mệt không chịu nổi nhưng Triệu Quốc Đống cũng có thể ngộ ra được không ít từ chuyện này. Hai tay kỳ cựu trên chính đàn dù tranh luận võ mồm kịch liệt nhưng đều có vẻ bình tâm tĩnh khí, không hề có lấy nửa điểm tranh đấu mà thuần túy chỉ là tham khảo, biện luận ý kiến, quan điểm của nhau, thực có cảm giác như sinh viên đại học tranh luận. Chẳng qua vấn đề của hai người lại nhanh chóng tập trung về cùng 1 vấn đề, hơn nữa quan điểm lại càng tỏ ra vô cùng nhất trí, đó chính là hôn nhân đại sự của Triệu Quốc Đống. Gần như là đều đồng thanh tỏ ý Triệu Quốc Đống nên suy xét đến vấn đề cá nhân, hơn nữa phải cực kỳ thận trọng, tuyệt đối không thể qua loa cho xong việc.
– Quốc Đống, ở Bắc Kinh có người thích hợp nhưng tôi lại lo tính cách của cậu có thể thích ứng hay không cho nên cũng chưa dám bắt chuyện giúp cậu, cậu cảm thấy như thế nào?
Vẻ mặt của Thái Chánh Dương rất nghiêm túc.
Triệu Quốc Đống nghĩ thì thấy cái Bắc Kinh này không chỉ đơn giản là thành phố Bắc Kinh, nếu chỉ là một cô gái bình thường ở Bắc Kinh thì cũng không hơn một cô gái ở An Đô là bao, chắc chắn nửa phần cô gái này là người có bối cảnh sâu xa mà lại vừa khéo lại muốn được “giải phóng”.
– Ừ, Chánh Dương nói đúng, tôi cũng có một cô gái ở nhà thượng cấp cũ, tôi cũng thấy rất thích hợp, Quốc Đống, cậu có thể tìm được một người vợ như vậy thì tuyệt đối là phúc khí của cậu, cực kỳ tương xứng.
Liễu Đạo Nguyên vừa nói vừa gật gật đầu, Triệu Quốc Đống năm nay đã 27 tuổi, nhưng tên này lại vẫn vật vờ lang thang khiến người ta chẳng thể yên tâm, người trẻ tuổi buông thả trước hôn nhân một chút là chuyện có thể tha thứ, nhưng đối tượng kết hôn thì cần phải thận trọng, nhất là một người ở trên vị trí này như Triệu Quốc Đống thì một cô gái tầm thường đã không còn thích hợp với hắn. Nếu muốn phát triển thêm một bước trên con đường làm quan thì mượn sự trợ giúp từ hôn nhân cũng là một lựa chọn tốt.
– Hai vị đại ca, việc kết hôn này có nên trưng câu ý kiến của đương sự là em hay không? Chuyện liên quan đến hạnh phúc của cả đời thằng em này mà các vị cứ định sẵn như vậy thì có phải có chút qua loa hay không, ôi?
Triệu Quốc Đống vội vàng lên tiếng để ngăn đề tài này tiếp tục lan tràn, nếu không để hai người mượn đề tài này mà nói chuyện thì chắc mình điên đầu mất.
– Thế đây không phải là đang trưng cầu ý kiến của cậu sao? Vừa rồi chúng tôi không hề yêu cầu cậu bái đường thành thân với người khác ngay lập tức nhưng cậu phải suy xét thận trọng chuyện này, gặp mặt xem có thích hợp hay không, đồng thời cũng phải nhìn vấn đề từ góc độ lâu dài.
Thái Chánh Dương nghiêm nghị nói:
– Cậu cho là mấy chuyện cậu làm ở An Nguyên là chúng tôi không biết sao? Cậu với người phụ nữ quản lý đài truyền hình huyện kia là có chuyện gì xảy ra? Còn cả Tiểu Cù ở cục du lịch nữa thì sao hả?
– Đúng vậy, Quốc Đống, chúng tôi đều vì muốn tốt cho cậu, lão Tưởng cũng nói với tôi về vấn đề cá nhân của cậu, nói rằng nếu cậu không sớm suy xét thì có khả năng sẽ có ảnh hưởng nhất định đến bước phát triển tiếp theo của cậu đó.
Liễu Đạo Nguyên cũng nhíu mày, hắn không ngờ rằng Thái Chánh Dương lại nhanh chân đưa đối tượng thích hợp để Triệu Quốc Đống suy xét trước, cái câu nói người ở Bắc Kinh kia đúng là làm cho người ta phải ngẫm nghĩ. Người Bắc Kinh có ý nghĩa sâu xa, đối tượng mà Liễu Đạo Nguyên muốn giới thiệu cho Triệu Quốc Đống cũng ở Bắc Kinh, hắn mặc dù ngầm dạy dỗ nhưng tin chắc Thái Chánh Dương cũng minh bạch được ý tứ trong đó.
– Hai vị đại ca, đệ xin thụ giáo, sau này nhất định sẽ chấn chỉnh, sẽ nghiêm túc suy xét vấn đề cá nhân, chẳng qua chuyện này có đôi khi cũng phải có duyên phận, cứ kết hợp mù quáng như vậy thì liệu có không thích hợp quá hay không?
Triệu Quốc Đống bày ra vẻ mặt vô tội.
– Nói cái gì mà kết hợp mù quáng? Cái tên chuột nhắt nhà cậu không biết tự lượng với trời hả, cậu tưởng rằng người khác đều phải theo đuổi cậu phải không, tôi cũng chỉ vì muốn tốt cho cậu, đợi sang năm cậu tới Bắc Kinh rồi tôi sẽ chính thức giới thiệu cho cậu.
Thái Chánh Dương nói với giọng điệu không để cho nghi ngờ.
Thái Chánh Dương vừa nói như vậy khiến Liễu Đạo Nguyên cũng không dễ nói tiếp, đây thật sự là cướp cô dâu, huống chi việc này vốn cũng chủ yếu dựa vào cảm giác của đương sự, bên ngoài mà càng tạo áp lực thì bên trong lại càng phản cảm sâu, ngược lại sẽ càng khó chịu. Dù sao thời gian sau này còn nhiều nên Liễu Đạo Nguyên cũng không lo lắng.
Mới tới sau khi ăn cơm trưa xong thì Lưu Triệu Quốc mới từ Trường Tân trở về gấp, đêm mùng một tết xảy ra loại chuyện này đúng là vận rủi rơi trúng đầu, có điều vụ án nhanh chóng được phá, nghi phạm lập tức bị tóm được ở nhà ga.
Mấy vụ án giết người đều thường thường đều có thủ đoạn không hề có khoa học kỹ thuật, cái kiểu dùng công nghệ cao giết người ở trên TV thông thường đều là do đám biên kịch bịa đặt câu tiền.
– Quốc Đống, nghe nói quan hệ giữa cậu với lão Nghiêm không tốt lắm hả?
Lưu Triệu Quốc vừa ăn cơm vừa nói, thời tiết bên ngoài không tốt lắm, lúc này mấy người đã lựa chọn tụ hội trong một căn phòng có điều kiện tương đối tốt thuộc khách sạn 4 sao, bên trong ngoài một gian chơi bài thì còn có một phòng hát Karaoke để mọi người có thể cùng vui vẻ hưởng thụ tự do tự tại ở bên trong.
Liễu Đạo Nguyên và Thái Chánh Dương ngồi cạnh nhau luận bàn về kỹ thuật chơi cờ, lấy lời Triệu Quốc Đống mà nói thì nước cờ của cả hai người đều dở ẹc, nước đi đều bấu véo nhau nên chỉ xem ai phạm sai lầm ít hơn thôi.
– Ồ? Ai nói vậy? Không phải là bí thư Nghiêm đó chứ?
Tính cách của Triệu Quốc Đống rất thẳng thắn, từ sau lần đối kháng về vị trí trưởng công an huyện thì về cơ bản là Nghiêm Lập Dân đều không đến Hoa Lâm, ngay cả thời điểm mình không ở đó thì công an huyện Hoa Lâm cũng không thể gia tăng danh tiếng nghiệp vụ trong thành phố được. Lấy lời Trần Lôi nói thì chỉ tiêu chủ yếu của Hoa Lâm đều không có vấn đề, vấn đề là lãnh đạo thành phố có cái nhìn, nếu muốn hục hặc anh thì rất dễ dàng.
– Cậu đừng có giả bộ ngớ ngẩn để lừa đảo trước mặt tôi, Nghiêm Lập Dân đến chỗ tôi không hề nói về cậu nửa chữ nhưng tôi biết giữa hai người có vấn đề. Quốc Đống, bây giờ cậu vẫn chỉ là chủ tịch huyện, các ban ngành trên thành phố yêu cầu rất nhiều chuyện, đừng nên cạnh tranh với Nghiêm Lập Dân, có thể nhẫn nhịn thì nhân, có thể nhường thì nhường, tốt nhất là không nên đối kháng trực tiếp với hắn. Dù sao hắn cũng là thường vụ, chỉ cần hắn nói đôi ba câu trên hội nghị thường vụ thì sẽ tạo thành ấn tượng với lãnh đạo chủ yếu, lúc đó thì không ít công tác của cậu sẽ thành không công.
Lưu Triệu Quốc liếc nhìn Triệu Quốc Đống một cái:
– Đương nhiên tôi cũng không bắt cậu thối lui mà không có nguyên tắc, có chuyện thì cần thối lui nhưng có chuyện thì phải kiên trì, biết kiềm chế thế nào cho thích hợp thì chắc cậu hiểu chứ.
– Lưu ca, không phải em không muốn quan hệ tốt với hắn mà vì hắn không cho em cơ hội.
Triệu Quốc Đống khẽ cười một tiếng:
– Chỉ có mỗi chuyện trưởng công an huyện là không thoải mái, chẳng qua hiện giờ em cũng kiên quyết việc này. Nếu như vấn đề chọn người làm trưởng công an huyện mà huyện cũng không có quyền lên tiếng thì trách nhiệm và quyền lợi của huyện ủy, ủy ban nhân dân huyện không hoàn chỉnh, công an huyện không phải là phân cục, nó có tính độc lập của riêng mình.
– Quốc Đống, cậu nói lời này trước mặt bí thư chính pháp ủy kiêm giám đốc công an thành phố An Đô như tôi chẳng phải là mỉa mai phương thức công tác của tôi à? Tăng cường công tác chính pháp nhất là công tác công an đều do thành phố lên kế hoạch tổng thể, có thể tránh các thế lực gây ảnh hưởng rắc rối phức tạp cho địa phương, điều này rất hữu ích trong việc trợ giúp trị an xã hội địa phương, vậy văn phòng cậu lại chống lại?
Lưu Triệu Quốc ăn xong liền buông bát, cười dài nói:
– Nếu mà cậu làm vậy ở trong khu vực An Đô thì tôi sẽ phê bình cậu trên hội nghị thường vụ thị ủy mà không hề khách khí.
– Ha ha, Lưu ca, nguyên tắc công tác công an là “kết hợp các nhóm nhỏ, lấy tập thể làm chủ”, công an huyện cũng là một cơ cấu trọng yếu để tạo thành ủy ban nhân dân huyện, nếu huyện mất quyền bổ nhiệm, miễn nhiệm trưởng công an huyện thì cũng chẳng khác nào xóa cái “tập thể làm chủ” rồi.
Triệu Quốc Đống cũng cười nói:
– Cho dù anh có loại bỏ em thì em cũng sẽ kiên trì với nguyên tắc này chứ nói chi là phê bình. Không khuất phục quyền thế, không để phú quý mê hoặc, đây mới gọi là đại trượng phu.
– Cậu là đồ con khỉ! Cậu thì liên quan quái gì đến không phục quyền thế chứ?
Lưu Triệu Quốc cười mắng:
– Cậu đừng có tưởng có chỗ dựa thì muốn làm gì thì làm nhé, dù sao cũng phải có một số việc cũng phải để trong tay người khác, cậu đừng có làm loạn.
– Ha ha, Lưu ca, em rất có bổn phận mà, huống chi đây cũng không phải thù hận không đội trời chung gì cả, chỉ là không nhất trí về quan điểm công tác mà thôi, bí thư Nghiêm đại nhân đại lượng, hắn cũng sẽ không so đo với em về chuyện này.
Triệu Quốc Đống cười nói.
– Có những khi thù hận không đội trời chung lại thường thường bắt đầu từ những hiềm khích tưởng chừng rất nhỏ đó.
Lưu Triệu Quốc nhắc nhở đầy ẩn ý.
Triệu Quốc Đống ngẩn ra một lúc rồi gật gật đầu:
– Lưu ca, em hiểu rồi, chỉ là có những lúc emnhư người trong giang hồ, thân bất do kỷ.
Quan trường chính là giang hồ, thậm chí còn ác hơn, con người ta muốn phiêu du trong giang hồ thì sao có thể không rút đao, kiếm? Họ chỉ mong suy giảm yếu hại cho bản thân mà thôi.
– Trước đại hội đảng 15, vấn đề nhân sự bên trên chắc là không có thay đổi gì quá lớn, nhưng dư luận bên dưới thì lại giao phong kịch liệt, phương hướng cải cách cuối cùng sẽ đi tới đâu, kinh tế tư doanh rốt cuộc sẽ là hoạt thủy hay họa thủy. Hiện tại mặc dù tranh luận gay gắt nhưng phương hướng chủ yếu vẫn là kiên trì theo tinh thần bài phát biểu của Đặng Tiểu Bình khi đi thị sát phía Nam năm 92, nhưng không thể bỏ qua một nhóm người vẫn đang có thái độ hoài nghi cải cách sẽ làm lung lay tính chất cơ bản xã hội chủ nghĩa của quốc gia chúng ta.
Liễu Đạo Nguyên nhấp một ngụm trà, ánh mắt có chút mơ màng.
– Hừ, xem ra cây muốn lặng mà gió chẳng dừng đây, tư tưởng này không chỉ lan tràn ở địa phương mà ở Bắc Kinh chẳng phải cũng có sao? Thể chế kinh tế tư nhân đã trở thành chỗ dựa kinh tế cho giai cấp chính trị tư sản mới, quốc gia chúng ta còn xa mới giải quyết được vấn đề xã hội chủ nghĩa và tư bản chủ nghĩa thì ai là người chiến thắng. Dùng hình thức đầu tư cổ phần để cải tạo các xí nghiệp công hữu xã hội chủ nghĩa thành tư hữu hóa, một loạt những lời bàn như vậy có thể nghe thấy ở khắp nơi. Những người này đều là do bản thân họ không tìm được phương pháp thích hợp để giải quyết vấn đề và khó khăn gặp phải trước mắt của quốc gia, đã thế họ lại dùng cách chỉ trích và kích động cho tới chống đối thăm dò cải cách, tư tưởng cứng nhắc đã trở thành thâm căn cố đế trong đầu bọn họ. Nhưng không thể phủ nhận bọn họ cũng đang rất có tầm ảnh hưởng, bọn họ đang muốn tạo thế trước đại hội đảng 15 hòng giành được một ít chú ý khi tham gia đại hội.
Thái Chánh Dương cũng gật gật đầu, các loại quan điểm này đang ngấm ngầm đả kích lẫn nhau trong các cơ quan trung ương, mặc dù đều ngắn ngủi nhưng mức độ nóng bỏng khiến người ta vẫn cảm nhận được sự kịch liệt.
– Mục tiêu chủ công vẫn là kinh tế tư nhân.
Liễu Đạo Nguyên hỏi luôn.
– Không có mục tiêu chủ công nào thì sao phát huy được tác dụng nào?
Thái Chánh Dương khẽ cười một tiếng:
– Tôi thấy nếu không phải đến lúc tổ chức đại hội Đảng 15 thì trung ương nhất định sẽ tỏ thái độ, nếu không những ngôn luận này sớm muộn gì cũng sẽ ảnh hưởng đến đại hội đảng 15.
– Ừ, tôi cũng thấy như vậy, hiện giờ còn có một năm nữa là tới đại hội đảng 15, quốc gia đang ở trong thời kỳ mấu chốt để phát triển, không có khả năng lâu như vậy rồi mà không có người nào tỏ thái độ rõ ràng. Theo tôi thì chẳng những phải đánh lại những ngôn luận này mà còn nên đáp trả trực diện mới đúng lý hợp tình!
Liễu Đạo Nguyên gật đầu thật mạnh.
Triệu Quốc Đống ngồi ở bên lặng lẽ nghe cuộc đối thoại của hai người, rất hiển nhiên về điểm này thì sự nhất trí hoàn toàn của hai người đều đại biểu cho lực lượng của đôi bên, không thể dễ dàng tha thứ đối với những kẻ muốn chuyển hướng cải cách.
– Phải có cảnh giác nhưng chủ yếu là phòng ngừa “tả” (ND: Theo mình hiểu thì ở đây có nghĩa là “mặt trái”) như lời Chủ tịch Mao nói, em cảm thấy thời nay ý nghĩa hiện thực vẫn còn sâu sắc như cũ.
Triệu Quốc Đống nói.
Thái Chánh Dương và Liễu Đạo Nguyên cùng liếc nhìn nhau rồi đồng thời gật đầu, Liễu Đạo Nguyên nói:
– Quốc Đống, xem ra cậu cũng có nhận thức riêng?
– Không có, em chỉ nghe mọi người đàm luận nên nói theo cảm xúc mà thôi, cải cách và mở cửa chính là thử nghiệm từng bước trước khi dùng, không có kinh nghiệm nào để làm theo nên khó tránh khỏi xung đột quan điểm, cũng khó tránh khỏi một số ít đi đường vòng, điều này có thể hiểu được. Nhưng nếu muốn mượn chuyến xe này để mở lịch sử thì nhất định phải có một lá cờ tiên phong đi trước chiến đấu, Thái ca, Liễu ca, em cảm thấy đại thế cải cách mở cửa không phải là chuyện một cá nhân hay một tập hợp người nào đó có thể nghịch chuyển, đây là nguyện vọng của toàn dân. Muốn dân chúng trở lại thời đại thiếu thốn vật chất, tinh thần buồn tẻ như trước kia thì chính là bơi ngược dòng thủy triều, chắc chắn sẽ bị nghiền nát.
Triệu Quốc Đống biết rõ lịch sử đã chứng minh hết thảy đều này, trong giấc mơ của mình cũng chứng minh như tế.
– Em cảm thấy hai vị đại ca đừng ngại bày tỏ thái độ cầm cờ tiên phong về vấn đề này, nhất là bày tỏ tham gia trên một số báo, tạp chí Đảng, hãy mạnh dạn lên.
Thái Chánh Dương và Liễu Đạo Nguyên đều thầm giật mình, chiêu này của Quốc Đống rất hung mãnh, không sai, nếu như chọn mấy loại báo Đảng hay tạp chí Đảng như Cầu thị, nhân dân nhật báo để phát biểu bày tỏ quan điểm thì chắc chắn sẽ trở thành một tấm bia để cho mọi người nổ súng, rơi vào trong vũng bùn này thì có ý nghĩa gì không? Thấy cả hai người đều lộ ra biểu tình suy nghĩ sâu xa, Triệu Quốc Đống mới cười quỷ dị nói:
– Vừa rồi em chỉ nói giỡn mà thôi, bây giờ chưa phải là thời cơ thích hợp để bày tỏ thái độ đáng giá, nhưng có một điểm có thể rõ ràng, đó chính là đại thế thì không thể nghịch! Thái ca và Liễu ca cũng có thể cứ đi theo con đường của mình, cần làm gì thì làm, còn trong một số trường hợp thì cũng có thể công khai bày tỏ quan điểm, như vậy tư tưởng của cấp dưới cũng sẽ được thống nhất, nhất là Liễu ca bây giờ là Bí thư thị ủy Kiềm Dương thì càng cần phải như thế.
Lời của Triệu Quốc Đống khiến Thái Chánh Dương và Liễu Đạo Nguyên mất hẳn hứng thú tranh luận vấn đề cụ thể, hai người đều nghĩ xem nên thông qua phương thức nào để diễn tả quan điểm của mình sau này. Thông qua báo Đảng để bày tỏ thái độ thì chắc chắn sẽ nhận được sự chú ý của giới thượng tầng, sẽ có tác dụng nhất định cho sự phát triển trong tương lai, nhưng điều này cũng không thể tránh khỏi sẽ chịu sự công kích của thế lực thủ cựu. Ưu điểm và khuyết điểm đã rõ, có thể ảnh hưởng tới công tác bản thân hay không thì một lời khó mà nói rõ.
Triệu Quốc Đống cũng biết thân phận hiện giờ của hai người này khác nhau cho nên khi xử lý bất cứ chuyện gì cũng đều cần phải nghĩ kỹ rồi mới làm, lợi và hại đến đâu, hiệu ứng ngắn hạn hay ảnh hưởng lâu dài, phản ứng của dư luận và cảm nhận thượng tầng, nhiều điều này đều cần bọn họ suy xét chứ không thể đột nhiên quyết định được.
Năm 97 nhất định sẽ trở thành một năm sáng rực rỡ trong lịch sử, đối với quốc gia hay mình thì cũng vậy, Triệu Quốc Đống cũng lặng lẽ nghĩ.
Trên thế giới này mình đã đi tới được bước này thì hiển nhiên không thể uổng phí trời xanh đã ban cho mình, ngay như hiện giờ mình còn chưa thể bắt kịp với mấy vị huynh trưởng này, tuy nói mình còn trẻ nhưng thời gian chỉ một loáng là trôi qua, cơ hội cũng sẽ lướt qua, chỉ có cách đứng càng cao thì mới có thể phát huy những hiểu biết từ giấc mơ lớn hơn nữa. Đối với những thứ tự nhiên không thể thay đổi thì không cần phải nói nhưng nếu mình có năng lực để cải biến thì vì sao không làm chứ?
Ngay cả khi mình làm không được thì mình hoàn toàn có thể thông qua ảnh hưởng đến người nào đó có thể làm được việc này, nói thí dụ như ảnh hưởng tới Thái Chánh Dương, Lôi Hướng Đông, Liễu Đạo Nguyên, Hùng Chính Lâm…để quan điểm và ý nghĩ của bọn họ ảnh hưởng tới thượng tầng, đồng thời cũng có thể làm cho mình đạt được một không gian phát triển tốt, để tương lai mình có thể nỗ lực tự tay thay đổi tất cả.
Nhật trình của Thái Chánh Dương và Liễu Đạo Nguyên ở An Đô đều kín mít, cũng chỉ có hai ngày, mùng năm tết đã phải cùng nhau bay khỏi An Đô, chẳng qua một người thì bay về Bắc Kinh còn người kia thì bay đến Kiềm Dương.
Thái Chánh Dương vốn đang còn chút thời gian nhưng lại nhận được điện thoại từ văn phòng gọi tới nói là quốc vụ viện có một hội nghị khá trọng yếu nên yêu cầu hắn và đích thân Bộ trưởng Tần Trạch Đông bên Bộ Thương mại tham gia. Nghe nói đích thân phó thủ tướng Hồng chủ trì, Thái Chánh Dương và Triệu Quốc Đống đều cảm thấy mấy phần tài liệu và kiến nghị gửi lên trên đã có tác dụng, chỉ không ngờ rằng hiệu suất ở bên trên lại cao như thế, nhanh như vậy mà đã hỏi đến chuyện này.
Trên thực tế từ lúc Thái Chánh Dương thăng chức lên làm Phó bộ trưởng Bộ Thương mại quốc gia thì Triệu Quốc Đống vẫn luôn luôn suy xét một vấn đề, đó là làm cách nào để mình lợi dụng nhanh nhất, lớn nhất để có thể dùng giấc mơ làm chút chuyện cho quốc gia này.
Sau khi cân nhắc, hắn cảm thấy chỉ có thể tin tưởng vào giá cả dầu mỏ hiện đang ở mức 20$/ 1 thùng, sau cuộc chiến tranh của Mỹ tại Irắc thì giá dầu sẽ nhanh chóng vượt lên hơn 100$ một thùng cho đến đỉnh điểm cao nhất là 147$/ 1 thùng. Có thể ngăn cản nước Mỹ mở cuộc chiến tranh với Irắc hay không thì Triệu Quốc Đống không biết nhưng hắn tin dù không có cuộc chiến Mỹ – Irắc thì giá dầu mỏ cũng sẽ từ từ tăng cao.
Mà do tốc độ phát triển kinh tế của Trung Quốc quá nhanh nên nhu cầu về dầu mỏ sẽ càng ngày càng lớn, trong khi đó tài nguyên dầu mỏ trong nước càng lúc càng suy giảm, giá dầu quốc tế sẽ chỉ có tăng lên chứ không có khả năng giảm xuống. Dầu thô tự cấp của Trung Quốc sẽ nhanh chóng trượt dốc đến mức chỉ có thể thỏa mãn được một nửa chứ không thể nào nghịch chuyển, làm cách nào để có thể phòng ngừa chu đáo, vượt lên trước thành lập một hệ thống cung cấp, nhập khẩu dầu thô ổn định cho Trung Quốc, đây là một nhân tố rất quan trọng.
Nếu nhìn ra thế giới thì tài nguyên dầu mỏ ở Trung Đông về cơ bản đã bị thế lực khắp nơi chia cắt nên hầu như không còn, Trung Quốc rất khó chen chân vào, ngay như mấy khu vực như Iran, Irắc thì lại bị ảnh hưởng chính trị bởi một nước siêu cường là Mỹ, trước mắt thì Trung Quốc còn chưa đủ thực lực để khiêu chiến với nước Mỹ bá quyền. Tài nguyên dầu mỏ ở châu Phi tuy phong phú nhưng một là khoảng cách quá xa, sức ảnh hưởng của Trung Quốc trong thời gian ngắn thì khó vươn tới được, hai là phí vận chuyển cũng là một vấn đề rất lớn, nhất là trong thời kỳ giá cả dầu còn thấp thì phí vận chuyển lại càng mẫn cảm.
Chỉ còn khu vực ven trung tâm biển Caspian là sẽ dân chúng trở thành khu sản xuất dầu mỏ chính, đối với Trung Quốc mà nói thì Liên Bang Xô Viết giải thể, kinh tế liên bang Nga suy yếu cùng với sự độc lập ở khu Trung Á có thể nói ở mức độ nào đó thì đây là một kỳ ngộ khó gặp. Làm như thế nào để nắm được thời cơ này, đem Trung Á thậm chí cả hai khu Đông và Tây Siberia thuộc Liên Bang Nga trở thành nguồn tài nguyên dồi dào cho mình dùng, xây dựng những nơi này thành căn cứ nhập khẩu nguồn năng lượng ổn định cho Trung Quốc, đồng thời tăng cường khai phá phía Tây nhất là khu Tây Bắc, xúc tiến phát triển kinh tế các địa khu ở đây, triển khai đồng thời, cái này cần phải nhanh chóng bố trí.
Thái Chánh Dương có thể tiến vào Bộ Thương mại đảm nhiệm Phó bộ trưởng không thể nghi ngờ là nhờ có Triệu Quốc Đống cung cấp một kế hoạch đầy tính khả thi. Triệu Quốc Đống vừa tận dụng mọi khả năng thu thập tài liệu vừa nỗ lực viết ra những ý tưởng và quan điểm của mình gửi cho Thái Chánh Dương. Không ngoài dự đoán thứ này của hắn nhận được sự hứng thú của Thái Chánh Dương, tuy vẫn bán tín bán nghi nhưng nếu đưa quan điểm này ra giới kinh tế trong nước thì không phải là không có người hô ứng lẫn nhau. Ngồi ở trên vị trí này nên Thái Chánh Dương có thể dễ dàng liên hệ với các trường đại học, cao đẳng nghiên cứu cơ cấu và các phòng ban nghiên cứu hệ thống của viện khoa học xã hội, hơn nữa hắn nhanh chóng đạt được tư liệu và tin tức chuẩn xác lại hết sức phong phú về phương diện này.
Thái Chánh Dương khá nghi hoặc về ý nghĩ của Triệu Quốc Đống, hắn khó có thể tưởng tượng được một người trẻ tuổi như Triệu Quốc Đống, lại là một công an chuyên nghiệp mà tại sao lại có thể có cái nhìn sâu sắc, chính xác về một chuyên ngành khá phức tạp và chuyên sâu như vậy. Thông qua một vài cơ quan khoa học xã hội và viện nghiên cứu chuyên ngành cùng với tham khao, trao đổi với một số nhân viên chuyên nghiệp chuyên nghiên cứu chính sách, cơ cấu ở trong Bộ Thương mại nên Thái Chánh Dương càng cảm thấy Triệu Quốc Đống sâu không thể lường được.
Năm 96 vì vấn đề giá cả khí thiên nhiên nên Tuốc-mê-ni-xtan đã xảy ra bất đồng nghiêm trọng với Liên bang Nga, song phương tranh chấp không ngừng, mà Nga lại mượn việc dùng đường ống dẫn khí để vận chuyển tuyệt đối hòng khống chế chặt chẽ việc mua bán khí thiên nhiên khiến cho đối phương không còn sức phản kháng, trơ mắt nhìn Nga mua khí thiên nhiên với giá cực rẻ sau đó bán lại cho Tây Âu với giá cao để kiếm được khoản lời kếch sù. Con gấu Bắc Cực (ví như Nga) gặp cảnh khốn cùng nếu không thông qua thủ đoạn cướp đoạt khí thiên nhiên phong phú ở Trung Á thì tình hình kinh tế của Nga sẽ càng thêm cùng quẫn.
Mà trong cuộc tranh chấp giá cả khí thiên nhiên giữa Tuốc-mê-ni-xtan và Nga năm 97 thì Thái Chánh Dương đã hoài nghi Tuốc-mê-ni-xtan không đủ thực lực để đấu tranh với Nga, nguyên nhân rất đơn giản, đường ống dẫn khí thiên nhiên của Tuốc-mê-ni-xtan hoàn toàn do Nga nắm giữ trong tay, nói cách khác người mua khí thiên nhiên duy nhất chỉ có Nga, và không còn lựa chọn nào khác.
Nhưng Triệu Quốc Đống lại nói cho Thái Chánh Dương biết Niyazov tổng thống của Tuốc-mê-ni-xtan là một chính trị gia khá quật cường, hắn không dễ dàng để quốc gia của mình khuất phục dưới áp bức của gấu Bắc Cực, cho nên Tuốc-mê-ni-xtan rất có khả năng vùng lên lật đổ, đây chính là cơ hội của Trung Quốc.
Gấu Bắc Cực hiện giờ đang thiếu máu nên chỉ là loại miệng cọp gan thỏ, bọn họ không có năng lực quá lớn để can thiệp vào việc Trung Quốc mở rộng thế lực ở Trung Á, nhất là tăng cường đầu tư về phương diện nguồn năng lượng. Bởi vì các xí nghiệp năng lượng trong nước của bọn họ cũng đang bị trong tình trạng khốn khó, mà trải qua sức ép tư hữu hóa nên năng lực sản xuất và hiệu suất của các xí nghiệp năng lượng đã rơi vào hoàn cảnh khá khó khăn, mà giá dầu quốc tế tương đối rớt giá nên càng làm cho bọn họ họa vô đơn chí.
Suốt hai tháng Thái Chánh Dương luôn luôn chú ý tới vấn đề này, tranh chấp giữa Nga và Tuốc-mê-ni-xtan càng ngày càng leo thang, điều này giống hệt với dự đoán trước đó của Triệu Quốc Đống. Giá cả khí thiên nhiên xuất khẩu và phương thức thanh toán khác nhau quá lớn khiến trong lúc nhất thời cả hai bên dường như khó có thể tìm được biện pháp giải quyết, điều này làm cho Thái Chánh Dương lại càng bội phục cái nhìn chuẩn xác của Triệu Quốc Đống.
Triệu Quốc Đống và Thái Chánh Dương đã nhiều lần tham thảo vấn đề nguồn năng lượng trong nước, bao gồm cả điện thoại lẫn email, cuối cùng nhất trí kết luận nhu cầu về nguồn năng lượng từ bên ngoài của Trung Quốc sẽ càng lúc càng lớn, và tỉ trọng nhập khẩu năng lượng cũng sẽ từ từ gia tăng, hơn nữa tỉ lệ này sẽ càng ngày càng lớn.
Xét thấy tình thế khu vực Trung Đông không ổn định cùng với các cường quốc Âu Mỹ chú ý cao độ vào nơi này, trước mắt Trung Quốc chỉ có thể tìm được nguồn cung ứng năng lượng tốt nhất bằng con đường tiện lợi và ổn định đó là thông qua Trung Á và Nga, tiếp theo mới là Đông Nam Á và châu Phi. Vì Liên bang Xô Viết vừa tan rã và đang trong tình trạng suy yếu nên đây chắc chắn là thời cơ thích hợp nhất để áp dụng các phương thức và thủ đoạn để tiến vào, một khi để Nga qua cơn suy yếu thì Trung Quốc sẽ mất đi cơ hội ngàn năm có một.
Thái Chánh Dương vẫn cho rằng Triệu Quốc Đống thích hợp công tác trong một số phòng nghiên cứu chính sách ở các bộ và ủy ban trung ương, thậm chí hắn tin chắc Triệu Quốc Đống có thể ở những nơi có nhiều người đa mưu túc trí như phòng nghiên cứu chính sách của trung ương hay quốc vụ viện thì sẽ được rèn luyện, khi đó tiền đồ của Triệu Quốc Đống sẽ càng thêm rộng lớn. Nhưng hình như Triệu Quốc Đống không quá hứng thú đối với gia nhập vào loại cơ quan nghiên cứu mà lại muốn tận tâm phát triển cơ sở.
Đương nhiên phát triển ở cơ sở rất quan trọng nhưng có thể tới trung ương công tác thì chắc chắn là đã tạo một vị trí rất tốt để bản thân đứng lên, vậy nhưng Triệu Quốc Đống lại luôn bỏ qua ý tưởng này.
Ở trong đầu nào quốc gia thì người tài mưu tính sâu xa hay nhãn quang trí tuệ siêu phàm nhiều không kể xiết, nhưng vì sao quan điểm của Thái Chánh Dương lại có thể nhận được chú ý của tầng cao nhất, hơn nữa những người này còn có chung cái nhìn và thái độ khi đề xuất đưa tài liệu này xuất hiện với tư cách là văn kiện đính kèm?
Nguyên nhân không có gì khác là bởi vì vị trí của hắn đủ cao, điểm này khiến Triệu Quốc Đống tràn đây cảm xúc.
Lôi Hướng Đông đã chính thức nhận được lệnh điều động, hắn thôi giữ chức phó giám đốc Ngân hàng chính sách nông nghiệp tỉnh An Nguyên và được thăng chức làm phó cục trưởng Cục ổn định tài chính của ngân hàng nhân dân Trung Quốc, chính thức đứng trong trung tâm tài chính trung ương.
Hắn chỉ được ăn một cái tết cuối cùng ở An Đô còn từ sau tết thì hắn chính thức đi nhậm chức.
Triệu Quốc Đống không biết có phải một loạt những nghiên cứu thảo luận của mình và hắn về phương diện nguy cơ tài chính đã sản sinh hiệu ứng “bướm vỗ cánh sinh ra gió lốc” đối với cuộc đời Lôi Hướng Đông hay không, nhưng ngay bản thân Lôi Hướng Đông cũng không giấu diếm. Chính thức bởi vì những thảo luận nghiên cứu của Triệu Quốc Đống và hắn về tài chính các nước Đông Nam Á, nhất là quan điểm về hệ thống tài chính của Thái Lan tồn tại tính mạo hiểm rất lớn có khả năng lớn dẫn tới nguy cơ tài chính, khiến cho hắn nghiên cứu siêng năng về vấn đề này trong suốt mấy tháng trời, đồng thời cũng giúp hắn thường xuyên có những bài báo mang tính cảnh báo về tài chính trên các tạp chí trong và ngoài nước.
Điều này đã tăng sức ảnh hưởng khách quan cho hắn nhưng đi kèm với đó là áp lực, nếu nguy cơ tài chính mà không phát sinh giống như hắn dự đoán thì hắn sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ, dù lý luận của hắn có chính xác đến đâu thì cũng không có ai tin tưởng.
Chẳng qua quan điểm rất thực tế của hắn lại nhận được sự ủng hộ và tán đồng của một số người, hơn nữa hơn nửa trong số đó đều là nhân sĩ cao tầng, nếu không Lôi Hướng Đông không tin được một kẻ vô danh như hắn lại đột nhiên được điều nhiệm tới ngân hàng nhân dân Trung Quốc.
Cơn bão tài chính sẽ tới theo phương thức nào thì không ai biết được, thậm chí một hai câu cũng rất khó nói rõ ràng, có đều Lôi Hướng Đông thì lại tin chắc không hề nghi ngờ.
Cơn bão tài chính thì mặc nó, đối với Triệu Quốc Đống mà nói thì làm như nào để đứng vững, sống yên mới là thực tế, kiên định làm tốt bổn phận công tác của mình mới là quan trọng hơn, tất cả những cái khác đều rất trọng yếu đối với những người liên quan nhưng với mình thì lại có phần hư vô mờ mịt.
Nếu đứng trên bờ thèm cá thì không bằng lui lại mà đan lưới, còn hiện tại, giành được thừa nhận của lãnh đạo thị ủy chủ yếu đối với hắn mới là quan trọng nhất, nhất là làm thế nào để tiến thêm một bước và bay cao trong một năm sắp tới thì đó mới là mấu chốt.