Lục Tiên

Q2 - Chương 62: Tàn ảnh


Sau khi lên bờ thì chỉ cách vài bước là một thứ trông giống như sơn môn(1) của chùa miếu, ở giữa con đường còn có một cái bệ đá. Có lẽ trước kia, khi bức tượng đá được đặt trên cái bệ đó vẫn còn nguyên vẹn thì người ta chỉ có thể đi vòng qua hai bên của nó để đi vào con đường trong rừng dẫn tới ngôi miếu nào đó kia. Chẳng qua là không hiểu bức tượng đó có hình thù gì.

(1)Sơn môn: chùa miếu trên núi thường có một cái cổng đặt ở chân núi, tác dụng giống như cổng chào chứ ko phải như cửa ra vào bình thường

Thẩm Thạch liếc nhìn qua cái bệ đá, rồi nhìn về phía khu rừng bên đường. Lúc này, hắn không biết bản thân đang ở nơi nào, mà xung quanh đều là khu rừng Phệ Huyết Thụ quỷ dị, xem ra con đường trước mặt chính là lựa chọn duy nhất.

Vừa tiến lên được hai bước, chuẩn bị đi qua bên cạnh cái bệ đá kia hắn bỗng nhìn thấy mấy khối đá vỡ nát trên mặt đất phía sau cái bệ đá kia. Tuy có vẻ đã hư hại nhiều nhưng từ các vết tích trên đó thì vẫn có thể nhận ra được chúng đã từng được điêu khắc, xem ra là bộ phận của một bức tượng đá nào đó.

Trong lòng Thẩm Thạch khẽ động, lập tức dừng chân, trầm ngâm một lúc rồi đi tới nhặt một khối đá vỡ lên. Sau khi xem xét kỹ thì thấy khối đá vỡ to cỡ đầu người này có chút kỳ lạ, trên đó có những hoa văn như thể do trời sinh, mà ở những chỗ bị vỡ nát thì lại khá lởm chởm, như thể là vết tích khi năm xưa bị vỡ nát.

Thẩm Thạch cầm khối đá vỡ lật qua lậy lại, ngắm nghía một lúc, sau đó lại nhìn tới phía trên mặt của bệ đá. Không ngoài dự đoán, hắn hát hiện chất liệu đá của cái bệ đá và khối đá vỡ này rất giống nhau.

Hắn trầm ngâm một chút, rồi dứt khoát đến gần thêm một bước, đem cái khối đá vỡ trên tay ghép vào bệ đá.Chỗ này di di, chỗ kia lắc lắc, không lâu thì cảm thấytay có chút trầm xuống, hóa ra phía sau khối cái bệ đá chừng hai xích có lỗ hổng khớp với khối đá,xem ra trước kia khối tàn vỡ này thật sựở vị trí này.

Thẩm Thạch lui về phía sau một bước, nhìn thoáng qua cái bệ đá sau khi được ghép thêm khối đá vỡ vào, dường như nhìn cũng không khác mấy. Nhưng hình dạng của nó trông đã hợp lý hơn không ít, tuy vậy thì xung quanh vẫn có cảm giác trống trải như trước, như thể đó là vết tích mà thời gian để lại.

Thẩm Thạch vô thức nhìn thoáng qua mặt đất xung quanh, nhưng ngoại trừ khối đá vỡ kia thì trên mặt đất không còn khối đá nào cùng loại nữa. Có lẽ những bộ phận còn lại của bức tượng đá này đã không còn tìm thấy được từ rất lâu trước kia rồi.

Thẩm Thạch nhún nhún vai, cũng không lưu tâm lắm, dù sao cũng chỉ là tiện tay mà thôi. Hắn đang chuẩn bị đi tiếp về phía trước thì Tiểu Hắc ở bên cạnh đột nhiên kêu hừ hừ hai tiếng.

Thẩm Thạch quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Tiểu Hắc chẳng biết đã chạy tới bên đường từ lúc nào. Ở đó có một đám cỏ dại um tùm trải rộng chừng vài thước, qua khỏi chỗ đó chính là những thân cây Phệ Huyết Ma Thụ màu xám. Hắn thấy vậy liền vội lo lắng kêu lên: “Tiểu Hắc, quay lại đây, đừng đến gần những cái cây đó như thế.”

Tiểu Hắc cũng không có ý định trở lại, nó vẫn cứ kêu hừ hừ với thứ gì đó trong bụi cỏ như thể muốn nói điều gì đó.

Thẩm Thạch ngẩn ngơ một chút rồi cũng đi tới, đứng ở vị trí của Tiểu Hắc nhìn vào đám cỏ dại, lập tức ngẩn ra. Trong bụi cỏ xanh nằm ngổn ngang lộn xộn bảy tám khối đá vỡ, hình thù kỳ quái không đồng nhất, nhưng chất liệu dường như giống y như khối đá vỡ vừa rồi.

Thẩm Thạch nhìn Tiểu Hắc dưới chân mình, Tiểu Hắc cũng ngẩng đầu nhìn hắn.

Người không nói gì, heo cũng không kêu.

Bầu không khí đột nhiên trở nên tĩnh lặng, cảm giác có chút kỳ quái.

Một lát sau, Thẩm Thạch khẽ gật đầu noi: “ Thử một chút xem sao.”

Tiểu Hắc dường như lập tức có chút cao hứng, kêu hừ hừ hai tiếng rồi chuẩn bị chui vào bụi cỏ, không ngờ nó vừa động đậy thì Thẩm Thạch đã ôm lấy rồi ném ra ngoài, trợn mắt với nó nói: “ Ở yên đây!”

Trong miệng Tiểu Hắc khẽ gầm lên hai tiếng, mắt còn như thể trợn trừng lên.

Thẩm Thạch ngẩng đầu nhìn Phệ Huyết Ma Thụ ở đằng sau bụi cỏ, thầm ước lượng khoảng cách rồi cận thận từng ly từng tý cúi thấp người, vừa nhìn những tảng đá vỡ trong bụi cỏ vừa liếc mắt để ý Phệ Huyết ma thụ ở đằng trước. Toàn thân trong trạng thái cảnh giác cao độ, chỉ cần Ma Thụ có bất kì động tĩnh nào là hắn sẽ bỏ chạy ngay.

Nhưng Phệ Huyết Ma Thụ cũng không có bất kì cử động khác thường nào, Thẩm Thạch dễ dàng lấy được khối đá gần nhất. Sau đó hắn lật qua lại khối đá xem xét một chút thì thấy nó lớn hơn khối đá lúc trước một chút. Hắn mang nó quay lại chỗ cái bệ đá rồi lại thử lắp ráp một lúc, một chốc lát sau cũng đã tìm được một vị trí phù hợp để khảm nhập khối đá vỡ này vào.

Thẩm Thạch cảm thấy tinh thần trở nên phấn chấn, lần nữa xoay người trở lại, lặp lại biện pháp vừa rồi vài lần, thật cẩn thận nhặt hết những khối đá vỡ trong bụi cỏ về. Suốt từ đầu tới cuối quá trình, dù là Phệ Huyết Ma Thụ gần hắn nhất chỉ cách có ba đến bốn xích cũng vẫn bất động. Tình hình này làm hắn cảm thấy không giống với những miêu tả Phệ Huyết Ma Thụ trong sách mà hắn đã đọc. Căn cứ như trong sách miêu tả thì Phệ Huyết Ma Thụ sẽ chủ động tấn công những vật sống đến gần nó trong một khoảng nhất định, nhưng đường nhiên là sách không nói khoảng cách nhất định này là bao nhiêu, vậy nên Thẩm Thạch thầm nghĩ chắc Phệ Huyết Ma Thụ sẽ chỉ tấn công những vật sống cách nó quá gần mà thôi.

Sau khi thu hồi toàn bộ những khối đá vỡ tới chân bệ đá, Tiểu Hắc cũng đi tới, nó vòng quanh những khối đá này hít hít, lắng tai nghe, thậm chí còn lấy móng gõ gõ vài cái lên một khối đá, có vẻ như rất hứng thú. Còn Thẩm Thạch thì đem những khối đá này thử đặt lên trên bệ đá xem vị trí nào hớp với chúng, sau đó ráp từng khối một vào bệ đá.

Theo động tác của hắn, từng khối đá vỡ dần được đưa về vị trí vốn có của nó, từng khối một dần khớp lại với nhau tạo thành một thể thống nhất. Một pho tượng cổ xưa với nhiều hư hại dần dần hiện lên, những vết nứt, bong tróc từng mảng trên thân bức tượng như là bằng chứng cho việc nó đã trải qua bao nhiêu năm tháng, vượt qua bao nhiêu tang thương của nhân gian, rồi sau không biết bao nhiêu năm tháng, dưới vòm trời âm u mà tĩnh lặng này, lại một lần nữa âm thầm hợp lại.

Rừng cây vẫn yên tĩnh như cũ, không hề nghe thấy một tiếng động của một sinh vật nào, một thứ tĩnh lặng chết chóc. Mà trái với vẻ yên ắng của rừng cây, không biết từ lúc nào mà trên bầu trời đã tụ tập mây đen dầy đặc, làm cho sắc trời càng thêm u ám.

Gió mây chuyển mình, trong tĩnh lặng dường như có mang theo một cỗ ý chí khắc nghiệt vô hình vô sắc, như thể đang từ bốn phương tám hướng trên vòm trời từ từ hội tụ lại nơi này.

Khi tất cả những khối đá vỡ đã được đưa vè vị trí cũ, chỉ còn lại một khối cuối cùng, nhìn như cũng không lớn hơn cái đầu heo của Tiểu Hắc, ở đó có vẻ được điêu khắc tỉ mỉ , góc cạnh chi tiết hơn. Nhìn có vẻ như bức tượng đá này đã khôi phục hơn phân nửa, chỉ còn thiếu phần đầu tượng mà thôi.

Chính là khối này rồi.

Khi Thẩm Thạch bê tảng đá cuối cùng này lên thì chẳng hiểu sao có cảm giác là lạ, như thể khối đá này nặng hơn vài phần so với những khối đá vỡ khác. Nhưng dù sao hắn cũng có đạo hạnh Ngưng Nguyên Cảnh, chút sức nặng này còn không làm khó được hắn, chỉ là lúc này hắn cũng kỳ quái phát hiện mây đen trên đỉnh đầu mình đang tụ tập ngày càng nhiều đến bất thường.

Khi hắn đem khối đá này đặt lên trên bệ đá, thử ráp vài lần rồi cuối cùng cũng tìm được vị trí thích hợp để đặt vào thì dường như nghe thấy giữa những khe hở vang lên va chạm lách cách, tượng đá này cuối cùng cũng được ráp lại hoàn chỉnh.

Tuy nhìn qua thì tượng đá này vẫn hư hại như trước, khắp nơi là nhưng chỗ nứt vỡ, bong tróc nhưng về tổng thể thì có thể nói rằng tượng đá này đã hiện ra hình dạng vốn có của nó trước mặt Thẩm Thạch.

“Chân đạp mây mù sương khói, thân rắn có sừng rồng; răng nanh, mắt lớn bễ nghễ nhân gian, tựa như kiêu ngạo, tựa như lạnh lùng; ẩn chưa ý vị khó lòng hiểu hết. Thẩm Thạch lùi về phía sau hai bước, cẩn thận nhìn tổng thể bức tượng đã hư hại này, lát sau hắn mới giật mình phát hiện bức tượng này nhìn quen mắt.

Tiểu Hắc bên cạnh hắn cũng từ từ đi tới, nó có vẻ rất hiếu kỳ, hai chân trước chống lên kệ đá, nhích cái đầu heo nho nhỏ lại gần hơn để quan sát, sau đó lại di xung quanh để quan sát.

Thẩm Thạch liếc nhìn Tiểu Hắc, chợt cảm thấy một cảm giác quái dị, lát sau mới nói:

“Thì ra tượng đá này cũng là một con Âm Long.”

Đúng vậy, tuy nhìn bề ngoài hì tượng đá này đúng là có nhiều chỗ hư hại, thậm chí một phần sừng rồng trên cái đầu cũng không thể tìm thấy nhưng nếu xét tổng thể thì có thể coi tượng đá này đã được phục hồi như cũ, và nó gần như giống như đúc tượng đá Âm Long ở trong u cốc Cao Lăng Sơn.

Tiểu Hắc nhảy về “cộp” một tiếng, trở lại bên cạnh Thẩm Thạch, rồi lại quay đầu nhìn về phía tượng đá Âm Long mới được khôi phục lại từ đống mảnh vỡ. Tiểu Hắc như thể cũng trầm ngâm.

Thẩm Thạch yên lặng ngắm nhìn tượng đá Âm Long này một lát, rồi khẽ lắc đầu thở dài nói: “Tốt rồi, chúng ta đi thôi.”

Nói xong, hắn liền cất bước tiến lên, di vòng qua tượng đá Âm Long cũ nát tới con đường thẳng tắp mà như càng âm u, trầm lặng chạy qua rừng kia.

Tiểu Hắc cũng vội vàng chạy theo sau hắn, chẳng qua là lúc đi ngang qua bức tượng đá, nó không nhịn được mà ngẩng đầu nhìn lại. Có lẽ là dó thiếu ánh sáng hoặc là do bầu trời càng lúc càng ú ám mà ở vị trí hai con mắt trên cái đầu của bức tượng Âm Long cũ nát này bỗng như lóe lên một tia sáng nhạt.

Tiểu Hắc lập tức hoảng sợ, vô thức dừng bước chân, nhưng khi nó quan sát kĩ thêm lần nữa thì thấy bức tượng vẫn như cũ, bộ dạng hư hại nặng nề, không hề có một chút sinh khí nào.

Thẩm Thạch ở xa xa phía trước cất tiếng gọi vang làm Tiểu Hắc giật mình, vội vàng kêu lên hừ hừ đáp lại, sau khi suy nghĩ một lát thì cũng để ý đến bức tượng này nữa, nhanh chóng đuổi theo Thẩm Thạch.

Bầu trời càng thêm âm u, mây đen kéo tới càng lúc càng dày, chẳng biết từ lúc lúc nào mà trong khu rừng Phệ Huyết Thụ bắt đầu nổi lên từng cơn gió nhẹ. Đám Phệ Huyết Thụ đáng sợ kia nhẹ nhàng lắc lư cánh lá, khẽ đung đưa như đang âm thầm run rẩy.

Khi bóng dáng của Thẩm Thạch và Tiểu Hắc đã dần khuất xa trên con đường thì tại nơi sâu thẳm, tĩnh lặng và đen tối nhất sâu trong khu rừng Phệ Huyết Thụ bỗng từ từ dâng lên một màn sương mù dày đặc.

Một mảng sương mù màu xám trắng, lạnh như băng từ từ tràn ra ngoài, nhẹ nhàng che lấp đi con đường. Những nơi sương mù đi qua dường như không có chuyện gì sảy ra, nhưng ngoài đám Phệ Huyết Thụ ra thì những thứ cây cỏ khác đều không một tiếng động mà tàn lụi, héo rũ, như thể tất cả sức sống của chúng đều đã bị tước đi mất.

Sương mù tỏa ra khắp nơi, càng lúc càng dày đặc, càng lúc càng lan xa. Dần dần, ngay cả pho tượng đá kia cũng dần trở nên mờ ảo. Lúc này, từ sâu trong sương mù bỗng vang lên những âm thanh kỳ dị, nhờ chút ánh sáng nhạt nhòa, có thể thấy được bức tượng đá không ngờ đã có những biến đổi kinh người.

Từng khối đá vỡ dường như đều hơi rung lên, những chỗ nứt vỡ nhanh chóng khép lại với nhau phát ra những tiếng động lách cách, rồi như thể nước và sữa hào vào nhau, chúng nghiễm nhiên đã dung hợp lại thành một thể thống nhất.

NHững khe hở từng dần biến mất từng cái một, những vết tích hư hại vốn trải đầy toàn thân tượng đá dường như được một cỗ lực lượng vô hình mạnh mẽ nào đó dần dần xóa đi. Trong màn sương mù, một bức tượng đá hoàn toàn mới từ từ được tái sinh. Mà ngay lúc này, bỗng xuất hiện một đạo hào quang quỷ dị phát ra từ trên tượng đá chớp nháy không ngừng, nơi phát ra nó lại chính là ở vị trí đối mắt của Âm Long.

Gió, dường như càng lúc càng lớn.

Sương mù, dường như càng lúc càng dày.

Trong khu rừng Phệ Huyết Thụ tràn ngập sự tĩnh lặng và im ắng, chỉ có vô số Ma Thụ trốn trong một góc tối tăm, trong gió trong sương, nhè nhẹ run rẩy.
==================
Đi không lo đi, lo nhìn ngó
Nổi hứng chơi trò ráp tượng khó
Ba phen bốn bận ráp xong đó
Thì ra là nó, đích Âm Long
==================


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.