Lục Tiên

Q3 - Chương 368: Mạng người đáng giá bao nhiêu?


Hắc ám thâm trầm dường như vĩnh viễn không kết thúc mà một mực quanh quẩn bên cạnh hắn, cảm giác như từ khi sinh ra đã xuất hiện, hắn giống như đang ở giữa nghiệt hỏa địa ngục, vừa ra đời đã chịu đựng thống khổ vô biên, toàn thân đau đớn, huyết nhục kêu rên, nội tâm dường như đã chết.

Tạp âm cuồng loạn không ngừng vang vọng, khiến hắn không cách nào tập trung tinh thần, ngẫu nhiên có thể nghe được vài thanh âm quen thuộc, những âm thanh kia có lo lắng, có nghi hoặc, có bi thương, có phẫn nộ, còn có người như đang thút thít nỉ non bên cạnh hắn, đôi khi cảm giác được một tia mát lạnh nhỏ xuống trên mặt, dường như là nước mắt.

Còn có người vì ta thút thít nỉ non, là ai đây?

Không biết tại sao, Thẩm Thạch đột nhiên nghĩ tới Hứa Tuyết Ảnh, có lẽ bởi lúc hắn hôn mê, hắn đã thấy dung mạo xinh đẹp của nàng mang theo bi thương lặng lẽ, mang theo nước mắt. Chẳng qua cuối cùng cái ý niệm trong đầu này cũng chỉ thoáng qua, rất nhanh hắn lại lâm vào trạng thái thống khổ như hỏa diễm thiêu đốt, giãy dụa trong đau khổ dày vò.

Thần thức của hắn mơ hồ, không thể phân biệt sự vật quanh mình, nên không biết giờ phút này tình huống bản thân nguy kịch ra sao. Tại một khu vực bí mật bị ngăn cách trong đại trạch hứa gia, hiện giờ được đề phòng sâm nghiêm. Cổ quái hơn nữa là trong nhà Hứa gia, thế nhưng canh giữ chỗ này lại toàn là đệ tử của Lăng Tiêu Tông. Tất cả mọi người Hứa gia bị nghiêm lệnh không được tới gần nơi đây.

Địa vị tối cao trong Hứa gia là Hứa lão phu nhân và hai người Hứa Đằng cũng chỉ có thể cùng chờ đợi với những người khác, không thể tiến đến căn phòng duy nhất bên trong khu vực này.

Trong không gian phảng phất một mùi quái dị, lại thêm bầu không khí trong phòng thập phần cứng nhắc và lạnh lẽo như băng sương. Không kể Thẩm Thạch nằm trên giường thần trí mơ hồ, lại thêm huyết nhục toàn thân đều gần như đen kịt khiến hắn trông như một con ác quỷ đáng sợ. Còn có bốn người đứng xung quanh, bất ngờ lại chính là bốn người có địa vị tối cao của Lăng Tiêu Tông. Người cầm đầu là Chưởng giáo Hoài Viễn Chân Nhân, còn lại ba người là Tôn Minh Dương, Vân Nghê cùng Bồ Tư Ý. Trừ bốn người họ ra, bên cạnh giường Thẩm Thạch còn có một người đang quỳ là Hứa Tuyết Ảnh, bởi vì nàng là người duy nhất nói chuyện với hắn trước khi bất tỉnh cho nên cũng được lưu lại đây.

Không có ai, hoặc ít nhất là đại bộ phận người bên ngoài căn phòng này đều không biết tại sao một tên đệ tử phản bội nho nhỏ lại có thể khiến Lăng Tiêu Tông phản ứng như vậy, kể cả mấy người Hứa gia cũng đang kinh nghi bất định, ánh mắt không ngừng nhìn qua cửa sổ đóng chặt của căn nhà.

Trong phòng, Hoài Viễn Chân Nhân sắc mặt nghiêm nghị, thậm chí mang thêm vài phần khắc nghiệt, với công phu hàm dưỡng thâm hậu của lão thì quả thật ít thấy. Ở bên cạnh, trưởng lão Tôn Minh Dương cau mày, Bồ Tư Ý Bồ lão đầu thì là mặt mũi tràn đầy vẻ phẫn nộ, cái trán mơ hồ có nổi gân xanh. Người có tạo nghệ y thuật lẫn đan dược xuất sắc nhất trong bốn người là Vân Nghê thì đến bên Thẩm Thạch không ngừng xem xét, sắc mặt ngưng trọng, thỉnh thoảng kiểm tra thực hư, một lát sau sau bà đứng dậy đi trở về bên cạnh Hoài Viễn chân nhân.

“Thế nào rồi?” Hoài Viễn Chân Nhân trầm giọng hỏi.

Khuôn mặt xinh đẹp của Vân Nghê tỏ vẻ ngưng trọng, thấp giọng nói: “Rất phiền toái, loại kịch độc này muội chưa từng thấy bao giờ, hơn nữa nhìn qua thì trong vài ngày đi đường đến đây hắn đã uống một thứ có dược lực mãnh liệt để áp chế độc tố, kết quả độc tính cùng thứ kia giằng co, tuy rằng tạm thời không có độc phát thân vong, nhưng lúc này lại sinh ra biến dị, mà còn trải rộng toàn thân. . .”

Lời còn chưa dứt, Bồ lão đầu dĩ nhiên không nhịn được, vội la lên ngắt lời: “Còn cứu được không?”

Vân Nghê nét mặt có vẻ đắn đo, Bồ lão đầu cắn chặt hàm răng, ánh mắt tha thiết hy vọng. Nhìn qua bên này thì Hứa Tuyết Ảnh đã không thể kìm được mà khóc nức nở.

Hoài Viễn Chân Nhân đồng tử co rút lại một chút, im lặng không nói. Một lát sau lão giơ cánh tay lên, trong tay có một tấm vải tơ màu trắng, chính là mảnh áo ngày đó Hứa Tuyết Ảnh xé rách làm giấy. Giờ phút này trên mảnh vải đó có một chữ “yêu” vặn vẹo được ghi bằng máu đen, khiến người ta phải giật mình.

Hoài Viễn Chân Nhân nhìn chằm chằm vào chữ “yêu” hồi lâu, sắc mặt có chút khó coi, vẫy tay hướng Hứa Tuyết Ảnh, sau đó một lần nữa thấp giọng hỏi thăm tình huống nàng gặp Thẩm Thạch, từng chút từng chút, chi tiết nào cũng không bỏ qua.

Thế nhưng khi Hứa Tuyết Ảnh trả lời xong, Hoài Viễn Chân Nhân vẫn còn hơi thất vọng mà lắc đầu, sau đó lão quay người nhìn về phía Vân Nghê, sắc mặt nghiêm nghị hít sâu một hơi, nói:

“Cứu sống hắn, hoặc ít nhất là, khiến hắn tỉnh lại, để hắn nói nốt lời muốn nói với ta!”

※※※

Vân Nghê cũng không có trả lời ngay, mà là đứng ở chỗ này trầm mặc thật lâu, một lát sau, bà giương mắt nhìn về phía Hoài Viễn Chân Nhân, nói: “Rất quan trọng sao?”

“Rất quan trọng!” Hoài Viễn Chân Nhân không cần nghĩ ngợi, nét mặt nghiêm túc trả lời.

Vân Nghê chậm rãi gật đầu, bỗng nhiên quay đầu lại nói: “Tiểu cô nương, ngươi đi ra ngoài trước đi.”

Hứa Tuyết Ảnh cả kinh, hơi không biết phải làm sao, nàng tự nhiên là không muốn rời khỏi Thẩm Thạch, nhưng bốn người đứng ở trong phòng này thân phận thật sự rất cao, cho dù là Hứa gia ngoài kia thì trước mặt bọn họ cũng phải cúi đầu, cho nên do dự một lát nàng đành phải miễn cưỡng từng bước một vừa quay đầu lại vừa li khai căn phòng.

Lúc cửa phòng đóng lại, Vân Nghê đi đến trước mặt Hoài Viễn Chân Nhân, ngước mắt nhìn lão nói: “Kẻ này trúng độc quá sâu, với y thuật và đan dược của ta cũng không cứu được hắn. Nhưng nếu huynh nhất định phải cứu hắn thì cũng chỉ có thể dùng tới thứ đó thôi.”

Hoài Viễn Chân Nhân mãnh liệt ngẩng đầu, chăm chú nhìn Vân Nghê, ánh mắt toát ra vài phần khí thế sắc bén như lưỡi đao, nhưng Vân Nghê lại không lảng tránh mà là lẳng lặng nhìn hắn, nói: “Sư huynh, lời muội là thật lòng.”

Hoài Viễn Chân Nhân lập tức trầm mặc, nhất thời không nói ra lời. Mà ở bên cạnh, Tôn Minh Dương vẻ mặt kinh ngạc, Bồ lão đầu trước đã giận dữ giờ càng thêm vội vàng, cả giận nói: “Hai người các ngươi đến cùng là có bí mật gì, Thẩm Thạch đã như vậy rồi, có biện pháp cứu hắn sao lại không cứu?”

Hoài Viễn Chân Nhân không nói chuyện, Vân Nghê nhìn lão một cái, ánh mắt thăm dò. Hoài Viễn Chân Nhân cười khổ, phất phất tay. Vân Nghê liền hướng hai người bọn họ, nói:

“Chuyện này ta nói trước, các ngươi phải nhớ không được tiết lộ ra ngoài.”

Tôn Minh Dương cùng Bồ lão đầu nghe bà nói trịnh trọng như thế, đều là khẽ giật mình, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc, Tôn Minh Dương hỏi: “Rút cuộc là cái gì?”

Vân Nghê hít một hơi thật sâu đáp: “Tháng trước, ta dùng máu rồng thịt rồng làm căn cơ, phối hợp cùng nhiều loại thiên tài địa bảo, dựa theo một loại đan phương xa xưa mà tổ sư Cam Cảnh Thành lưu lại, nhờ có hồng phúc của ngài nên đã luyện thành một viên Thất phẩm Tiên Đan ‘Chính Dương Vân Long Đan’ .”

Lời vừa nói ra, Tôn, Bồ hai người đều cùng biến sắc đến ngây người, thất thanh nói: “Thất phẩm?”

Vân Nghê nhẹ gật đầu, nói: “Đúng vậy, chính là Thất phẩm tiên đan, cũng là tiên đan có phẩm giai cao nhất của nhân tộc từ xưa đến nay. Truyền thuyết cho rằng loại thượng giai Tiên Đan này có khả năng cải tử hồi sinh, nghịch chuyển thiên mệnh. Hôm nay kẻ này trúng độc quá sâu, ta đã thúc thủ vô sách, nếu nhất định phải cứu hắn, cũng chỉ có cách ăn vào Chính Dương Vân Long Đan mà thôi.” Nói đến đây bà thoáng dừng lại, trên mặt tựa hồ còn mang theo một nụ cười khổ nói: “Hơn nữa việc này cũng còn trông vào vận khí, đến cùng có thể cứu hắn hay không, ta cũng không biết.”

Bồ lão đầu do dự một chút, mang theo vài phần kỳ vọng, thấp giọng nói: “Ngươi. . . Nếu như có thể luyện ra khỏa Linh đan thứ nhất, có lẽ về sau còn có thể. . .”

Vân Nghê không đợi hắn nói xong liền lắc đầu nói: “Rất khó, chưa nói đến mấy chục loại linh tài địa bảo trân quý vô cùng là phí tổn, mà tại thời điểm luyện đan, ta cũng đã trải qua trọn vẹn mười lần may mắn mới thành được một. Vô luận như thế nào, luyện đan như thế xa hoa lãng phí vô cùng nên không thể lại tiếp tục, bằng không thì Lăng Tiêu Tông chúng ta cũng không thể kham nổi.”

Bồ lão đầu á khẩu không trả lời được, đảo mắt nhìn Hoài Viễn Chân Nhân, mà vị Chưởng giáo của Lăng Tiêu Tông giờ phút này lại trầm mặc không nói, sắc mặt càng không ngừng biến ảo, hiển nhiên là đang tranh đấu tranh trong lòng.

Giờ khắc này, hầu như cả bốn người trong phòng đều cùng nghĩ đến một vấn đề:

Dùng một viên Thất phẩm Linh đan trân quý như thế đi cứu một tên Thẩm Thạch nho nhỏ, thật sự có đáng giá hay không?

==========

Chính Dương Vân Long Đan
Chuyển sinh cải mệnh hoàn
Thẩm Thạch liệu xứng đáng?
Hao phí thất phẩm đan!
Bản thân thì mê man
Sự tình nay chẳng rõ
Tuyết Ảnh kề bên hắn
Chăm sóc trắng đêm dài


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.