Quan Thanh

Q.7 - Chương 502: Sự lựa chọn quan trọng


An Tại Đào trong lúc công tác đột nhiên té xỉu là một cú sốc đối với Bí thư Huyện ủy Chu Kim Ái và Chủ tịch huyện Tập Dương Tôn Bình. An Tại Đào ở huyện Tập Dương xảy ra vấn đề, tuy rằng bọn họ không đến mức bị liên lụy nhưng dù sao cũng có một chút ảnh hưởng tiêu cực.

Cho nên, xe cứu thương của bệnh viện trung tâm huyện Tập Dương dưới sự chỉ thị của Chu Kim Ái và Tôn Bình đã nhanh chóng chạy đến, đưa An Tại Đào sắc mặt có chút trắng bệch lên trên cáng cứu thương, triển khai cấp cứu.

Kỳ thật, trước khi người của bệnh viện đến, ý thức của An Tại Đào đã dần dần tỉnh lại. Chẳng qua là cả người hắn không còn sức lực, lại nghe người xung quanh không ngừng kêu tên hắn và gọi điện thoại khiến cho hiện trường ồn ào cả lên. Hắn cùng lười mở mắt, chỉ đơn giản nhắm mắt dưỡng thần, nằm nghỉ ngơi.

Tiếng còi xe cứu thương vang lên không ngừng. Khi An Tại Đào hồi phục lại tinh thần thì hắn đã bị khiêng lên xe cứu thương, bên tai còn truyền đến giọng nói của bác sĩ “tuột huyết áp”.

An Tại Đào âm thầm cười khổ. Hắn kỳ thật hiểu rằng, bản thân hắn chẳng có bệnh gì. Đơn giản là vì mấy ngày qua, Lãnh Mai vì dịch Sars mà bị cách ly trong bệnh viện, hắn trong lòng cảm thấy vô cùng lo lắng bất an. Vừa nghe tin cô vẫn bình an vô sự thì cảm xúc quá mức kích động mà khí huyết dâng trào, gây ra hiện tượng ngất.

Hắn chậm rãi mở to mắt. Đập vào mắt hắn là một nữ y tá rất trẻ và cũng rất xinh đẹp.

Bên cạnh nữ y tá trẻ đó là một nữ y tá lớn tuổi hơn và một người đàn ông trung niên thần sắc nghiêm túc, mặc chiếc áo blouse trắng. Chắc hẳn là bác sĩ đi theo xe cấp cứu.

Nhìn thấy nữ y tá trẻ chuẩn bị thực hiện biện pháp cấp cứu cho mình, An Tại Đào khẩn trương mở miệng:

– Cô y tá, cảm ơn, tôi khỏe rồi, không có việc gì đâu.

Thấy An Tại Đào đột nhiên trợn mắt há hốc mồm nói chuyện khiến nữ y tá trẻ hoảng sợ. Cô nhìn An Tại Đào, che miệng thở nhẹ nói:

– Anh không phải là ngất xỉu sao?

An Tại Đào dùng sức muốn ngồi dậy nhưng vị bác sĩ trung niên lập tức dùng tay ấn hắn nằm xuống, trầm giọng nói:

– Cậu không thể cử động, chúng tôi phải tiến hành kiểm tra cho cậu.

Nói xong, hai y tá và một thầy thuốc bắt đầu tiến hành công việc. Tuy rằng, bọn họ cũng biết An Tại Đào không có nguy hiểm gì, nếu không thì xe cứu thương đã sớm đến khoa cấp cứu của bệnh viện rồi. Nhưng đây là đại lãnh đạo của Tỉnh ủy, trước mặt Bí thư Huyện ủy và Chủ tịch huyện, mọi người cũng nên giả vờ một chút.

An Tại Đào rơi vào đường cùng, chỉ phải cao giọng kêu lên một tiếng:

– Phó chủ nhiệm Dương, Phó chủ nhiệm Dương.

Kỳ thật thì Dương Hoa vẫn chờ đợi bên ngoài xe cứu thương, khi nghe được tiếng gọi của An Tại Đào thì liền bước nhanh đến, nhẹ nhàng nói:

– Chủ nhiệm An, anh không sao chứ? Hồi nãy anh làm tôi sợ chết khiếp.

– Không có việc gì đâu. Tôi vừa nãy chỉ là có chút choáng váng đầu. Có thể gần đây nghỉ ngơi không được tốt.

An Tại Đào lắc đầu nói:

– Tôi không sao đâu. Bảo Bí thư Chu nói các đồng chí ở bệnh viện về đi, tôi nghỉ ngơi một lát là có thể ngồi dậy mà.

Dương Hoa lắc đầu:

– Không được đâu, lãnh đạo. Anh phải đến bệnh viện kiểm tra toàn diện một chút. Đột nhiên cảm thấy choáng váng cũng không phải là chuyện nhỏ. Nếu không kiểm tra đầy đủ thì làm sao mà biết được.

Chu Kim Ái và Tôn Bình cũng bước lại, đứng bên cạnh xe cứu thương cười nói:

– Đúng vậy, Chủ nhiệm An, cậu cần phải được kiểm ta. Nếu Chủ nhiệm An thấy bệnh viện của chúng tôi điều kiện không được tốt thì để bọn họ trực tiếp đưa cậu đến thành phố.

– Đúng vậy, Chủ nhiệm An, không thì chúng ta trở về bệnh viện tỉnh.

Dương Hoa nói xong thì xoay người sang Chu Kim Ái và tôn Bình nói:

– Bí thư Chu, Chủ tịch huyện Tôn, thật ngại quá, Chủ nhiệm An thời gian gần đây làm việc vất vả. Hôm nay công tác đến đây thôi, mọi người hãy cho xe cứu thương bệnh viện huyện chở Chủ nhiệm An đến bệnh viện tỉnh.

– Không thành vấn đề!

Chu Kim Ái phất tay, chỉ thị nói:

– Mọi người hãy lập tức đưa Chủ nhiệm An về Thiên Nam, trên đường phải chú ý đến sức khỏe của Chủ nhiệm An.

An Tại Đào nằm trên xe cứu thương, không biết nên khóc hay nên cười, có chút nhàm chán mà nhìn lên trần xe. Hai y tá và một bác sĩ đi theo hộ tống hắn, đều nhìn hắn với vẻ mặt khác nhau.

Cô nữ y tá trẻ thì vô cùng hiếu kỳ đánh giá An Tại Đào từ trên xuống dưới. Người thanh niên anh tuấn trước mắt mình không ngờ lại là một cán bộ quyền cao chức trọng cấp Phó giám đốc sở? Phó chánh văn phòng Tỉnh ủy?

Chiếc xe cứu thương chạy như bay trên đường quốc lộ, trong xe vẫn là bầu không khí im lặng, chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở của bốn người rất nhỏ.

An Tại Đào hắng giọng, ho khan vài tiếng, nhìn ba người cười nói:

– Bác sĩ, y tá, tôi thật sự không có việc gì. Mọi người đừng có khẩn trương. Tôi muốn xuống xe, mọi người hãy trở về đi.

Vị bác sĩ vẻ mặt vẫn rất nghiêm túc. Ông ta lắc đầu nói:

– Không được, Chủ nhiệm An. Bí thư Chu và Chủ tịch huyện Tôn đã ra chỉ thị cho chúng tôi phải đưa được cậu đến bệnh viện tỉnh. Mặc kệ thế nào, cậu đột nhiên xuất hiện tình trạng ngất thì có thể chứng minh sức khỏe có chút vấn đề. Đến bệnh viện kiểm tra một chút cũng tốt mà.

Nữ y té trẻ cười hì hì nói:

– Quan tâm đến sức khỏe lãnh đạo quá còn gì.

Vị bác sĩ trừng mắt nhìn nữ y tá trẻ. Ông ta lo sợ nữ y tá sẽ nói lung tung khiến cho An Tại Đào phản cảm khiến cho cô đỏ mặt, quay ra ngoài.

An Tại Đào cười lơ đễnh:

– Haha, bác sĩ, anh họ gì vậy? Hai vị y tá tên gì? Mọi người làm việc tại bệnh viện huyện Tập Dương à?

– Tôi họ Mã!

Vị bác sĩ họ Mã dường như tính cách trời sinh như thế. Cho nên ông ta chỉ nói đơn giản một câu rồi sau đó không nói gì nữa.

Phụ nữ thì hay giỏi về giao tiếp. Thấy An Tại Đào chủ động hỏi chuyện, lại thấy hắn không tỏ vẻ lãnh đạo, hai nữ y tá liền trầm tĩnh lại, cười nói với An Tại Đào.

An Tại Đào ở trong xe tùy ý trò chuyện với ba người kia vài ba câu. Không bao lâu thì biết vị bác sĩ họ Mã, hai nữ y tá một người họ Trương, một người họ Trần. Cô nữ y tá trẻ tuổi xinh đẹp tên là Trần Ảnh. Tuổi của cô tuy còn trẻ nhưng công tác ở bệnh viện đã nhiều năm.

Hơn một giờ nói chuyện phiếm, y tá Trương Yến và Trần Ảnh cảm thấy hiểu rõ hơn một chút về An Tại Đào.

Người này tuy là lãnh đạo lớn nhưng một chút tự kiêu cũng không có, nói chuyện rất ôn hòa. Hai cô không biết rằng, càng đạt đến cấp bậc lãnh đạo lớn thì càng phải giữ vẻ mặt ôn hòa với quần chúng. Còn đối với cấp dưới thì vẫn duy trì khoảng cách. Còn cái loại cán bộ thích ở trước mặt quần chúng mà ra dáng cán bộ thì chẳng phải là cán bộ lớn gì.

Trình tự quyết định phong độ. Những lời này không thích hợp cho các hình thức khác, nhưng rất thích hợp trong chốn quan trường.

Thấy đã gần sắp đến Thiên Nam, Trần Ảnh có chút tiếc nuối, vui đùa nói:

– Được rồi, Chủ nhiệm An, sắp đến Thiên Nam rồi. Cả đời này của tôi đây là lần đầu tiên nhìn thấy quan lớn. Không biết về sau có còn cơ hội gặp lại anh hay không?

An Tại Đào nhìn lướt qua gương mặt đỏ ửng của nữ y tá trẻ, cười cười:

– Lát nữa tôi đưa cho ba vị danh thiếp của tôi. Chúng ta gặp nhau xem như là có duyên. Trong tương lai, nếu như có cơ hội thì tôi sẽ mời ba vị ăn cơm.

Trương Yến và Trần Ảnh nhìn nhau cười, đều không để trong lòng. Dù sao thì qua hôm nay, An Tại Đào vẫn là một cán bộ lãnh đạo cấp Phó giám đốc sở cao cao tại thượng, còn các cô chỉ là những y tá bình thường tại một huyện nhỏ. Ngày sau nếu muốn gặp mặt còn khó hơn lên trời.

Nhưng sự việc của thế gian làm sao ai biết trước được?

Tuy rằng An Tại Đào luôn miệng nói sức khỏe của hắn không có việc gì, không cần phải kinh động đến người khác. Nhưng dù sao cũng trải qua hiện tượng ngất nên đám người Dương Hoa cũng không dám chậm trễ, một mặt hướng Phó trưởng ban Thư ký Tỉnh ủy kiêm Chánh văn phòng Tỉnh ủy Chu Liệt báo cáo, một mặt liên hệ với bệnh viện.

Cho nên, khi xe cứu thương bệnh viện trung tâm huyện Tập Dương tiến vào trong sân bệnh viện tỉnh, một Phó giám đốc bệnh viện tỉnh liền cùng với một bác sĩ lập tức tiến ra ngoài, lại một phen gây sức ép cho An Tại Đào, đưa hắn vào phòng bệnh của cán bộ.

Bởi vì dịch Sars nên mọi người đều không muốn đến bệnh viện, nhất là bệnh viện tỉnh đang là địa điểm chính trong công tác chữa trị dịch Sars. Cho nên, các phòng bệnh đều rất trống trải. Trước kia căn bản là không thể tưởng tượng được.

Tin tức An Tại Đào khi đang ở huyện Tập Dương kiểm tra giám sát thì bị ngất xỉu nhanh chóng lan truyền khắp Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân. Trần Cận Nam biết được tin tức từ Chu Liệt thì liền chấn động. Nếu không phải vì thân phận quá mức mẫn cảm, chắc ông ta đã lập tức đến bệnh viện ngay rồi.

Ngẫm nghĩ một chút, Trần Cận Nam liền gọi điện thoại di động cho An Tại Đào. Ban đầu thì không có ai bắt máy. Đợi một lát cũng vậy. Trần Cận Nam lập tức tâm phiền ý loạn, dừng lại một chút rồi gọi lại lần nữa.

Lúc này, có một người nghe máy, là một giọng nữ vô cùng dịu dàng.

– Chào ngài, Chủ nhiệm An hiện đang truyền dịch, không tiện nghe điện thoại. Xin hỏi ngài là ai ạ?

Trần Cận Nam nhíu mày một chút rồi trầm giọng nói:

– Được rồi, lát nữa bảo cậu ấy gọi điện thoại cho tôi.

Nói xong, Trần Cận Nam lập tức cúp điện thoại. Dương Hoa kỳ quái nhún vai, nhẹ nhàng nói:

– Chủ nhiệm An, đối phương cúp máy rồi. Anh xem dãy số này xem.

An Tại Đào một tay truyền dịch, còn tay bên kia thì để cho y tá băng bó lại vết trầy xước khi ngã xuống lúc ở huyện Tập Dương. Khi Dương Hoa đưa điện thoại trước mặt hắn, An Tại Đào nhìn rồi cười nói:

– Tôi đã biết rồi, cô không cần lo lắng.

Dương Hoa ồ lên một tiếng, cũng không quá để ý, rồi đặt di động của An Tại Đào sang một bên, lẳng lặng nhìn y tá xử lý vết thương.

Sau hơn nửa tiếng, điện thoại di động của Dương Hoa không ngừng vang lên, không chỉ có lãnh đạo Tỉnh ủy và cán bộ cơ quan gọi hỏi thăm sức khỏe An Tại Đào, mà còn có một số người muốn đến thăm hắn ngay lúc này.

Sau khi hỏi ý kiến An Tại Đào, Dương Hoa từ chối toàn bộ lời đề nghị thăm hỏi với lý do: “Chủ nhiệm An đang rất mệt, cần được nghỉ ngơi”.

Trước khi truyền dịch, An Tại Đào ngẫm nghĩ dù sao cũng không tốn công lắm. Nhưng sau đó lại còn thử máu, thử nước tiểu, siêu âm, chụp X-quang để kiểm tra sức khỏe toàn diện khiến hắn muốn đau đầu.

Vào buổi chiều, An Tại Đào trong lúc truyền dịch tranh thủ chợp mắt một lát. Dương Hoa thì mở to hai mắt, nhìn chằm chằm vào hai bình nước biển trên đầu, đột nhiên di động lại vang lên. Cô sợ quấy rầy An Tại Đào nghỉ ngơi nên khẩn trương chạy ra ngoài phòng bệnh rồi mới nghe điện thoại.

– Ồ, Tiểu Dương, cô ở đấy sao? Sức khỏe Chủ nhiệm An thế nào?

Trong điện thoại truyền đến giọng nói của Chu Liệt.

– Trưởng ban thư ký Chu, tôi không sao. Chỉ là chạy ra ngoài để nghe điện thoại thôi. Chủ nhiệm An sức khỏe vẫn bình thường. Bác sĩ nói là do Chủ nhiệm An mấy ngày nay lao lực quá độ, tinh thần mệt mỏi dẫn đến ngất đột ngột, nghỉ ngơi vài ngày thì tốt thôi. Không có gì trở ngại đâu.

Dương Hoa cười nói:

– Bệnh viện nói hôm nay sẽ truyền cho Chủ nhiệm An hai bình dịch. Ngày mai sẽ kiểm tra lại sức khỏe toàn diện cho Chủ nhiệm An một lần nữa.

Chu Liệt trầm ngâm một chút:

– Người nhà của Chủ nhiệm An đều ở Yên Kinh. Tiểu Dương, cô hãy sắp xếp một số đồng chí nam trẻ tuổi, thay phiên nhau túc trực ở bệnh viện chăm sóc Chủ nhiệm An.

– Mặt khác, cô thông báo cho Chủ nhiệm An là, tối nay khả năng lãnh đạo Tỉnh ủy sẽ đích thân đến thăm hỏi cậu ấy. Bảo cậu ấy hãy chuẩn bị.

Dương Hoa giật mình kinh hãi, theo bản năng mà nhỏ giọng nói:

– Trưởng ban thư ký Chu, lãnh đạo Tỉnh ủy có phải là”ông chủ thứ ba” không?

Các cán bộ cơ quan Tỉnh ủy thường hay phân biệt các lãnh đạo của mình bằng những cái tên khác nhau. Ví dụ như Bí thư Tiếu là “ông chủ lớn”, Trần Cận Nam là “ông chủ số hai”, mà trong khối Ủy viên thường vụ, người xếp thứ ba không ai khác chính là Phó bí thư Tỉnh ủy Ma Minh Lượng.

Chu Liệt thản nhiên cười:

– Không cần nghi ngờ lung tung, tạm thời cũng không rõ ràng lắm. Tôi vừa rồi đã báo cáo với lãnh đạo Tỉnh ủy tình trạng của Chủ nhiệm An. Lãnh đạo Tỉnh ủy rất coi trọng việc này.

– Được rồi, cứ như vậy đi. Mọi người cứ ở bệnh viện để chờ. Bất cứ lúc nào cũng phải chờ điện thoại của tôi.

Chu Liệt nói xong thì cúp điện thoại.

Sau khi cất điện thoại, Dương Hoa rón rén bước vào phòng bệnh thì thấy An Tại Đào đã tỉnh. Hắn vốn không có ngủ, khi di động của Dương Hoa vang lên, hắn liền tỉnh lại ngay, vểnh tai lên nghe Dương Hoa bên ngoài nói chuyện điện thoại. Theo như lời của cô thì cũng đoán được đại khái nội dung.

Hắn nhíu mày, nhỏ giọng nói:

– Phó chủ nhiệm Dương, tôi đã nói với cô nhiều lần rồi. Sức khỏe của tôi không sao đâu. Kinh động đến lãnh đạo Tỉnh quả thực là không tốt.

Dương Hoa cười khổ:

– Chủ nhiệm An, đây là công tác của tôi, dựa theo trình tự của tổ chức. Anh trong lúc công tác bị bệnh, tôi phải có nhiệm vụ báo cáo với tổ chức.

Hoàng Hiểu Minh đến thay Dương Hoa. Nhưng Dương Hoa vẫn không trở về, vẫn kiên trì ở lại. Cô đến căn tin của bệnh viện, mua một suất cơm thịt kho tàu rồi bắt An Tại Đào ăn hết.

Đến hơn 7h tối, Chu Liệt gọi điện thoại đến.

– Tiểu Dương, mọi người chuẩn bị một chút. Bí thư Tỉnh ủy Tiếu muốn đến bệnh viện thăm Chủ nhiệm An, đồng thời động viên bác sĩ và nhân viên chăm sóc của bệnh viện. Mọi người nên khẩn trương chuẩn bị sẵn sàng.

“Là nhân vật số một”! Dương Hoa chấn động, quay đầu nhìn An Tại Đào, trong lòng kích động không ngừng. Chủ nhiệm An quả thật là có uy tín rất lớn. Bí thư Tiếu lại đích thân đến thăm hỏi anh ấy. Xem ra Chủ nhiệm An khẳng định là sẽ tiếp nhận chức vụ của Trưởng ban thư ký Chu, trở thành Chánh văn phòng. Bí thư Tiếu thật sự là rất coi trọng anh ta.

– Phó chủ nhiệm Dương?

Hoàng Hiểu Minh kỳ quái nhìn cô, thuận miệng hỏi một câu.

Dương Hoa lúc này mới hồi phục lại tinh thần, sắc mặt có chút đỏ lên, lấy lại bình tĩnh, cười nói:

– Chủ nhiệm An, vừa rồi, Trưởng ban thư ký Chu gọi điện thoại đến, nói là Bí thư Tiếu muốn đến bệnh viện thăm anh.

An Tại Đào nghe xong thì cảm thấy chấn động, chậm rãi nhắm mắt lại, khóe miệng hiện lên nụ cười khổ, thầm nghĩ: “Chỉ là chuyện bé xé ra to. Chắc là phải ở bệnh viện thêm mấy ngày nữa rồi”.

Tiếu Tác Niên đến bệnh viện không chỉ là thăm hỏi An Tại Đào mà còn động viên đội ngũ y bác sĩ đang làm việc tại đây. Ông ta sở dĩ đích thân đến thăm hỏi An Tại Đào, vì dù sao hắn cũng là cán bộ lãnh đạo ở Tỉnh ủy, hơn nữa lại bị bệnh trong lúc đang công tác. Là Bí thư Tỉnh ủy, Tiếu Tác Niên lựa lúc này đến thăm hỏi An Tại Đào, hiển nhiên là mang sắc thái chính trị sâu đậm.

Đương nhiên, sự tán thưởng An Tại Đào cũng là một trong những nguyên nhân.

Ngày hôm sau, trên trang nhất các tờ báo trong tỉnh đã đăng tấm ảnh Tiếu Tác Niên cúi người nắm tay thân thiết An Tại Đào đang nằm truyền dịch trên giường bệnh. Sau đó tấm ảnh này được đăng lại trên các báo của địa phương khác trong cả nước.

Bài báo còn đưa tin, Tiếu Tác Niên đối với tinh thần làm việc hăng hái khiến ngã bệnh của An Tại Đào đánh giá rất cao. Khen ngợi hắn đã phát huy hết tác phong làm việc của một cán bộ Đảng viên.

Cùng ngày, Nhật báo Đông Sơn còn đang bài viết dài hai trang với tiêu đề “Tuyệt đối không vì mình gặp tai họa mà trốn tránh”, chuyên môn phân tích về chuyện của An Tại Đào.

Còn báo chiều Đông Sơn thì lại đăng bài viết tại trang nhất với tiêu đề “Chống lại dịch Sars, Phó chủ nhiệm thường trực Văn phòng Giám sát xử lý Tỉnh ủy An Tại Đào luôn đi đầu trong công tác”.

Tóm lại, lãnh đạo chủ chốt của Tỉnh ủy hạ chỉ thị, các hãng truyền thông lớn của tỉnh lập tức theo vào, hết bài này đến bài khác tuyên truyền. Trong nhất thời, An Tại Đào ngẫu nhiên trở thành một tấm gương cán bộ lãnh đạo đi đầu trong phong trào phòng chống dịch Sars.

Nhìn qua các tờ báo mà Dương Hoa đưa đến, An Tại Đào trong lòng cảm thấy xấu hổ. Chuyện này chẳng phải là chuyện lớn nhưng hắn lại không thể giải thích, càng không thể phủ nhận và lãng tránh.

QC: Phong Vân – Big Update – Long Thành Chiến

Nhờ convert tiếp những truyện đang dang dở

Hidden Content CUỘC ĐỜI VẪN ĐẸP SAOHidden Content

GIÀ THIÊN THÁNH ĐỊA – CÓ TA VÔ ĐỊCH

Hidden Content VĂN THẦN TRỊ QUỐC YÊN THIÊN HẠ – VÕ THÁNH TRẤN QUỐC THỦ NON SÔNGHidden Content

Thanks

Bài viết được 2 thành viên cảm ơn:: [Hiện ra]

04-07-2013, 16:29 #487

A_A’s Avatar

A_A

A_A bây giờ đang trực tuyến Già Thiên Thủ

NGƯỜI LÍNH – BÀN LONG BANG

A Đế

VÔ DANH – TÀNG THƯ VIỆN

Ngày tham gia

Jan 2008

Đang ở

Tiểu Đội Bàn Long Bang

Bài viết

40,218

Xu

1,028

Quyển 7: Mạnh mẽ tiến lên

Chương 501: Cảm động

Nguồn: Metruyen

Đột nhiên trở thành tấm gương anh hùng trong công tác phòng chống dịch Sars không phải là tâm nguyện của An Tại Đào, nhưng hắn cũng không còn cách nào khác. Chuyện này ẩn chứa tính ngẫu nhiên thật lớn lại còn mang sắc thái chính trị. Trong nhất thời, hắn trở thành phép ẩn dụ của một lãnh đạo cần chính yêu dân, kỳ thật cũng không phải chỉ riêng cá nhân hắn.

Nghĩ như thế, hắn cảm thấy “bình khí hòa tâm” hơn.

Hắn ở lại bệnh viện ba bốn ngày, rồi cùng với Lãnh Mai lặng lẽ rời khỏi bệnh viện. Vào giữa tuần tháng 5, tình hình bệch dịch ở Yên Kinh trên diện rộng đã giảm xuống. Nhưng mọi người còn lo lắng, tình hình bệch dịch ở tỉnh Tây Sơn đang có xu thế lan rộng xuống nông thôn.

Ngày 15 tháng 5, danh sách bảy người bệnh đầu tiên khỏi bệnh ở bệnh viện Tiểu Thang Sơn đã xuất viện. Ngày này đã trở thành một ngày quan trọng trong hành trình phòng chống dịch Sars.

Tháng 6, mười tám bệnh nhân cuối cùng của bệnh viện đã xuất viện. Chưa đầy hai tháng, bệnh viện Tiểu Thang Sơn được xác định là nơi điều trị dịch Sars lớn nhất trong cả nước đã hoàn thành công tác chữa trị cho người bệnh. Sáu trăm bảy mươi hai người nhiễm Sars đã hoàn toàn thoát khỏi cơn bệnh dịch và trở về với xã hội.

Ngày 20 tháng 06, Ủy ban quân sự quốc gia trung ương đã ban bố thông lệnh, ngợi khen toàn thể y bác sĩ bệnh viện Tiểu Thang Sơn đã lập ra thành tích trong công tác đấu tranh chống lại dịch Sars.

Ngày 24 tháng 6, tổ chức Y tế thế giới đã tuyên bố, tình hình bệnh dịch ở Yên Kinh đã có dấu hiệu lắng xuống, phù hợp với tiêu chuẩn của tổ chức Y tế thế giới. Từ đó đã giải trừ lời cảnh báo đối với Yên Kinh, và loại trừ Yên Kinh ra khỏi danh sách các khu bị nhiễm Sars trầm trọng. Quyết định tuyên bố bắt đầu có hiệu lực trong cùng ngày.

Trong bối cảnh đồng bộ của quốc gia, công tác phòng chống dịch Sars của tỉnh Đông Sơn trong cuối tháng 6 cũng đã có được thành công nhất định. Các hạng mục công tác trung tâm của khu kinh tế đã dần dần quay trở về quỹ đạo vốn có của nó.

Trong hai tháng kế tiếp, công tác của An Tại Đào chính là tiến hành việc tổng kết. Sau khi tổng kết xong, trong tỉnh sẽ mở ra một hội nghị tổng kết khen ngợi, Công tác phòng chống dịch Sars xem như là đã hoàn thành.

Nhưng, đại hội khen thưởng trong tỉnh còn phải chờ trung ương. Trung ương cử hành xong đại hội khen ngợi toàn quốc thì lúc đó mới đến tỉnh. Đây chính là trình tự cơ bản. Trong lúc này, trong tỉnh cao thấp đã bắt đầu đề cử những gương anh hùng tiên tiến trong công tác phòng chống dịch Sars.

Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy đã hướng Ban Tuyên giáo Trung ương và Ban tổ chức Trung ương đề ra năm gương mặt tiêu biểu, trong đó nổi bật nhất là An Tại Đào. Nhưng sau khi An Tại Đào biết được tin tức này, thì đã trực tiếp đến tìm đến lãnh đạo thượng cấp của Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy để trình bày rằng mình không thích hợp. Sau khi được lãnh đạo Tỉnh ủy đồng ý, tên An Tại Đào trong danh sách các gương mặt tiêu biểu đã được gạch bỏ.

Nhưng trong tỉnh thì An Tại Đào vẫn đạt được hai bằng khen. Bằng khen thứ nhất đến từ Ủy ban nhân dân tỉnh. Bằng khen thứ hai đến từ Ban tổ chức cán bộ Tỉnh ủy.

Ngày 29 tháng 7, Ban tổ chức Trung ương, Ban tuyên giáo trung ương, Bộ Giáo dục, Bộ khoa học Kỹ thuật, Bộ Nông nghiệp, Bộ Y tế. Bộ quân tổng giải phóng quân, Bộ Tổng chính trị đã hợp nhất báo cáo điển hình công tác phòng chống dịch Sars. Tám gương mặt xuất sắc nhất sẽ báo cáo một cách cụ thể, sinh động và chân thật những câu chuyện của mình. Đây chính là báo cáo mở màn cho các hoạt động báo cáo trong cả nước.

Ngày 11 tháng 8, đoàn đại biểu báo cáo các tấm gương điển hình trong công tác phòng chống dịch Sars của cả nước đã đến tỉnh Đông Sơn. Buổi sáng cùng ngày, các cơ quan trực thuộc Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân đã mở đại hội mời dự họp toàn bộ cán bộ tỉnh, hoan nghênh các thành viên trong đoàn báo cáo.

Thường vụ Tỉnh ủy, bốn bộ máy của tỉnh cùng với cơ quan trực thuộc tỉnh, các xí nghiệp lớn nhỏ, cán bộ lãnh đạo cấp Phó giám đốc sở trở lên, và đại biểu cho các bộ môn trực thuộc tỉnh, đơn vị y tế và quân đội tổng cộng có hơn 1000 người đến tham dự đại hội.

Vào 9h sáng, trong tiếng vỗ tay hoan hô nhiệt liệt, mười một Ủy viên thường vụ Tỉnh ủy cùng với tám gương mặt điển hình trong đoàn báo cáo bước vào trong hội trường trang nghiêm. Trong nháy mắt, những người tham dự hội nghị không hẹn mà cùng nhau đứng dậy, vỗ tay vang khắp cả hội trường.

Lần báo cáo này ngoài dự đoán của mọi người, là do Phó bí thư Tỉnh ủy Ma Minh Lượng chủ trì. Từ đó có thể thấy được độ coi trọng của lãnh đạo Tỉnh ủy đối với đại hội lần này.

Ma Minh Lượng bước đến trước đài, hơi khom người chào các thành viên trong đoàn đại biểu, sau đó lại cúi chào những người dưới đài, cất cao giọng nói:

– Các đồng chí, chúng ta hãy nhiệt liệt vỗ tay hoan nghênh lần nữa những đồng chí tiêu biểu trong công tác phòng chống dịch Sars trong cả nước.

– Đầu tiên, tôi xin giới thiệu một chút các thành viên trong đoàn đại biểu. Tham dự này lần gồm có tám đồng chí là: Viện sĩ viện công trình quốc gia, tổ trưởng tổ chỉ đạo điều trị viêm phổi trong dịch Sars đồng chí Lý Sơn, giáo sư của bệnh viên quân khu giải phóng 114 giáo sư Tố Xuân; Y tá trưởng bệnh viện Hữu An Yên Kinh Trương Vĩ Bình, Viện trưởng viện quân khu giải phóng quân, bệnh viện Tiểu Thang Sơn Trương Nhạn Linh; Y tá trưởng bệnh viện Trung Y tỉnh Đông Việt liệt sĩ Diệp Hân và đồng sự khi còn sống là Lệ Na; bác sĩ liệt sĩ Nhạc Tiểu Hồng cùng đồng nghiệp Lưu Hội Chiêu.

Kỳ thật, đối với những báo cáo mang màu sắc chính trị như vậy thì trước khi báo cáo, rất nhiều người cũng không để trong lòng. Đối với đại đa số người mà nói, mấy tháng dịch Sars hoành hành thì tuy rằng thần kinh có chút căng thẳng, nhưng tổng thể mà nói, ai cũng không thật sự cảm nhận sâu sắc được sự tàn sát của dịch bệnh. Cho nên, cái gọi là tấm gương điển hình trong công tác phòng chống dịch Sars, độ nhận thức của mọi người không cao.

Nhưng sau khi bản báo cáo bắt đầu, từ những câu chuyện của các tấm gương điển hình, mọi người đã thật sự bị cuốn hút. Một số nữ đồng chí tâm lý yếu đuối đã không tự chủ được mà rơi nước mắt. An Tại Đào thì cùng với các thành viên của Văn phòng Giám sát xử lý Tỉnh ủy ngồi cùng một chỗ. Dương Hoa và Trương Lâm Lâm thì ngồi bên cạnh hắn.

Không bao lâu sau, An Tại Đào chợt nghe thấy thanh âm nghẹn ngào của Trương Lâm Lâm, nhưng rồi sau đó trở thành tiếng khóc sướt mướt. Đối với một người đã từng đối mặt với tử thần, lại bị cách ly như Trương Lâm Lâm thì cảm nhận dịch Sars đáng sợ hơn người bình thường nhiều.

– Ngày 26 tháng 03 năm 2003, như mọi ngày, tôi cùng Nhạc Tiểu Hồng cùng nhau ra về. Trên đường về nhà, tôi cảm thấy tâm trạng của Nhạc Tiểu Hồng không được tốt nên hỏi:

– Tiểu Hồng, hôm nay làm sao vậy? Có phải là có bệnh nhân nặng không thể cứu được?

Nhạc Tiểu Hồng đáp:

– Khoa của chúng em tiếp nhận một người bệnh bị sốt. Theo như bệnh trạng trước mắt thì hoài nghi là đang bị nhiễm dịch Sars.

Tôi nghe xong thì cảm thấy rất lo lắng:

– Không phải nhanh như vậy chứ, có chắc là bệnh Sars hay không?

Trước đây, chúng tôi đối với căn bệnh này cũng có một chút hiểu biết. Nhưng sau khi Nhạc Tiểu Hồng khẳng định tương đối chắc chắn thì trong lòng của tôi sinh ra một dự cảm rất xấu.

– Bởi vì Nhạc Tiểu Hồng đang mắc căn bệnh phụ khoa nghiêm trọng nên cô ấy chuẩn bị nghỉ ngơi dưỡng bệnh. Khi căn bệnh Sars này lan đến khiến cho Nhạc Tiểu Hồng phải thay đổi kế hoạch, tiếp tục ở lại bệnh việc. Là bác sĩ nội khoa, cô biết rằng khi tiếp xúc với người nhiễm căn bệnh này sẽ sinh ra hậu quả nghiêm trọng. Nhưng cô vẫn quyết định là cứu người trước rồi nghỉ ngơi sau. Hai ngày sau, người bệnh mà Nhạc Tiểu Hồng nói đã được chẩn đoán chính xác là bệnh Sars. Sau đó, những người đã từng tiếp xúc qua trong quá trình chữa bệnh cho người này cũng đã phát sốt và được chẩn đoán nhiễm dịch Sars, trong đó có Nhạc Tiểu Hồng.

– Ba ngày sau khi Nhạc Tiểu Hồng được chẩn đoán nhiễm bệnh thì bệnh tình của cô ngày càng diễn biến xấu. Thấy tình hình như vậy, bệnh viện lập tức hướng bệnh viện giải phóng quân 302, nơi điều trị bệnh Sars tốt nhất để xin giúp đỡ. Tuy rằng giường bệnh của bệnh viện 302 đã quá tải, nhưng vẫn dành bốn giường cho bệnh viện của chúng tôi. Lúc này, trong lòng của mỗi người đều cảm thấy phấn chấn vì mình còn cơ hội để sống sót.

– Nhưng Nhạc Tiểu Hồng lại nói với tôi rằng: “Ông xã, em không muốn đi”. Tôi thật sự không hiểu nên hỏi lại: “Vì sao vậy?””Vì em muốn ở cùng với anh. Ông xã, em không muốn xa anh”. Kỳ thật thì tôi biết vợ của tôi chỉ nói tránh đi mà thôi. Cô ấy là muốn đem cơ hội sống sót dành tặng cho đồng nghiệp của mình.

Chồng của Nhạc Tiểu Hồng khi nói đến đây thì không khống chế được tình cảm của mình, ở trên đài mà nước mắt cứ rơi xuống, bờ vai có chút run lên.

– Nhạc Tiểu Hồng rốt cuộc đã được chuyển viện. Bệnh viện có quy định là người nhà và bệnh nhân không được liên lạc với nhau. Cho nên tôi và Nhạc Tiểu Hồng chỉ có thể liên lạc qua điện thoại. Hơn 10 tối hôm đó, điện thoại của tôi reo lên, là Nhạc Tiểu Hồng gọi. Đây là điện thoại sau khi cô ấy được chuyển viện nên tôi khẩn trương bắt máy. Trong điện thoại truyền đến một giọng nói yếu ớt. Cô ấy bảo rằng: “Hiện nay em nói chuyện rất khó, lát nữa em sẽ nói cho anh một tin tức. Tin tức này ngàn vạn lần anh phải nhớ kỹ”.

– Đó chính là tin nhắn cuối cùng cô ấy gọi cho tôi. Câu nói trên không phải là lời tâm tình, cũng không phải là nhắc nhở. Cô ấy chỉ đem phương án trị liệu cùng loại thuốc của bệnh viện 302 viết qua tin nhắn cho tôi.

Chồng của Nhạc Tiểu Hồng miễn cưỡng nói đến đây thì không khống chế được cảm xúc kích động của mình nên thần sắc tái nhợt, cả người run rẩy như muốn ngất.

Nhân viên công tác thấy không ổn nên khẩn trương tiến lên đỡ anh ta xuống dưới. Tuy rằng bản báo cáo gián đoạn, nhưng không có bất luận một tiếng ồn ào nào, chỉ có âm thanh nức nở, nghẹn ngào vang lên.

Theo lý thuyết thì chồng của Nhạc Tiểu Hồng khi tham gia báo cáo thì không nên kích động như vậy. Nhưng trên thực tế, anh ta cùng vợ là Nhạc Tiểu Hồng đều là người Đông Sơn, khi đối mặt với mọi người, nỗi tang thương từ trong đáy lòng của anh ta bị khơi lên. Dù sao thì bọn họ kết hôn cũng chưa đến hai năm.

An Tại Đào thở dài. Hắn không đồng ý với việc báo cáo như khơi lại vết sẹo đau thương này. Khơi lại vết thương của người ta thì quả thật rất tàn nhẫn.

Buổi báo cáo diễn ra hơn hai tiếng đồng hồ. Sau khi thành viên cuối cùng báo cáo xong thì tất cả mọi người đều cúi đầu chào rồi chậm rãi lui ra.

Phó bí thư chủ trì buổi báo cáo Ma Minh Lượng cất cao giọng nói:

– Nửa năm nay, cả nước bị dịch Sars tấn công, khiến cho sinh mạng của người dân trong cả nước bị uy hiếp. Trung ương Đảng, Quốc vụ viện đều động viên, áp dụng những biện pháp giải quyết, trải qua gian khổ cố gắng đã giành được thắng lợi trong công cuộc đấu tranh chống lại dịch Sars, khiến cho người dân cả nước phấn chấn, tin tưởng và quyết tâm.

– Trong cuộc đấu tranh này đã xuất hiện vô số những tấm gương anh hùng. Bọn họ không sợ khó khăn, dũng cảm đấu tranh, vô tư dâng hiến sức khỏe, trở thành đại biểu cho tấm gương anh hùng trong cả nước. Tôi ở tỉnh đã cố gắng áp dụng một số biện pháp, thực hiện không để cho dịch bệnh khuếch tán. Đoàn báo cáo đến Đông Sơn để làm báo cáo đối với toàn bộ nhân dân tỉnh Đông Sơn có tác dụng ủng hộ rất lớn, chắc chắn sẽ khích lệ chúng tôi làm tốt công tác của mình hơn, giúp nền kinh tế mau phát triển.

– Sau đây, tôi xin mời cán bộ đại diện cho đoàn đại biểu báo cáo của tỉnh ta, Phó chánh văn phòng Tỉnh ủy, Phó chủ nhiệm Văn phòng Giám sát xử lý Tỉnh ủy đồng chí An Tại Đào lên phát biểu ý kiến.

Ma Minh Lượng khoát tay, nhìn lướt qua dưới đài, thấy An Tại Đào đứng lên thì cười lui xuống.

An Tại Đào hôm nay được đại diện cho tỉnh phát biểu là cũng có đề nghị của lãnh đạo Tỉnh ủy trong đó. Hắn trong lòng tuy không vui nhưng cũng không còn cách nào khác.

An Tại Đào cúi đầu chào với các lãnh đạo và thành viên trong đoàn báo cáo ở trên đài, sau đó lại cúi chào những người dưới đài, rồi mới trầm giọng nói.

– Các vị lãnh đạo, các đồng chí trong đoàn báo cáo, hôm nay những câu chuyện về cuộc đấu tranh chống lại dịch Sars quả thật rất cảm động. Dịch Sars đã giết hại rất nhiều người, trong đó có cả người thân của chúng ta.

– Toàn bộ những chuyên gia về sinh vật và bệnh truyền nhiễm, trong quá trình nghiên cứu đã đưa ra một khẩu hiệu: Quên đi Nobel, bất kể độc quyền, cùng chung tri thức. Mọi người đã dựa vào điều kiện hiện đại về thông tin để công khai thành quả nghiên cứu của mình mà trong lịch sử chưa từng có. Và tốc độ hiểu biết đối với bệnh trạng của dịch Sars cũng nhanh chưa từng có. Các nhà khoa học đã liên minh với nhau, cùng nhau đấu tranh lại với dịch bệnh. Ý chí rộng lớn này không làm người ta cảm động sao?

– Trong quá trình đấu tranh ác nghiệt, chúng ta đã thấy được độ mạnh yếu của truyền thông. Tuy rằng cuộc đấu tranh chống lại dịch Sars chỉ mang tính giai đoạn, nhưng trong đó ẩn chức ý nghĩa chính trị tiến bộ sâu xa. Chúng ta không vì thế mà cảm động sao?

– Mọi người đều xem bệnh dịch như kẻ địch, đem bệnh viện trở thành chiến trường. Tuy chiến đấu không có khói súng nhưng vẫn đấu tranh quên mình, ý chí sắt thép để tạo nên chiến thắng như ngày hôm nay. Đặc biệt, trong thời đại tôn thờ đồng tiền như ngày hôm nay, những kẻ không có lương tâm làm ra những sản phẩm giả mạo, lên giá hàng hóa, giết hại người trong nước thì những tấm gương anh hùng đó càng không khiến cho người ta phải cảm động sao?

Giọng nói An Tại Đào trong trẻo, như nước chảy mây trôi, cuối cùng là thoát ly khỏi bản thảo soạn sẵn. Tài ăn nói của hắn vô cùng tốt, hơn nữa văn chương lại rất trôi chảy. Cho nên bài diễn thuyết chỉ có hơn mười phút nhưng lại rất cuốn hút.

Trên đài, Tiếu Tác Niên và Trần Cận Nam nhìn nhau, thì thầm:

– Đồng chí Tại Đào này ánh mắt và cách ăn nói thật tốt, rất có sức cuốn hút và động lực tác động.

Trần Cận Nam mỉm cười, cũng không nói gì thêm.

QC: Phong Vân – Big Update – Long Thành Chiến

Nhờ convert tiếp những truyện đang dang dở

Thanks

Bài viết được 2 thành viên cảm ơn:: [Hiện ra]

04-07-2013, 16:30 #488

A_A’s Avatar

A_A

A_A bây giờ đang trực tuyến Già Thiên Thủ

NGƯỜI LÍNH – BÀN LONG BANG

A Đế

VÔ DANH – TÀNG THƯ VIỆN

Ngày tham gia

Jan 2008

Đang ở

Tiểu Đội Bàn Long Bang

Bài viết

40,218

Xu

1,028

Quyển 7: Mạnh mẽ tiến lên

Chương 502: Sự lựa chọn quan trọng

Nguồn: Metruyen

Đoàn báo cáo sau khi đạt được thắng lợi ở thành phố thì lại tiếp tục đến khắp nơi trong tỉnh Đông Sơn để diễn thuyết. Trạm thứ nhất chính là Tân Hải. Sau này An Tại Đào nghe nói, Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố Tân Hải gần như là theo tiêu chuẩn tiếp đãi lãnh đạo Tỉnh ủy để tiếp đón đoàn báo cáo.

Không thể không nói, đây chính là chỗ kỳ lạ của Bí thư Thành ủy Lý Vân Thu. Trước khi Chủ tịch tỉnh Trình Nguyên Chương lui về tuyến hai, bà là một nữ cường nhân mạnh mẽ, cứng rắn trong chốn quan trường. Nhưng khi Trình Nguyên Chương lui về tuyến hai, Lý Vân Thu dường như chỉ trong một đêm tính tình biến đổi, làm việc trở nên cẩn thận chặt chẽ hơn, trở thành một người cực đoan.

Không thể không nói, đây là nhân tính trong chốn quan trường.

Sau khi mất đi chỗ dựa vững chắc, Lý Vân Thu tất nhiên là không còn dám như trước. Tính cách quỷ dị mà người ta thường thấy trước đây lại trở nên bình thường.

Không đề cập đến Lý Vân Thu. Những ngày qua, giới truyền thông trong tỉnh Đông Sơn đã tuyên truyền những tấm gương anh hùng trong công tác phòng chống dịch Sars.

Báo chí mở chuyên bản, đài truyền hình cũng làm tiết mục chuyên đề. Là cơ quan ngôn luận của Tỉnh ủy, Nhật báo Đông sơn còn đăng một bài báo dài hai trang về các tấm gương anh hùng.

Trong đó, bài báo của giáo viên trường đại học Trung văn Đông Sơn với tiêu đề “Vượt qua dịch Sars, chim phượng hoàng đã hồi sinh”, đã được Nhật báo Trung ương đăng lại trong hai ngày, còn được đăng trên trang web thông tấn xã chính phủ ở vị trí bắt mắt trong liên tiếp mấy ngày.

Ngày 8, những người bệnh cuối cùng đã chấm dứt việc trị liệu ở bệnh viện Yên Kinh, bình phục xuất viện trở về với xã hội. Hôm đó, bệnh viện Yên Kinh đã tổ chức một nghi thức chào tạm biệt, vui vẻ đưa tiễn những người bệnh cuối cùng trở về nhà.

Bởi vậy, cơn ám ảnh dịch Sars đã hoàn toàn tiêu tan. Công tác phòng chống dịch Sars trong toàn quốc đã toàn diện chấm dứt.

Cũng trong những ngày này, Văn phòng Giám sát xử lý Tỉnh ủy cũng đang chuẩn bị giải tán, Buổi sáng, An Tại Đào lần cuối cùng đến nhà khách Nam Giao, nơi Văn phòng Giám sát xử lý Tỉnh ủy đang làm việc, chậm rãi hướng phòng mình đi đến, thấy mọi người đang yên lặng thu dọn đồ đạc của mình thì trong lòng không khỏi có chút buồn bã.

Mặc dù công tác với nhau không lâu, nhưng mọi người cũng đã có tình cảm với nhau. Và tình cảm này ngà


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.