Phải biết rằng Dương Quốc Đào trước khi đến Tổ đặc nhiệm A là Phó chủ nhiệm tổng cục chính trị. Đây gọi là càng sống càng thụt lùi, Không ngời ông ta đi vòng vo thì đến cuối cùng lại trao quyền cho cấp dưới mà đến đại quân khu đảm nhiệm chức Phó chủ nhiệm ban chính trị.
Tuy nói đại quân khu và tổng cục chính trị là cùng một cấp bậc nhưng bây giờ ủy ban quân giới đã trải qua cải cách, đã loại bỏ các tư lệnh viên của đại quân khu.
Ủy viên của ủy ban quân giới do ba Tổng tư lệnh cùng với bộ tổng tham mưu và Tổng cục chính trị.
Đại quân khu cùng cấp bậc nhưng địa vị so với Tổng cục chính trị yếu hơn nửa bậc, giống phó chủ tịch thường trực và phó chủ tịch.
Hơn nữa, Dương Quốc Đào nếu đi xuống đảm nhiệm phó tư lệnh coi như là điều chuyển ngang, xuống đảm nhiệm Phó chủ nhiệm thì là bị giáng chức rõ ràng.
Diệp Phàm còn chưa hiểu vì chuyện của hắn, nếu không không biết hắn nghĩ thế nào.
– Họp!
Vì thế Cung Khai Hà nói qua với Diệp Phàm về lần hành động vừa rồi.
Lại thấy vẻ mặt của các vị uy viên, gần như đều giống như là bức tượng. Tất cả đều há to mồm. Lý Khiếu Phong thiếu chút nữa nước miếng chảy ra mà còn không biết.
Uớc chừng năm giây sau, mọi người mới tỉnh táo lại.
– Làm sao có thể? Nghe nói như là đang nghe chuyện khoa học viễn tưởng vậy. Tây Môn Đông Hồng bình tỉnh lại, có chút không tin.
Diệp Phàm nhìn những ánh mắt khác, giống như cũng không khác lắm. Chi có Cung Khai Hà vẻ mặt bình tỉnh, bởi vì lần này là ông ta nghe lần thứ hai rồi.
Tuy nhiên, trong lòng nghĩ gì thì Diệp Phàm không rõ lắm, có lẽ vừa rồi có thắc mắc gì cũng không tiện hỏi trong bữa ăn với Chủ tịch Đuờng.
– Tôi biết mọi ngời khó lòng mà tin được, mặc dù là tôi đến hiện giờ vẫn nghĩ không biết đây có phải là giấc mộng không. Việc này thật sự là Thái Huyền rồi.
Diệp Phàm cười khổ nói ra một câu.
– Có phải cậu cầm về một đồ vật? Thôi Kim Đồng hỏi tất nhiên là muốn chứng cứ.
– Không có bắt kỳ vật gì, lúc ấy chạy trối chết còn không kịp. Hơn nữa, thần tượng kia rất kỳ lạ, chỉ sợ đưa rắn đến, sau đó lại lấy túi mật rắn, cuối cùng cho tôi nuốt sống. Thật đúng là đừng nói, con rắn kia giống như có tác dụng giúp đột phá công lực.
Diệp Phàm nói tất nhiên là nửa thật nửa giả.
Miếng mật rắn lớn là cho con dơi nuốt, còn miếng nhỏ là Diệp Phàm giấu đi, tắt nhiên là chuẩn bị để đào tạo ra cao thủ rồi.
– Cậu nói có hiệu qả đột phá công lực, cậu hiện giờ có đột phá không? Không thế tưởng tượng được lão Cung cũng không ngồi yên cướp lời hỏi, ông ta đương nhiên hi vọng bản lĩnh của hắn càng cao càng tốt.
Còn không phải bán mạng vì ông ta sao, Diệp Phàm thầm khinh bỉ một câu trong lòng, cũng không nói gì, Lý Khiếu Phong lại hỏi:
– Cậu hiện giờ đã đến đắng cấp nào rồi.
– Ha ha, nếu đoán không sai hẳn là số này rồi. Diệp Phàm giơ tay ra hiệu số 12 sau đó lập tức nói thêm:
– Tuy nhiên, mới là Khai Nguyên trình tự thứ nhất thôi.
Lập tức một người hít một hơi khí lạnh, Tây Môn Hồng là người đầu tiên hỏi:
– Cậu chắc chắn cậu đạt đến đẳng cấp 12 Khai Nguyên rồi sao? Làm sao có thể? Không phải trước đây cậu nói cấp 11 là Khai Nguyên sao? Việc này tuy nói đã nửa năm rồi nhưng đối với người luyện công như chúng ta mà nói là không lâu.
Nếu nói là đột phá thì thời gian quá ngắn. Chúng ta đột phá một bậc nhỏ còn phải là một năm, mà bậc lớn thì cẩn mấy năm, bậc lớn hơn nữa thì mấy năm cũng khó đột phá.
– Nếu không thì tôi luận bàn với Tướng quân Đông Hồng một chút thử xem. Cho anh cảm nhận một chút uy lực của cao thủ 12 đẳng Khai Nguyên.
Diệp Phàm như cười như không nhìn anh ta.
– Ai thèm đánh với đồ biển thái như cậu, tôi còn không muốn trở thành bánh bao nhân thịt. Tây Môn Đông Hồng tức gịẳn hử một tiếng.
– Xem ra, mặt rắn ở đảo này thật sự có khả năng gíup đột phá năng lượng. So với cái gì hoàn của cậu có lẽ hiệu quả tốt hơn. Đángg tiếc, nếu trước đó cậu có thể mang về mấy miếng thì tốt rồi, chúng ta có thể tạo ra cao thủ thay thế vị trí Phá Thiên.
Kế Vĩnh Viễn lập tức nổi lòng tham.
– Mấy túi mật rắn, một quả thiếu chút nữa đã muốn lấy cái mạng nhỏ này của tôi rồi, con rắn kia quá mạnh mẽ, ngay cả 11 đẳng đỉnh giai như tôi cũng khó lấy được. Hơn nữa, Lạc Phu và Đế Thiết có thân thủ thập đắng đỉnh giai cũng thiếu chút nữa chết trong miệng rắn. Con rắn kia hình như làm cho người ta mở mắt, lại có thể biết tính toán. Hơn nữa, khi tấn công không ngờ nó có thế phát sáng ở đầu.
– Mọi chuyện này tôi đã suy nghĩ qua, dường như có liên quan đến tượng đá thần bí. Hơn nữa, năm đầu rắn, có lẽ hẳn là giống như do kết quả của ánh sáng 3D, nhưng tất cả việc này ai có thể làm ra?
– Người xưa ư? Mặc dù là kỹ thuật hiện đại cũng không thể làm giả giống như thật được. Thật đến nỗi không thể phân biệt.
Diệp Phàm nói.
– Đảo này rất thân bí, nhất định phải cử người đi thăm dò điều tra một chút. Tôi nghĩ, có phải có liên quan đến một số truyền thuyết xua. Hay là đó là trí khôn của người ngoài hành tinh. Mọi việc đều là bí mật, ví dụ người Maya đến từ nơi nào, tam giác Bermuda.
– Chuyện thần bí trên trái đất chúng ta có rất nhiều, ngay cả câu đố ở mê cung tnrớc đây cũng không thế dùng khoa học kỹ thuật hiện đại để phân tích.
Cung Khai Hà nói, nghĩ một chút, ra hiệu cho thư ký gọi thủ trưởng của tổ Khoa học năng lượng Ngô Quang Bảo.
May mắn vừa rồi có video, Ngô Quang Bảo xem qua cuộc nói chuyện của Diệp Phàm, suy nghĩ của ông ta cũng không khác mấy. Ông ta trầm ngâm một hồi nói:
– Việc này cũng không phải không được, ví dụ như hiện tượng quang học có thể làm cho người ta sinh ra một số ảo giác. Ảo giác này rất thật, trong suy nghĩ của cậu sẽ là sự thật. Ví dụ như tượng đá kia trước đây làm cho Diệp Phàm cảm giác là sự thật.
– Sau đó sao lại có thể biến thành giả thuyết như vậy. Tội nghĩ, có phải ban đầu làm cho con người sinh ra ảo giác, sau ảo giác càng thêm ảo. Hay là tượng đá thật sự mà giá in đó trống không, chỉ là tác dụng của quang học. Tuy nhiên, nhiều tượng đá như vậy muốn lệch vị trí là khá khó khăn, khả năng này
không lớn.
– Nhưng tôi còn nhảy thử qua, hơn nữa nhảy tỉmg chân trên đầu tượng thần này sang tượng khác, nếu thưởng là giả thì sao có thế chịu được trọng lượng của tôi? Diệp Phàm hỏi ngược lại.
– Ha ha, có lẽ chân cậu vốn giẫm trên sàn đất, ngay lúc đó ảo giác làm cho cậu cảm giác đang giẫm trên đầu các pho tượng. Việc này mọi người cảmg thấy rất kỳ lạ, lúc này tâm lý sẽ nảy sinh một chút thay đổi đặc biệt.Cũng không phải nói tâm lý các cậu không tốt, ý của tôi là mặc dù là ai gặp tình trạng này đều có thay đổi như vậy. Ai rơi vào hoàn cảnh này tin rằng đều sẽ như vậy.
Ngô Quang Bảo nói.
– Nói vậy cũng đúng, hơn nữa, chúng tôi đào ra một hầm giống như cổ mộ thì tượng đá trên mặt đất toàn bộ biến mất. Mà đám rắn kia hình như biết những bí mật này, hoặc là cảm giác được cái gì không ngờ liều chết muốn kéo tượng đá về. Mà càng kỳ lạ chính là sau khi tượng đá biến mất thì chúng tôi tấn công con rắn lớn lại thuận lợi hơn nhiều.
– Còn rắn lớn này cũng vẫn rất lợi hại nhưng ngược lại nó không tạo ảo giác có năm đầu rắn nữa. Tôi nghĩ, mấy việc này có phải là liên quan đến chuyện tượng đá biến mất không. Mà con rắn đó không biết có liên quan đến tượng đá trong ngôi cố mộ mà chúng ta nhìn thấy không?
– Một khi bên này biến mắt, mà năng lực gâyả gíac của rắn cũng biển mất. Tuy nhiên, tôi cảm giác con rắn này rất tinh xảo, chắc chắn có liên quan đến cổ mộ.
– Muốn giải câu đố này, chắc chắn phải trở 1ại. Tuy nhiên, tôi cũng không khẳng định, lại có thể tìm được hoang đảo kia thêm một lần hay không nữa? Hơn nữa, tôi nghĩ, hoang đảo này không biết có liên quan đến Mê cung tử vong không?
– Hay là nó chính là chỗ mà biệt thị trên thi thể trong mê cung kia? Còn bản đồ, không hiểu được các anh giải quyết nó như thế nào? Diệp Phàm hỏi.
– Việc này chúng ta đang cùng bàn bạc với ba nước khác có bản vẽ, quan trọng nhất là vấn để phân phối lợi ích để quyết định. Tuy nhiên, tôi tin, rất nhanh có lẽ lấy hình thức hợp tác cùng thăm dò để giải bí mật trong mê cung. Cung Khai Hà nói.
– Tuy nhiên, hoang đảo chúng ta phải nắm bắt được, một khi đã thần bí như vậy, không phải nói chuyệ khác. Dù cho mang con rắn này về cũng là tốt nhất, mang về hết thì có thể tạo ra cho Tổ đặc nhiệm A thêm nhiều cao thủ. Chúng ta đúng là đang cần gấp cao thủ.
– Hơn nữa, hai người cùng chạy nạn với cậu, Đế Thiết và Bỉ Á Lạc Phu chắc chắn vừa về đã báo cáo với tổ chức. Chúng ta tuyệt đối không thế đi sau họ. Như vậy, đồng chỉ Diệp Phàm, trước tiên cậu phải định vị trước, chúng ta cử người đưa ra một tổ nhỏ đế đi tìm.
– Đúng vậy, việc này nếu để lộ có thể đem đến hậu quả nghiêm trọng, nhất định phải tranh thủ thời gian. Nếu cho bọn họ giành được trước thì phiền. Tây Môn Đông Hồng cũng chậc lưỡi nói.
– Quan trọng là mình vẫn đang mù mờ, lúc ấy không có thiết bị, chỉ quan sát thôi, chính là sao Bắc Cực. Diệp Phàm nói, đương nhiên chuyện về đôi mắt ưng thì Diệp Phàm không thể nào nói ra.
– Có cái này thì chúng ta có thể phỏng đoản, ít nhất từ chỗ các cậu cướp được thuyền cướp biến, chúng ta đã có thể xác định đại khái được phạm vi, chúng ta tăng mạnh việc tìm kiếm là được. Tôi nghĩ, nếu là hòn đảo không biến mất thì nó vẫn ở trên biển có phải không?
– Nếu không việc này cứ giao cho tổ Khoa học năng lượng chúng tôi làm, đối với việc tìm kiếm thì chúng tôi có kinh nghiệm. Ngô Quang Bảo nói.
Người này thật sự cũng hưng thú, đôi mắt giống như là sói đói.
– Các anh có kinh nghiệm khảo cổ, khảo cổ giỏi, nhưng đây là vùng đất chết, ngay cả cao thủ như Diệp Phàm cũng thiếu chút nữa chết ở đó. Tổ Khoa học năng lượng các anh có thể làm được gì, chỉ sợ chưa kịp đào mộ gạch đã bị rắn nuốt rồi, không ổn. Tây Môn Đông Hồng lập tức đứng ra phản đối.
– Các anh cũng quá khinh thường chúng tôi rồi, hơn nữa, chúng tôi có thể cho người mang theo súng và thiết bị thăm dò hiện đại. Diệp tướng quân lúc đó trong tay không có binh khi hiện đại, chúng tôi có những thứ đó thì còn sợ rắn sao?
Ngô Quang Bảo hiển nhiên không đồng ý với quan điểm của Tây Môn Đông Hồng, cảm thấy bị xem thường.