Dịch: Bạch Khiết
Lúc đó vương phi của Kỳ Long Vương là con gái của Diệp gia, lại có hy vọng trở thành hoàng hậu của Đại Yến, hơn nữa tại thời điểm đó hai thế gia Diệp-Ngô, kiên định bảo hộ Kỳ Long Vương.
Kỳ Linh Vương đột nhiên qua đời, bị đả kích lớn nhất chính là việc Diệp-Ngô lưỡng gia đã đem tất cả sinh lực dồn vào Kỳ Linh Vương, lúc đó hai đại thế gia đã khiến triều đình dấy lên một trận phong ba, quyết tìm ra nguyên nhân cái chết của Kỳ Long Vương, lúc đó Yến Kinh tối tăm rối loạn, các thế lực tung hoành đan xen nhau, quỷ kế vô vàn, lúc đó Tiên Hoàng liền đưa ra một quyết định chấn động, để trấn an quần thần, lập tức lập nhị hoàng tử Thuần Nhân Vương Tào Đỉnh làm Thái Tử, cũng là vị Hoàng Đế đương đại, như vậy mới ổn định được tình thế hỗn loạn.
Nhưng trong cuộc phong ba đó, cuối cùng cũng làm không ít quan viên vùi thân vào đó, sau này trong cung hạ lệnh, nghiêm cấm nghị luận việc này nữa, ai vi phạm sẽ giết không tha.
Sau khi Tào Đỉnh lên làm Thái Tử, các thế gia lần lượt hiến con gái của họ cho Thái Tử, lúc đó gia tộc đầu tiên dâng con gái cho Tào Đỉnh là Tiêu gia, sau này Tiêu gia cũng luôn hỗ trợ hết mình cho Tào Đỉnh, giúp Tào Đỉnh thuận lời bước lên ngôi vị Hoàng Đế.
Trước khi Tào Đỉnh đăng cơ một năm, lúc đó vì Vương Phi đột ngột bạo bệnh qua đời, để lại hai người con một nam một nữ, sau khi đăng cơ, hạ lệnh hậu cung không lập Hậu, do vậy con gái của Tiêu gia được lập làm Hoàng Quý Phi.
Sau này các đại thế gia đều dâng con gái của mình cho Hoàng Đế, sau khi Tào Đỉnh đăng cơ được một năm thì Hàn gia cũng dâng Hàn Thục nhập cung, và sau này được phong làm Thục phi nương nương.
Nhưng sau khi Tào Đỉnh đăng cơ, vì bận việc chính sự, không màng nữ sắc, mà gần mười năm hậu cung vẫn chưa có một hoàng tử hay công chưa ra đời, đây cũng là một chuyện từ trước tới nay vô cùng hiếm thấy.
Do vậy hậu nhân của đương kim Thánh Thượng chỉ có thế là cặp hoàng tử công chúa mà vị Vương Phi quá cố để lại mà thôi.
Vốn dĩ Kỳ Linh Vương cũng có hai người con trai, nhưng sau khi Tào Đỉnh đăng cơ, đều bị đảy ra ngoài kinh, và đều được phong An Lạc Vương Gia cai trị Nghi Xuân quận và Ngô quận.
Các quận đều do những thế lực của thế gia quản, mặc dù cũng có lúc các thành viên của Hoàng tộc được điều đến đây, nhưng chỉ là hữu danh vô thực, ở nơi đó tuy có những vương phủ riêng của họ, hơn nữa cũng được sự cung kính của các thế gia, nhưng thực ra chỉ đến đó hưởng an lạc, và sẽ không tham gia bất cứ vào quyền lực thực sự của họ.
Nhưng hai vị vương gia đó cũng sớm từ giã cõi đời này, tuyên bố chính thức đều do bệnh mà chết, nhưng trong dân gian vẫn ngầm lưu truyền, cái chết đó chỉ e là bị giết, nếu không tại sao hai vị vương gia lại chết trong cùng một năm.
Về phần tam Hoàng Tử Tuyên Đức Vương, trước khi nhị Hoàng tử được phong làm thái tử một thời gian, cũng có một thế lực sau lưng ủng hộ, cũng là một thế lực mạnh trong triều đình.
Chỉ vì Thái tử chết bắt đắc kỳ tử, trong kinh đại loạn, sau khi nhị Hoàng tử Tào Đỉnh được phong làm Thái tử, tinh thần Tuyên Đức Vương sa sút, trong phủ dù có Hoa Khánh phu nhân một bậc tuyệt sắc Vương phi, nhưng Vương gia vẫn đắm chìm vào tửu sắc, dục tình hưởng lạc, những thế lực sau lưng cũng dân dần rời bỏ Ngài, cuối cùng trở thành vị vương gia không chút thế lực nào trong kinh thành, trong sáu năm đắm chìm vào tửu sắc rồi qua đời, đến một người nối dõi cũng không có, chỉ để lại Hoa Khánh phu nhân một bậc tuyệt sắc quả phụ.
Về phần Xương Đức Hầu Tào Ân, tuy là hoàng thân quốc thích, nhưng không phải là con của Tiên Hoàng, đó là một người anh em của Tiên Hoàng lưu lại, cho nên chỉ được phong Hầu không được phong Vương.
Giống như Tào Ân, những bậc hoàng tộc hầu tước ở đại Yến cũng không phải làít, nhưng Tào Ân là một trong những thế lực mạnh nhất, đa số những hầu tước chỉ ham dục tình hưởng lạc, chỉ lưu luyến đến ca vũ không màng chính sự.
Cho nên tính đi tính lại, Hàn Mạc biết rõ, nếu không phải tình hình đặc thù, thì việc đứng trước mặt Tú công chúa, chỉ có thể là vị tiểu công chúa của đương kim hoàng thượng.
Nữ võ sĩ kiều diễm trả lời, làm cho đôi lông mày tuyệt đẹp của Tú công chúa liền nhíu lại, đôi mắt ngày xưa vô cùng quyến rũ và mê hồn kia, lúc này nhìn chằm chằm vào chiếc mặt nạ của nữ võ sĩ, hay nói cách khác, ánh mắt trong suốt kia nhìn chằm vào chiếc mặt nạ đó.
– Giết người?
Tú công chúa nhếch mép cười và nói:
– Với cái dáng vẻ này của ngươi, ngay cả một con gà còn không giết nổi, nói chi đến giết người? Hơn nữa… ta nói muốn ngươi giết người khi nào?
Nữ võ sĩ vẫn tỏ vẻ kính sợ Tú công chúa, cúi mặc xuống, nhỏ nhẹ đáp:
– Vậy… vậy sao Cô cô lại muốn cháu luyện võ nghệ? Võ nghệ… không phải là để giết người sao?
Tú công chúa cười lạnh lùng, điệu cười lạnh lùng của Tú công chúa không giống nét cười quyến rũ. Khi nàng cười quyến rũ, làm điên đảo mọi người, kiểu phong tình đó không người đàn ông nào có thể cưỡng lại được, thậm chí vẻ quyến rũ phong tình đó ngay cả phụ nữ cũng cảm thấy e thẹn, nhưng khi điệu cười lạnh lùng của vị thục nữ phong tình này vang lên, làm người khác cảm thấy có một cảm giác lạnh như băng.
– Ta hỏi ngươi, nếu có một người đứng trước mặt ngươi, chỉ có một người có thể sống sót, ngươi muốn hắn chết… hay ngươi chết?
Tú công chúa lạnh lùng đáp.
Nữ võ sĩ lắc đầu đáp:
– Nhưng… nhưng không ai muốn hại cháu cả!
– Đó là vì tầm nhìn của ngươi vẫn chưa được mở mang… từ nhỏ đến lớn, tầm nhìn của ngươi vẫn vậy, không nhìn thấu đáo tâm gan của người khác.
Tú công chúa nhẹ nhàng đặt tấm thân kiều diễm tựa vào ghế.
– Nhưng Cô cô nói cho ngươi biết, sẽ có một ngày, tình huống đó sẽ xảy ra, ngươi muốn tiếp tục sống, thì phải học được cách tự bảo vệ chính mình.
– Có phụ hoàng và Cô cô… không ai dám hãm hại cháu cả!.
Nữ võ sĩ bướng bỉnh đáp.
Hàn Mạc nghe được lời nữ võ sĩ nói như vậy, dám khẳng định, nữ võ sĩ mặc áo giáp đỏ này chính là con gái của đương kim Hoàng thượng, là công chúa điện hạ của Đại Yến Quốc.
Chỉ có điều Hàn Mạc nghe giọng của Tiểu công chúa, có cảm giác quen thuộc lạ thường.
– Không bao giờ được nghĩ như vậy!
Tú công chúa giọng nghiêm khắc nói:
– Phụ hoàng của ngươi và ta, không thể bảo vệ ngươi cả đời được, hơn nữa…chúng ta cũng không thể nào ở bên cạnh ngươi mãi được, mỗi người, đều phải học cách tự bảo vệ mình, nhờ vào sự bảo vệ từ bên ngoài, sẽ không đáng tin cậy… ngươi nên nhớ kỹ lời này, không bao giờ được quên lãng!
Hàn Mạc nhìn Tú công chúa, nghe giọng tuy rất nghiêm khắc, nhưng hắn biết rất rõ, với thái độ nghiêm khắc dạy dỗ này, chính là sự quan tâm vô hạn tới tiểu công chúa.
Đó là sự yêu mến sâu đậm của bậc trưởng bối với hậu bối, chỉ có yêu mến, mới nói ra những lời như thế, và nghiêm khác như vậy.
Tiểu công chúa đứng trước mặt Tú công chúa, ngoan ngoãn như một đứa trẻ, không dám cải lời.
Tú công chúa cũng cảm thấy lời nói của mình có chút nặng nề, cuối cùng cũng đứng dậy, đi tới tự tay gỡ bỏ chiếc mặt nạ trên khuôn mặt của Tiểu công chúa, tiếc thay lúc đó Tiểu công chúa lại đứng quay lưng về phía Hàn Mạc, Hàn Mạc lúc đó không nhìn kỹ được bộ dạng của cô.
Xa xa nhìn thấy Tú công chúa lấy chiếc khăn màu hồng từ trên người, nhẹ nhàng lau lên khuôn mặt của tiểu công chúa, Hàn Mạc nhìn hành động đó, biết nàng đang lau những giọt nước mặt trên khuôn mặt Tiểu công chúa.
Xem ra vị tiểu công chúa này quả rất yếu mềm, mấy lời giáo huấn có chút nghiêm khắc của Tú công chúa, khiến tiểu công chúa mắt đẫm lệ.
– Cô cô không thể mãi bảo vệ cháu được, điều mà Cô cô có thể làm, chỉ là dạy cháu làm sao để bảo vệ chính mình.
Lời của Tú công chúa không còn lạnh lùng như trước nữa, nhưng vẫn mang vẻ nghiêm khắc nói:
– Cháu nhìn bọn họ mà xem, lúc đầu cũng chỉ là những cô gái yếu ớt, nhưng bọn họ hiện giờ, ngay cả Ngự lâm quân cũng không dám đối kháng… đàn ông trong tay bọn họ, chỉ có thể là những bại tướng, đợi cháu luyện thành như bọn họ, Cô cô mới yên tâm được…!
– Cháu chỉ muốn ở cùng Cô cô.
Lời nói của tiểu công chúa vẫn còn nức nở nói:
– Cô cô ở đâu, cháu sẽ ở đó…!
Tú công chúa trong sâu thẳm than tiếng thở dài, nàng biết rõ có sự hiện diện của Hàn Mạc, lúc đó mới ngẩng đầu lên, nhìn về phía Hàn Mạc, Hàn Mạc lập tức chắp tay hành lễ.
Tú công chúa coi như không có tiểu công chúa ở đó, vẫy ra ra hiệu cho Hàn Mạc tiến vào trong vườn.
Trong khu vườn đều là nữ nhân, còn có một tiểu công chúa, điều này làm Hnà Mạc có chút ngượng ngùng, nhưng Tú công chúa vẫn triệu tới, Hàn Mạc bất chấp cảnh tượng đó, vẫn duy trì vẻ điềm tĩnh, bước vội lên phía trước, giữa chốn này, Hàn Mạc không dám thất lễ, càng không dám cười đùa khi chỉ có Tú công chúa một mình, quỳ một gối xuống, cung kính đáp:
– Tiểu thần tham kiến công chúa!
Tú công chúa điềm tĩnh đáp:
– Đứng lên đi!
Hàn Mạc mới đứng lên, lúc đó tiểu công chúa cũng quay đầu lại, Hàn Mạc không kìm nổi cũng quay lại nhìn, bốn mắt nhìn nhau, khuôn mặt hiện rõ vẻ ngạc nhiên.
– Mạc… mạc ca ca…
Tiểu công chúa reo lên.
Đó là một ánh mắt pha lê long lanh trong suốt của Tiểu công chúa, đồng tử như được khảm hai viên bảo thạch màu đen, cái mũi của nàng trắng hồng xinh xinh, làn da trắng nõn như tuyết, dưới cằm còn chút ngấn của trẻ con, tướng mạo dễ thương đáng mến, chỉ có điều ánh mắt hơi đỏ, hiển nhiên là vừa nãy mới khóc.
Nét trên khuôn mặt nàng tinh xảo đến độ lạ thường, như lúc lần đầu tiên Hàn Mạc gặp mặt công chúa vậy, giống như búp bê sứ, có vẻ động vào là vỡ liền.
Vẻ đáng yêu của Tiểu Sương Nhi này, còn có thể là ai khác được nữa?
– Sương… Sương Nhi!
Mặc dù xưa nay rất bình tĩnh, những ngẫu nhiên nhìn thấy Tiểu công chúa chính là Sương Nhi, Hàn Mạc vô cùng kinh ngạc, không kìm nổi liền kêu tên Sương Nhi.