Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 471: Cực Hàn Đao Phong


Cực hàn đao phong của Hàn Nguyệt thực sự quá vô tình, toàn thân Diệp Vô Nhai và Diệp Vân Sênh đã bị chém mấy đao lên người, miệng vết thương ngay lập tức đóng băng lại, ảnh hưởng nghiêm trọng đến tốc độ của bọn họ.

Một số cao thủ khác của Diệp gia tất nhiên cũng không dám trơ mắt đứng nhìn lão gia chủ và gia chủ đương nhiệm chết thảm như vậy, tất cả đều đồng loạt xông lên định trấn áp Hàn Nguyệt.

Những động tĩnh ở xung quanh từ đường cũng khiến cho toàn bộ thành viên chính trong Diệp gia đều chạy tới, dù sao thì những người khác trong nhà họ Diệp cũng không thể đứng ngoài chuyện lớn như vậy.

Trong số đó có cả Lô Vũ Cầm, nhị công tử của Diệp gia. . . đám nữ quyến nhà họ Diệp và lũ trẻ con tuy biết hai ngày nay có lẽ xảy ra chuyện lớn nhưng đến khi nhìn thấy tình cảnh này, ai nấy đều mặt cắt không còn giọt máu.

Giống như những người dân bình thường chưa từng trải qua chiến tranh, khi chiến tranh đến gần, máu chảy thành sông, cái cảm giác đó thật sự có uy lực mạnh mẽ khiến người ta cảm thấy như có mây đen bao trùm lấy cả bầu trời.

Lô Vũ Cầm vốn dĩ định làm theo yêu cầu của Diệp Vô Nhai là đưa Diệp Hoàng đến kinh thành nhưng cả đêm đó cô ta không ngủ, hận Diệp Vô Nhai đến tận xương tủy, làm sao có chuyện nghe lời Diệp Vô Nhai nữa?

Nhưng đến khi nhìn thấy tình cảnh trước mắt, Lô Vũ Cầm không khỏi lo lắng đứng dậy xem vết thương của Diệp Vô Nhai và rồi lại thấy hối hận, hối hận vì đã không nghe lời Diệp Vô Nhai, hối hận vì đã đưa con trai mình rời khỏi Diệp Gia Bảo.

Andariel đang đứng trên không trung hoàn toàn không ngờ rằng thực lực của Tô Ánh Tuyết lại vượt xa sự tưởng tượng của ả. Trước kia khi cưỡng ép cô và Hứa Vi, rõ ràng Tô Ánh Tuyết không hề có sức phản kháng.

Nhưng khi thấy Lâm Phi tới tham chiến nhưng không có ý đối phó với mình, ả thấy nhẹ lòng, đồng thời cũng giả vờ cười với Tô Ánh Tuyết:

– Tô tiểu thư, cô đúng là sức chịu đựng lớn thật đó, rõ ràng cô đã có thể chạy trốn từ lâu nhưng sao vẫn cứ chần chừ không đi chứ?

– Đơn giản thôi, nếu như tôi chạy trước thì các người nhất định sẽ không thả Hứa Vi, nếu như các người đã có ý đó thì chi bằng ta cứ chạy sớm đi thì hơn. . .

Tô Ánh Tuyết không ngờ rằng bọn hắn lại chủ động thả cho Hứa Vi đi dụ Hàn Nguyệt. Cô nhìn đám người đang bị Hàn Nguyệt khống chế ở dưới kia và Hứa Vi gia nhập chiến đoàn cùng con cháu nhà họ Diệp và nhiều cao thủ khác, vẻ mặt lo lắng.

Nhưng Tô Ánh Tuyết không cùng đi đối phó với Hàn Nguyệt mà cẩn thận quan sát xung quanh, tuy biết thực lực của mình đang mạnh lên từng ngày nhưng nếu có vào đó cũng không chống đỡ được với Hàn Nguyệt, cô đang ngờ rằng tên cao thủ Quỷ Bí có thể điều khiển xác chết kia có lẽ đang ở quanh đây nhưng sao gã mãi chưa xuất hiện?

Lúc này Lâm Phi đã gia nhập chiến đoàn, hắn dùng hai đồng tử đốt lên kim diễm, định giữ chặt quỹ đạo của Hàn Nguyệt lại. Nhưng hắn cũng biết Hàn Nguyệt bây giờ đang ở thế tấn công, muốn đuổi kịp gã cũng là một vấn đề lớn.

Nhiều lần hắn đã dùng tay ngăn lại nhưng vẫn bị lệch một chút, để Hàn Nguyệt chạy được.

Lúc đầu còn có người định thử tiến công Hứa Vi để ép Hàn Nguyệt lui về nhưng như vậy mọi người lại phát hiện ra rằng càng thu hẹp phạm vi lại thì sẽ càng khó để ngăn chặn được tốc độ của Hàn Nguyệt, còn chưa tới gần Hứa Vi thì đã bị Hàn Nguyệt cắt đứt tay chân, thậm chí còn bị cắt luôn cả đầu!

Dưới chân Hứa Vi đã chất đầy tay chân thi thể của các cao thủ Diệp gia, những khuôn mặt hoảng sợ chìm trong băng ngập dưới chân cô.

Trên người cô cũng đã bị nhuộm đỏ nhưng cô không hề hay biết, đôi mắt u lam mở to như một tuyết nữ thiên sơn, hấp hồn đoạt mệnh.

Tốc độ của Hàn Nguyệt quá nhanh khiến cho mấy chục dặm quanh đó tràn ngập những tia sáng xanh lam, tạo thành một bức tranh tuyệt mỹ nhưng lại khiến người ta ngửi thấy bầu không khí hung tàn.

Lâm Phi có được một cơ hội, dự cảm rằng một giây sau Hàn Nguyệt sẽ tấn công Diệp Vân Sênh, vậy nên sớm đã phi thân xuống biết trước mặt Diệp Vân Sênh.

Toái Tinh Châm của Diệp Vân Sênh ngưng tụ lại quanh người gã, vừa nãy còn thử tấn công nhưng lúc này gã không dám manh động nữa, chỉ có thể cố gắng dốc sức phòng thủ mà thôi.

Thấy Lâm Phi đứng chặn trước mặt mình, Diệp Vân Sênh kinh ngạc, trong lòng thầm thấy hổ thẹn khi phải để một vãn bối cứu giúp mình.

Nhưng Lâm Phi thì chẳng có tâm trạng đâu mà nghĩ ngợi lung tung như vậy. Quả nhiên thấy Hàn Nguyệt bay tới, hai đồng tử của hắn đốt lên kim diễm, xẹt qua hai luồng kim quang, xông lên tấn công rồi dừng gấp lại, đứng vững tư thế, hai tay đặt trong hư không nắm chặt lại, cơ bắp nổi cuồn cuộn, hét lên một tiếng vang trời rồi thi triển một chiêu Bạt Đao Thuật cơ bản nhất của Kim Đao Môn thời cổ xưa.

Bạt Đao Thuật sử dụng sức mạnh cơ thể tập trung trên đôi tay trong một khoảng thời gian ngắn, nó yêu cầu tốc độ nhanh, chuẩn và khôn ngoan. Trong khoảnh khắc rút đao ra khỏi vỏ khiến đối thủ không kịp phản ứng, một chiêu đoạt mệnh. Nhưng lúc này Lâm Phi đang tưởng tượng nếu tư duy theo chiều ngược lại, giữ Hàn Nguyệt trước rồi mới rút đao có thể trì hoãn được sự tấn công điên cuồng của gã, hàng phục yêu đao này không?

Điểm này cũng cho thấy Lâm Phi đang vô cùng tự tin với da thịt của mình, bởi hắn định dùng thịt của mình để giữ thân đao sắc nhọn của Hàn Nguyệt!

– A. . . !

Thần kinh Lâm Phi căng lên đến cực điểm, trong điện quang hóa thạch nắm chặt lấy thanh đao, một nhát tấn công bằng hàn băng lạnh thấu đến tận xương cốt hắn!

Toàn bộ không gian lặng ngắt như tờ, những khuôn mặt bị Hàn Nguyệt dọa cho đến không còn giọt máu nào cũng lộ ra sự kinh ngạc.

Ánh mắt tất cả mọi người đều đổ dồn vào Lâm Phi. Lúc này, hắn như một con mãnh thú đang siết chặt lấy Hàn Nguyệt giữa bãi chiến trường.

Khi nãy Hàn Nguyệt còn gặp kẻ nào giết kẻ đó, vung đao chém đứt đôi người, thậm chí ngay cả các loại vũ khí quân sự cũng bị xuyên thủng.

Vậy mà Lâm Phi lại định tay không bắt Hàn Nguyệt? Tay hắn có còn là xương thịt nữa không đây?

Toàn thân Hàn Nguyệt đang tỏa ra hàn khí âm khí, còn Lâm Phi ngay lập tức đông cứng lại thành một lớp băng sương, Hàn Nguyệt lúc này đang gầm gừ không yên, gã không cam tâm bị khống chế như vậy.

Lâm Phi phát hiện ra tay mình đã bị đông cứng đến mức không còn cảm giác nữa rồi. Nếu cứ tiếp tục thế này sợ rằng tay mình sẽ bị tàn phế mất!

– Scarpe, dùng Thôn Phệ của anh đi! Thanh đao này có sát khí cự hàn cực kỳ mạnh đấy!

Thiên Diện đi đến cạnh Lâm Phi, khẽ nói.

Hai người quen biết đã lâu, Lâm Phi cũng đã coi cô như bạn bè, hắn biết Thiên Diện có một số bí kíp, Thiên Diện cũng biết Lâm Phi có khả năng Thôn Phệ.

Nhung Lâm Phi lắc đầu, toàn thân run rẩy, môi hắn lúc này đã đóng băng lại:

– Không được. . . như thế. . . như thế khác nào. . . càng nhanh chóng lấy đi. . . tính mạng của Hứa Vi. . .

Thiên Diện sững sờ, cô nhìn Hứa Vi ở phía bên kia, sắc mặt của Hứa Vi lúc này đã đau đớn hơn ban đầu rất nhiều, thậm chí hai mắt và ấn đường đều đen lại, cơ thể bị thiếu nước, da dẻ nứt nẻ, đôi môi cũng không còn sức sống, dường như sự sống đang nhanh chóng rời xa cô. . .

– Tôi e rằng anh có không nỡ để cô ta chết thì cô ta cũng chẳng sống nổi đâu. . .

Thiên Diện nhíu mày:

– Hơn nữa cũng có người không nhẫn nại được nữa rồi.

Quả nhiên những người khác lúc này cũng như bừng tỉnh mộng, đây quả là cơ hội tốt để giết chết kẻ gây họa Hứa Vi!

– Các người còn đứng đó làm gì! Giết Hứa Vi đi! Như vậy Hàn Nguyệt sẽ không làm gì được nữa!

Diệp Vân Sênh biết rõ cơ hội này thực sự hiếm có liền vội vàng ra lệnh.

Mấy chục người còn lại của Diệp gia vội vàng lao đến tấn công nhưng trước đó những quân nhân cầm súng đã gục ngã nên lúc này chỉ còn lại những võ giả tay không tấc sắt xông lên.

Kết quả là chưa đợi bọn họ đến gần thì Tô Ánh Tuyết đã bay từ trên nóc nhà xuống ngăn bọn chúng lại. Một luồng chân khí trắng muốt chói lóa tản ra xung quanh, khiến đám võ giả kia bị đánh lùi lại đến ba thước.

– Các người không được giết cô ấy! Cô ấy vô tội! Là do Hàn Nguyệt khống chế cô ấy!

Khuôn mặt Tô Ánh Tuyết lúc này phủ một làn sương mỏng, ánh mắt lạnh lùng trừng trừng nhìn vào đám người của Diệp gia.

Lâm Phi thấy vậy liền nở một nụ cười, cũng may là Tô Ánh Tuyết ra tay, nếu không hắn quả thực không thể phân thân ra được.

– Tất cả những người chết ở đây có ai là không vô tội? Nếu không giết cô ta, tất cả những người ở đây đều phải chết!

– Ta mặc kệ! Dù sao thì ta cũng chẳng quen biết gì các người! Các người có chết cũng chả liên quan gì đến ta! Nhưng ta không thể để Vi Vi chết!

Tô Ánh Tuyết kiên định nói.

Những lời này quả thực không có tính người, khiến bọn họ nghe xong đều muốn nổi điên lên, ngay cả Lâm Phi đang phải kháng cự với Hàn Nguyệt nghe xong cũng phải dở khóc dở cười, tính khí của cô vẫn khiến người ta phải cứng họng.

– Cô. . . cô. . . cái con ranh con này là ai? Dám đến đây làm loạn!

Diệp Vân Sênh giận dữ, nhảy đến, không thèm đếm xỉa đến những vết đao đang găm trên người, gã dốc sức vận ra vô số toái tinh châm phóng đến, những tia màu xanh lá lóe sáng, vây quanh người Tô Ánh Tuyết, tựa như một trận mưa sao chổi dày hạt lao xuống.

Tô Ánh Tuyết hừ lạnh, hai tay nâng lên, chân khí tựa ngàn vạn sợi tơ mỏng kết lại trên không trung thành một tấm lụa, lao tới chặn lấy màn mưa toái tinh châm sắc nhọn kia, toái tinh châm như trâu đất rơi xuống biển, sau khi rơi xuống màn chân khí như tơ lụa kia liền mất hẳn sức sát thương!

– Trả lại cho ngươi!

Tô Ánh Tuyết khẽ phẩy tay, một luồng chân khí sáng lóng lánh tụ lại trên lòng bàn tay cô, tinh châm đã bị hút vào trong đó.

Cô khẽ đẩy tay ra, toái tinh châm theo luồng chân khí kia lao ra, nổ tung ngoài không trung như ngàn vạn sợi mưa tơ!

Đám người Diệp gia đứng gần đó bị châm găm vào người như những chú nhím nhỏ, kêu lên một tiếng rồi ngã xuống đất, không còn dám tùy tiện xông lên nữa.

Sắc mặt Diệp Vân Sênh trắng bệch, gã phát hiện ra chân khí của Tô Ánh Tuyết cũng chẳng thua kém gì gã. Làm sao có thể thế được, hắn không thể bại dưới tay một con ranh con kém gã đến bảy tám mươi tuổi được! Lại còn là cùng một cảnh giới nữa chứ!

Đúng lúc đó, Hàn Nguyệt đang bị Lâm Phi tóm được lại đột nhiên gia tốc!

Lòng bàn tay Lâm Phi sau khi phát ra tiếng “tách tách” giòn vang liền bị đông cứng lại rồi nứt toác ra, những tảng băng vỡ vụn rơi lả tả dưới đất!

Do thần kinh tê liệt, Lâm Phi không hề để ý rằng do nhiệt độ quá thấp nên tay mình trở nên yếu đến như vậy, khiến cho bàn tay bị Hàn Nguyệt ép đến vỡ nát ra!

Những khối băng da thịt đỏ tươi rơi xuống, cánh tay Lâm Phi lúc này chỉ còn lại khúc xương trắng!

– Hự!

Hàn Nguyệt nhanh chóng thoát thân, dường như gã muốn phát tiết sau khi bị kẻ khác chắn ngang làm hỏng cuộc vui của gã, bởi vậy gã lại càng điên cuồng tàn sát xung quanh!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.