Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 472: Chạy Trốn


Lần bảo thù này không chỉ là nhằm vào những kẻ uy hiếp Hứa Vi mà còn bao gồm cả đám nữ quyến nhà họ Diệp đang sợ hãi đứng nhìn đằng xa, thậm chí là cả tôi tớ Diệp gia, tất cả đều trở thành mục tiêu tàn sát của Hàn Nguyệt!

Tốc độ bay của Hàn Nguyệt lên đến trăm mét trong nháy mắt, có vài nữ quyến không phát hiện ra có điều gì lạ lùng mà chỉ thấy trong đầu mình xuất hiện một lỗ thủng, băng tinh lóe sáng!

Khi thấy một thi thể ngã xuống, cả đám người mới ý thức được Hàn Nguyệt này căn bản cứ thấy kẻ nào là giết kẻ đó, hoàn toàn không có chút gì gọi là loại trừ cả!

Lâm Phi kinh ngạc nhìn hai tay máu thịt be bét đã bị đông cứng lại của mình, khi Hàn Nguyệt rời khỏi tay hắn, toàn thân hắn cũng nhanh chóng bắt đầu chữa trị tổn thương do băng tuyết đông cứng lại. Sau khi huyết mạch lưu thông, phần lớn các cơ thịt cũng xuất hiện trở lại, xương cốt cũng hoàn thiện lại với tốc độ mà dùng mắt thường cũng có thể nhìn thấy được.

Nhưng sức uy hiếp của Hàn Nguyệt vẫn còn khiến Lâm Phi cảm thấy có chút hoang mang thất thố. Trước kia khi nhìn thấy vũ khí của đám Luyện Ngục quân đoàn, xem ra so với Hàn Nguyệt, nó đúng là khác nhau một trời một vực, đây chính là uy lực của Thiên Hạ Đệ Nhất Đao sao?

– Tất cả hãy rời khỏi Diệp gia bảo! Còn đứng ngay ra đấy làm gì?

Diệp Vô Nhai thấy tình hình như vậy, liền gầm lên.

Mặc dù vẫn có chút đề phòng với uy lực của Hàn Nguyệt nhưng dù sao thì vẫn hơi khinh địch, phạm vi sát thương của Hàn Nguyệt lớn hơn so với tưởng tượng rất nhiều!

Người của Diệp Gia Bảo thực ra cũng biết việc trốn chạy vô cùng quan trọng nhưng tốc độ của bọn họ cách xa Hàn Nguyệt quá nhiều. Hàn Nguyệt bay lượn vèo vèo khắp bốn phía, bọn họ vừa chạy được thì đã thấy Hàn Nguyệt ở phía trước rồi.

Cuối cùng, không ít người bị dọa tới mức toàn thân mềm nhũn, thậm chí có kẻ còn bị dọa cho tè ra quần, đứng đó khóc lóc kêu cha gọi mẹ, toàn bộ sức lực để chạy trốn cũng không còn, chỉ có thể đứng đó chờ chết!

Lô Vũ Cầm dùng sức đẩy Diệp Hoàng, con thứ hai của mình, vội nói:

– Hoàng Nhi, khinh công của con tốt, mau chạy trước đi!

Nhưng Diệp Hoàng lúc này nhìn đám người Diệp gia từng người từng người một ra đi, liền quả quyết:

– Mẹ, con là quân nhân! Phải bảo vệ Tổ quốc! Hôm nay chính mắt con nhìn thấy người của Diệp gia bị giết mà còn lại chạy trốn thì con sao có thể làm quân nhân được! Con muốn cùng cha và ông nội chiến đấu đến giây phút cuối cùng!

Lô Vũ Cầm ngơ ngác nhìn con trai mình, người con ngày thường chỉ thích vào bộ đội, không thèm về nhà, vậy mà bây giờ đã trở thành một nam tử hán thật rồi.

Mắt bà đẫm lệ, bà thấy vui mừng nhưng cũng vô cùng lo lắng. Tuy thực lực của Diệp Hoàng không phải tầm thường nhưng vẫn chưa đạt đến tiên thiên, nếu như Hàn Nguyệt tấn công đến, làm sao nó chống đỡ được đây?

– Mẹ, mẹ đi trước đi! Con lệnh cho thân binh bảo vệ mẹ, bảo vệ mẹ rời khỏi đây!

Diệp Hoàng nghiêm mặt nói.

Lô Vũ Cầm sững sờ, vội vàng lắc đầu:

– Không, mẹ đợi ở đây, nếu chết thì cả nhà ta cùng chết!

Diệp Hoàng mặc kệ không cần biết bà nói gì, gọi mấy thân binh đến đưa bà ra ngoài.

Nhưng nếu không chạy thì còn may, thấy Lô Vũ Cầm muốn chạy trốn, Hàn Nguyệt liền tấn công thẳng vào một vệ sĩ bên cạnh Lô Vũ Cầm!

Tên vệ sĩ kia biết rõ Hàn Nguyệt có thể dễ dàng đâm thủng người mình, liền đẩy Lô Vũ Cầm ra, trong nháy mắt, đầu gã bị xuyên thủng, ngã xuống!

Lô Vũ Cầm bị dọa đến mức mặt cắt không còn giọt máu nhưng ngay lập tức đã thấy Hàn Nguyệt vòng tới tấn công mình!

– Cẩn thận!

Diệp Vô Nhai sớm đã để ý đến vợ mình ở đó, lúc này vội vàng vận hết chân khí để chạy đến, ngưng tụ một đám Toái Tinh Chấm màu xanh hình mũi tên, phi thẳng đến chỗ Hàn Nguyệt!

Một chút cản trở ấy đối với Hàn Nguyệt mà nói thì chẳng dọa được gã, sau khi đi hơi lệch quỹ đạo một chút, gã lại tiếp tục bay vọt lên không trung, hướng đến tấn công Lô Vũ Cầm.

Diệp Vô Nhai thấy dùng Toái Tinh Châm không ngăn được hắn đành phải đẩy Lô Vũ Cầm ra, tay kia dùng chiêu Sâm La Vạn Tượng phòng thủ duy nhất trong nội công gia truyền.

– Vạn Cổ Trường Thanh!

Trong giây phút sinh tử, tay trái Diệp Vô Nhai nhanh chóng vận ra một đường chân khí, hóa thành vô số những khí lưu bao quanh lấy Hàn Nguyệt, nhanh chóng co lại, giống như vô số những dây leo bủa vây lấy mãnh thú!

Chiêu phòng thủ này của Diệp Vô Nhai vẫn đánh giá sai tốc độ tấn công của Hàn Nguyệt. Chân khí của hắn còn chưa kịp vây Hàn Nguyệt lại, Hàn Nguyệt đã xuyên qua đám mạng chân khí Sâm La màu xanh kia, xâm nhập vào não gã!

“Phốc!”

Hàn Nguyệt bay ra từ phía sau Diệp Vô Nhai, chỉ còn lưu lại một lỗ băng thủng!

Chân khí bao quanh thân xác Diệp Vô Nhai không có chút ảnh hưởng nào đến Hàn Nguyệt. Gã kinh ngạc đứng như trời trồng ở đó, trong ánh mắt toát lên vẻ không cam lòng, hai chân mềm nhũn, quỳ rạp xuống đất!

– Vô Nhai!

Lô Vũ Cầm quay người lại, thấy Diệp Vô Nhai cứu mình và cũng chính lúc đó, bà nhìn thấy Diệp Vô Nhai bị Hàn Nguyệt đâm thủng người.

Sau giây phút ngây người, bà hét lên một tiếng xé lòng, nhất quyết không chịu chạy trốn nữa mà nhào đến ôm lấy Diệp Vô Nhai.

Thấy lỗ thủng đã đóng băng lại trên đầu chồng mình, bà nước mắt giàn giụa, gào khóc ầm ĩ.

Diệp Hoàng thấy cha mình cứu mẹ mình mà bị trọng thương thì vô cùng kinh ngạc, liền vội chạy tới, trong lòng cũng thấp thỏm không yên về vết thương của Diệp Vô Nhai.

– Tại sao? Tại sao? Tại sao anh lại cứu em?

Lô Vũ Cầm có nằm mơ cũng không thể tưởng tượng được rằng Diệp Vô Nhai sẽ vì mình mà không màng đến tính mạng.

Bà đã gả cho người đàn ông này hơn hai mươi năm rồi, dù có nằm mơ cũng không dám mong Diệp Vô Nhai bớt chút thời gian mà nói thêm với bà vài câu, nhìn bà lâu thêm một chút. . .

Nhưng những tâm nguyện nhỏ nhoi đó Diệp Vô Nhai chưa từng đáp ứng bà. Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, bà sao có thể cầm được nước mắt?

Diệp Vô Nhai cảm thấy cái chết đang đến gần mình hơn, cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng để nhìn Lô Vũ Cầm đang khóc thành sông.

Ánh mắt gã lúc này, ảm đạm nhưng lại vô cùng ấm áp, biểu cảm trên khuôn mặt vẫn nhàn nhạt như xưa, khó khăn lắm mới có thể cất lời nói:

– Gì mà cái gì chứ. . . bởi vì. . . em. . . là vợ anh. . .

Lô Vũ Cầm cảm thấy tim mình như bị ai đó bóp nghẹt, nghẹn ngào không nói lên lời, đây là câu nói mà cả nửa đời người này bà muốn nghe nhưng giây phút này đây, bà lại tước rằng mình vĩnh viễn không nghe được điều đó. . .

– Ôi. . . đều là lỗi của em! Em nên nghe lời anh. . . em không nên ở lại đây. . . đều là lỗi của em. . .

Lô Vũ Cầm hận mình đã không nghe lời Diệp Vô Nhai khuyên nhủ, nhất quyết chạy đến đây làm loạn nhưng. . . tất cả đã muộn rồi. . .

Người của Diệp gia thấy gia chủ đang hấp hối, ai nấy đều cúi đầu thương tâm.

Lâm Phi cũng không ngờ rằng Diệp Vô Nhai lại làm như vậy, người đàn ông này hết lần này tới lần khác đều khiến hắn phải thay đổi cách nhìn về ông ta.

Với thị lực phán đoán của hắn, vết thương của Diệp Vô Nhai không phải là vết thương chí mạng nhưng với tình hình thế này thì hắn không có thời gian để cứu Diệp Vô Nhai nữa, thấy từng người từng người tháo chạy lần lượt ngã xuống, Lâm Phi vội vã lao đến chỗ Hứa Vi, giả bộ như đang nắm tay đấm vào Hứa Vi.

Nhưng dường như Hàn Nguyệt có thể cảm nhận được Lâm Phi không cố ý ra tay với Hứa Vi nên gã không thèm quay đầu lại, tiếp tục đi tàn sát.

Lâm Phi giật mình. Tuy Hàn Nguyệt chưa bị Hứa Vi thu phục nhưng gã đã có sự liên hệ với Hứa Vi, trong bản năng của Hứa Vi không cho rằng hắn sẽ giết cô nên Hàn Nguyệt cũng cảm nhận được điều đó.

Nói cách khác, vừa rồi Hàn Nguyệt trực tiếp tấn công mình chứ không phải là bay về phía những người khác.

Từ đầu đến cuối, các đối tượng Hàn Nguyệt tấn công không có hắn, Tô Ánh Tuyết, Thiên Diện và Diệp Tử Huyên, cho dù Hứa Vi không thể khống chế được Hàn Nguyệt nhưng tận nơi nguyên thủy nhất, cô không cho phép Hàn Nguyệt tấn công bọn họ.

Lâm Phi nhìn khuôn mặt của Hứa Vi đang ngày càng tiều tụy, da dẻ càng lúc càng xám xịt mờ dần đi, thân hình gầy trơ xương, ánh mắt cũng ảm đạm hơn, hắn cũng ý thức được rằng tính mạng của Hứa Vi cũng sắp không giữ được nữa rồi!

– Hứa Vi! Chị tỉnh lại đi! Đừng để kẻ kia khống chế! Chị hãy nói với mình, chị không muốn giết người!

Lâm Phi hét lên, hắn hy vọng Hứa Vi có thể giật mình tỉnh lại nhưng dường như cô lại không có chút động tĩnh gì.

Tô Ánh Tuyết cũng ý thức được tình hình không ổn nhưng cô hoàn toàn bất lực, cô còn phải để mắt đến những người xung quanh để đám người Diệp Vân Sênh không đến đánh lén Hứa Vi.

Lâm Phi ra sức lắc người Hứa Vi, thấy cô hoàn toàn không hề tỉnh lại, trong đầu hắn lóe sáng, ngẩng đầu nhìn Andariel đang lửng lơ trên không trung.

Cho dù thế nào đi nữa, trước hết cần đảm bảo được Hàn Nguyệt không bị cướp đi, giết chết Andariel rồi sẽ đến cứu Hứa Vi.

Andariel tất nhiên cũng chú ý đến điểm này, ả cười khanh khách nói:

– Các hạ Scarpe, ta khuyên ngươi không nên ra tay với ta, nếu không, không chỉ có tiểu thư Hứa Vi phải chết, mà những kẻ khác cũng không sống nổi đâu.

Lâm Phi đang định xông lên nghe thấy vậy liền cảm thấy có gì đó không ổn, đột nhiên cảm nhận được khí tức u ám âm trầm xung quanh, khiến hắn lạnh người!

Không hiểu có chuyện gì mà trong phạm vi một trăm mét quanh từ đường, khắp nơi đều tản mát ra một làn sương khí đen ngòm, giống như khí đen do vật gì đó bị cháy thổi tới.

Nhưng Lâm Phi rõ ràng cảm nhận được, đó là một loại “tử khí” .


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.