Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 506: Tại Sao


Những ngày tiếp theo Lâm Phi đều bận rộn phân tích các thông tin về tử thi, giống như đang quay lại thời kì làm nghiên cứu khoa học vậy.

Tuy thời tiết có lạnh hơn nhưng cũng không thể giữ được tử thi trong thời gian dài, Lâm Phi đành phải lấy những tiêu bản cần thiết ra rồi đem tử thi đi hỏa táng.

Lâm Đại Nguyên và những người trong nhà thấy Lâm Phi giữ một thi thể trong nhà như vậy là một điềm xấu nên Lâm Phi cũng không muốn ông đi ngủ gặp ác mộng.

Mỗi tối Thiên Diện tan làm xong đều về giúp Lâm Phi nên hắn cũng đỡ mệt hơn. Dù sao thì một mình hắn vừa làm thực nghiệm vừa phân tích số liệu rất vất vả, khối lượng công việc mà hắn làm cũng đã tương đương với cả một sở nghiên cứu rồi.

Quân đoàn Luyện Ngục vẫn chưa có tin tức và hành động gì nên thời gian này có thể nói là sóng yên biển lặng.

Nhưng Lâm Phi vẫn chưa yên tâm về Tô Ánh Tuyết, hắn âm thầm gọi điện cho thím Giang hỏi thăm tình hình của Tô Ánh Tuyết sau khi cô về nhà. Hắn muốn biết cô có phản ứng quá kích động nào không.

Kết quả là Tô Ánh Tuyết ngoài thời gian đến công ty làm việc ra thì đều dành hết cho việc tu luyện, muốn dồn hết tâm huyết cho việc nâng cao thực lực của mình.

Lâm Phi cảm thấy khâm phục quyết tâm của người phụ nữ này. Xem ra cô thực sự muốn tìm cho ra Ám Ảnh Chi Vương, muốn hỏi ông ta cho rõ ràng mọi chuyện. Tất nhiên Lâm Phi vẫn còn chưa xác định được người đàn ông trong tấm hình kia có phải là Ám Ảnh Chi Vương hay không.

Trên thế giới này không có chuyện lạ gì là không có, việc giống về hình dáng bên ngoài cũng chưa nói lên được điều gì. Hơn nữa có vẻ như những chuyện này đều hết sức vô lý.

Lâm Phi vẫn không tin rằng Ám Ảnh Chi Vương là loại đàn ông tồi tệ đến mức ruồng rẫy vợ con mình.

Nhưng hắn cũng không định bàn luận những chuyện này với Tô Ánh Tuyết. Cho dù mọi chuyện thế nào thì việc Tô Ánh Tuyết chăm chỉ tu luyện cũng là chuyện tốt. Đâu phải ai cũng giống hắn, học một môn nào đó không cần quá chăm chỉ tu luyện cũng có thể tinh thông.

Những võ giả bình thường muốn được tăng cường sức mạnh đều phải dành một khoảng thời gian nhất định để tu luyện. Việc tu luyện này không chỉ đơn thuần là luyện tập công phu chân tay mà nó còn ở một cấp độ cao hơn, phải cảm thụ, cảm nhận, khống chế được từ trường của bản thân mình.

Rất nhiều cao nhân võ giả còn cùng lúc học qua phong thủy, ngũ hành bát quái, có thể bói toán biết trước được sự việc. Chính bởi vậy bọn họ nắm rất rõ từ trường trong Dịch, phong thủy trận nhãn đều được hình thành dưới sự hỗ trợ lẫn nhau của cổ võ.

Những loại năng lượng trên thế giới này nhiều vô kể, bởi vậy sự so sánh mạnh yếu của những võ giả nằm ở chỗ những cường giả sẽ có cảm nhận mãnh liệt hơn những võ gia kém về từ trường trên thế giới, có thể một phát huy động toàn thân, hạ tay cũng có thể thành chiêu, uy lực mạnh mẽ.

Trên đời này có những người buôn bán làm ăn phát đạt, hô phong hoán vũ gọi là có được từ trường tài khi có những người lại thăng quan tiến chức, lên như diều gặp gió, đó gọi là có từ trường quan khí.

Tất cả những điều này đều là số mệnh trong U Minh, những người bình thường đều không nhìn ra được. Nhưng với những người tu luyện bất kể họ bắt đầu từ đâu cũng đều phải nắm chắc được mạch nguồn này.

Một người được gọi là cao thủ thực sự phải xét từ cảnh giới và lực khống chế, sự vận dụng và lý giải về từ trường còn những thứ khoa chân múa tay hay phô trương thanh thể cũng chỉ là phù vân mà thôi.

Lâm Phi không thể giải thích được “đạo” của Tô Ánh Tuyết bởi thiên phú của cô rất cao khiến hắn cảm thấy không thể phân tích được. Cũng giống như chân khí của cô, thần bí mà mạnh mẽ, bao hàm vạn vật âm dương, tất cả đều hội tụ hòa nhập với nhau.

Có thể khẳng định rằng Tô Ánh Tuyết đã tìm được con đường tu đạo của mình, dần dần từng bước tiến vào chính đường.

Môn công pháp này của Lâm Phi đơn giản mà thô bạo, cưỡng ép tung hoành cửu đại tử huyệt trong cơ thể. Cũng do huyết mạch của Lâm Phi kỳ quái, có được may mắn trời ban nên hắn mới bất tử hơn nữa còn có thể tiến bộ vượt bậc trong tu vị.

Trước nay Lâm Phi vẫn không hiểu tại sao hắn mới hơn hai mươi tuổi mà tu vi đã cao hơn cả những người đã tu luyện hơn trăm năm.

Nhưng có một điểm có thể suy luận đó là công pháp của hắn, nó là môn công pháp của riêng hắn, đó chính là “Thôn Phệ” kỳ quái. Có thể nói đó là một kiểu “tham lam” các loại năng lượng cường đại quanh hắn.

Cơ thể hắn bất cứ lúc nào dù vô tình hay cố ý đều có thể thu hút các loại năng lượng có lợi cho hắn trên thế giới này.

Nếu xét trên phương diện vật lý thì đó là một số loại hạt hữu dụng bộ cơ thể hắn hấp thụ, bổ sung cho việc cường hóa bản thân hắn.

Nói một cách hình tượng hơn nữa thì cơ thể hắn giống như một cái hố đen trong vũ trụ, tất cả các thứ tồn tại quanh hắn đều bị hắn “ăn” sạch.

Lâm Phi cũng không biết đây là chuyện tốt hay chuyện xấu nhưng với tình hình hiện nay thì đâu là môn công pháp tu luyện độc đáo để có thể đi đường tắt.

Tại công ty giải trí Phong Tư. Tất Vân Dao và Phương Thanh Mạt cuối cùng cũng nhận được sự đồng ý của Lâm Phi, cả hai đều khẩn trương sáng tác một bản nhạc có tiết tấu hoàn hảo, kết hợp giữa Rock and Roll và cổ điển.

Lâm Phi chỉ dành nửa tiếng để đến công ty hoàn thành bản thu âm. Quá trình này đều bảo mật với thế giới bên ngoài. Lâm Phi không muốn thân phận mình xuất hiện trong làng giải trí.

Ban đầu Tất Vân Dao còn nghĩ rằng chỉ với nửa tiếng, trong khi đó chưa hề tập luyện từ trước sẽ rất gấp gáp. Nhưng đến khi nghe bản diễn tấu trực tiếp của Lâm Phi bọn họ đều không còn lại gì để nói nữa.

Lâm Phi đàn chuẩn xác tinh tế đến mức hoàn thành được tất cả những kỳ vọng của bọn họ về ca khúc này. Dường như tất cả những giai điệu này đều đã được máy tính tính toán tỉ mỉ đến hoàn hảo, không hề có một khuyết điểm nào.

Đối với Lâm Phi thì đánh đàn cũng thế mà những loại nhạc khí khác cũng vậy, nó chỉ đơn giản là việc điều khiển luồng khí trong cơ thể, đơn giản như thứ đồ chơi con nít.

Trường tiểu học Thanh Sơn mấy ngày nay đã không còn yên tĩnh.

Hai cô giáo bị chết một cách “ngoài ý muốn” khiến cho nhiều người cảm giác rằng nó ít nhiều có liên quan đến chuyện họ xích mích với Thiên Diện. Nhưng đó chỉ là một cách nghĩ của mọi người, phía cảnh sát đều nói đó là do tai nạn xe cộ nên không ai biết được sự thật là như thế nào.

Chẳng còn ai dám gây sự với Thiên Diện nữa, thậm chí ngay cả thầy giáo Trầm Á Đông trước đây bám riết lấy Thiên Diện bây giờ cũng sợ mất mật không có động tĩnh gì nữa.

Cuối cùng Thiên Diện cũng đã có thể gạt đám người nhạt nhẽo đó sang một bên. Ngoài công việc thường ngày ra, việc cô hay làm là ngồi ngây người trong văn phòng.

Nguyên nhân của việc ngây người này là vì sau khi kết thúc đại hội thể dục thể thao những đứa trẻ kia đều vô cùng sung sướng cầm một đống giấy khen đến trước mặt cô, vui vẻ chia sẻ thành công với cô.

Sau đó những đứa trẻ này đều nghe nói Thiên Diện bị cô giáo khác nói xấu, chúng đều nhao nhao ủng hộ “cô giáo Liễu” . Du Tiểu Phong – người phát hiện ra điều này còn trở thành đối tượng ca ngợi của lũ trẻ. Chúng đều cho rằng Du Tiểu Phong làm rất tốt nên xuất hiện bảo vệ cô giáo Liễu như vậy.

Thậm chí chính vì vậy mà chúng còn xích mích với những bạn học ở lớp khác, hiệu trưởng lão Bao lại phải ra tay giải quyết mâu thuẫn của những lớp này.

Nói tóm lại là Thiên Diện không hiểu nổi cái đám lít nhít vô dụng này tại sao lại phải “bảo vệ” mình, trong khi mình chẳng phải ân nhân của chúng, ngoài giờ lên lớp ra cũng chẳng thèm đả động gì đến chúng.

Ngay lập tức, trong đầu Thiên Diện xuất hiện một câu hỏi vô cùng kỳ quặc: “Tại sao Lâm Phi lại muốn cô giết chết học sinh có thành tích kiểm tra ngữ văn kém nhất trong kỳ thi cuối kỳ?”

Thực ra tạm thời Thiên Diện vẫn chưa muốn nghĩ đến đáp án của câu hỏi này nhưng mà cô rất buồn bực, bởi lẽ trước kia cô nhận nhiệm vụ đi giết người cô chẳng bao giờ đặt câu hỏi tại sao cả. Rốt cuộc là cô làm sao thế nhỉ?

Chẳng lẽ lần này không phải là ung thư tay nữa mà chuyển lên ung thư não rồi à? Thế là Thiên Diện lại bắt đầu ngẩn người.

Ngày hẹn tứ đại gia tộc cũng sắp đến, công việc nghiên cứu tìm kiếm của Lâm Phi cũng có những kết quả tạm thời.

Trong những khí quan khác nhau trên tử thi, Lâm Phi tìm được không dưới mười loại tế bào dị biến hắn chưa từng gặp và một số loại vật chất chưa biết kết cấu.

Trên thế giới này, những loại vật chất chưa biết kết cấu vẫn còn rất nhiều. Chẳng hạn như trong dược học trong đông y có rất nhiều cách điều chế được truyền lại từ thời cổ đại, dược chất có được sau khi tiến hành điều chế sẽ rất phức tạp, khó có thể nghiên cứu được.

Nhưng Lâm Phi cảm thấy loại vật chất có thể khiến cho những cao thủ này duy trì sinh mệnh thì cho dù có phức tạp đến đâu đi chăng nữa cũng vẫn sẽ có một quy trình, ít nhất cũng phải biết được một số đặc tính của nó.

Thế là hắn đem tiêu bản của hơn mười loại vật chất này cho Diệp Tử Huyên để gửi đến Lebanon gấp.

Ở đó Eva có thể dùng những thiết bị tiên tiến nhất để tiến hành phân tích từng phần, Lâm Phi cũng không bị chuyến đi đến thủ đô làm lỡ việc nghiên cứu.

Sau khi hoàn thành một loạt những công việc đó Lâm Phi đưa Phương Nhã Nhu đến thủ đô. Nhưng lần này để tỏ ý tôn trọng, Long gia đã sắp xếp một chuyên cơ đến đón, vô cùng lịch sự, trang trọng.

Lúc tới thủ đô cũng đã gần giữa trưa, máy bay bay thẳng vào sân bay quân đội. Ba mẹ Phương Nhã Nhu, Phương Hải Triều và Lưu Oánh Oánh còn có đại thiếu gia Long Minh, Lục Vũ Phỉ của Lục gia đến đón họ.

Những gia tộc này đều đang vô cùng căng thẳng, mong chờ Lâm Phi tới.

Điều này khiến Lâm Phi cảm thấy rất tò mò. Rốt cuộc bọn họ có chuyện gì mà lại phải tìm mình nói chuyện một cách long trọng và cẩn thận như vậy, còn cố ý hạ thấp tư thái của họ nữa.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.