Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 511: Tinh Thần


Nghe thấy những thông tin như Vạn Đạo Vương Luân Vương giả, Kiếm Phá Thiên, cả người Vương Chính run rẩy.

Không hổ là lão tổ tông. Kiếm đạo Vương Kiếm Phá Thiên là người mà bọn họ rất muốn gặp một lần để nhờ người ta giúp nhưng chỉ trách cấp bậc của bọn họ quá thấp.

Mặc dù trong mắt người thường bọn họ đã là đỉnh phong của thế giới, là những nhân vật xung bá một phương nhưng đó cũng chỉ là so sánh trong mắt những người bình thường.

Một khi trở thành cao thủ thế ngoại, xuất thần thoát tục, thay thai hoán cốt thì quyền thế tầm thường kia cũng chẳng đáng là gì. Đối với những kẻ cầm quyền như bọn họ thì phải là những con kiến cái độc nhất vô nhị.

Đừng nói là đi gặp Kiếm Đạo Chi Vương, đến điều cơ bản nhất là hắn ở đâu bọn họ cũng không biết. Thậm chí biết hắn ở đâu nhưng bọn chúng cũng sẽ chẳng dám tìm, chỉ sợ làm Vương gia bất mãn.

Nhưng theo lời của các lão tổ tông thì chỉ cần muốn là lập tức có thể gặp Vương giả, chắc hẳn họ đã quen biết nhau.

Hơn nữa Vương Chính còn cảm nhận được mùi vị khác, hắn không khỏi hiếu kì cái gọi là Ngưng tụ vạn đạo Vương Luân có ý nghĩa gì? Lẽ nào những Vương giả trong Tứ đại Vương giả không chỉ có sức mạnh to lớn mà còn mang ý nghĩa về cảnh giới.

Nếu quả thực như vậy thì trừ ba vị Vương giả Tự Nhiên, Thần Thánh, Ám Ảnh, những người có thể ngưng tụ ra Vương Luân đều được gọi là Vương giả hay sao?

Không để cho Vương Chính kịp suy nghĩ, Vương Xán đã vẫy tay hắn nói:

– Lần này ta trở về ngoài việc tế bái tổ tiên còn muốn cùng mấy người các ngươi tìm hiểu về một vài chuyện của Lâm Phi – đệ tử của Hỗn thế ma đầu Long Ngũ.

– Chút nữa Chính Nhi phải về thủ đô tham gia hội nghị của Tạ gia vào ngày mai. Có một số chuyện cũng phải để những đứa trẻ như các ngươi biết vậy nên ta mới đưa nó tới đây.

– Chúng ta cũng đã nhận được tin tức mà các ngươi bảo vệ. Tên Lâm Phi đó chính xác là đệ tử của Long Ngũ Ma Đầu.

Tất cả các trưởng lão mặt mày đăm chiêu như thể đã gặp phải đại địch.

– Theo lời Lâm Phi nói, hắn và Long Ngũ không hề có danh phận sư đồ chỉ đơn thuần là Long Ngũ không biết vì lí do gì đã nuôi nấng hắn ba năm, vỡ lòng những võ đạo tu vi cho hắn. Thậm chí Lâm Phi còn không biết Đạo Long Ngũ là ai càng không hề biết sự tích một trăm năm trước của hắn.

Vương Xán nói.

– Hừm, đâu phải hắn nói không biết thì là không biết. Long Ngũ đã mai danh ẩn tích cả trăm năm nay đột nhiên xuất hiện một truyền nhân hơn nữa tu vi chỉ trong mười năm đã trở thành tiểu quái vật của cảnh giới Quy Nguyên. Nếu như nói hắn không phải là đệ tử đích truyền của lão quái vật thì chẳng ai tin nổi.

Một trưởng lão mặt chữ điền khinh thường nói.

Một vị trưởng lão lông mày bạc phơ gật đầu nói:

– Đúng vậy, Vương Kỳ huynh nói có lý. Lâm Phi chắc chắn đã biết những tội nghiệt của sư phụ mình nhưng cố ý giả vờ không biết. Hắn tưởng rằng nói như vậy chúng ta sẽ không làm gì được hắn. Ta nghĩ nửa năm nay chắc hẳn Long Ngũ đã xảy ra chuyện gì tạm thời không thể ra mặt bảo vệ tiểu độc tử nên hắn chỉ còn cách tự bảo vệ mình.

Vương Nguyệt cười lớn:

– Vương Dật đại ca, sao lại nói những lời như vậy.

Lão Vương Dật có hàng lông mày trắng lại nói:

– Căn cứ vào những tin tức gần đây báo về. Tên Lâm Phi này đã nhiều này gặp phải tình cảnh cửu tử nhất sinh thậm chí kì tích khởi tử hồi sinh cũng đã từng xảy ra. Nếu hắn là đệ tử Long Ngũ thì chuyện này không hề kì lạ. Đã là Long Ngũ tinh thông các môn võ công trong thiên hạ thì mấy môn võ tự bảo vệ hoặc giả chết cũng có thể xảy ra.

– Nếu như Long Ngũ có khả năng xuất đầu lộ diện thì Lâm Phi cần gì phải rơi vào những tình cảnh cầu sinh như vậy? Còn hóa sắc của đám quân đoàn Luyện Ngục chết giẫm kia, nếu như là bốn trăm năm trước tứ đại gia tộc chúng ta tùy ý sắp xếp một vài cao thủ chẳng phải đã dễ như trở bàn tay. Trong mắt Long Ngũ e rằng càng không chịu nổi cú đả kích này.

– Trước tình hình này hắn không hề lộ diện để giúp đệ tử của mình, ngoài nguyên nhân chính bản thân hắn cũng đang gặp khó khăn thì đâu còn lí do khác.

– Vương Dật huynh phân tích rất có lí, ta cũng nghĩ như vậy.

Vương Xản tán đồng nói:

– Vậy nên, ta cho rằng nhân cơ hội Long Ngũ không thể xuất hiện, chúng ta phải nghĩ các để hỏi tung tích của “Tinh Thần Thạch” từ phía Lâm Phi. Mặc kệ hắn có biết Tinh Thần Thạch ở đâu hay không nhưng chí ít chúng ta cũng phải thử một lần.

– Đúng vậy, chỉ e ba gia tộc khác cũng đang bí mật mưu hoạch chuyện này. Kẻ nào tìm được Tinh Thần Thạch trước sẽ chiếm được tiên cơ. Gia tộc Thiên Tự Hào chúng ta có thể khôi phục lại huy hoàng trước kia hay không được quyết định bởi xử lý những vấn đề của Lâm Phi.

Vương Chính ngồi sau càng nghe càng thấy mơ hồ. Kì thực chuyện hẹn gặp Lâm Phi là do lão tổ tông Vương Xán dặn dò, bọn họ cũng chỉ là làm theo lệnh chỉ huy.

Nhưng còn việc bàn bạc với Lâm Phi về chuyện gì thì hắn cũng chỉ đoán già đoán non. Lúc này nghe thấy những vật như Tinh Thần Thạch. . . đường đường là một gia chủ gia tộc như hắn cũng không hề hay biết.

– Chính Nhi, ngươi qua đây. Để Định Khôn ra ngoài. Những chuyện tiếp theo chỉ những gia chủ như ngươi mới được biết.

Vương Xán vẫy vẫy tay.

– Lão tổ tông. . . chuyện này. . . Đây là ba người con của cháu Ngọc Quan, Định Không và. . . một đứa bất hạnh đã chết.

Vương Chính cười khổ nói.

Vương Xán cau mày, thờ ơ nói:

– Đều giống nhau cả, đều là một đám vô dụng. Nhanh cút xa ra cho ta.

Vương Ngọc Quan cảm thấy vô cùng ấm ức. Thì ra lão tổ tông chẳng biết anh em họ là ai. Như vậy cũng đã biết là coi thường bọn họ như thế nào.

Có điều cũng không thể trách được. Những đệ tử Vương gia được coi trọng đều đã tu luyện thiên phú. Nếu như không nhờ những đệ tử đó và lão tổ tông Vương Xán và núp dưới sự bảo vệ của họ thì bọn chúng đâu dám ra ngoài khoe khoang.

Trong nội bộ gia tộc, những người có cùng thế hệ ở Vương gia có tu vi vô cùng cao, vốn chăng coi bọn họ ra gì.

Nhìn thấy Vương Ngọc Quan ngoan ngoãn cút đi xa, Vương Xán nhìn sắc mặt ảm đạm của Vương Chính nói:

– Chính Nhi, mạch này của gia tộc ta sẽ bắt đầu từ người, không thể vô dụng như thế được.

– Tuy nhiên lão phu thân là trưởng lão của trưởng lão hội gia tộc, những trưởng nào khác còn nể mặt ta để các ngươi mấy con cháu đích tôn tạm thời quản lí những việc ngoại chính gia tộc đã rất phù hợp rồi.

– Những đứa con của ngươi ngày càng vô dụng. Chức vụ gia chủ kì sau ngươi báo với chúng không cần tranh giành nữa, ta sẽ chọn huyền tôn của trưởng lão Vương Kỳ nhận chức vụ này. Nó cũng đã hơn năm mươi, những việc nội vụ xử lí rất tốt, rất hợp để làm người kế thừa.

Vương Chính có chút oán giận. Một mình hắn đã dốc hết tâm huyết để quản lí Vương gia, thậm chí còn mất cả con trai. Thế nhưng lão tổ tông lại không giúp hắn lại còn truyền ngôi gia chủ cho đệ tử gia mạch khác. Như vậy bảo sao không đau lòng.

Nhưng hắn cũng biết phản kháng cũng chẳng có ích gì. Quyền lực trong gia tộc nằm trong tay hội trưởng lão. Huống hồ những huynh đệ và mấy đứa con của hắn quả thực không có chí khí, chẳng có ai tu luyện thiên phú. Nếu như cũng có một người ruột thịt tu luyện tới thiên phú cực giai thì bây giờ đã không dám nói câu gì như vậy.

Vương Kỳ trưởng lão ngồi bên cạnh nghe thấy chức gia chủ sau sẽ truyền cho huyền tôn của mình bèn từ chối nói:

– Vương Xán huynh, chuyện này không hay cho lắm. Gia chủ ai làm cũng không quan trọng. Nếu đích hệ tử tôn của huynh đang làm thì cứ để chúng làm. Hiện nay huynh là cao thủ số một trong gia tộc chúng ta, theo lý thì phải để tử tôn của huynh làm gia chủ chứ.

– Không được! Gia tộc đã có quy định “trong năm đời nếu như tử tôn không có ai tu luyện thiên phú thì không có tư cách đảm nhiệm vị trí Gia chủ” tuy nói rằng vị trí gia chủ đối với những người tu luyện như chúng ta không hề quan trọng nhưng cũng phải để những người khác tâm phục khẩu phục. Chúng ta không thể làm trái với gia quy.

Vương Xán xua xua tay nói.

– Biểu ca nói đúng. Vương Kỳ đại ca đừng từ chối. Chuyện này đâu có gì phải tranh cãi. Chuyện chúng ta cần quan tâm hiện nay chính là đệ tử Long Môn – Lâm Phi và tung tích của Tinh Thần Thạch.

Vương Nguyệt nói.

Vương Kỳ cũng chắp tay quay sang Vương Xán. Mọi chuyện đã được quyết định như vậy.

Lúc này Vương Chính còn không dám cả đánh rắm. Trong lòng hắn không khỏi than thầm, đứa con mà hắn nuôi dưỡng Vương Thiệu Hoa đang cố gắng thể hiện hi vọng được ngôi vào vị trí gia chủ, đứa con thứ ba của hắn Vương Ngọc Quan vẫn còn tưởng rằng vị gia chủ tiếp theo chắc chắn sẽ là nó. Thật đáng tiếc! Bọn chúng đều không biết chức vị gia chủ không thể truyền cho người ngoài còn một đứa cũng không biết rằng nó sớm đã chẳng còn tư cách đó.

Ngay sau đó Vương Xán quay sang Vương Chính nói:

– Chính Nhi, bây giờ bọn ta sẽ kể những bí mật kinh thiên động địa cho con. Ngoài gia chủ của Tạ Gia, tất cả những gia chủ của các gia tộc khác đều không biết những chuyện xảy ra của một trăm năm về trước. Chỉ khi con biết chân tướng sự việc của một trăm năm về trước thì con mới có thể nói chuyện trong buổi gặp mặt với Lâm Phi vào ngày mai.

– Đúng vậy! Lão tổ tông, con chỉ biết Long Môn từng giết chết rất nhiều cao thủ trong Tứ đại thiên tự hiệu gia tộc, khiến nguyên khí của tứ đại gia tộc giảm nghiêm trọng. Nhưng con chưa từng nghe thấy Tinh Thần Thạch là vật gì?

Vương Chính hỏi rõ ràng nhưng đến thở mạnh cũng không dám.

Vương Xán chắp hai tay ra sau thang, ngẩng đầu ngắm ánh trăng sáng, thong thả kể lại chuyện bí mật trước kia. . .


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.