Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 513: Lão Điên


Nói đến đây, bàn tay đặt trên bàn của Lâm Phi nắm chặt lại, một loại áp lực trước nay chưa từng có đập thẳng vào mặt. Lúc này hắn giống như một cậu bé còi cọc đứng trước một ngọn núi nguy nga sừng sững, đối mặt với vô vàn những chướng ngại vật khổng lồ, bản năng sợ hãi khiến hắn run lên.

– Ông Tạ, ông không cần hỏi cậu ta đâu, cậu ta cũng chẳng biết gì. Dù sao thì cậu ta cũng mới chỉ là một đứa trẻ mà thôi.

Vương Chính cười nói, nâng chén trà lên nhấp miệng.

Lâm Phi thấy bộ mặt tiểu nhân đắc chí của Vương Chính rất muốn mở miệng nói rằng cảnh giới Quy Nguyên phân thành tam trọng hơn nữa rất có khả năng Tạ gia thủ hộ chính là loại Truyền Tống Trận thông truyền những tinh cầu khác.

Nhưng Lâm Phi vẫn nhịn lại được, bởi ngộ nhỡ Kiền Vũ kia lừa hắn thế thì hắn lại bị người ta chê cười, rơi vào thế hạ phong rồi.

Thế nên hắn giả bộ như không biết, vẻ mặt ngây thơ hỏi:

– Cảnh giới Quy Nguyên này chia làm mấy tầng?

Tạ Thiện Thuận cười cười, gật đầu nói:

– Tôi có thể nói cho cậu biết, cảnh giới Quy Nguyên phân thành tam trọng thiên, mỗi bước tiến trong mỗi tầng đều phải khiến cho sự vận hành nguyên khí có bước tiến vượt bậc về mặt bản chất. Về điểm này đợi đến khi cậu tu vi đến một trình độ nhất định sẽ hiểu được tất cả những biến hóa đó.

– Còn phía trên cảnh giới Quy Nguyên, một khi người tu luyện cảm ngộ được tu hành đại đạo của riêng mình thì trong thần thức sẽ dần ngưng tụ được “Vạn Đạo Vương Luân” , khống chế được hoàn vũ đại đạo do chính mình lĩnh ngộ được.

– Vạn Đạo Vương Luân này mạnh có yếu có nhưng không phân biệt tốt xấu mà chỉ có tu vi mạnh yếu và sự tương sinh tương khắc của đạo nghĩa.

– Khi một tu sĩ có được Vương Luân thì người đó sẽ được gọi là “Vương giả” !

Thần kinh của Lâm Phi trở nên căng thẳng. Đây là lần đầu tiên hắn nghe nói đến lý luận huyền diệu như vậy.

– Ông nói. . . Vương giả?

– Đúng vậy.

Tạ Thiên Thuận nói:

– Mọi người trên thế gian này đều cho rằng tứ đại Vương giả sở dĩ được gọi là Vương giả là vì năng lực của bọn họ là có một không hai trên thế giới nhưng thực ra nó không hoàn toàn là như vậy.

– Mà chính là vì bọn họ đều đã ngưng tụ được “Vạn Đạo Vương Luân” . Trong số ba ngàn đại đạo, không có loại đại đạo nào giống lại đại đạo nào, bởi vậy nên trong đại đạo của mỗi người, cứ bất kỳ ai ngưng tụ được Vương Luân thì đều có thể xưng vương được.

– Nếu như đạt đến cảnh giới Vương giả, chỉ có Vương giả mới có kẻ địch, bởi lẽ loại năng lượng mà họ có không chỉ có năng lượng trên thế giới này mà nó còn có một loại “Vương đạo” . Nếu như không thể đánh bại được đạo của đối phương thì cho dù có ngưng tụ thêm nhiều năng lượng nữa cũng không thể làm suy giảm được sức mạnh của Vương giả.

Tạ Thiên Thuận giải thích.

Lâm Phi và những người có mặt ở đó đều chăm chú lắng nghe.

Những kiến thức này ngay cả Vương Chính và Long Khi cũng mới được biết đến. Nếu như không phải sự xuất hiện của Lâm Phi liên quan đến chuyện từ trăm năm trước của Long Ngũ và gia tộc thì những người này cũng không có cơ hội được biết đến bí mật này.

Nhưng đối với những người không tu luyện ở đây thì những chuyện này quả là trừu tượng, họ gần như không thể hiểu được huyền cơ trong đó.

– Thế nào, có phải là mới nghe lần đầu không?

Tạ Thiện Thuận tủm tỉm cười hỏi.

Lâm Phi nheo mắt:

– Nói những chuyện này với tôi làm gì?

– Cậu không tò mò xem chúng tôi tại sao biết được những chuyện này à?

Lâm Phi yên lặng một lúc rồi khẽ gật đầu.

Tạ Thiên Thuận lập tức đưa ra một thông tin bất ngờ:

– Trên thực tế thì trăm năm trước, tứ đại gia tộc chúng tôi cũng có đến hơn hai mươi Vương giả còn những cao thủ đạt đến cảnh giới Quy Nguyên cũng không dưới hai trăm người!

– Nói cách khác, nếu như lúc đó các cao thủ trong tứ đại gia tộc chúng tôi đồng ý xuất thế tham gia “bảng Chiến Thần” của Đại Sảnh thì với thực lực của cậu lúc đó muốn đứng ở top một trăm thôi cũng rất khó, làm gì còn có cơ hội được gọi là Vô Miện Chi Vương nữa.

– Ông nói gì? Hơn hai mươi Vương giả?

Lâm Phi vô cùng kinh ngạc.

-Ha ha, thật khó mà tưởng tượng được có phải không? Hiện nay Tứ đại Vương giả được các thế lực ngầm tôn sùng kia nếu như là trăm năm trước thì cũng chẳng phải là dạng hiếm, mỗi gia tộc đều có những cao thủ đứng đầu cả mà.

Tạ Thiện Thuận chỉ vào mình nói:

– Năm nay tôi đã sáu mươi tuổi rồi, tổ phụ tôi trước khi sinh ra chỉ riêng Tạ gia thôi đã có năm Vương giả ngưng tụ được vương luân. Nhưng đáng tiếc là sau khi tổ phụ tôi sinh ra, bọn họ đều đã chết khi chiến đấu rồi. . .

Lâm Phi thật không biết dùng từ nào để miêu tả cảm giác kinh ngạc trong lòng mình lúc này nữa. Nó tựa như những làn sóng gió lớn ồ ạt đập vào thần kinh đang tê dại của hắn.

Chết khi chiến đấu? Hơn hai mươi Vương giả đều chết khi chiến đấu?

– Chuyện này nếu như cậu có cơ hội có thể gặp Tự Nhiên Chi Vương và Thần Thánh Chi Vương để hỏi, bọn họ nhất định sẽ nói với cậu những điều này là thật. . . Bởi hai vị vương gia đó đều là cao thủ bước vào cảnh giới Vương giả thời kỳ đó. Còn Kiếm Đạo Chi Vương và Ám Ảnh Chi Vương là Vương giả xuất hiện sau trận chiến đó nên có thể họ không nắm rõ được.

Tạ Thiên Thuận nói.

Rốt cuộc Lâm Phi cũng phải nâng chén trà lên, nhấm một ngụm để dồn sự ngạc nhiên của mình xuống. Hắn cố gắng tỏ ra bình thản.

– Bọn họ. . . tại sao lại chết khi chiến đấu?

Lâm Phi tò mò hỏi.

Người của tứ đại gia tộc đều vô cùng ngạc nhiên, ai nấy đều quay sang nhìn nhau một lúc lâu rồi mới gật gật đầu.

– Xem ra cậu đúng là không biết chuyện này chứ không phải giả vờ.

Tạ Thiện Thuận nói.

Lâm Phi nhíu mày:

– Ông nói thế là có ý gì?

– Hừ.

Lúc này Vương Chính mới lên tiếng:

– Cậu ngu thật hay giả ngu đấy? Kẻ đồ sát hơn hai mươi vương gia, toàn bộ tổ tiên hơn một trăm năm mươi cao thủ cảnh giới Quy Nguyên, không phải ai khác mà chính là Long Ngũ!

– Cái gì?

Lâm Phi tuy đã có chút dự cảm nhưng khi nghe câu trả lời này hắn cũng ngạc nhiên đứng phắt dậy.

– Là lão điên à?

Lâm Phi há hốc miệng. Lão ta thích gọi mình xuống quầy nhỏ dưới chân núi xem trộm sách báo, thích nhìn trộm sơn nữ tắm rửa, dạy công phu cũng lười biếng không đúng đắn. Thoạt nhìn đã thấy là một ông lão hèn mọn bỉ ổi rồi. Một hai trăm năm mà ông ta sống trên đời cũng chả nói làm gì, ngay cả việc thả cho con bồ câu của mình đi chơi bị mất tích lão cũng nhận rồi nhưng mà lão ta đâu có huy hoàng như thế. Vậy mà thật kinh hoàng, lão ta lại có được chiến tích đáng kinh ngạc như thế!

Lâm Phi cũng biết là cái lão già đó rất mạnh, thậm chí còn đoán là có thể đạt đến trình độ của Tứ đại Vương giả nhưng. . . nhưng đến mức đó thì cũng thật quá kinh ngạc!

Nói theo cách đó thì chẳng phải là lấy Tứ đại Vương giả ra mà so sánh với lão chính là si nhục lão sao?

Chẳng phải lão chỉ cần một ngón tay ấn một cái thôi cũng đủ để giết chết Tứ đại Vương giả rồi sao?

Lâm Phi cứng họng, mặt hắn thộn ra như một thằng ngốc.

Hắn ngẩn người, mãi một lúc sau mới cười phá lên. Hắn cười mình ngu nhưng cũng cười cái lão điên kia che giấu kín quá!

Có lẽ lão chẳng giấu diếm gì nhưng do thực lực của lão không có cơ hội để thể hiện mà thôi.

Các Vương giả đều bị lão giết sạch rồi, lão làm sao có thể lôi mấy tên võ giả cảnh giới Tiên Thiên ra giết tiêu khiển cơ chứ.

Lâm Phi ngây người, mãi mới có thể cười phá lên một cách ngu ngốc. Ngay cả Vương Chính, Long Khi, Lục Trường Minh mãi tối qua mới biết chuyện xảy ra với tổ tiên mình năm đó.

Những vị gia chủ này tối qua mới biết được bí mật đó. Cho dù bọn họ có được làm gia chủ thì cũng không thể biết được toàn bộ câu chuyện. Thật quá kinh ngạc!

Tâm tư của Long gia khá phức tạp. Long Ngũ là người của Long gia nhưng Long gia lại xem thường quái thai siêu phàm này rồi sau đó trở thành kẻ thù của nhau. Ngay cả những Vương giả của Long gia xông lên chắn đỡ cũng bị giết sạch, không một ai sống sót.

Đợi đến khi mọi người bình tâm trở lại, Lâm Phi cũng bớt ồn ào hơn, câu chuyện mới được tiếp tục.

– Lâm Phi, có lẽ cậu sẽ nghi ngờ tại sao tứ đại gia tộc chúng tôi lại có nhiều Vương giả và cao thủ cảnh giới Quy Nguyên như vậy.

Tạ Thiên Thuận thở dài nói:

– Thực ra là từ ngàn năm trước, tổ tiên chúng tôi có người có năng lực siêu việt, đạt tới cảnh giới Vương giả, đạt đến cảnh giới “Tinh Thần” tầng cấp cao hơn, hoàn toàn có thể ngao du vũ trụ, đi đến những hành tinh khác.

Còn những tiền nhân thượng cổ đã vì con cháu mình mà tạo ra Tống Trận Đồ, có thể kết nối tới những hành tinh khác có sự sống mạnh hơn mà họ tìm được. Tứ đại gia tộc chúng tôi thực ra còn có bản gia và tông môn, có sự giúp đỡ của tông môn ở những hành tinh xa xôi khác. Các cao thủ của chúng tôi tất nhiên sẽ không phải tầm thường. . .

Lâm Phi nghe đến đây thì cũng không có gì ngạc nhiên nhưng hắn vẫn giả bộ như rất bất ngờ.

– Trong mắt tổ tiên chúng tôi thì trái đất là một hành tinh bỏ đi, nguyên khí mỏng manh không có triển vọng gì nhưng dù sao cũng vẫn còn nhiều tài nguyên có thể sử dụng được, hơn nữa nó cũng là quê hương của họ nên rất nhiều con cháu trong gia tộc chúng tôi vẫn ở lại nơi này.

– Ngoài việc giữ ổn định thế giới, giữ vững huyết mạch ra thì Tạ gia chúng tôi còn phụ trách việc thu thập những linh tài bổ trợ cho việc tu luyện trên khắp thế giới. Những linh tài này chỉ có trên trái đất nên cần phải cung cấp định kỳ, đưa tới những khu vực khác thông qua Truyền Tống Trận. . .

Theo lời Tạ Thiên Thuận nói Lâm Phi cuối cùng cũng khái quát lại được một số điều, không phải Tạ gia không có việc gì làm mà là toàn làm “đại quản gia” ngầm, phụ trách việc tìm kiếm linh tài trên toàn trái đất đồng thời trông coi Truyền Tống Trận.

– Nhưng hơn năm trăm năm trước, Long gia xuất hiện Long Ngũ. . .

Tạ Thiên Thuận lắc đầu thai thở:

– Chuyện này, tôi nghĩ nên để Long Khi huynh nói tiếp thì hơn.

Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía Long Khi, dù sao thì lão điên ấy cũng được coi là người xuất thân từ Long gia nên để gia chủ của Long gia nói chuyện này sẽ hợp lý hơn.

Long Khi cũng khá bối rối. Tối qua hắn mới được lão tổ tông kể cho chân tướng sự việc. Cả đêm qua hắn không ngủ, lúc này hắn khẽ ho một tiếng rồi nói:

– Nói một cách nghiêm túc thì Long Ngũ chỉ là con cháu thứ xuất của Long gia, đứng thứ năm trong số đó nên gọi tên như vậy.

– Nghe nói lúc Long Ngũ sinh ra đã bị coi là không thích hợp với luyện võ nên không được tổ tiên coi trọng, đến mức còn bị gia tộc vứt bỏ. Nhưng từ nhỏ lão đã si mê võ học, nghiên cứu những kiến thức cơ bản của cổ võ mà đám con cháu Long gia được học đến mức quên ăn quên ngủ. Đến năm lão mười lăm tuổi liền bỏ nhà ra đi, lưu lạc giang hồ.

– Gia tộc chúng ta đã quên mất một người thứ xuất nhãi nhép như lão. Mãi cho đến một ngày, mọi người không ngờ rằng cái con người đó lại tự nhiên quay trở lại, nói là muốn đọc hết những bí tịch cổ võ quý hiếm trong thư viện. . .


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.