Quả nhiên, đúng lúc tâm trạng Lâm Phi trầm xuống thì Vương Chính và ba trưởng lão ngồi bên cạnh đã ra hiệu cho nhau, giọng bình thản nói.
– Lâm Phi, có lẽ cậu nên thấy rõ hôm nay Hạ Quốc chúng tôi thậm chí là cả thế giới đều có rất nhiều nhân tố không ổn định, chỉ nói riêng quân đoàn Luyện Ngục thôi nếu dựa vào lực lượng hiện tại của chúng tôi mà muốn đối phó với chúng sợ là không chết cũng trọng thương.
– Trước mắt chúng tôi chưa biết vì sao bọn chúng lại muốn tìm những binh khí lớn không rõ lai lịch kia nhưng ít ra đao Hàn Nguyệt đó là món thuộc sở hữu của một người con gái tên Hứa Vi.
– Theo như chúng tôi được biết quan hệ giữa cậu với người con gái tên Hứa Vi đó không bình thường mà là thanh mai trúc mã quen nhau từ nhỏ. Tôi nghĩ cậu nhất định sẽ không hy vọng người của quân đoàn Luyện Ngục nhằm vào cô ta đâu nhỉ.
Vương Chính lộ ra một nụ cười vô cùng hòa ái.
Nhưng trong mắt Lâm Phi nụ cười của lão già này không khác gì hồ ly.
Hắn cố làm ra vẻ không hiểu gì cả:
– Tất nhiên là tôi không mong như thế nhưng mà cũng hết cách rồi. Bây giờ địch ở trong tối ta ở ngoài sáng, song to gió lớn cũng kéo tới rồi, tôi tất nhiên có cách để bảo vệ người con gái tôi thích.
– Chúng tôi tin rằng cậu nhất định không đoán trước được chuyện đó hơn nữa cậu vẫn còn trẻ mà đã được coi là Vô Miên Chi Vương, tuy nó chỉ là danh xưng nhưng được như vậy là rất giỏi rồi.
Vương Chính còn cố khen thêm một câu rồi mới nói:
– Nhưng cậu không lo không may xảy ra chuyện gì bất trắc à?
Lâm Phi nheo mắt, im lặng không nói. Trong đầu hắn lúc này đang tính toán xem nên tiếp tục đối phó thế nào.
Đám người Vương Chình thấy Lâm Thiên không lên tiếng lại nói tiếp:
– Vị tiền bối Long Ngũ đó, tuy trăm năm trước có quan hệ với tứ đại gia tộc chúng tôi còn trộm mất Tinh Thần Thạch nhưng trong trăm năm nay hắn vẫn chưa xuất hiện, cũng không làm chuyện thường thiên hại lý sau lưng chúng tôi, có thể thấy hắn đã là cao nhân thế ngoại đại từ đại bi, nếu không cũng sẽ không thu nhận đứa bé đáng thương cô độc như cậu, còn truyền cho cậu bản lĩnh, không phải sao?
Lâm Phi rốt cuộc nhịn không nổi, cười nhạo nói:
– Trước đó. . . các ông luôn miệng nói lão là lão ma đầu điên khùng.
– Đó là cách gọi của tổ tiên chúng tôi với hắn, chúng tôi cũng không có thù oán gì với hắn.
Vương Chính nhanh chóng lấp liếm.
Lâm Phi không thể không thầm khen, “chính khách” con khỉ, lời nói kín không kẽ hở, nói đen thành trắng, cái gì liên quan đến trách nhiệm đều đẩy đi nơi khác được.
Mọi người thấy Lâm Phi vẫn không tỏ vẻ gì thật ra cũng rất lo lắng trong lòng, Lâm Phi còn quả trẻ mà lại có thể bình thản như vậy.
Nhưng bọn họ chiếm thế thượng phong nên không muốn hao tốn thời gian nữa.
– Được rồi, chúng ta công bằng, ăn ngay nói thẳng.
Sắc mặt Vương Chính trở nên nghiêm túc.
– Lâm Phi, trong trăm năm nay cậu là người duy nhất đi theo Long Ngũ tiền bối, là người có quan hệ mật thiết nhất.
– Bản lĩnh của cậu là thứ mà bất kỳ người trẻ tuổi nào cũng không có. Khi hắn dạy cậu đã tốn không ít tâm huyết, quan hệ của hai người tất nhiên không bình thường.
– Nếu đã như vậy chúng tôi muốn. . . cứ coi như cậu không biết bây giờ hắn đang ở đâu cũng có thể biết được chút ít tin tức về Tinh Thần Thạch chứ.
Lại nữa rồi, từ đầu đến cuối đều là vì viên Tinh Thần Thạch mà lão già điên đó cướp đi.
Lâm Phi tuy rằng cười lạnh trong lòng, nói cả buổi cũng chỉ có một vấn đề này nhưng đáng tiếc hắn ngay cả lão già điên đó tên là gì cũng không biết, sao có thể biết được Tinh Thần Thạch chó má gì chứ.
– Hình như tôi đã nói mấy lần trước đó rồi, ngay cả tên Long Ngũ cũng là biết từ chỗ các ông, quá khứ của lão tôi hoàn toàn không biết, các ông nghĩ là tôi biết Tinh Thần Thạch ở đâu à?
Lâm Phi nhíu mày cười.
– Ha ha. . . cậu có lòng đề phòng chúng tôi có thể hiểu, huống hồ đó là thứ rất quan trọng.
Tạ Thiên Thuận tiếp lời nói:
– Nhưng Lâm Phi à, cậu nghĩ mà xem nếu như chúng tôi có thể tìm được Tinh Thần Thạch vậy thì có thể liên lạc với bổn tông các gia tộc lần nữa.
– Đến lúc đó quân đoàn Luyện Ngục cũng chỉ là đám ruồi bọ, tôm tép nhãi nhép mà thôi, tất cả buồn phiền của cậu chúng tôi sẽ giải quyết giúp cậu hết.
– Mà nếu cậu có thể tìm được Tinh Thần Thạch thì cậu chính là đại ân nhân của tứ đại gia tộc chúng tôi, gia tộc Thiên Tự Hào chúng tôi nhất định sẽ ghi nhớ đại ân đại đức của cậu, nhất định sẽ báo đáp, nếu không thì làm sao chúng tôi tồn tại được trong xã hội cơ chứ?
– Cho nên cậu cứ yên tâm giúp chúng tôi tìm Tinh Thần Thạch về, chúng tôi nhất định sẽ mang ơn cậu thậm chí với tư chất của cậu hoàn toàn có thể trở thành bổn tông của hành tinh khác của chúng tôi, sẽ phát triển tốt hơn.
Lâm Phi giả bộ:
– Nếu có thể như các ông nói thì đúng là không tốn sức nha, đáng tiếc. . . đây đúng là lần đầu tiên tôi nghe thấy thứ Tinh Thần Thạch đó, chuyện của các ông tôi giúp không được rồi.
Nói xong Lâm Phi đứng lên chuẩn bị quay người rời đi.
– Không còn sớm nữa, xin cảm ơn các ông đã giải thích nghi hoặc cho tôi, tôi cũng đến lúc quay về Lâm An làm chuyện tiếp theo của ta rồi. . .
– Đợi đã!
Sắc mặt bọn người Vương Chính ngưng trọng lại, gọi Lâm Phi.
Mà ngay lúc này, Lâm Phi vừa mới đứng dậy đã cảm thấy sự đe dọa lớn từ xung quanh, phía sau căn nhà lớn Tạ gia có một sự áp bách tiến tới.
Giống như bàn tay của bốn người khổng lồ vậy, mạnh mẽ đè một người xuống dưới đất, bàn chân hắn bị đông cứng, muốn chuyển động chân cũng cảm thấy huyết quản như muốn đứt từng đoạn.
Sắc mặt Lâm Phi trở nên rất khó coi, hai tay nắm chặt, cắn chặt răng, hắn có thể chắc chắn nơi mà bốn luồng uy lực phát ra chính là bốn tu sĩ có tu vi cao hơn hẳn một bậc.
Không còn nghi ngờ gì nữa, đó chính là cao thủ của tứ đại gia tộc, gọi là tổ tông gì đó, bởi vì cho dù là Long Thiên Cương thì uy lực còn thua hắn một bậc.
Lâm Phi tuy sớm đã dự đoán trước lần này đối phương không thể dễ dàng thả mình đi nhưng cũng không ngờ được rằng mấy lão bất tử này lại không biết xấu hổ như vậy, liên kết lại với nhau đối phó với một đứa trẻ mới có hơn hai mươi tuổi.
Vương Chính thấy thái độ của Lâm Phi rất khó coi, mặt lộ vẻ cười lạnh còn Long Khi và Tạ Thiên Thuận, Lục Trường Minh. . . thì lại có chút bất đắc dĩ lắc đầu, dường như cảm thấy Lâm Phi thật sự là nghĩ quá đơn giản, quá ngây thơ.
– Lâm Phi, cậu nên ngồi xuống đi, nghĩ cẩn thận lần nữa, có khi do thời gian đã lâu quá rồi nên mới như vậy, có khi cứ nghĩ kĩ lại sẽ nhớ được một chút manh mối cũng nên?
Vương Chính mỉm cười.
Trong lòng Lâm Phi quả thực muốn mắng cha chửi mẹ rồi, bà ngoại nó, đám người này hôm nay thật sự là không có ý muốn cho ta đi đây.
Xem ra không ép nói ra tin tức có lợi cho bọn họ, bọn họ sẽ không bỏ qua!
Tuy mấy ngày nay hắn đã trải qua những trận chiến với binh đoàn của quân đoàn Luyện Ngục, thôn phệ cũng thu được thêm nhiều nguyên khí tu vi nhưng cho dù hôm nay hắn có miễn cưỡng phá vòng vây, tấn công vào trụ cột thứ ba thì một mình hắn cũng không thể đánh gục được bốn lão bất tử kia đâu!
Cũng tại cái lão điên kia, bảo hắn về nước đợi lão, thế mà đến tận bây giờ vẫn bặt vô âm tín. Lão ta tài giỏi như thế mà lại gây ra chuyện kinh thiên động địa rồi để lại cục nợ cho thằng bé như hắn trả, đúng là không biết xấu hổ mà!
Tứ đại gia tộc cũng đang đánh cược, cược Long Ngũ thực ra là có nguyên nhân nào đó tạm thời không xuất hiện. Từ hơn trăm năm trước thực lực của hắn đã mạnh đến mức như vậy rồi thì có khi bây giờ hắn đã đạt đến cảnh giới Tinh Thần, rời khỏi trái đất rồi cũng nên.
Bọn họ bắt buộc phải làm vậy, bởi vì nếu như chậm trễ nữa tìm không được Tinh Thần Thạch thì không thể làm sống lại Truyền Tống Trận, gia tộc Thiên Tự Hào sẽ chìm trong dĩ vãng.
Vậy nên dù cho hôm nay Lâm Phi không nói ra vị trí của Tinh Thần Thạch thì bọn họ bất luận thế nào cũng phải lột da Lâm Phi ra mới được!
– Các ông đã “hiếu khách” như thế mà ta không “đáp lễ” thì chắc các ông sẽ không để ta đi rồi.
Trong đầu Lâm Phi đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, vẻ mặt ung dung ngồi trở lại.
– Ha ha, cậu đúng là thông minh đấy, cậu phải biết đạo lý “đập nồi chìm thuyền” (ý nóiquyết tâm cao) chứ.
Vương Chính cười nói.
– Tôi chỉ cảm nhận sâu sắc được cái gọi là “chó cùng rứt giậu” thôi.
Lâm Phi nhún vai.
Những người ngồi đó vẻ mặt trắng bệch ra, ánh mắt cũng trở lên thiếu thiện cảm.
Nhưng Lâm Phi biết là càng vào những lúc thế này thì lại càng phải bình tĩnh. Thực ra đối phương bây giờ cũng sợ hãi, bọn họ rất sợ chẳng may Long Ngũ xuất hiện một lần nữa. Bởi thế Lâm Phi phải lợi dụng điểm này để đối phó với bọn họ mới được.
– Thật ra. . . Tinh Thần Thạch ở đâu tôi thật sự không biết, bảo bối trong tay lão già điên kia nhiều như thế, lúc tôi rời xa lão ta tôi mới mười một tuổi làm sao biết những cái đấy có tác dụng gì.
Lâm Phi tưng tửng, kiểu như điếc không sợ súng.
– Rất nhiều bảo bối à? Cậu từng thấy hắn có những bảo bối gì, chỉ cần tả lại hình dáng của nó thôi. Tổ tiên Tạ gia chúng tôi cũng từng có ghi chép về hình dáng màu sắc của Tinh Thần Thạch, cậu cứ nói cho chúng tôi biết đi.
Tạ Thiên Thuận lập tức hào hứng.
Trong lòng Lâm Phi cười thầm, một đám chết tiệt, dám chơi lão tử, được nếu các ngươi đã không cần thể diện vậy ta hôm nay sẽ lừa các ngươi đến cùng! Xem ai hù dọa ai!
Sau khi nghĩ ra sách lược, Lâm Phi giả bộ không mặn không nhạt, hơi có chút đau đầu, bắt đầu bịa chuyện. . .
– Hì. . . rất là nhiều, những vũ khí lớn này, pháp khí này, tôi nghĩ chắc chắn không có liên quan gì đến Tinh Thần Thạch, nhỏ hơn một chút. . . tôi có thấy qua một tảng đá màu hoàng kim giống như hình tam giác vậy. . .
– Đúng rồi, có một viên đá lão ta dùng để làm nhẫn, giống như kim cương nhưng làm gì có thứ nào to như quả trứng như thế chứ. . .
Lâm Phi không ngừng nói các loại kiểu dáng của tinh thể khoáng vật mà hắn nghĩ ra đồng thời quan sát thái độ của đối phương.
Gạt người chia ra rất nhiều loại, loại như Lâm Phi là một loạt phản ứng thông não người, cùng với các loại biểu cảm mánh khóe chuyên nghiệp của người trong nghề, tất nhiên bản thân vốn dĩ là một đại diện của cao thủ lừa gạt.
Lâm Phi chú ý tới khi hắn nói đến một hình tròn nhỏ màu sắc rực rỡ, một vật hư cấu như vậy, trong khóe mắt Tạ Thiên Thuận rõ ràng là nhấc lên một chút.
Chính là cái này! Lâm Phi thầm vui trong lòng, tuy Tạ Thiên Thuận giảo hoạt làm bộ như không có gì kỳ lạ nhưng một chút biểu hiện của hắn thì sẽ không gạt người được, đó là phản ứng bản năng của con người, không trải qua huấn luyện đặc biệt thì sẽ không cách nào khống chế được.