Khi Cố Thải Anh đột nhiên vào bệnh viện Phương Nhã Nhu cũng rất ngạc nhiên, cô cũng biết ân oán giữa Lâm Phi và mẹ đẻ nên không biết nên đối xử với người phụ nữ này thế nào.
Cô không thể nói những lời ác độc hoặc đối xử lạnh lùng, về tình về lý cô luôn cảm thấy như vậy là không lễ phép, hơn nữa nếu như sau này Lâm Phi nhận lại Cố Thải Anh thì sao?
Cô sẽ rất khó xử, vì thế cuối cùng chỉ đành quyết định không quá thân cận nhưng cũng không đắc tội.
Cố Thải Anh nói với cô, bà may một chiếc áo cho Lâm Phi, hy vọng cô có thể chuyển cho anh nhưng không cần thiết nói cho Lâm Phi biết, chỉ là muốn làm trọn phận làm mẹ.
Yêu cầu này nói ra thì có chút đáng thương, Phương Nhã Nhu không tiện từ chối chỉ đành nghĩ cách diễn kịch thôi nhưng cuối cùng vẫn bị Lâm Phi phát hiện.
– Em có biết năm đó bà ta làm gì không?
Lâm Phi nói sự thật cho Phương Nhã Nhu biết, giọng chầm chậm.
Phương Nhã Nhu gật đầu nhưng lại lắc đầu:
– Biết một chút nhưng em thật sự không phải vì giúp bà ấy mà lừa anh. . .
Lâm Phi làm sao lại không đoán ra sự khó xử này chứ:
– Em sợ sau này anh sẽ nhận ý tốt của người đàn bà đó sao? Cho nên không muốn đắc tội với bà ta, đúng không?
Phương Nhã Nhu gật đầu thừa nhận, chuyện này đối với cô mà nói thật sự là một bài học, huống hồ chuyện năm đó có ai nói rõ với cô đâu.
– Vậy anh bây giờ có thể khẳng định với em là. . .
Lâm Phi cười nhạt một tiếng, gằn từng chữ một:
– Không – thể – nào.
Phương Nhã Nhu khẽ giật mình, cô cảm thấy khi người đàn ông này nói ra ba từ ấy có chút xót xa. Vết thương ấy đau thế nào, sâu thế nào mà lại khiến Lâm Phi kiên định như vậy, quyết định cả đời này sẽ không tiếp tục nối lại tiền duyên với mẹ đẻ.
– Anh. . . anh. . .
Phương Nhã Nhu muốn nói hai câu khuyên giải để người đàn ông đừng có lỗ mãng như vậy nhưng sau đó suy nghĩ kỹ, Lâm Phi có thể nói ra lời như vậy nhất định là đã suy nghĩ rất lâu rồi.
Lâm Phi chỉ chiếc áo đó:
– Gửi chiếc áo đó lại hoặc là đem tặng đi, sao cũng được, đừng có để trong nhà chúng ta.
– Vâng. . .
Phương Nhã Nhu dịu dàng ngoan ngoãn gật đầu.
– Ngoan.
Lâm Phi cười rồi sờ mặt người con gái này:
– Sau này người đàn bà đó đến tìm em, em nói chuyện với bà ta như thế nào đó là quyền của em, anh không bắt buộc thế này thế kia nhưng. . . không cần phải nói cho anh biết.
Phương Nhã Nhu nghe những lời tha thứ này nhưng lại không có chút cảm giác thoải mái vui vẻ, bất giác hốc mắt cô đỏ lên hỏi:
– Anh. . . có phải rất đau lòng? Tại sao lại cười khi nói ra những câu đó chứ?
– Đau lòng?
Lâm Phi hít sâu một hơi, thoải mái nói:
– Thật ra đến bây giờ, chuyện của năm đó anh đã xem nhẹ nó rồi nên cũng không còn quá đau lòng nữa.
– Đối với anh những người đó chỉ làm hiện lên những kí ức xám ngắt mà thôi, bây giờ họ chẳng còn tác động được gì đến anh nữa cũng coi như người dưng rồi. Anh chỉ không thích họ làm phiền đến cuộc sống của chúng ta, càng không thích bọn họ lợi dụng người bên cạnh anh, làm anh mất hứng.
– Thật sao?
Phương Nhã Nhu ngu ngơ hỏi.
– Chắc chắn một trăm phần trăm.
Lâm Phi mỉm cười, vuốt cái mũi xinh đẹp của cô, cảm khái nói:
– Lần này cảnh giới của anh tăng lên, càng ngày càng có thể cảm nhận được hết thảy thế gian, nhân quả nghiệp lực, đan xen lấy nhau, có nguyên nhân ắt có kết quả, có kết quả ắt có nguyên nhân.
– Anh không cần mang hận thù, tự dày vò cuộc sống của mình, những việc bọn họ làm với anh, kết quả là con đường anh đang đi tiếp để anh đi đến một thế giới rộng lớn hơn.
– Em cảm thấy một người có thể sống trăm tuổi thậm chí lâu hơn sẽ quan tâm đến người có tuổi thọ chỉ còn mấy chục năm, quá khứ như thế nào sao? Nói trắng ra, bọn họ trong mắt anh thật sự là quá yếu đuối.
Phương Nhã Nhu lúc này mới yên tâm, điềm nhiên cười:
– Được, nếu đã như vậy, em hôm nay sẽ gửi trang phục này đến ủy ban tỉnh, chuyển thẳng cho bí thư Vương, em nghĩ. . . có thể biểu đạt ý rõ ràng.
Lâm Phi gật đầu, không hề để ý đến những quá trình này chỉ cần trả lại cho bọn họ là được rồi.
Trên thực tế hắn còn có một chuyện chưa nói với cô, chính là lần này gửi áo đến đột nhiên để lấy lòng, bề ngoài quan tâm thật ra rất có thể là thế lực phía sau Vương gia.
Hiện nay tứ đại gia tộc đều thử lôi kéo mình, Lâm Phi cảm thấy Vương gia đang tìm chỗ đột phá cũng là người đàn bà Cố Thải Anh đó, đáng thương là những gì bà ta tính toán đến chính bà ta còn không biết.
Ba ngày sau, Lục Vũ Phỉ hiên ngang mặc một bộ quân trang, mang giày chiến lái một chiếc xe Jee của quân khu đi vào sơn trang Thiên Lan tìm Lâm Phi.
Trang phục không qua loa mà nghiêm túc như vậy, vừa nhìn đã biết cô nàng này có chuyện quan trọng rồi.
– Tôi tới báo cho anh một tin.
Lục Phi Vũ vừa nhìn thấy Lâm Phi, mở cửa vội nói:
– Người của ngũ đại môn phái đã lên Thiếu Lâm thỉnh nguyện, mời được Linh Tố thiền sư, nếu anh còn không đi bọn họ sẽ giết chết, phế bỏ tên đồng bọn võ công đầy mình của anh để anh ta thành một phế nhân. Nếu anh còn không đi, bọn họ sẽ phái cao thủ tiên thiên trên toàn thế giới đi truy sát thành viên Truyền Kỳ Thế Đại của anh.
Lúc Lâm Phi nghe được những lời này, hắn đang nằm trên cái ghế ngoài ban công phơi nắng, bất giác cười cười:
– Đám người kia thật sự là chó cùng rứt giậu nhưng vẫn xem như là có chút lý trí, biết tìm tôi báo thù sẽ không phải là đối thủ của tôi liền ra tay với người bên cạnh tôi.
– Đó không phải tội nghiệt anh gây ra sao, rốt cuộc anh định làm như thế nào?
Lục Vũ Phỉ thực là buồn bực, người đàn ông này lại còn có thể điềm nhiên được? Hắn không sợ trời không sợ đất sao?
Trên thực tế, tuy lần trước có thấy Lâm Phi đánh bại Lý Long Kiêu hơn nữa Long Thiên Cương còn khen là Lâm Phi đã vượt qua gã nhưng mà người của tứ đại gia tộc cũng chưa rõ Lâm Phi mạnh đến cỡ nào?
Cho nên Lâm Phi có thể địch nổi Linh Tố thiền sư hay không vẫn là một câu hỏi trong lòng họ.
Hơn nữa mấy năm nay Linh Tố thiền sư vẫn giữ vị trí thứ hai trên “bảng Chiến Thần” . Trong thời gian Lý Long Kiêu biến mất, thực lực dường như không có tăng lên mấy, đầu óc cũng không được tỉnh táo, lực chiến đấu giảm đi rất nhiều.
Cùng là đệ nhị của “bảng Chiến Thần” nhưng có khả năng Linh Tố đã vượt qua Lý Long Kiêu lâu rồi.
Dù sao, đến được cấp bậc này, một chút chênh lệch tu vi, khác biệt về cảnh giới đều có thể ảnh hưởng đến rất nhiều thứ.
– Còn có thể làm gì chứ, vì Tiểu Bạch tôi phải lên Thiếu Lâm một lần thôi!
Lâm Phi thản nhiên nói một câu.
– Nhưng anh. . . anh thật sự muốn lên Thiếu Lâm sao? Việc này rất nguy hiểm!
Lục Vũ Phỉ bất giác lo lắng vô cùng:
– Sư phụ tôi. . . bọn họ hận anh thấu xương, anh giết đi sư huynh, sư muội, sư đệ đồng môn của họ, đây không đơn giản là ân oán bình thường đâu.
– Lục tiểu thư, tôi vẫn luôn cảm thấy kỳ lạ, cô hình như rất quan tâm đến tôi?
Lâm Phi nghiền ngẫm cười nói.
Lục Vũ Phỉ bị vạch trần mới ý thức được mình phản ứng thái quá, quay đầu sang chỗ khác đỏ mặt, không biết giải thích thế nào.
Lâm Phi cũng không có nhiều thời gian đùa giỡn với cô, xuống dưới lầu dặn dò mấy người trong nhà lại gọi điện thoại cho Phương Nhã Nhu và Bạch Hân Nghiên.
Lục Vũ Phỉ thấy người đàn ông này đã tính toán trước, không một chút lo lắng nghĩ là anh ta đã tìm ra sách lược gì đó rồi, vừa lo lắng vừa hiếu kỳ muốn cùng hắn ra sân bay.
Bộ an ninh tất nhiên sẽ tham gia vào chuyện này, có thể nói Lục gia nhất định không muốn nhìn thấy Lâm Phi chịu sự tổn thương nào.
Thường ngày các môn phái cổ võ tranh đấu gay gắt rất nhiều, đoàn kết lại đối phó với một người như vậy thật hiếm thấy, Lâm Phi thật sự là đụng tới quyền lợi và thể diện của họ khiến họ tức giận, nếu không họ sẽ không cùng chung mối thù như thế.
Lăn lộn trên giang hồ rất cần đến thể diện, hắn lại không chịu giữ thể diện gì cho họ, bảo giết là giết. Nếu không liều mạng với hắn thì họ còn trụ lại trên giang hồ làm gì nữa.
Nửa ngày sau Lâm Phi và Lục Vũ Phỉ đã đến chân núi Thiếu Thất.
Ngọn núi hùng vĩ hiểm trở, trùng trùng điệp điệp, ngọn núi cao thẳng đứng trời cao, giống như kiếm kích, uy nghiêm tráng lệ. Cổ thụ chọc trời, cánh rừng rậm rạp bạc ngàn, hệt như tự nhiên.
Lúc này vừa vặn gần đó có làn sương nhàn nhạt, cả ngọn núi trông như đi qua, đặc biệt mây mù quấn quanh, như mộng như ảo.
Nhìn thấy Lâm Phi vậy mà còn có tâm trạng thưởng thức cảnh sắc Lục Vũ Phi sắp phát điện lên, chẳng lẽ hắn ta không biết trên núi đang chờ hắn ở Long Đàm Hổ huyệt sao? Tuy rằng nói tứ đại gia tộc đều âm thầm chú ý, không muốn hắn bị hại, hơn nữa lên đến trên, không ai chắc chắn sẽ xảy ra chuyện gì.
Thường ngày, nơi đây sẽ có rất nhiều du khách đến tháp cổ tham quan nhưng mấy hôm nay vì Thiếu Lâm muốn cùng với người của mấy đại môn phái cùng nhau xử lý Lâm Phi cho nên dưới chân núi đã cấm người ngoài vào. Toàn bộ khu vực gần Thiếu Thất Sơn đều rất yên tĩnh cho nên khi Lâm Phi và Lục Vũ Phỉ đợi người bộ an ninh lên núi đều không có gặp bất cứ người nào, đi thẳng vào trong cửa tự, đến trung tâm chính của Thiếu Lâm, Đại Hùng Bảo Điện.