Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 550: Chọc Giận


Vương Tử Tình cảm thấy sợ hãi, chuyện gì thế này, cô mới rời đi hơn mười phút tình huống đã biến thành như vậy?

Cô tiến đến ôm vai Lâm Dao, đưa tay lau nước mắt trên khóe mắt Lâm Dao, nước mắt đã làm nhòe phấn trang điểm.

– Cậu đừng khóc, nói với mình xem có chuyện gì, ai bắt nạt cậu?

Vương Tử Tình ân cần hỏi.

Lâm Dao cũng không muốn gây thêm rắc rối cũng không muốn kết thêm thù oán, cô chỉ hy vọng nhanh chóng rời khỏi đây đi về nhà, không cần phải nhìn thấy những người này nữa.

– Không có chuyện gì, là lỗi của mình, Tình nhi, mình đang muốn nói với cậu mình muốn về nhà.

Lâm Dao miễn cưỡng lắc đầu cười.

Vương Tử Tình không tin, nhìn xung quanh, một đám người vốn đang cười nhạo người mới là Lâm Dao, thấy Vương Tử Tình nhìn đến đều giả bộ như không có quan hệ gì với họ.

Vương Tử Tình cũng hiểu ra phần nào, khi thấy Lý Hân Di đứng chung một chỗ với Tất Vân Dao, vẻ mặt biểu lộ khinh thường, cô liền đoán được đại khái chuyện gì xảy ra.

Người phụ nữ này từ trước đến nay vốn kiêu ngạo, rất nhiều người trẻ tuổi lớp dưới vì lễ tiết sơ sẩy mà bị cô ta chỉnh cho đến mức phải rời khỏi giới văn nghệ.

Người khác sợ bối cảnh của nhà họ Lý, Vương Tử Tình không sợ, vẻ mặt cô lạnh xuống hỏi:

– Lý Hân Di, có phải cô giở trò không?

– Ai da, Vương đại tiểu thư, lời này của cô làm cho tôi thất vọng, sao chuyện này lại đổ lên đầu tôi? Vừa rồi là bạn học của cô làm chuyện trái lương tâm không nhịn được nên khóc.

– Tôi cũng như mọi người ở đây, chỉ thấy đáng tiếc và bất công cho Tất phu nhân của tập đoàn Phong Tư, chúng tôi cũng không bắt nạt cô ấy nha.

Lý Hân Di khéo léo vứt bỏ trách nhiệm.

Vương Tử Tình tuy là người nhà họ Vương nhưng dù sao vẫn là cô gái trẻ còn chưa tốt nghiệp đại học, không có quyền lực và tiền bạc gì.

Hơn nữa vì một người bạn học mà đắc tội với nhiều người ở đây như vậy, đừng nói là Vương Tử Tình dù là Vương Thiệu Hoa cũng còn phải suy nghĩ có đúng hay không, nhà họ Vương cũng không phải một tay che trời mà nhà họ Lý còn có nhà họ Long đứng sau.

Đặc biệt thời điểm này người kế thừa nhà họ Vương còn chưa xác định, ai cũng rõ ràng Vương Thiệu Hoa cần củng cố thế lực không có khả năng phô trương quá mức, ngược lại phải tỏ ra bình dị gần gũi nhằm lung lạc lòng người.

Trong tình huống này Lý Hân Di cũng không sợ Vương Tử Tình, những người khác cũng sẽ không quá để ý, cho vài phần mặt mũi là có thể nếu muốn nói là sợ hãi thì không có khả năng.

Nói thẳng ra, trong mắt những người này Lâm Dao chẳng qua là một ngôi sao nhỏ còn chưa vào nghề, có một chút quan hệ với nhà họ Vương cũng không thể thay đổi xuất thân thấp của

– Dao Dao làm gì trái lương tâm? Cô nói vớ vẩn gì thế?

Vương Tử Tinh tức giận nói:

– Cô cho là tôi không biết cô đối với người mới thế nào à, đừng ở đó mà làm trò!

Lý Hân Di hừ lạnh trong lòng, thầm nghĩ quả nhiên là một con nhóc, một chút tâm kế cũng không có, đã như vậy cho dù người nhà họ Vương ta cũng cho ngươi ngậm bồ hòn làm ngọt!

Cô lập tức lộ ra vẻ đáng thương khi bị hiểu lầm:

– Vương đại tiểu thư, hôm nay có nhiều người ở đây như vậy, cô nói xem, Lý Hân Di tôi làm trò thế nào? Cô không biết xảy ra chuyện gì, không có chứng cớ liền vu oan cho tôi. . . tôi có lỗi với cô à?

– Tôi tôn trọng cô là người nhà họ Vương nhưng cô cũng không thể tùy tiện áp đặt như thế, nhà họ Lý chúng tôi so với nhà họ Vương chỉ là nhỏ bé nhưng cũng không thể bị sỉ nhục, hiện nay Hạ Quốc là xã hội pháp trị, cô nói như vậy là có khí độ của bảy gia tộc lớn.

Nói xong, Lý Hân Di vẻ mặt muốn khóc, lấy tay che mặt giống như người chịu ủy khuất là cô ta, bị Vương Tử Tình dựa vào gia thế vũ nhục không dám phản bác.

Cô ta nói như thế giống như Vương Tử Tinh là người ác, về tình về lý cô ta mới là bên yếu thế.

Phần lớn những người xung quanh đều lão luyện trong xã giao, tất nhiên nhận ra Lý Hân Di đang bắt nạt Vương Tử Tình và Lâm Dao đơn thuần, không có kinh nghiệm nhưng họ cũng sẽ không giúp Vương Tử Tình vạch trần vì giúp Lâm Dạo là việc không có ý nghĩa.

Dù Vương Thiệu Hoa ở đây cũng sẽ không cho con gái làm chuyện ngu ngốc này, không có việc gì đi trêu chọc họ phụ thuộc của nhà họ Long, nếu xảy ra mâu thuẫn với nhà họ Long thì sẽ ảnh hưởng không tốt đến Vương Thiệu Hoa.

– Cô. . . Tôi. . . Tôi đâu có dùng gia thế ép cô. . .

Vương Tử Tinh giải thích không được, mặt lúc đỏ lúc trắng, có cảm giác không khí áp bức giống như người ở đây đều đang nhìn các cô chê cười.

Cô thấy bạn tốt bị bắt nạt liền nóng đầu lên nói ra, nói xong mới thấy không ổn, dù sao đối phương là người trong nhà có hậu trường là nhà họ Long.

Cô cũng không giống cha là Vương Thiệu Hoa, nắm giữ quyền lực hơn nữa trong dòng họ lớn nữ thường không quan trọng bằng nam, địa vị của cô còn chưa đủ làm những người trong bữa tiệc này sợ.

Lâm Dao ở phía sau thấy Vương Tử Tình vì bảo vệ cô bị nhiều người coi thường như vậy không khỏi cảm động cùng tự trách, lúc này có thể chứng minh Vương Tử Tình không vì mâu thuẫn giữa Lâm Phi và nhà họ Vương mà bất hòa với cô, vẫn làm bạn tốt với cô nhưng cô thấy chua xót, ủy khuất nhiều hơn nữa.

Cuối cùng là cô quá vô dụng, tham gia bữa tiệc cũng xảy ra chuyện như vậy, xem ra cha nói đúng cô không thích hợp với cuộc sống thế này.

Lý Hân Di thấy lúc này Vương Tử Tình không biết nói gì trong lòng càng thêm đắc ý, chuyện hôm nay nếu người trong nhà biết có khi còn lập công cho nhà họ Long, dù sao theo ý nào đó mà nói thì đây vẫn là thay mặt nhà họ Long.

Thế nên cô càng trầm trọng hơn, vẻ mặt chính nghĩa nói:

– Vương tiểu thư, nói đến mức này tôi cũng không sợ đắc tội với cô, trong giới âm nhạc của chúng tôi, quan tâm nhất là thứ tự trước sau, tôn sư trọng đạo.

– Tất cả mọi người đều biết Lâm Dao được Tất phu nhân chỉ dẫn mới hoàn thành album đầu tay của cô ấy, thậm chí ca khúc “bài hát” cũng là do phu nhân Phương Thanh Mạt và Tất phu nhân phổ nhạc.

– Coi trọng một người mới không có bối cảnh như cô ấy thế mà sau khi cô ấy hoàn thành album lại cùng hacker bôi xấu truyền thông Phong Tư, chuyển sang công ty khác.

– Tất phu nhân đức cao vọng trọng, trí tuệ rộng lớn không so đo cùng cô ấy nhưng chúng tôi nhìn không thuận mắt, cho dù không đưa ra tòa ít nhất cũng phải nhận lỗi với Tất phu nhân.

– Tôi thấy chọn ngày không bằng gặp ngày, hôm nay ở đây có nhiều khách quý cùng các vị tiền bổi chứng kiến, để Lâm Dao xin lỗi Tất phu nhân, nhận sai, sửa sai, mọi việc đều tốt.

– Tôi. . . tôi không có bôi xấu công ty! Tôi rời công ty cũng theo trình tự hợp pháp!

Lâm Dạo nhịn không được nói, giọng nói nức nở, hận không thể đem những tài liệu luật sư làm đưa cho bọn họ nhìn.

– A? Theo trình tự hợp pháp? Nhưng vì sao sớm không đi muộn không đi, album làm xong phát hành đột nhiên lại rời đi? Mâu thuẫn với công ty? Hay có nguyên nhân gì khác?

Lý Hân Di hỏi ngược lại.

– Bởi vì. . . Bởi vì. . .

Lâm Dao nghẹn lời, cô không thể nói ra chuyện của Lâm Đại Nguyên cùng Tất Vân Dao.

Mọi người lắc đầu thở dài, có người giễu cợt, bộ dáng này rõ ràng là có chuyện không thể nói.

Lý Hân Di còn kích bác hỏi Phương Thanh Mạt:

– Cô Phương, tôi nói không sai chứ, trong album của cô ấy, kể cả bài hát chính phần lớn là tác phẩm của cô và cô Tất nha.

Phương Thanh Mạt cười khổ liếc nhìn Tất Vân Dao, cô cũng không thể phủ nhận thực tế nên nhẹ gật đầu.

Vì vậy, mọi người xôn xao nghị luận ầm ĩ, cảm thấy Lâm Dao đúng là không có lương tâm, dù người không trong giới cũng cảm thấy quá phận.

Lâm Dao cắn môi dưới, không dám ngẩng đầu, nước mắt tí tách rơi trên mặt thảm tạo ra một vệt ẩm ướt, cô cảm giác giống như tù nhân trên pháp trường vi phạm tội lớn.

– Dao Dao, chúng ta ra ngoài đi, tuyệt đối đừng nhận lỗi, nếu như nhận cô sẽ trở thành loại người như bọn họ nói.

Vương Tư Tình kéo tay Lâm Dao nhỏ giọng nói.

Nhưng Lý Hân Di lại lên tiếng:

– Không xin lỗi thì đừng có đi nha, đúng là lòng người không thể đo, không nghĩ tới đã làm ra việc này lại còn cuồng vọng như vậy, có ý muốn bỏ đi.

– Cô. . .

Vương Tử Tình tức giận trừng lớn hai mắt, người đàn bà này đúng là không để cho người khác đường sống, cô ta nói thế Lâm Dao mà đi lại càng thêm phiền toái, giống như sợ tội chạy trốn!

– Được rồi, đừng nói nữa.

– Tất Vân Dao thấy Lâm Dao ngồi đó lau nước mắt, phấn trang điểm đều trôi đi rốt cục không đành lòng nói:

– Không cần nói xin lỗi, việc rời đi làm đúng theo trình tự pháp luật, bởi vì có điều cần bảo mật, mọi người cũng đừng làm khó cô ấy.

Cô vừa nói như thế mọi người xung quanh lập tức hùa theo lấy lòng nói Tất Vân Dao khoan dung, nhân từ, có phong độ,. . .

– Cô Tất, cô đúng là người tốt, bao che một hậu bối không biết trời cao đất rộng, không có lương tâm, mọi người đều thấy đau lòng.

Lý Hân Di vẻ mặt tiếc hận.

Tất Vân Dao muốn giúp Lâm Dao một phen ngược lại làm cho mọi người cùng xem thường cô ấy, điều này Tất Vân Dao cũng không ngờ tới.

– Cũng không biết là gia đình thế nào, cha mẹ thế nào mới dậy ra một đứa con vô liêm sỉ như vậy, haiz. . .

Cuối cùng, Lý Hân Di còn bồi thêm một câu.

Những người trong ngành giải trí cùng một vài thương nhân bên cạnh Lý Hân Di cũng đều gật đầu nói phải, bộ dạng muốn xem náo nhiệt.

Không nghĩ đến một câu nói kia chọc giận Lâm Dao vốn đang thương tâm, lòng cô chìm xuống, ngừng khóc chậm rãi ngẩng đầu lên.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.