Lúc hắn trở về sơn trang Thiên Lan ở Lâm An, trời cũng đã chạng vạng.
Không có ai ở nhà kể cả Lâm Đại Nguyên cũng không biết đã đi đâu. Thế là hắn đi vào phòng thí nghiệm nhìn Lý Long Kiêu đang bị thôi miên kia.
Lý Long Kiêu nằm ngủ trên bàn không một chút động tĩnh.
Bất thình lình, Lâm Phi đưa tay sang bên cạnh, một tiếng “Ôi” vang lên.
Lỗ Lỗ đang ẩn thân trong không khí bỗng hiện lên, mặt lão bị tay Lâm Phi nắm chặt, cục thịt mềm mềm nằm gọn trong tay hắn.
– Scarpe! Cậu thật đáng ghét! Sao càng ngày càng dễ dàng phát hiện ra ta như thế!
Lỗ Lỗ bất mãn.
Lâm Phi nhìn gã người lùn càng ngày càng tròn hơn, nói:
– Tôi nói này Ô Lỗ Lỗ, ông càng ngày càng giống hình quả tinh cầu của ông rồi đấy! Sao lại mập lên nhanh như thế?
– Tại cô Phương tiểu thư vị hôn thê của cậu hại ta chứ ai! Từ đầu tháng tới giờ chả hiểu tại sao mà tâm trạng cô ấy rất tốt, hôm nào cũng mua rất nhiều đồ ăn ngon, làm rất nhiều món ăn, ta cứ thế ta ăn nên mới béo lên đến mười cân!
Ô Lỗ Lỗ mách lẻo.
Lâm Phi mỉm cười:
– Tại ông tham ăn chứ liên quan gì đến Nhã Nhu.
– Hừ hừ, dù sao thì cậu trở về cũng tốt rồi, cậu không biết đâu, một mình tôi tiêu thụ cái đống đồ ăn ấy thực sự là mệt mỏi lắm.
Lỗ Lỗ ợ lên một cái, xem chừng chỉ nói mấy câu thôi mà cũng khó khăn lắm. Lão giơ chân giơ tay ra bò lên rồi bám chặt vào quả tinh cầu nói:
– Scarpe, cậu đi Thiếu Lâm Tự rồi à? Mà sao nhìn cậu như mạnh lên rất nhiều ấy?
– Hả? Ông còn nhìn được ra như thế cơ à?
Lâm Phi giả vờ không tin để trêu lão.
Lô Lỗ hắng giọng, hét lên:
– Dù sao thì ta cũng là đồ đệ của Tự Nhiên Chi Vương! Ta sống cũng hơn trăm năm rồi, chẳng lẽ mắt mũi lại không nhìn ra được à! Cậu đừng có mà coi thường ta!
Lâm Phi nhìn cái mặt tròn tròn bằng bàn tay đang run lên của lão mà bật cười ha hả.
Hai người cười nói một lúc lâu, sau đó Lâm Phi mới thi triển thôn phệ tiếp tục trị liệu cho Lý Long Kiêu. Thực ra những loại vật chất đặc thù trong cơ thể Lý Long Kiêu còn lại không nhiều lắm. Lâm Phi áng chừng trị liệu thêm mấy lần nữa sẽ có hiệu quả. Nhưng có thể khôi phục lại được hay không thì hắn vẫn chưa biết.
Sau khi xong việc, Lâm Phi thấy mọi người trong nhà vẫn chưa về liền hỏi Ô Lỗ Lỗ:
– Ô Lỗ Lỗ, sao trong nhà có mỗi mình ông thế?
– Cậu không biết à? Phải rồi, cậu mới về mà. Mọi người về nhà cũ của cậu hết rồi. Hôm nay là ngày giỗ của bác dâu cậu mà. Em gái cậu càng ngày càng nổi tiếng rồi, phải làm lễ giỗ mẹ cho hẳn hoi chứ.
Lâm Phi cười hỏi:
– Thế à, công việc của Dao Dao lại thuận lợi thế à?
– Tất nhiên rồi, em gái Lâm Dao của cậu bây giờ nổi tiếng lắm. Kênh nào cũng phát bài hát của em cậu. Hình như là Long gia muốn tạ tội nên làm mọi cách để PR cho em cậu với truyền thông, các tin tức đưa ra cũng toàn trên kênh chính thức cả. Bây giờ cô bé ấy nổi tiếng lắm rồi.
Lỗ Lỗ cảm khái nói.
Lâm Phi nghe thấy vậy khẽ chau mày, lạnh lùng hỏi:
-Thế là sao? Dao Dao xảy ra chuyện gì? Sao Long gia lại phải tạ tội?
Lỗ Lỗ cười hì hì rồi kể lại chuyện xảy ra trong buổi yến tiệc cuối năm trước.
Sau khi Lý Hân Di đắc tội với Lâm Dao, Phương Nhã Nhu rất quả quyết, sáng sớm hôm sau đã gọi Long Minh trưởng bối nhà họ Long. Dựa theo bối phận thì Phương Nhã Nhu phải gọi hắn là chú nhưng lần đó lại không chút khách khi mà gọi thẳng tên, hỏi xem nhà họ Long đó có ý gì.
Long Minh bị dọa cho một trận. Cái cô cháu gái lúc nào cũng dịu dàng như thế mà tự nhiên nổi giận với ông ta. Phương Nhã Nhu còn chưa nói xong thì Long lão tam nhà hắn đã vội vàng chạy đến tìm hắn và người cha Long Khi của hắn, kêu lên: “Có chuyện rồi, một đứa con gái nhà họ Lý đắc tội với Lâm Dao.”
Sau khi Long gia biết chuyện tức đến mức muốn san bằng nhà họ Lý kia! Cái gia tộc nho nhỏ phụ thuộc, muốn cáo mượn oai hùm cũng được, muốn gây sự với ai cũng xong, sao lại gây sự với em gái Lâm Phi cơ chứ!
Bọn họ còn đang vắt óc suy nghĩ xem làm thế nào để lôi kéo được Lâm Phi, thế mà tự nhiên lại đắc tội với người ta, thể thì khác nào lấy đi cái mạng già này cơ chứ?
Thế là Long Khi ra lệnh cho Long Minh và Long lão tam đích thân đưa Lý Hân Di và gia chủ Lý gia cùng những người trong gia đình áp giải như phạm nhân đến của nhà Lâm Phi.
Long lão tam mặt đỏ phừng phừng, hung thần sát khí khiến cho đám người Lý gia phải dập đầu nhận tội với Lâm Dao, còn phải vỗ ngực cam đoan nếu như Lâm Dao muốn giết sạch người của Lý gia thì cũng chỉ cần nói một câu thôi!
Trận đó khiến người Lý gia sợ đến kinh hồn bạt vía, Lâm Dao cũng sợ suýt khóc. Cô cũng đâu có nghĩ nhiều như thế, chỉ bị bắt nạt một chút thôi mà, đêm đó cô tức giận nhưng cũng hết rồi, chẳng nghĩ ngợi gì nhiều nữa. Vậy mà không ngờ Long gia lại quan trọng hóa chuyện này như thế.
Những chuyện này mà xảy ra với những người dân bình thường thì đúng là khó mà giải quyết. Cuối cùng Phương Nhã Nhu ra mặt, bảo Long gia tự mình xử lý, ít nhất phải để sau khi Lâm Phi trở về thấy được thành ý của họ.
Long gia bị kiểu nói nước đôi mập mờ này chỉnh cho đến đau đầu. Lúc ấy họ mới biết thì ra con bé Phương Nhã Nhu nhìn có vẻ dịu dàng này cũng có mặt khó dây dưa lắm.
Đến khi rơi vào đường cùng, Long gia mới đuổi sạch người nhà họ Lý ra đường, còn yêu cầu bọn họ nhượng lại tập đoàn Đế Hoa, tất cả cổ phần đầu chuyển hết sang danh nghĩa của Phương Nhã Nhu. Tuy là chỉ lặng lẽ điều chỉnh nhưng Phương Nhã Nhu cũng đã trở thành tổng giám đốc thực sự của Đế Hoa.
Tài sản lên sàn giao dịch trị giá hơn chục tỷ này không trực tiếp giao cho Lâm Dao vì cho dù cô có được thì cũng không thể gánh vác được. Dù sao thì lấy lòng Phương Nhã Nhu cũng chẳng khác gì nịnh nọt vợ tương lai của Lâm Phi cả, kết quả cũng giống nhau mà thôi.
Đối với Phương gia hay một mình Phương Nhã Nhu cũng thế, tài sản hơn chục tỷ cũng chẳng đáng kể gì. Tuy Phương gia không sánh được với các gia tộc Thiên Tự Hào nhưng cũng là một trong các gia tộc Địa Tự Hào.
Nếu như Phương Nhã Nhu mà muốn làm tổng giám đốc của công ty nào đó thì cũng chỉ cần nói một câu thôi. Phương gia có bao nhiêu là sản nghiệp rồi, quan trọng là thái độ thể hiện của Long gia thôi.
Tất nhiên là Long gia cũng có lòng muốn tạ tội với Lâm Dao nên đã tác động đến các hãng truyền thông chủ lực để họ phỏng vấn trực tiếp Lâm Dao, phát các chương trình biểu diễn của Lâm Dao. . . Thậm chí họ còn cưỡng ép để các buổi biểu diễn của Lâm Dao đều có đặt trước, có thể gọi là người đại diện giấu mặt siêu cấp phía sau sân khấu, thậm chí còn không lấy một đồng tiền công!
Đến khi Long gia làm xong những chuyện này thì mọi việc mới hạ nhiệt xuống.
Lâm Phi nghe xong những chuyện này, khẽ lắc đầu cười khổ.
Lỗ Lỗ chớp chớp mắt, hỏi:
– Scarpe, cậu vẫn chưa hài lòng à? Phải giết chết hết người của Lý gia à?
Lâm Phi nhún vai:
– Cái đám nhãi nhép vớ vẩn ấy thì tìm chúng làm gì. Nhưng mà tôi không ngờ là Nhã Nhu cũng có mặt cứng cỏi như thế.
– Hì hì, chẳng phải là vì có cậu ở đằng sau chống lưng sao? Nếu không thì cô ấy cũng chẳng dám làm Long gia mất mặt thế đâu. Dù sao thì cái tên Long Bưu với Long Ngâm đến đây ấy cũng là trưởng bối của cô ấy mà.
– Đúng thế. . . nhưng mà. . . chính vì thế nên tôi thấy vui.
Lâm Phi cười đắc ý nói.
Lỗ Lỗ ngạc nhiên, lão không thể hiểu nổi ý của Lâm Phi.
Đúng lúc đó ngoài cửa có tiếng xe vọng đến. Lâm Phi không cần nhìn cũng có thể cảm nhận được là người trong nhà đã về.
Hắn vội vàng chạy xuống nhà mà cửa. Lâm Đại Nguyên đang định mở cửa vào thì bị hắn dọa cho một trận.
– Tiểu Phi!
– Anh!
– Lâm Phi. . .
Mọi người nhìn thấy hắn liền vội vàng chạy đến sờ soạng kiểm tra cái tên người ngợm bẩn thỉu kia. Ai nấy sững sờ một lúc rồi mừng rỡ kêu lên.
– Bác, cháu xin lỗi, cháu về muộn quá, không đến làm giỗ bác gái được.
Lâm Phi cười, đưa tay ngăn Lâm Dao đang muốn chạy đến ôm hắn, ý bảo người mình rất bẩn, thế nhưng tay hắn thì vẫn thân mật xoa đầu Lâm Dao.
– Haiz, không sao, không sao, để mai đi cũng được mà.
Lâm Đại Nguyên xúc động, nỗi lo lắng trong lòng cũng đã vơi xuống:
– Cháu bình an trở về là tốt rồi! Nhìn người cháu này, đi đâu mà như người từng thế hả? Bẩn thế. . . Ha ha. . .
Phương Nhã Nhu dịu dàng nhìn hắn cười cười, cô cũng thấy bộ dạng này của hắn đúng là bẩn quả, nếu mà không quen còn tưởng hắn là tên ăn mày đến xin ăn ấy chứ.
– Anh đợi một chút để em đi pha nước ấm cho anh tắm nhé.
Phương Nhã Nhu vui vẻ chạy lên tầng, khuôn mặt hạnh phúc rạng ngời.
Lâm Phi nhìn dáng vẻ rạng rỡ của cô mới thấy cũng giống giống như Ô Lỗ Lô miêu tả, sao tự nhiên cô lại vui như thế nhỉ? Đúng là hơi khó hiểu.
– Anh! Anh về rồi! Em sắp phải đi rồi, anh mà không về là không gặp được em đâu!
Lâm Dao vui mừng cầm tay Lâm Phi nói.
– Đừng nói linh tinh. . . cái gì mà không gặp được chứ. . . Làm sao mà anh không đi gặp em được.
Lâm Phi cười mắng cô.
Lâm Dao le lưỡi, cười ngây ngô:
– Dạo này xảy ra rất nhiều chuyện, anh không thể tưởng tượng được đâu. Mạo hiểm kích thích lắm nha, để lát nữa em kể cho anh được không?
– Hừ hừ. . . chẳng phải là người ta bắt nạt em rồi chị dâu ra mặt cho em còn gì? Có gì phải kể chứ?
Lâm Phi làm như đã biết hết mọi chuyện.
Lam Dao ngạc nhiên, chớp chớp mắt rồi chu môi:
– Sao lại thế. . . thì ra anh biết hết rồi.
Thấy cô bé tiếc rẻ vì không có cơ hội chém gió, mọi người vui vẻ bật cười.
Lâm Phi rất vui, tuy để Lâm Dao bước vào giới văn nghệ sẽ có chút khó khăn trắc trở nhưng kết quả vẫn rất tốt đẹp. Ít nhất thì em gái hắn bây giờ hoạt bát hơn trước rất nhiều, có vẻ như mọi người đều phải làm việc mình thích thì mới có thể sống vui vẻ được.
Bước vào phòng mình Lâm Phi đã nghe thấy tiếng nước chảy tí tách trong nhà tắm, Phương Nhã Nhu đang nhỏ thêm một chút tinh dầu vào bồn tắm. Tuy Lâm Phi không cần đến những thứ tinh dầu bảo vệ sức khỏe này nhưng cô vẫn làm từng bước một rất đầy đủ, cẩn thận.
Phương Nhã Nhu sắp xếp lại gọn gàng, quay người lại định ra ngoài thì thấy Lâm Phi đã tràn như nhộng đứng sừng sững trước của phòng tắm nhìn cô.