– Cô nói cái gì?
Tô Ánh Tuyết trợn tròn mắt, không tin những gì mình nghe được. Rõ ràng là Andariel không thể nào vô duyên vô cớ mà nói như vậy được.
Andariel trừng mắt:
– Bất ngờ lắm phải không? Thực ra thì cũng chẳng có gì phải ngạc nhiên, hắn có mạnh đến đâu đi chăng nữa thì cũng chẳng là gì trong mắt quân đoàn Luyện Ngục.
Tô Ánh Tuyết có tâm trí nhạy bén, tất nhiên cô biết quân đoàn Luyện Ngục có mưu đồ bí mật. Bọn họ phải lấy được Tay Cai Ẩn đồng thời phải giết chết Lâm Phi. Bởi vì Lâm Phi không còn nhiều giá trị lợi dụng nên bọn họ đã lên kế hoạch giết hắn từ lâu rồi.
Xem ra sau khi về Lâm An phải liên lạc với Lâm Phi, ít nhất phải nhắc hắn cảnh giác.
– Tô tiểu thư, không phải cô còn đang nghĩ, muốn đi báo cho hắn chứ.
Andariel dường như đã đoán trước được điều này:
– Sao lại khó bảo thể chứ. Sao lại quấy rối kế hoạch của phụ thân đại nhân vậy.
– Tôi đã muốn thì không ai có thể cản được.
Tô Ánh Tuyết noi.
Đúng lúc này, ánh điện hai bên đường nhấp nháy liên tục. Một lúc sau đèn đường phát ra tiếng bạo liệt,bành bạch, ngay lập tức cả con đường trở nên tăm tối.
Trong chớp mắt, một thân ảnh to cao che khuất cả bầu trời từ trên giáng xuống.
Đây là một gã đàn ông mặc áo giáp, toàn thân được bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc. Hai cái đầu ác ma bảo hộ của hắn trùm lên toàn bộ cơ thể, chỉ lộ ra hai con mắt đỏ lòm.
Sau lưng hắn là ba cặp cánh như hắc hỏa, uy vũ phe phẩy. Đây hẳn là một Sí Thiên sứ nhưng lại rơi vào địa ngục làm nô lệ hắc ám.
Trong phút chốc chiếc xe Cadillac đã bị tiêu hủy, đống sắt thép tung bay trong gió như những Laminh giấy vụn. Điều này cho thấy khả năng khống chế lực lượng vô cùng hoàn mỹ.
Thậm chí người điều khiển còn chưa kịp phản ứng thì đã bị một lớp sương mù dày đặc màu đen thôn phệ, ả ta chỉ kêu lên thảm thiết tôi trong chốc lát trở thành than.
Nhưng Andariel lại không quá ngạc nhiên, cô ta mặc kệ Tô Ánh Tuyết đang đờ người bên cạnh vội vàng quỳ xuống, cung kính nói:
– Bái kiến quân đoàn trưởng đại nhân, tôi đã đưa Tô tiểu thư đã đưa đến.
Quân đoàn trưởng cũng không để ý đến Andariel đang khấu kiến. Hắn ta dùng đôi con mắt đỏ ngầu nhìn Tô Ánh Tuyết.
Tô Ánh Tuyết đã vận chuyển mười phần chân khí tiên thiên. Nàng dùng toàn lực, phủ toàn thân bằng chân khí màu trắng nhưng dù thế cô vẫn cảm thấy lực lượng tà ác lúc nào cũng có thể thôn phệ cô. Hắn như một ma trảo địa ngục, bất cứ lúc nào cũng có thể bóp nát trái tim cô.
Gã đàn ông này khiến cô cảm thấp áp lực khủng khiếp, hơn bất cứ cao thủ nào cô từng gặp.
– Ngươi. . . Ngươi chính là người đứng sau Thần Thánh Chi Vương, đệ nhất cao thủ giáo đình, từng là Thánh Quang thần tướng – Áo Phỉ Setha?
Tô Ánh Tuyết cũng có biết về quân đoàn Luyện Ngục. Nhưng thật sự cố không dám tin là một chiến sĩ cao thượng thanh khiết như vậy lại trở thành nanh vuốt của thế lực tà ác.
Thanh âm như đến từ tận sâu thẳm của quân đoàn trưởng vang lên:
– Áo Phỉ Setha đã chết, tên ta là. . . Lucifer.
Ngay cả một số đứa trẻ mới đi học cũng sẽ nghe qua cái tên này, Tô Ánh Tuyết cũng không ngoại lệ.
– Đọa Lạc Thiên Sứ. Hừ, cái tên này thật sự là rất thích hợp ngươi.
Tô Ánh Tuyết ngoài mặt tỉnh táo nhưng trong lòng hơi lo lắng, đây hoàn toàn không phải là đối thủ mà cô có thể ngăn cản, rốt cuộc quân đoàn Luyện Ngục muốn làm gì cô đây?
Nhưng cô cũng thấy may mắn Lucifer không trực tiếp tới tìm Lâm Phi nếu không chỉ sợ Lâm Phi sẽ khó có khả năng thắng được hắn. Đương nhiên cũng có khả năng quân đoàn Luyện Ngục không muốn đối đầu trực tiếp với Lâm Phi, nếu không thì bọn chúng đã ra tay lâu rồi.
– Ngươi muốn cứu Scarpe thì bổn tọa sẽ bắt ngươi phải giãy giụa trong lồng giam địa ngục.
Hai cánh hắc viêm to lớn của Lucifer mở ra, giống như muốn thôn phệ cả bầu trời, kéo dài mở ra mấy chục thước. Sau đó bao vây lại một điểm, tạo thành một hình cầu hỏa diễm màu đen ngay giữa con đường.
Tô Ánh Tuyết còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì đã thấy mình ở trong một vùng tối đen. Cô thử dùng chân khí trùng kích mấy lần nhưng đều bị hỏa diễm trong bóng tối cắn nuốt.
Một giây sau, đầu óc của cô trống rỗng, không còn biết gì nữa. Sau khi thực hiện xong một luồng hắc viêm đột ngột phóng lên từ mặt đất, chui vào tầng mây.
Ba người trên mặt đất đều biến mất không thấy gì nữa, chỉ lưu lại một thi thể đã cháy đen thành than và một ít vụn sắt đã bị nghiền nát.
Đêm khuya, bên ngoài rạp chiếu phim Lâm An. Là đêm Valentine và thời gian cũng đã gần đến nửa đêm nên dòng người bên ngoài đang dần vắng lại.
Lâm Phi nắm tay Phương Nhã Nhu từ trong rạp chiếu phim đi ra, trên mặt hắn không còn nụ cười bất đắc dĩ nữa mà hắn đã hoàn toàn buông lỏng mỉm cười. Thỉnh thoảng hắn nhìn cô gái bên cạnh, cảm thấy có chút thú vị.
Phương Nhã Nhu như một cô bé đã làm sai chuyện gì. Cô cúi đầu bĩu môi, có chút phiền muộn.
Thỉnh thoảng Phương Nhã Nhu còn liếc mắt nhìn vai trái của Lâm Phi, nhìn trên áo hắn còn đọng lại một vũng nước.
– Đã bảo với em là đừng xem cái gì mà Cật Bão Du Hí 3, em lại nói là không thích xem phim chém giết lẫn nhau. Chúng ta mới đi xem Tình yêu của Tiểu Thanh Tân. Bây giờ thì hay rồi, vừa vào em đã lăn ra ngủ. Nước miếng chảy ròng ròng khiến anh lau không kịp.
Lâm Phi tỏ vẻ buồn bực.
– Em nghĩ anh sẽ thích xem loại phim này.
Phương Nhã Nhu giải thích, cô muốn đập đầu vào cây cột điện chết đi cho rồi. Chính cô đặt vé đến đây xem phim, thế mà phim mới chiều được hai mươi phút, cô đã chán nên lăn ra ngủ.
Đã ngủ thì thôi đi, đằng này cô còn dựa vào vai hắn, chảy cả nước dãi.
Cô vừa đi vừa nghĩ. Phương Nhã Nhu không dám tưởng tượng mình vừa mới coi phim đã lăn ra ngủ như thế.
Theo lý thuyết thì cô hoàn toàn có thể ép mình không ngủ, dù sao cô cũng đã từng tu luyện, giữ vững ý nghĩ thanh tỉnh cũng không khó. Điều này có thể là do cô dựa vào trong lòng người yêu nên quá buông lỏng, bất tri bất giác đã ngủ mất.
– Em. . . Vừa rồi em đã khiến anh rất mất mặt à. Thực xin lỗi, em cam đoan về sau sẽ không như thế nữa.
Phương Nhã Nhu yếu đuối nói.
Lâm Phi rốt cục cũng không nhịn được cười lên, cúi đầu xuống nhìn mặt Phương Nhã Nhu rồi hôn lên miệng nàng:
– Anh đùa em thôi, nhìn em ngủ giống như một đứa bé vậy, anh thấy thật đáng yêu.
Phương Nhã Nhu có chút mơ hồ, đây rốt cuộc là hắn đang khen cô hay chế cô. Nhưng cô thấy Lâm Phi hình như cũng không để ý lắm nên cô cũng yên lòng.
Đang lúc hai người đi đến bãi đỗ xe, một nhóm người đi qua hai người bọn họ. Lâm Phi lại đứng lại, khuôn mặt dở khóc dở cười.
Phương Nhã Nhu tò mò nhìn hắn:
– Sao vậy?
Lâm Phi quay đầu cười với nàng nói:
– Em sờ túi bên trái của mình xem.
Cô sững sờ, theo bản năng chạm vào túi áo của mình rồi kêu lên:
– Điện thoại di động của em.
Cô vội vàng xoay người lại nhìn, lấm lét nhìn trái phải, tìm kiếm người nào gan lớn dám ăn trộm đồ của cô.
Tuy cô biết nó không đáng giá bao nhiêu tiền nhưng trong điện thoại có rất nhiều hình ảnh quý giá, cô không thể nào bỏ nó được.
Lâm Phi bảo Phương Nhã Nhu không cần đề ý nữa rồi nắm tay cô đi về phía quán cà phê đối diện rạp chiếu phim.
Tuy đã đến giờ đóng cửa nhưng quán cà phê này đã kéo dài thời gian hoạt động, người ngồi bên trong cũng không ít.
Một người mặc áo khoác màu vàng rộng thùng thình và một cái quần thể thao màu xám, đầu đội mũ hình tròn đang ngồi ở một cái ghế sofa đang cầm điện thoại xem.
Gương mặt cô gái tuy bị điện thoại che mất một nửa nhưng vẫn có thể thấy được đường cong hoàn mỹ của cô ta, nhất là hai cánh tay đè xuống, áo ngoài rộng thùng thình không cách nào che giấu vòng một.
Không ít gã đàn ông đang đi cùng bạn gái cũng không kiềm chế được thỉnh thoảng liếc mắt nhìn cô một cái, quả thực khuôn mặt và dáng người của cô ta khiến người ta sinh ra ý nghĩ xấu xa.
Phương Nhã Nhu rốt cuộc cũng tìm được điện thoại di động của mình. Không ngờ lại ở trong tay cô bé này, vậy mà cô cứ ngỡ tên trộm còn ở phía sau, không ngờ cô ta đã đi qua phố đối diện.
– Lý Úy Nhiên, đùa thế đủ rồi, mau trả di động cho Nhu Nhu đi.
Lâm Phi đã sớm biết người ngồi đó là ai.
Một gương mặt giảo hoạt nhưng vẫn mang theo nét ngây thơ lộ ra, Lý Úy Nhiên tặc lưỡi nói với Lâm Phi:
– Chú à, trong điện thoại của bạn gái của chú có rất nhiều hình của chú, xem ra cô ấy rất yêu chú đó.
Phương Nhã Nhu còn muốn giáo dục tư tưởng với cô bé này. Nghe xong, thì ra cô bé có quen biết với Lâm Phi. Lý Úy Nhiên, cô nghe cảm thấy quen.
– Lâm Phi, cô ấy là. . .
– Tổ trưởng tổ Ẩn Long, thân truyền đệ tử duy nhất của Kiếm Thánh, Lý Úy Nhiên.
Lâm Phi giới thiệu.
Phương Nhã Nhu liền nhớ ra nhưng lại không thể nào nói lên lời. Tại sao đệ tử Kiếm Thánh lại đi trộm cái điện thoại di động.
-Cô ta chả bao giờ cầm theo thứ gì, chỉ trộm đồ của người khác dùng, cứ kệ cô ta đi.
Lâm Phi nói xong. Phương Nhã Nhu liền nhớ ra nhưng lại không thể nói nên lời. Tại sao tệ tử của Kiếm Thánh lại đi trộm cái điện thoại di động.
– Cô ta chẳng bao giờ cầm theo thứ gì, chỉ trộm đồ của người khác dùng, cứ kệ cô ta đi.
Lâm Phi nói xong thì vẫy tay với Lý Úy Nhiên. Cô ta bĩu môi trả điện thoại lại.
– Nói đi, sao đột nhiên lại mang theo kiếm trủng chạy tới đây, chẳng lẽ sư phụ chạy tới Florida đánh bạc bỏ rơi cô rồi.