Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 588: Giá Trị Của Cháu


Người trong cuộc là Lý Úy Nhiên đang ăn rất sung sướng nghe thấy những lời này liền tức giận, đôi mắt to tròn lộ ra kiếm khí giống như ánh sáng sắc bén khiến cho Khương Tiểu Bạch nhìn thấy trong lòng hoảng sợ, không dám nói thêm gì nữa.

Tuy sau khi Khương Tiểu Bạch bế quan xuống núi tu vi thực sự đã đột phá đến cảnh giới Tiên Thiên nhưng so với Lý Úy Nhiến vẫn là kém hơn không chỉ một khoảng, hòa thượng này vẫn biết rõ mạnh yếu, không dám làm càn.

Qua Khương Tiểu Bạch, Lâm Phi mới biết được lần này Hạ quốc đang có ý định triệu tập mười mấy vị cổ võ ở trên cảnh giới Tiên Thiên, phối hợp Bộ An ninh cùng đến Thụy Sĩ.

Thụy Sĩ là quốc gia vùng núi, bốn mặt toàn núi, dễ thủ khó công, công nghệ vũ khí hiện đại tương đối khó chiếm được nhiều ưu thế, cổ võ giả linh hoạt ngược lại có thể dựa vào tình thế thi triển.

Có điều Lâm Phi cho rằng điều này chẳng có tác dụng mấy, trừ phi đám lão tổ tông của tứ đại gia tộc chịu rời núi, nếu không thì những người này đi cũng chỉ là con thí tốt.

Hắn sẽ không giao lưu với đám người này, mục tiêu của hắn rất rõ ràng, làm rõ xem tay Cai Ẩn đích thực là thật hay giả, nghĩ cách tìm thấy Tô Ánh Tuyết.

Đầu năm mồng một, đám người Lâm Phi và Lục Vũ Phỉ lãnh đạo một đám cổ võ giả Hạ quốc, lên chuyên cơ đến Thụy Sĩ.

Cô giáo Thiên Diện đang trong thời gian kỳ nghỉ đông cũng muốn đi theo, cô hình như không muốn tách ra khỏi em gái mình, còn về nguyên nhân bản thân cô e là cũng không rõ cho lắm.

Điều khiến cho Lâm Phi có chút bất ngờ là hóa ra người tự mình dẫn theo hai sư tỷ muội phái Nga Mi xuất động lại là chưởng môn phái Tĩnh Diệu sư thái, mấu chốt là Tĩnh Diệu sư thái vừa lên máy bay liền thỉnh thoảng nhìn về phía hắn, trong lòng Lâm Phi có chút hoang mang rối loạn.

Lão ni cô này không phải để ý mình rồi chứ? Tuy Tĩnh Diệu trông có vẻ lạnh lùng nhưng lại không còn trẻ nữa, Lâm Phi cảm thấy bị làm khó.

Hơn nữa ở trên máy bay Lý Úy Nhiến cố ý muốn ngồi cùng với Lâm Phi, nha đầu này rất là dính người, dường như có cảm giác thân cận lạ lùng đối với Lâm Phi, điều này làm cho Khương Tiểu Bạch rất đau lòng.

Trong bóng tối ở một nơi xa lạ không rõ là ở đâu, Tô Ánh Tuyết đầu óc quay cuồng vừa tỉnh lại.

Cô hoàn toàn không biết mình đã hôn mê bao nhiêu ngày, cô mờ mịt nhìn bốn phía xung quanh, đây dường như là một căn phòng nhưng có tầng cách rất dày, cô không cách nào cảm nhận được bên ngoài có chuyện gì.

Trong căn phòng này ánh sáng duy nhất là trên mặt đất có một hòn đá màu u lam nhỏ cỡ bằng bàn tay.

Tô Ánh Tuyết cảm nhận được chân khí trong cơ thể của mình có chút không ổn định, nguyên do chính là một loại sức mạnh không rõ phát ra từ hòn đá dường như muốn hút đi chân khí của cô.

Cô nghĩ một hồi, bỗng nhiên ý thức được đây chính là vật chất có chất liệu giống như cái quan tài đá thần bí trước kia ở trong bảo khố Đại Sảnh.

So với phản ứng kịch liệt khi lần đầu nhìn thấy quan tài băng kia, lần này cô dường như đã thích ứng hơn rất nhiều rồi.

– Ngươi đã tỉnh.

Một giọng nói sâu thẳm trầm đặc từ bên ngoài truyền vào, đúng là giọng nói của Lucifer mà trước kia đã từng nghe thấy.

– Là ngươi! Mau thả ta ra! Đây là đâu?

Tô Ánh Tuyết mau chóng đứng dậy, đập loạn bốn phía nhưng tất cả đều là vách tường cứng lạnh, không thể nào xông ra được.

Không có trợ giúp, Tô Ánh Tuyết có ý vận chuyển chân khí, vỗ một chưởng ép mạnh lên vách tường.

Nhưng cô vừa chuyển đến bảy phần chân khí liền cảm thấy khí huyết trong cơ thể bốc lên, cũng không thể kiên trì được nữa, tim mạch quặn đau ngã xuống mặt đất.

– Không có tác dụng đâu, cô bây giờ căn bản là không có cách chống cự lại gông xiềng mà tảng đá kia mang lại, nếu như cô muốn ra ngoài thì trước tiên hãy thử làm thế nào đánh bại được khối đá nho nhỏ kia đi.

Lucifer nói.

Tô Ánh Tuyết đầu đổ mồ hôi lạnh, nhìn về phía nơi ánh sáng âm u của hòn đá màu xanh đậm kia, cô vô cùng khó hiểu, nhốt cô như thế này dường như không chỉ là không cho cô ra ngoài hơn nữa còn muốn cưỡng ép khiến cho tu vi của cô lại tiến cao hơn nữa.

Nhưng trong lòng cô hiện tại vẫn còn lo lắng về việc liệu Lâm Phi ở bên ngoài có trúng phải cạm bẫy gì không, quả thực lòng nóng như lửa đốt, muốn tĩnh tâm lại để tu luyện thực sự quá khó rồi.

Lucifer dường như nhìn thấu tâm tư của cô, chậm rãi nói:

– Tạm thời Scarpe vẫn còn sống. . . nhưng cũng không còn lâu nữa đâu. . .

– Các người tốt nhất không nên hối hận vì những gì các ngươi làm ngày hôm nay, tuy ta không biết vì sao người muốn ta ngày càng trở nên mạnh hơn nhưng sớm muộn cũng có một ngày các người sẽ phải trả giá. . .

Tô Ánh tuyết lạnh lùng nói.

– Bổn tọa rất mong chờ ngày đó đến. . .

Lucifer không cho là đúng.

Tô Ánh Tuyết thần sắc cứng lại, không cam lòng nghiến răng, đành phải ngồi xuống, thử bắt đầu ứng phó sự ảnh hưởng mà vật chất thần bí kia mang lại.

Cô cần có thời gian, làm rõ tại sao hòn đá này đối với chân khí đặc thù của cô lại có loại quấy nhiễu này.

Thụy Sĩ, thành phố nhỏ gần Zurich, St. Moritz.

Ở thiên đường trượt tuyết này có không ít phú hào đều mua biệt thự ở đây để ở nghỉ lại lúc hưu nhân giải trí.

Lúc này trong một gian bếp lò ở trong phòng, Tạ Thiên Thuận đang ngồi trên một cái ghế sofa dài, trên tay cầm một quyển sách bảo tiếng Pháp, đọc có vẻ rất có ý nghĩa.

Còn ở bốn góc của căn phòng này, kỳ thực âm thầm ẩn nấp không dưới mười tên cao thủ, bảo hộ sự an toàn của đương đại gia chủ.

Tạ Doanh Doanh trong một bộ trang phục bình thường ở nhà từ trên tầng bước xuống, mái tóc rối tung tùy ý cùng với khuôn mặt không trang điểm khiến cho cô ít đi vài phần mê hoặc, nhiều hơn là vài phần tươi mát, nhìn lên càng trẻ hơn nhiều.

– Gia gia, ông tìm cháu?

Tạ Doanh Doanh mỉm cười đứng một chỗ.

Tạ Thiên Thuận đặt quyển sách xuống, nói:

– Lục lão đầu đã truyền tin tới, hôm nay Lâm Phi cùng với đoàn người của Vũ Phỉ sẽ đến Zurich, cháu đi phụ trách tiếp đãi, sau đó đem tất cả tình hình của buổi đấu giá nói cặn kẽ cho bọn họ.

– Lão tổ tông nói, sau lưng của Luyện Ngục quân đoàn cho dù thực sự là Ám Ảnh Chi Vương cũng không đủ gây sợ, Thần Thánh Chi Vương hiện tại vẫn luôn ẩn cư ở đại lục Châu Âu, ở đây vừa cách nơi ở Vatican của lão khá gần, Ám Ảnh Chi Vương không dám ở nơi này mà không kiêng nể gì cả.

– Mấu chốt vẫn là không thể để cho Lâm Phi có sơ suất gì, đây là một cơ hội cực tốt, Lâm Phi đang tha hương nơi đất khách quê người, bên cạnh không có những người phụ nữ khác, cháu để ý cho ta, dùng sắc đẹp cùng tài trí vốn có của cháu mê hoặc tên tiểu tử kia cho ta, cũng không phải chuyện quá khó gì, nha đầu Phương gia tuyệt đối không phải đối thủ của cháu.

Tạ Doanh Doanh dùng đôi bàn tay trắng như phấn nắm chặt, cố gắng giữ bình tĩnh:

– Gia gia, đây là ý kiến của tất cả mọi người trong gia tộc sao. . . lẽ nào thủy lôi linh thể của cháu thực sự không đáng có được sự coi trọng của mọi người sao? Chuyện này, trong gia tộc không phải vẫn còn có những cô gái xinh đẹp khác có thể làm sao?

– Còn nói những lời hồ đồ này.

Tạ Thiên Thuận không vui cầm lấy quyển sách đập lên mặt bàn:

– Cháu coi Lâm Phi là tên ngốc sao? Những phụ nữ bình thường của Tạ gia hắn có thể để ý đến sao? Thế thì còn làm được trò trống gì nữa?

– Thủy lôi linh thể của cháu tuy rất quý giá nhưng gia tộc của chúng ta không thiếu cao thủ, người linh căn xuất chúng, từ xưa đến nay cũng không hiếm thấy nhưng thực sự có thể đột phá cảnh giới vương giả đều càng ngày càng ít, chứ đừng nhắc đến Tinh Thần cảnh.

– Cháu thân là con gái thì phải hiểu được vị trí của mình ở đâu, ý nghĩa đối với gia tộc ở đâu, nếu cháu có thể vì gia tộc mà lôi kéo được Lâm Phi khiến cho hắn kết thân cùng với gia tộc chúng ta, đó mới là sự thể hiện lớn nhất giá trị của cháu.

– Ta cũng nói qua với cha mẹ cháu rồi, bọn họ đều đồng ý. Lão tổ tông không đối xử bạc với cháu, cháu từ nhỏ cũng đã dùng không ít tài nguyên của gia tộc, đây là lúc báo đáp gia tộc đó.

– Sao lại có thể. . . ba mẹ. . . bọn họ. . .

Tạ Doanh Doanh mắt nổi tia máu hồng, cắn chặt hai hàm răng trắng ngà, trong ánh mắt giữ lại chút phẫn nộ nhưng cũng phông dám phát tác, khóe miệng nở ra nụ cười lạnh:

– Thế nhưng Lâm Phi hắn rốt cuộc có nói dối hay không, gia gia, mọi người không phải vẫn chưa xác nhận được sao? Chỉ bởi vì lời nói một bên của hắn mà mọi người muốn con làm một nữ nhân bán mình cầu vinh thấp hèn sao?

– Nói càn!

Tạ Thiên Thuận vỗ bàn một cái, trợn mắt nhìn cô giận dữ nói:

– Nói với cháu bao nhiêu lần rồi, Lâm Phi và Long Ngũ có liên quan, chúng ta không đánh cược được! Bây giờ Vương gia với Lâm Phi có thù oán, Long gia lại ăn Tết với Lâm Phi, Tô Ánh Tuyết của Lục gia vẫn còn đang mất tích, đây chính là thời cơ tốt nhất để Tạ gia chúng ta lôi kéo Lâm Phi!

– Nha đầu cháu nếu như còn tiếp tục ngu xuẩn mất khôn, không tử tế đi chấp hành nhiệm vụ gia tộc giao cho cháu thì cháu cũng giống hệt như các chị em khác của cháu, mau chóng tìm một người mà gả đi! Đừng tưởng rằng cháu có linh căn thủy lôi, gia tộc phải nể mặt cháu!

Tạ Doanh Doanh sắc mặt tái nhợt, tự giễu cười nói:

– Nói đi nói lại, vẫn là bởi vì. . . cháu là con gái, các người căn bản không coi cháu là gì cả. . .

– Vậy phải xem năng lực của cháu, nếu như cháu có thể câu dẫn được Lâm Phi, tìm được tung tích của Tinh Thần thạch hoặc lôi kéo được Long Ngũ, vậy thì gia gia quỳ gối trước cháu cũng được.

Tạ Thiên Thuận trầm giọng nói.

Tạ Doanh Doanh cúi đầu không nói thêm gì nữa, cô dường như có thể nghe được âm thanh tan nát cõi lòng của chính mình.

Tạ Thiên Thuận sợ cô vẫn muốn phản kháng, cau mày nói:

– Doanh Doanh, rốt cuộc cháu nghe có hiểu gia gia đang nói cái gì không. . .

Sau một lúc lâu Tạ Doanh Doanh ngẩng đầu lên, biểu lộ ra nụ cười sáng lạn như cầu vồng sau mưa gió:

– Đã rõ rồi ạ là cháu gái không hiểu chuyện, gia gia yên tâm đi, cháu nhất định khiến cho Lâm Phi thành người của Tạ gia chúng ta.

– Ha ha, trẻ nhỏ dễ dạy, đi đi.

Tạ Thiên Thuận lúc này mới hài lòng gật đầu, khoát tay áo.

– Vâng, vậy cháu đi thay quần áo khác trước đã.

Tạ Doanh Doanh xoay người đi lên lâu, lúc quay lưng đi, trên khuôn mặt hiện lên vẻ lo lắng mờ mịt.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.