– Lý Long Kiêu đã chết, ngươi có thể gọi bổn tọa là Samael.
Trong giọng nói của người đàn ông có vài phần phóng đãng:
– Scarpe, muốn gạt được ngươi, ở bên cạnh ngươi ở ven biển, không đánh mà vẫn có thể lấy được Hàn Nguyệt không phải là chuyện dễ dàng nhưng dù sao ngươi vẫn còn trẻ, “khổ nhục kế” của người Trung Quốc cổ chúng ta chắc là người vẫn chưa hiểu thấu hết.
Tại Thiên Lan sơn trang ở Lâm An xa xôi, trong ngôi nhà hai tầng của Hứa Vi, người đàn ông khôi ngô mặc đồng phục bệnh nhân bằng vải bông, trên tay cầm điện thoại của Hứa Vi, đứng bên giường nói chuyện.
Hứa Vi ở trên giường, sau khi bị Samael đánh đã hôn mê, dù thực lực của cô có tiến bộ nhưng so với Samael vẫn chênh lệch quá lớn, chưa quá ba chiêu đã bị đánh bại.
Còn Hàn Nguyệt không có sự trợ giúp của chủ nhân, e là có phóng ra đạo khí lạnh buốt cũng chẳng thể nào có ảnh hưởng với Samuel có tu vi cao hơn.
– Nếu ngươi dám đả thương Hứa Vi, dù ngươi có là quân vương hay Phách Thương Thần Tướng ta cũng sẽ đâm xuyên qua tim người, rồi ngắt đầu ngươi.
Lâm Phi nói, tức giận đến mức tay run lên, suýt chút nữa là bóp nát điện thoại.
– Ha ha ha. . . yên tâm đi, đạo cốt trời sinh, lại là chủ nhân của Hàn Nguyệt, thiên tài như vậy, giữ lại tính mạng vẫn hữu dụng hơn chết.
Samael nói.
Lâm Phi chất vấn:
– Người đã bắt được rồi, rốt cuộc các người muốn gì, còn không định nói cho ta biết sao? Bây giờ các người đang chiếm ưu thế mà.
– Sớm muộn gì ngươi cũng sẽ biết, khi thế giới này trở thành thiên đường của nhân loại, huyết mạch hoàng kim chảy vĩnh viễn, ngươi sẽ rất cảm kích vì những gì chúng ta đã làm ngày hôm nay.
Samael nói.
Thiên đường? Hoàng kim?
Trong mắt Lâm Phi lóe lên vài tia nghi ngờ, lập tức không hiểu gì cả.
– Ô Lỗ Lỗ. . . mày đã làm gì ông ấy.
– Đệ tử của Tự Nhiên Chi Vương sao ta dám làm tổn thương, tuy nhiên tên nhóc này rất đáng ghét, ta đã đánh hắn ngất xỉu rồi ném vào ga tàu điện ngầm rồi, trong thời gian ngắn e là không thể tỉnh lại.
– Người nhà của ngươi bổn tọa cũng chẳng thèm đối phó, đấy không phải phong cách của bồn tọa. Còn người phụ nữ của ngươi và đao của nó ta sẽ mang đi, ai bảo chúng là một thể như thế chứ.
Samael tùy ý nói.
Vì sức khỏe của Ô Lỗ Lỗ vô cùng yếu ớt, thậm chí vì người mập như quả bóng, sức chiến đấu còn yếu hơn người thường, khi tinh thần lực của lão không có tác dụng với Lý Long Kiêu dĩ nhiên sẽ dễ dàng bị đánh bại.
Cũng may địa vị của Tự Nhiên Chi Vương cao, quân đoàn Luyện Ngục không dám trực tiếp hạ sát đệ tử của ông nên giữ lại tính mạng.
Lúc này điện thoại bị ngắt, những người bên cạnh Lâm Phi dĩ nhiên cũng nghe thấy cuộc nói chuyện, ai nấy sắc mặt nghiêm túc, trừ Thiên Diện không thay đổi bản sắc, giống như chẳng có chút gì bất ngờ cả.
– Sao lại như vậy, Lý Long Kiêu kia đã quy thuận quân đoàn Luyện Ngục rồi, còn chơi chúng ta một vố nữa chứ.
Khương Tiểu Bạch đau khổ nói.
– May là hắn cũng được coi là cường giả, không ra tay với người nhà của chủ nhân chúng ta.
Εva nói.
– Từ đầu đến cuối, thực ra hắn đều tỉnh táo, hắn không lừa gạt chúng ta câu nào cả, bọn họ là bá vương công tổ truyền của Lý gia, tính bài ngoại cực mạnh, e là mấy dược vật tố cũng vậy, tinh thần lực thôi miên cũng vậy, thực ra đều không ảnh hưởng gì đến hắn, hắn chỉ giả vờ phát điên và ngủ say thôi.
Lâm Phi nghĩ vậy không khỏi bật cười, cười đến mức rung cả vai.
Eva thấy chủ nhân của mình quá thất vọng và đau lòng, cười tự giễu, không khỏi đau lòng nói:
– Chủ nhân, đây không phải là lỗi của ngài, đối thủ quá giảo hoạt, chúng ta khó mà phòng bị được, ngài có thể kiên trì đến bây giờ đã là hiếm thấy rồi.
– Đúng vậy, thực ra tình hình này cũng coi như không tệ lắm.
Natasha cau mày nói:
– Nếu không phải lúc đầu Scarpe đánh bại hắn, e là lần đó khi hắn giả điên đã giết anh rồi.
Lâm Phi lắc đầu nói:
– Cũng không phải vậy, mục tiêu của bọn chúng là Hàn Nguyệt và Tay Cai Ẩn, lúc trước Lý Long Kiêu dù có giết được tôi cũng sẽ không làm như vậy vì chúng cần tôi để lộ hành tung của hai thứ này.
– Có thể lúc đầu tôi đánh bại được đều là tình huống nằm trong tính toán của bọn chúng, nếu như lúc ấy tôi thua, có thể sẽ không cần đợi ra khỏi nhà, hắn sẽ tỉnh lại, sau khi giết tôi sẽ đưa Hứa Vi đi.
– Chính vì hắn biết rõ muốn giết tôi gần như không thể cho nên mới đợi chúng ta đi, mới tỉnh lại động thủ, đương nhiên. . . Hắn lựa chọn tỉnh lại lúc này chứng tỏ bọn chúng đã nắm chắc có thể tìm được tay Cai Ẩn còn lại.
Nghe Lâm Phi bình tĩnh phân tích hết tình hình, mọi người không kìm được nghi hoặc.
– Scarpe, vừa nãy anh còn tức giận như vậy sao giờ nhìn nét mặt của anh chẳng có chút gì lo lắng? Vốn địch mạnh ta yếu, giờ trong tay họ còn có con tin, Hứa tiểu thư và Hàn Nguyệt đều bị chúng lấy đi anh còn cười được à?
Natasha kinh ngạc nói.
Lâm Phi bỏ lại điện thoại vào túi áo, thản nhiên nói:
– Sao phải lo lắng chứ, nếu Hứa Vi xảy ra chuyện Hàn Nguyệt cùng lắm chỉ là một lưỡi dao sắc bén thôi. Cho nên trong thời gian ngắn bọn chúng tuyệt đối sẽ không làm tổn thương Нứa Vі.
– Tôi vừa nói rồi, lần đầu khi Lý Long Kiêu xuất hiện tôi đã cảm thấy mọi chuyện quá trùng hợp, tuy nhiên diễn xuất của hắn không có chút sơ hở thậm chí có một dạo tôi cũng cảm thấy hắn bị điên thật. . . nhưng có một điểm mâu thuẫn khiến tôi luôn nghi ngờ.
– Điểm nào?
Khương Tiểu Bạch hiếu kỳ nói.
Thiên Diện đột nhiên chen vào:
– Quá yên tĩnh.
Lâm Phi hiểu ý cười cười, vẫn là cô nàng này tương đối hiểu mình, gật đầu nói:
– Đúng, chính là vì quá yên tĩnh. Lý Long Kiêu là một cao thủ chỉ mạnh hơn chứ không hề yếu hơn Beelzebub kia, lại biết nhiều bí mật như vậy, quân đoàn Luyện Ngục sao có thể dễ dàng để hắn chạy thoát còn không thèm để tâm đến, căn bản chẳng tỏ vẻ gì?
– Mà trùng hợp là vì tôi tinh thông đại não học, theo lẽ thường Lý Long Kiêu ở trong nhà tôi điều trị, trước sau hình như còn cố ý phối hợp để hắn ở lại điều trị trong nhà tôi. Với điểm này đã khiến tôi không thể không đề phòng.
– Màn kịch này, tôi lo lắng nhất là Lý Long Kiêu có không biết xấu hổ làm tổn thương người nhà tôi không nhưng tôi không cách nào phòng bị, vì nếu bọn chúng muốn xuống tay với người bình thường không ai có thể cản được, cũng may Lý Long Kiêu vẫn không nhàm chán đến mức giết hại lung tung dân chúng vô tội.
– Thì ra là thế. . . nói vậy, hình như cũng quá tà dị. Đao ca, anh nói trước không phải xong rồi không? Làm tôi sợ chết đi được, hóa ra đều nằm trong dự liệu của anh! Vậy anh định thế nào?
Khương Tiểu Bạch vẻ mặt hưng phấn.
Lâm Phi thản nhiên ngồi xuống ghế sofa nói:
– Ưu thế của quân đoàn Luyện Ngục là chúng ta không biết bọn chúng ở đâu cũng không biết sức mạnh thực sự của chúng như thế nào, cho nên chúng ta luôn bị chúng khống chế.
– Bọn chúng cứ trốn đông trốn tây, có thể cho thấy chúng cũng sợ giao chiến toàn diện, thực lực có hạn. Không vào hang cọp làm sao bắt được cọp con, muốn tìm được chỗ của bọn chúng phải cho chúng chút kẹo chứ.
– Lần trước tôi đã bảo Thiên Diện giả trang thành Ánh Tuyết, phá hủy một trụ sở của bọn chúng, lần này Hứa Vi bị bắt, tuy mạo hiểm một chút nhưng cũng là một đường tắt, tôi muốn xem thử bọn chúng có bao nhiêu căn cứ trên Trái Đất. . .
– Chủ nhân, hẳn là ngài đã gắn thiết bị theo dõi lên người Lý Long Kiêu hoặc Hứa tiểu thư?
– Một thủ đoạn dùng hai lần, bọn chúng không phải tên ngốc, huống hồ trình độ khoa học kỹ thuật của bọn chúng không kém hơn chúng ta sao có thể trúng chiêu được, trong thời gian ngắn e là sẽ cố ý đưa Hứa Vi giấu ở nơi nằm ngoài căn cứ, để dò xét xem chúng ta có theo dõi không, tuy nhiên cứ để chúng đi, tôi dĩ nhiên có chuẩn bị khác rồi.
– Việc cấp bách, điều tôi lo là tình hình Ánh Tuyết, đến giờ không biết cô ấy đang ở đâu, nếu quân đoàn Luyện Ngục muốn lấy được tay Cai Ẩn từ tay tôi e là sẽ bắt cô ấy để làm điều kiện trao đổi. . .
– Lẽ nào chúng yêu cầu trao đổi chúng ta sẽ thực sự đem tay Cai Ẩn giao cho chúng? Thế bọn chúng sẽ không làm ra chuyện gì điên cuồng chứ?
Natasha lo lắng nói
– Đi bước nào tính bước đó thôi.
Lâm Phi nói đến đây, ngoảnh đầu lại nói với Eva:
– Anh họ Sharon của cô đâu, tôi muốn gặp hắn.
Nhắc đến cái tên này, sắc mặt Eva khó coi:
– Thưa chủ nhân, có lẽ hắn đang ở trong quán rượu nào đó ở Hilton.
-Tên này trước kia ẩn nhẫn, giờ lại nhảy nhót hơn bất kỳ ai, chắc chắn là có vấn đề, có lẽ muốn tìm thấy manh mối của Ánh Tuyết phải bắt đầu từ hắn, chúng ta đi tìm hắn.
Lâm Phi vừa đứng dậy, nghe thấy điện thoại trong văn phòng Eva vang lên.
Cô nàng đi qua nhìn, lộ vẻ kinh ngạc, quay đầu lại nói:
– Chủ nhân, là Sharon.
Lâm Phi nhíu mày, theo bản năng nhìn bố trí tổng thể của văn phòng.
Thiên Diện ở bên cạnh cũng lanh lợi, nói cho hắn biết:
– Không cần kiểm tra, tòa lầu này không có thiết bị nghe lén, tôi xác định rồi.
Lâm Phi thở nhẹ, ý bảo Eva mở loa ngoài.