Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 603: Quyết Định Của Tứ Đại Gia Tộc


Ở bên trong cái trụ sở bí mật ấy, một gian phòng mờ tối.

Tô Ánh Tuyết chậm rãi mở mắt ra, trong bóng đêm đôi mắt của cô tỏa ra ánh sáng lộng lẫy giống như một đôi dạ minh châu. Đúng là biểu hiện của việc tu luyện Tiên Thiên chân khí tới cảnh giới cực cao.

Mà ở cách không xa cô ánh sáng sâu kín màu lam của hòn đá kia ảnh hưởng đến cô đã không còn rõ ràng như trước nữa. Thậm chí sau khi quen với thứ ánh sáng ấy rồi dường như loại năng lượng này cùng với cơ thể cô có liên hệ thiên ty vạn lũ. Hơn nữa vào lúc mà cô đang tu luyện, chân khí trên toàn thân vận hành vô cùng thoải mái, giống như một loại chất xúc tác.

Tô Ánh Tuyết cảm thấy có chút gì đó chưa chạm tới được. Tảng đá kia rốt cuộc vì sao lại có những liên hệ như vậy đối với cô, cô lại mơ hồ cảm thấy rất thân thiết với tảng đá kia.

Hơn nữa ở trong Bảo Khổ của Đại Sảnh hòn đá kia cảm ứng với cô. Cũng là vì thế nhưng cái đó là một vật phẩm, còn cả khối to được làm từ vật liệu đá, còn đây chỉ là một khối tài liệu.

Dù là cô đã học được cách dùng loại đá này để trợ giúp chính mình tu luyện Tô Ánh Tuyết vẫn chưa hiểu rõ, hòn đá này rốt cuộc có thể coi là chất liệu gì? Hình như khoa học nhân loại trước mắt cũng không có sự tồn tại của thứ này.

Đột nhiên Tô Ánh Tuyết phát giác được trong phòng có sự tồn tại của người khác, cô nhìn về đằng sau bên trái, thình lình nhìn thấy bóng một nữ nhân nằm hôn mê ở chỗ đó.

– Vi Vi?

Tô Ánh Tuyết nhận ra cô gái đó lại là Hứa Vi, vội vàng chạy tới thử lay tỉnh cô. Nhưng Hứa Vĩ dường như bị cho uống một loại dược vật rất nặng, căn bản là không có cách nào tỉnh lại. Hơn nữa của Hàn Nguyệt của cô cũng đã không còn ở trên người, rõ ràng là bị quân đoàn Luyện Ngục cướp đi.

Chỉ có điều Hứa Vi nếu như chết rồi thì Hàn Nguyệt sẽ ngủ say, vì thế mà tạm thời bọn chúng cũng sẽ không đả thương đến tính mạng của Hứa Vi.

– Sao có thể như vậy chứ?

Tô Ánh Tuyết không khỏi có chút nóng nảy. Nếu như Hứa Vi đã ở đây, điều này cho thấy rõ quân đoàn Luyện Ngục chỉ cần góp nhặt nốt một tay Cai Ẩn, điều này hiển nhiên không phải là tin tức tốt lành gì.

Lúc này một cánh cửa của căn phòng từ từ mở ra, một vầng sáng của ngọn đèn chiếu vào.

Một bóng người khôi ngô từ bên ngoài đi vào, rõ ràng là người mặc giáp nặng đó là Lucifer.

– Đi với bổn tọa.

Lucifer trầm giọng nói.

– Đi đâu.

Tô Ánh Tuyết cảnh giác hỏi.

Lucifer khẽ hừ một tiếng:

– Đi xem Scarpe vì ngươi mà chết.

Sắc mặt Tô Ánh Tuyết tái nhợt một hồi, không khỏi lớn tiếng chất vấn:

– Các ngươi sẽ làm gì anh ấy? Các ngươi muốn dùng ta uy hiếp anh ấy?

– Ngươi không cần biết quá rõ ràng, đến nơi đó người sẽ biết.

Trong khi Lucifer đang nói chuyện thì cánh chim đen nhạt đã mở rộng từ sau lưng hướng đến ôm trọn lấy Tô Ánh Tuyết!

Tô Ánh Tuyết đương nhiên sẽ không bằng lòng bó tay chịu trói như vậy, vừa vặn tu vị có thể tinh tiến. Vận mười phần Tiên Thiên chân khí màu oánh bạc một chưởng tung ra vỗ hướng vào thân thể của Lucifer!

Nhưng tốc độ cánh chim của Lucifer vượt xa sức tưởng tượng của cô, trong nháy mắt đã chặn thế công của cô. Tất cả chân khí đều bị hắc viếm thôn phệ thiêu đốt hầu như không còn.

– Ngây thơ, muốn động thủ với bổn tọa, ngươi còn kém xa lắm.

Tô Ánh Tuyết không cam lòng, đối phương lại từ đầu tới cuối căn bản tứ chi đều không động nhúc nhích. Chỉ khống chế một chút cánh chim hỏa diễm quỷ dị sau lưng là có thể đùa bỡn cô và vỗ cánh.

Tiếng nói hùng hồn chấn động khiến Tô Ánh Tuyết đầu váng mắt hoa, lại sau một giây cánh chim màu đen đã bao trùm lấy cô, càng khiến cô không biết gì nữa.

Một đêm yên lặng cũng giống như sự tĩnh lặng trước một cơn bão vậy, vội vã chạy đi.

Sáng sớm hôm sau bắt đầu trên biển mênh mông kia, mây dày đặc che đi ánh mặt trời, những hạt mưa nặng trĩu rơi xuống, hải triều cuồn cuộn, tựa hồ như tâm tình của ông trời cũng đang trở nên trầm trọng hơn.

Đám người Lâm Phi ngồi trên một chiếc du thuyền lái hướng về hoang đảo nhỏ khiêm tốn Aosony ở giữa quần đảo Lonian.

Khi khoảng cách còn lại không đến hai hải lý một chiếc máy bay trực thăng đột nhiên bay đến, từ phía trên đi xuống là Tạ Thiên Thuận của Tạ gia.

Tạ Thiên Thuận đi vào trong khoang thuyền, dùng ánh mắt tán dương nhìn cô cháu gái Tạ Doanh Doanh. Hiển nhiên là đã biếtTạ Doanh Doanh có làm theo lời y nói, lôi kéo một mối quan hệ với Lâm Phi. Còn có phải ý của chính Tạ Doanh Doanh hay không y cũng không bận tâm.

– Lâm Phi, ta cuối cùng cũng đuổi kịp. cậu có thể suy nghĩ thêm một chút về kế hoạch lần này.

Tạ Thiện Thuận cười tủm tỉm nói.

-Có ý gì thế, tứ đại gia tộc các người có biện pháp tốt hơn sao?

Lâm Phi hỏi.

Ánh mắt của Tạ Thiên Thuận nhìn xuống cánh tay đang cầm tủ sắt của Lâm Phi, đó hiển nhiên là chưa tay Cai Ẩn.

– Cậu chắc chắn biết rất rõ đây là cái bẫy mà đối phương bày ra, ngươi hôm nay mang theo tay Cai Ẩn đi chỉ sợ là dễ vào miệng cọp. Nếu như hôm nay tay Cai Ẩn trong tay chúng ta bọn chúng muốn cưỡng đoạt hiển nhiên lực lượng chưa đủ. Chúng ta đại khái có thể làm Lã Vọng buông cần, xem bọn hắn muốn giở trò quỷ gì. Lão Tổ Tông của Tạ gia chúng ta nói cậu đã cùng Doanh Doanh kết duyên, vậy cũng coi như cậu một nửa cũng là người Tạ gia, chúng ta không hy vọng cậu đi mạo hiểm. Hơn nữa đợi sư tôn Long Ngũ tiền bối của cậu trở về, quân đoàn Luyện Ngục cũng chỉ là trò cười. Cậu cần gì gấp gáp như vậy để rồi rơi vào cái bẫy của bọn chúng chứ?

Tạ Thiện Thuận cười khuyên nhủ.

Lâm Phi híp híp mắt.

– Hóa ra là ý này, ta còn tưởng rằng các người muốn phái người đi cùng với ta. Vậy ta nói cho ngươi biết, đầu tiên nếu như các người có biện pháp cứu được Ánh Tuyết ra vậy thì ta đây tự nhiên cũng không cần phải đi giao dịch. Còn nữa, đây là tay Cai Ẩn của “ta” chứ không phải của “chúng ta” . Còn về việc đại lão điên, ta lại không có cái kiên nhẫn đấy.

– Cậu cần gì phải vì một Tô Ánh Tuyết mà tự đem mình nhảy vào trong hố lửa, có đáng không? Nhìn lại phía sau cậu lần nữa đi, những người đi cùng cậu cậu nhẫn tâm để cho bọn họ tự đặt mình trong hiểm cảnh sao?

Vẻ mặt Tạ Thiện Thuận làm bộ dạng khuyên nhủ.

Lâm Phi hướng mắt nhìn bọn người Thiên Diện cùng Khương Tiểu Bạch ở sau lưng mình nói:

– Những người ở đây ta đều không cưỡng ép bọn họ đi cùng ta. Cứu Ánh Tuyết vốn dĩ chỉ là lời hứa cá nhân của ta, ta không thể bỏ mặc cô ấy mà không lo. Về việc có đáng giá hay không giống như một số người đến cháu gái của mình cũng đem ra làm món hàng mua bán, nói đem tặng là đem tặng người ta. Chắc chắn sẽ không hiểu được loại tình cảm thuần túy này đâu.

Câu nói này hiển nhiên là đâm trúng vào cái chân đau của Tạ Thiên Thuận, châm chọc việc y không thèm màng đến sự kháng cự của Tạ Doanh Doanh, muốn cô dùng mỹ nhân kế.

Tạ Doanh Doanh không ngờ tới Lâm Phi lại có thể công nhiên thay cô nói như vậy. Trong ánh mắt lộ ra vài phần dịu hiền nhưng cũng có chút sợ hãi, cúi đầu không dám nhìn gia gia .

– Ha ha, người trẻ tuổi có bốc đồng cũng là tốt thôi. Muốn đi đường dài vẫn là phải dựa vào ổn trọng.

Tạ Thiên Thuận cũng không có ý tức giận, cười nhạt một tiếng nói với Lục Vũ Phi ở sau lưng của Lâm Phi:

– Phỉ Phỉ nha đầu, người và tất cả cao thủ môn phái đều cùng ta rời đi thôi. Thuyền cũng sắp tới rồi, hành động lần này bộ an ninh không cần tham dự.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.