Cũng dễ hiểu thôi là một nhân vật cao cao tại thượng sao có thể kết thân với những người ở tầng lớp dưới được cơ chứ? Cho dù đồng ý trở thành bạn bè đi chăng nữa cùng lắm chỉ có thể gần gũi hơn một chút mà thôi. Chỉ có đứng cùng một cấp bậc mới có thể kết bạn một cách chân chính nhất, không còn gì e ngại, vì chỉ có “đồng loại” mới hiểu được nhau.
Vì thế Lâm Phi cũng không cười nhạo những hành vi kỳ quái của Kiếm Phá Thiên. Theo một ý nghĩa nào đó đây là sự khẳng định cho một tình bạn đẹp.
Nhưng khi Tô Ánh Tuyết nghe thấy Tạ Doanh Doanh gọi “Tiểu Phi” cô cau mày nói với Lâm Phi:
– Chúc mừng anh, xem ra anh lại có thêm một hồng nhan tri kỷ rồi.
Lâm Phi cũng thấy thật đau đầu ngượng ngùng đáp:
– Bảo cô ấy đừng gọi như vậy mà cô ấy cứ gọi, tính tình cô ấy luôn như vậy đấy. Em đừng để ý.
– Sao em lại phải để ý cơ chứ, chuyện này chả liên quan gì đến em.
Tô Ánh Tuyết lạnh nhạt nói.
Bỗng nhiên Tạ Doanh Doanh ôm lấy hông Lâm Phi, người dán lên lưng hắn.
– Tiểu Phi Phi, anh đừng tự mình đa tình như thế chứ. Tô tiểu thư và anh đã là quá khứ rồi. Sao nào, anh còn vọng tưởng Tô tiểu thư sẽ hồi tâm chuyển ý sao? Lẽ nào có bọn em rồi mà vẫn chưa đủ sao?
Lâm Phi thật muốn đánh vào mông nữ nhân này. Chẳng phải cô ta đang nhàn cư vị bất thiện quá rồi sao.
Quả nhiên Tô Ánh Tuyết không chịu nổi để lại một câu:
– Tôi đi dạo xung quanh một chút.
Rồi trực tiếp quay đầu đi về phía núi.
Lâm Phi lớn tiếng nói:
– Đừng đi xa quá, tuy nơi này là khu vực của Kiếm gia nhưng cũng khó bảo đảm sẽ không có người của Luyện Ngục Quân Đoàn đi qua.
Tô Ánh Tuyết cũng không đáp lại, tuy nhiên Lâm Phi biết rõ về chuyện này, chắc chắn cô sẽ không tùy hứng.
Kéo cánh tay Tạ Doanh Doanh đang ôm hông minh ra Lâm Phi quay đầu nói:
– Được rồi, nghịch cũng nghịch đủ rồi. Vui vẻ chưa?
Tạ Doanh Doanh cẩn trọng nhìn chằm chằm Lâm Phi:
– Anh không tức giận sao?
– Sao lại tức giận?
– Em cứ tưởng anh sẽ trách em bắt nạt người yêu cũ của anh cơ.
Ta Doanh Doanh nói.
Lâm Phi cười tự giễu:
– Em cũng nói không sai. Anh và Ánh Tuyết không thể trở về như trước đây nữa rồi, còn em đã trở thành người phụ nữ của anh. Những gì em nói đều đúng, sao anh lại trách cứ em được.
– Ha ha. . . Phi Phi, em thích anh ở điểm này đấy. Tuy không biết xấu hổ nhưng dám làm dám chịu.
Tạ Doanh Doanh mỉm cười hôn lên môi Lâm Phi.
Khương Tiểu Bạch và Vương Đại Vĩ ở bên cạnh thấy vậy liền trừng mắt nhìn hắn. Sao một người không biết xấu hổ như vậy lại được phụ nữ yêu thích đến thế cơ chứ? Sao họ không có diễm phúc đấy?
Lâm Phi cũng không có tâm trí đầu để thân mật với Tạ Doanh Doanh. Hắn vẫn chưa yên tâm cho lắm về Thiên Diện đang ở bên trong nhưng lúc này đi vào cũng chẳng có nghĩa lý gì. Chỉ có thể ở bên ngoài yên lặng chờ đợi mà thôi.
Tuy nhiên không thể để người khác nhàn rỗi, bảo Tạ Doanh Doanh tới thành phố gần đó tìm phương tiện liên lạc. Đồng thời hắn cũng bảo Vương Đại Vũ và Khương Tiểu Bạch tới mấy thôn xóm lân cận tìm chút hoa quả.
Tuy chưa chắc Thiên Diện cần đồ ăn để hồi phục nhưng lúc này Lâm Phi chỉ muốn làm chút gì đó cho cô, cho dù là việc nhỏ nhất.
Mãi đến lúc chạng vạng tối Kiếm Phá Thiên mới từ trong phòng đi ra. Vươn vai, duỗi lưng có vẻ như khá mệt.
Lâm Phi đứng dậy nhưng cũng không hỏi có thành công hay không. Vì hắn cảm thấy khí tức của Thiên Diện đã xuất hiện trở lại, tuy còn yếu nhưng cô ấy đã sống.
– Cám ơn!
Lâm Phi thành khẩn nói với Kiếm Phá Thiên.
– Có thể thấy cậu rất quan tâm đến cô ấy.
Kiếm Phá Thiên quay đầu nhìn Thiên Diện đang nằm trên giường đá.
– Phải khoảng nửa ngày sau cô ấy mới tỉnh lại. Mất máu quá nhiều, cơ năng của thân thể lại bị ngưng trệ quá lâu. Cho dù ta có cố gắng để cứu sống cô ấy nhưng cũng không thể tỉnh lại ngay tức thì.
– Ông có thể cứu sống cô ấy đã là một kỳ tích. Tôi biết chuyện này không đơn giản như ông nói đâu.
Lâm Phi cười đáp.
– Cậu đã chuẩn bị tâm lý như vậy là được rồi.
Kiếm Phá Thiên cười cười chỉ vào Lâm Phi mà nói:
– Tuy nhiên cậu cũng không đơn giản chút nào. Đã sớm biết cậu không phải người bình thường, không ngờ lại phát triển nhanh như vậy.
Lúc này một tiến bước tới trước mặt Kiếm Phá Thiên, hai mắt vì khóc mà đỏ hoe. Cô ta khéo léo quỳ xuống đất rồi nói:
– Cảm ơn sư phụ đã cứu chị con.
– Không cần thế đâu, ta cũng chỉ biết cố gắng hết mình mà thôi. Chị em hai người đều có duyên với ta, chắc chắn đây đều là ý trời, ý trời không thể làm trái.
Kiếm Phá Thiên cảm khái nói.
Khó lắm đồ đệ dở hơi mới trở nên nghiêm chỉnh nên sư phụ điên cũng phải nghiêm chỉnh theo.
Kiếm Phá Thiên bày ra một tư thế xin mời với Lâm Phi rồi nói:
– Scarpe, theo ta ra ngoài một chút, ta có việc cần nói.
Lâm Phi nhìn Thiên Diện đang ở trong phòng, bảo Lý Uy Nhiên chăm sóc chị mình cho tốt rồi mới gật đầu cùng Kiếm Phá Thiên ra sau núi.
Hai người chầm chậm bước trên núi, ánh chiều tà trầm mặc chiếu xuống hai người.
– Ông muốn nói về chuyện của Lý Ủy Nhiên sao?
Lâm Phi chủ động hỏi.
Kiếm Phá Thiên thở dài:
– Đúng vậy, có chuyện liên quan đến đứa bé kia. Thật ra tình hình hiện giờ của các người ta cũng hiểu đôi chút. Chỉ có điều cậu đã giao đấu với Ám Ảnh nên chắc cậu cũng hiểu, đã đến cảnh giới này thắng thua không phải chuyện dễ. Ai đã đạt đến cảnh giới này quả thật rất khó để đánh bại người đó hoàn toàn.
Lâm Phi gật đầu. Quả thật hắn có cảm giác mình sẽ không thua Ám Ảnh Chi Vương nhưng muốn giết Mộ Tử Mặc có vẻ hơi khó, trừ phi hắn có thể mạnh hơn một bậc.
Nhưng không có nhiều thánh huyết trì như vậy để cho hắn hấp thu. Như người thần bí kia đã nói, tới bái kiến một người không oán không hận, không ngừng tăng thêm tu vi. Thế chẳng phải hắn còn không bằng đám người quân đoàn Luyện Ngục lạm sát người vô tội hay sao?
– Tuy mọi người gọi ta và ba người khác là tứ đại vương giả nhưng trên thực tế chúng tôi không quen nhau. Chúng ta cũng chưa từng giao đấu với nhau. Vì một khi chúng ta giao đấu với nhau, một là thanh thế quá lớn, hai là để có được tu vi này không phải là dễ. Không cần vì chút ân oán thế tục mà đánh nhau đời sống đời chết.
Lâm Phi đáp:
– Tôi hiểu lời ông nói. Đứng ở vị trí càng cao cảnh vật dưới núi lại càng nhỏ bé. Khi ông đứng ở vị trí cao người bình thường chỉ như con sâu con kiến, sống chết cũng chẳng khác nhau là bao. Đất nước nào, dân tộc nào, chủng tộc nào, tôn giáo này, mọi chuyện đều chỉ như mây như gió thoáng qua. Ai thống trị, ai quản lý, ai lãnh đạo nhân thế này với các ông đều không liên quan. Dù sao cũng chỉ là sinh mệnh, phải không?
– Gần như vậy.
Kiếm Phá Thiên nhìn về dãy núi phía xa rồi nói:
– Với vương giả ánh mắt nhìn về trời sao, chuyện trên trái đất đã không còn ảnh hưởng gì mấy. Giống như những người thuộc cảnh giới tinh thần, càng như vậy ngay cả khi tinh cầu bị hủy diệt cũng không ảnh hưởng gì đến họ. Có lẽ Ám Ảnh Chi Vương kia có không ít chấp niệm nhưng có lẽ không phải chính ông ta mà là một số mệnh ông ta đang phải chịu. Nếu cậu có thể tìm ra điểm mấu chốt này có lẽ có thể giải quyết được những người đó.
Lâm Phi nheo mắt. Quả thật đối với Mộ Tử Mặc quyền thế và địa vị thông thường dễ như trở bàn tay. Rốt cuộc ông ta đang theo đuổi cái gì, hoặc vì đạt được một mục tiêu nào đó, một chấp niệm nào đó.
– Đứa bé Úy Nhiên kia là do ta nhặt được. Nó không biết cha mẹ mình là ai, từ nhỏ đã lớn lên trong núi. Thấy những đứa trẻ khác có cha mẹ nó luôn cho rằng mình bị người thân vứt bỏ. Vì thế nó luôn hận hai từ “người nhà” . Trong cuộc đời hai mươi năm đã qua của nó người sư phụ như ta chính là người thân duy nhất của nó. Thậm chí nếu ta nói đùa đến chuyện cha mẹ nó đang đi tìm nó chắc chắn nó sẽ tức giận với ta.
Kiếm Phả Thiên cười khổ nói.
– Ta nghĩ nó đồng ý gọi Thiên Diện là “chị” , chứng tỏ Thiên Diện đã xả thân cứu nó.
– Hóa ra là như vậy. . . Không sai, cô ấy luôn không muốn thừa nhận Thiên Diện là chị của mình. Tuy nhiên bây giờ mọi chuyện đã khác.
Lâm Phi đáp.
Kiếm Phá Thiên nghiêm túc nói:
– Scarpe, trên đời này có ba thứ ta không thể vứt bỏ được. Một là kiếm, hai là xúc xắc, ba là đứa đồ đệ một tay ta nuôi nấng. Kiếm và xúc xắc ta có thể tự giữ, duy chỉ có đứa trẻ này con đường phía trước nó phải tự đi, không thể nghe theo ta được. Bên ngoài xảy ra chuyện gì, Ám Ảnh kia muốn gì ta không quan tâm. Ta chỉ muốn cậu có thể thay ta bảo vệ đứa nhỏ này khi ở bên ngoài núi. Nó thật thà, không có tâm địa nào khác nhưng không phải vô lo vô nghĩ như ta mà do khi còn bé nó đã khóc quá nhiều.
Lâm Phi trầm mặc hồi lâu rồi mới nói ra mấy lời với vẻ mặt kỳ quái:
– Đột nhiên ông lại nói chuyện có tình có lý thế tôi thấy không quen.
Khi nãy Kiếm Phá Thiên còn tỏ ra thành khẩn, đột nhiên mặt thay đổi toét miệng cười, vỗ vai Lâm Phi:
– Bổn vương biết con đường này không hợp, đi đi! Chúng ta vào phòng chơi xúc xắc, dù sao lát nữa Thiên Diện cũng không tỉnh nổi đâu.