Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 661: Một Mình Xông Vào Địa Ngục


Bước qua cánh cửa lớn làm bằng kim loại này phía trước là một lối đi thăng tập treo trên không trung, cũng được làm từ loại kim loại đặc biệt đó.

Đại khái cô đã hiểu tại sao nơi này vẫn luôn có thể giấu được, loại kim loại đặc biệt này nhìn từ màu sắc đã thấy rất có công hiệu “ẩn mình” rồi.

Điều này có hiệu quả tương tự như với nước sơn tàng hình sử dụng cho máy bay chiến đấu và tàu ngầm tiên tiến nhất, thậm chí tốt hơn. Nếu không cũng sẽ không thoát khỏi sự điều tra của Eva và Lỗ Lỗ.

Mà vừa bước lên đường đi này Tô Ánh Tuyết đã nghe thấy phía dưới vang lên âm thanh của thủy triều.

Cô cúi đầu nhìn, không khỏi có chút giật mình.

Bên trong cả một không gian u ám này, dĩ nhiên là tất cả đều được bới rỗng, bên dưới cùng ở độ sâu khoảng chừng hơn trăm mét là nước biển xoáy chảy xiết!

Màu sơn đặc chế, từng lối đi bằng kim loại màu xám tro móc nối với từng cái đài với những hình dáng khác nhau.

Dưới sự chiếu sáng những ngọn đèn trên đài có từng chiếc máy bay chiến đấu vượt thời đại của quân đoàn Luyện Ngục đang đậu, có không ít đều là những vũ khí mà cô đã được thấy.

Mà đi đi lại lại khoảng mấy trăm tên chiến sỹ quân đoàn Luyện Ngục đang tiến hành công tác bảo dưỡng và sửa chữa máy bay, những chiến sỹ này còn chưa mặc áo giáp chiến đấu bằng sắt thép. Có thể phát hiện được bọn họ đều là những chiến binh tinh nhuệ dũng mãnh của đủ các màu da.

Một số Huyết tộc trong thực lực không tầm thường, phụ trách là người chỉ huy, ở đó điều hành một cách chặt chẽ. Vì Huyết tộc có sinh mệnh rất dài, đại đa số là thế hệ học phủ ngũ xa, tinh thông rất nhiều tri thức mà nhân loại không cách nào nghiên cứu lướt qua. Cho nên đối với những sản phẩm khoa học kỹ thuật vượt thời đại này đều hiểu rất rõ.

Trong căn cứ có không ít người phát hiện bọn người Tô Ánh Tuyết tiến vào nhưng vẫn tiến hành bài tập một cách trật tự, có thể thấy kỷ luật tương đối nghiêm ngặt.

Tô Ánh Tuyết đi theo đám người Giovanni bước qua vài cái đài, một mạch đi vào một cái đài cao nhất ở chính giữa.

Đó là một khu vực được bao trùm bởi thủy tinh công nghiệp trong suốt, ở giữa là một bàn hội nghị, bốn phía xung quanh còn bày một lượng lớn hoa tươi không cần nhiều ánh sáng để sinh trưởng. Với cách bố trí như vậy hiển nhiên có nghĩa là địa vị của nhân vật bên trong nó không tầm thường.

Lúc này Mộ Tử Mặc mặc áo dài quý tộc bằng bông màu trắng trông như thời Trung cổ, đi một đôi giày da sừng dê, tóc chải bóng lộn đang ngồi ở vị trí đầu tiên của bàn hội nghị

Mà hai bên của gã đám đám tướng sỹ chiến đấu Huyết tộc và Luyện ngục như Asamatt, Samael và Beelzebub, Nhất Kiền Cao đang đứng.

Tuy nhiên trải qua mấy tháng huyết chiến này cao thủ của quân đoàn Luyện Ngục cũng tổn thất không ít nhưng những người này nếu tới thế giới dưới mặt đất, tất nhiên đủ bất kỳ quốc gia nào ngoại trừ Hạ Quốc.

– Phụ thân, Tô tiểu thư đã được dẫn đến rồi.

Giovanni khẽ cong eo rất cung kính, nói xong liền lặng lẽ cùng Sắt Thái Đặc đứng qua một bên.

Mộ Tử Mặc gật đầu hài lòng nhìn về phía Tô Ánh Tuyết.

– Con gái, đi một vòng con vẫn quay về chỗ này của ta.

– Tôi đã tới rồi, ông từng nói tất cả những gì đã làm đều là vì mẫu thân phục sinh có phải là thật không?

– Đợi có kết quả rồi con sẽ biết được lời ta nói là thật hay giả.

Mộ Tử Mặc từ từ đứng dậy quan sát kỹ Tô Ánh Tuyết một lát.

– Chân khí của con hình như hơi khác so với trước đây?

– Rất bất ngờ sao? Ông cảm thấy tôi sẽ đứng yên không tiến?

Tô Ánh Tuyết lắc đầu nói:

– Tôi sẽ luôn cố gắng tu luyện, cho đến một ngày có năng lực giết chết ông. Cho nên tốt nhất ông đàng có gạt tôi, nếu không thì bây giờ giết tôi đi.

Mộ Tử Mặc nghe được vậy cười một cái, cũng không quá coi trọng.

– Cũng đúng, nguồn gốc năng lượng của cơ thể con vốn là bao quát ngàn vạn, thiên biến vạn hóa, cùng với việc thực lực con dần dần nâng lên thay đổi nhất định cũng đang diễn ra. Con gái, ta biết con rất muốn hồi sinh mẹ con. Tin ta, ta chờ đợi thời khắc này đã quá lâu rồi. Cho nên ta quyết định lập tức đưa con đi hoàn thành hành động vĩ đại này trước!

Nói xong Mộ Tử Mặc đi đến trước mặt Tô Ánh Tuyết đưa tay ra, ý bảo cũng đi với gã.

Tô Ánh Tuyết sững sờ:

– Không phải ở đây?

– Tất nhiên không phải nhưng cách nơi này cũng không xa. Chỗ này chỉ là cuộc đụng độ nhỏ của gai viên chúng ta.

Mộ Tử Mặc cười cổ quái nói:

– Yên tâm đi, đã có mấy người quen của con đang ở đó đợi chúng ta.

– Người quen của tôi?

Tô Ánh Tuyết cũng không hiểu nổi trong lời nói của Ám Ảnh Chi Vương có ý gì, cô suy nghĩ một lát nói:

– Muốn tôi đi với ông cũng được nhưng bắt buộc phải cho ta gặp Vi Vi trước. Cô ấy có lẽ cũng bị giam giữ ở đây chứ?

Mộ Tử Mặc nhíu mày, mỉm cười nói:

– Con gái, hay đợi con quay về ta sẽ cho con gặp Hứa Vi được chứ?

– Nếu như ông không để tôi nhìn thấy cô ấy, không chắc chắn cô ấy bình yên vô sự tôi sẽ lập tức chết ở đây! Cho dù ông thần thông quảng đại hơn nữa cũng không ngăn nổi tôi tự sát đâu!

Tô Ánh Tuyết kiên quyết nhìn Mộ Tử Mặc chằm chằm không chút nhượng bộ.

Beelzebub bên cạnh cười buồn nói:

– Tiểu cô nương, uy hiếp Ám Ảnh Chi Vương đại nhân cũng không phải là một việc sáng suốt.

-Ta nói chuyện với ông ta không tới lượt ngươi xen vào.

Tô Ánh Tuyết cũng không thèm nhìn hắn.

Mộ Tử Mặc khoát tay, ý bảo người bên cạnh không cần xen vào. Lên tiếng chẳng hề có một chút tức giận:

– Được, người đâu mời Hứa Vi vào đây để con gái ta nhìn thấy bạn tốt của nó.

Không bao lâu, một cô gái nằm trên một chiếc giường làm bằng kim loại lạnh như băng, tứ chi bị xiềng xích còng lại được đẩy đến bên trong phòng họp.

– Vi Vi?

Nhìn thấy Hứa Vĩ Vi Tô Ánh Tuyết chạy đến bên giường, hốc mắt trơn ướt.

Lúc này Hứa Vi chỉ còn hơi thở rất yếu, dường như lúc nào cũng có thể tắt thở, bên cạnh có bình truyền dịch dinh dưỡng.

Cô gái nước da trắng bệch, mặt không chút máu, thậm chí ngay cả trợn mắt cũng rất khó khăn, con ngươi hơi đục ngầu, nhìn không có chút tinh khí thân, toàn thân gây hốc hác. Thậm chí có thể nói là gầy trơ xương.

Nhìn thấy Tô Ánh Tuyết Hứa Vi dường như có chút phản ứng nhưng đến cả thốt ra một tiếng cũng không làm nổi. Chỉ có một giọt nước mắt trong suốt từ khóe mắt rơi xuống.

– Các ngươi đã làm gì với cô ấy?

Ánh mắt Tô Ánh Tuyết như nảy lửa, quay đầu lại nhìn chằm chằm một cách hung dữ vào đám người quân đoàn Luyện Ngục.

– Hắc hắc. . .

Tiếng cười nói của Sắt Thái Đặc vang lên.

– Chỉ chích cho cô ta một chút thuốc làm héo mòn cơ thể, thuốc an thần nồng độ cao đồng thời bỏ đói mấy ngày. Yên tâm đi, cô ta chỉ đang ở trạng thái suy yếu nhưng sẽ không chết. Bởi vì nếu cô ta chết rồi Hàn Nguyệt sẽ lại ngủ say, chúng ta không nỡ để cô ta chết.

Tô Ánh Tuyết quay đầu nhìn Hứa Vĩ mà nước mắt long trọng, nắm chặt nắm đấm, nghiến răng nghiến lợi nói:

– Các ngươi. . . Các ngươi không muốn cho cô ấy phản kháng mà ngược đãi cô ấy như vậy, khiến cô ấy nửa sống nửa chết như thế. Các ngươi nhiều đàn ông như thế mà tức hiếp một cô gái như vậy!

– Tổ tiểu thư! Xin cô thứ lỗi, cô ấy từng chịu vật chất cải tạo của S của Tư Khải Nhĩ Phổ, không làm cô ấy suy yếu hoàn toàn vậy nếu ngộ nhỡ Hàn Nguyệt bị cô ấy sai khiến làm bị thương người của chúng tôi thì sao? Tuy không hay lắm, ít nhất cô ấy còn sống. Chúng tôi cũng không làm việc gì khác với cô, không phải sao?

Giovanni cười nói khiêm nhường.

– Hừ, ta thấy là các ngươi lo lắng. Nếu cưỡng bức Vi Vi cô ấy sẽ không nghĩ thoáng được mà tự sát, như vậy các ngươi sẽ không thể lợi dụng Hàn Nguyệt nữa.

Tô Ánh Tuyết cười lạnh nói.

Mọi người cũng không trả lời, lúc này Mộ Tử Mặc lại lên tiếng lần nữa:

– Được rồi con gái, con đã nhìn thấy Hứa Vi. Tiếp theo nên cùng ta đi cứu mẹ con rồi.

Tô Ánh Tuyết cúi người, nhẹ nhàng vuốt mái tóc đã rất xơ xác của Hứa Vi.

-Vi Vi, cô nhất định phải chịu đựng, ta sẽ quay lại cứu cô.

Hứa Vi cũng không có chút sức lực nào trả lời, chỉ chớp chớp mí mắt.

Rất nhanh dưới sự dẫn dắt của Mộ Tử Mặc Tô Ánh Tuyết cùng với một đám người đời thứ ba và thứ tư Huyết tộc Giovanni, Sắt Thái Đặc, Asamatt rời khỏi căn cứ.

Mộ Tử Mặc cũng không an tâm về sự an toàn của căn cứ. Để Samael và Beelzebub cùng bảy tám tên chiến tướng ở lại, đồng thời còn để tất cả chiến sỹ Luyện Ngục mặc chiến giáp sẵn sàng đợi lệnh.

Tô Ánh Tuyết đi giày chiến phi hành phản trọng lực, người hai bên thì đi giày chiến của Huyết tộc. Còn phía trước Mộ Tử Mặc lại không cần đến giày chiến, thuần túy dựa vào vượng khí kéo theo một dải năng lượng màu đen như sao chổi.

Xuyên qua tầng tầng mây Tô Ánh Tuyết phát hiện mọi người luôn bay về hướng đông.

– Chúng ta đi đâu?

Tô Ánh Tuyết cảnh giác hỏi một tiếng.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.