Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 706: Không Cần Sự Trung Thành Của Ngươi


Andariel nhăn mũi, mùi này thật khó ngửi. Cô ta ngoắc tay ra dấu với người đàn ông kia:

– Chủ nhân đã quyết định thả ngươi ra ngoài nhưng trước khi ra ngoài người phải rửa cho sạch cái mùi hôi thối này.

Lô Bân mừng rỡ vô cùng. Y không ngừng gật đầu, còng lưng theo Andariel ra khỏi nhà lao.

Lúc ra đến ngoài sân thượng, hai người máy đã đứng đợi ở một bên. Khi nhận được chỉ thị của Andariel, hai người máy bắt đầu tắm rửa cho Lô Bân.

Giống như cọ rửa cho một con chó toàn thân bám đầy bụi đất trên đường, người máy dùng nước lạnh như băng cọ rửa thân thể Lô Bân. Lô Bân chỉ có thể nhẫn nhịn chịu đựng trong làn nước mạnh mẽ đó.

Một người máy khác dùng lưỡi dao cắt tóc và tỉa râu cho Lô Bân. Do động tác quá thô bạo nên da đầu và da bên môi của Lô Bán chi chít miệng vết thương, thậm chí, có nơi còn cắt mất một phần thịt, làm chảy ra một lượng máu lớn.

Tuy nhiên, thân thể Lô Bân đã khác trước. Sau khi kêu gào vài tiếng, y phát hiện ra miệng vết thương của mình đã khép lại, không hề lưu lại bất kỳ dấu tích gì.

Sau khi tẩy rửa xong cơ thể, Andariel bỗng lấy ra một ống kim đã chuẩn bị từ trước, chích thẳng xuống cổ Lô Bân.

– Hừ.

Lô Bân kinh hoàng nhìn cô ta, không biết mình vừa bị tiêm thứ gì.

– Yên tâm đi, chỉ là chút dung dịch dinh dưỡng mà thôi. Thân thể bây giờ của ngươi nếu chỉ dựa vào thức ăn để bổ sung năng lượng, có vẻ quá chậm. Cái này sẽ nhanh hơn nhiều.

Dundariel cười tà mị:

– Chủ nhân ban thưởng cho ngươi, ngươi phải ghi nhớ trong lòng đấy.

Lô Bân khẽ thở ra, cười lấy lòng nhưng trong lòng lại âm thầm chửi bới, họ chỉ đang đối đãi với y như một loài súc vật mà thôi.

Sau khi theo Andariel tới căn phòng trên tầng cao nhất, cảnh tượng trước mắt khiến Lô Bân giật mình.

Đây giống như một căn phòng máy chủ máy tính, hơn mười thùng máy đen sì, dây dợ chằng chịt, đèn sáng lập lòe như sao.

Trên những màn hình rộng mấy chục inch không ngừng xuất hiện những ký tự khó hiểu, nếu nhìn chằm chằm vào chúng trong thời gian dài, người khác chắc chắn sẽ thấy hoa mắt.

Ngay chính giữa căn phòng là một chiếc giường phủ da thú trắng tinh. Hoa Lộng Ảnh đang thoải mái nằm nghiêng trên giường.

Cô ta chỉ mặc một chiếc váy mỏng màu đen, cặp đùi mềm mại, trắng nõn lộ ra bên ngoài, cánh tay trắng muốt đang như có như không quấn lấy một số thứ đồ quái dị.

Những thứ đó trông giống như những nút bấm đặc biệt, cùng loại với bàn phím máy tính nhưng lại có khả năng khống chế rất phức tạp.

Tuy nhiên Hoa Lộng Ảnh lại đang thao tác rất phi thường, như thể chỉ có cô ta mới có thể làm ra được những thứ đó.

– Chủ nhân, làm phiền ngài rồi. Lô Bân đã tới.

Andariel khom người nói.

Động tác trên tay Hoa Lộng Ảnh dừng lại. Cô ta chậm rãi ngồi dậy, nhấc đùi lên rồi vẫy tay với Lô Bân:

– Tới đây để ta xem kỹ ngươi hơn nào

Tuy đây không phải lần đầu tiên gặp Hoa Lộng Ảnh nhưng Lô Bân vẫn vô cùng sợ hãi và ngờ vực. Người này quả thần bí, không đoán ra được rốt cục cô ta đang nghĩ cái gì, cũng không ai hiểu nổi, đằng sau nụ cười của cô ta ẩn chứa những suy nghĩ khủng khiếp nào.

Bản năng nói cho y biết, người đàn bà này còn nguy hiểm hơn Lâm Phi rất nhiều.

– Chủ nhân.

Lô Bân cẩn thận quỳ xuống trước mặt Hoa Lộng Ảnh.

– Ngẩng lên, nhìn vào mắt ta.

Hoa Lộng Ảnh cười đưa ra yêu cầu.

Lô Bân nuốt nước miếng, chậm rãi ngẩng đầu lên. Trong lúc đó, ánh mắt y khó tránh khỏi vị trí giữa hai chân Hoa Lộng Ảnh. Bên dưới chiếc váy ngắn cũn cỡn kia không mặc bất cứ loại quần áo nào.

Lô Bân đỏ mặt, khí huyết trong cơ thể cũng trở nên sôi trào. Sau khi cải tạo cơ thể, hormone trong cơ thể y cũng trở nên vô cùng mãnh liệt.

Tuy nhiên, y biết rõ mình không thể có ý nghĩ xấu với cô ta, nếu không hẳn sẽ sống mà không bằng chết.

– Ngươi rất sợ ta thì phải?

Hoa Lộng Ảnh không ngần ngại việc mình bị nhìn thấy cái gì. Đối với cô ta, thân thể chỉ là thân xác mà thôi.

Lô Bân gật đầu rồi lại lắc đầu:

– Tiểu. . . tiểu nhân kính nể ngài.

Hoa Lộng Ảnh hừ lạnh:

– Ta cần một con chó có thể vì ta mà chạy đi cắn người, chứ không phải một con người nhát gan. Ngươi hận ta ngược đãi ngươi, ta biết, ngươi không cần giả vờ giả vịt, ta không quan tâm đâu.

– Không. . . không! Tiểu nhân may mắn lắm mới được chủ nhân cứu giúp, cả đời này tiểu nhân nguyện sẽ trung thành và tận tâm với chủ nhân.

Lô Bân sợ hãi nói.

– Ha ha. . .

Hoa Lộng Ảnh cười đến run rẩy cả người, sau đó mắt lại trở nên lạnh lùng:

– Đồ vô dụng, nếu người còn dám nói đến trung thành, ta sẽ băm người thành mảnh vụn cho gấu đen Siberia ăn.

Lô Bân rùng mình, y phải hết sức cẩn thận với sự thay đổi thái độ của người này.

– Nhớ cho kỹ.

Hoa Lộng Anh cười lạnh:

– Ta không tin cái gọi là trung thành, trên thực tế, ta không biết cái gọi là trung thành của loài người các ngươi. Ta cứu người, cải tạo ngươi, chỉ vì ta tin. . . sự căm hận của ngươi với Scarpe. Cái ta muốn là sự hận thù của ngươi chứ không phải sự trung thành của ngươi.

Lô Bân gật đầu như búa bổ, như thể mình đã hiểu. Nhưng y đã sợ đến mức không dám nói lời nào, sợ nói sai một chữ sẽ bị giết ngay.

Trong căn cứ thí nghiệm dưới mặt đất âm u này, đối mặt với một người thâm sâu khó lường như vậy, trước tiên y phải nghĩ cách sống sót đã.

Andariel như thể đã quen với chuyện này, nên không thấy có gì kỳ lạ mà chỉ lạnh lùng đứng một bên.

– Chàng trai ngoan.

Hoa Lộng Ảnh nhoẻn miệng cười như sắc xuân rực rỡ. Điều này khiến Lô Bân rất sửng sốt.

Cô ta đưa tay sờ mặt Lô Bân, lắc đầu “chậc chậc” rồi giơ tay vẽ lên mấy lệnh, phía trước bỗng xuất hiện một số hình ảnh.

Lô Bân hết hồn vì toàn bộ hình ảnh đó đều là Lâm Phi.

Một Lâm Phi sống sờ sờ đứng ở đó.

– Trước khi giao nhiệm vụ cho ngươi, ngươi hãy cho ta xem xem, gen mới của người thích ứng với hoàn cảnh như thế nào. Nào, hãy biến đổi thành vẻ ngoài của Scarpe cho ta xem xem.

Hoa Lộng Ảnh híp mắt cười.

Đại khái Lô Bân đã biết nên làm như thế nào. Sau khi hít sâu mấy hơi, y nhìn hình ảnh của Lâm Phi, trong đầu đều là hình ảnh và vẻ ngoài của hắn. . .

Ngay sau đó, thân thể của y bỗng xuất hiện biến hóa, như thể một nguyên tử xây dựng lại biến thành người có vẻ ngoài giống Lâm Phi.

Hoa Lộng Ảnh cười ha hả:

– Khá lắm. Quả nhiên, để một người đàn ông biến thành Scarpe sẽ phù hợp hơn. Để con gái biến thành con trai, khí chất trên người vẫn có điểm khác biệt.

Lô Bân đã biến thành Lâm Phi quỳ trên mặt đất, cảm kích nói:

– Chủ nhân muốn tôi biến thành Lâm Phi để ra ngoài gây phiền phức cho hắn sao?

– Ngu xuẩn. Ta muốn lợi dụng hình dáng của hắn để giày xéo những người bên cạnh hắn sao? Nhàm chán, cho dù giết sạch những người bên cạnh Scarpe, hắn cũng không vì thế mà tự sát đầu. Ta không có hứng thú làm mấy chuyện lãng phí thời gian đó.

Hoa Lộng Ảnh lắc đầu.

– Chủ nhân. . .

Lô Bạn thấy thật khó hiểu. Tuy tố chất thân thể của y đã thay đổi, sức mạnh đã tăng lên nhưng muốn tạo ra uy hiếp với Lâm Phi, chênh lệch vẫn là quá lớn.

Hoa Lộng Ảnh cười kỳ quái:

– Thực thi kế hoạch cụ thể, ta sẽ để Andariel cùng đi thực hiện với người. Cô ta sẽ nói cho ngươi biết mình nên làm gì. Nếu hoàn thành nhiệm vụ đó, những thứ khác ngươi muốn làm gì thì cứ làm, không thành vấn đề. . .

– Tuy nhiên, trước đó, ta muốn người giúp ta một việc. . .

Lô Bân vội gật đầu, cười lấy lòng:

– Xin chủ nhân cứ nói, tiểu nhân sẽ cung cúc tận tụy.

– Không nghiêm trọng vậy đâu.

Hoa Lộng Ảnh trừng mắt rồi bỗng nhấc chân lên, đem chân duỗi thẳng ra, ngón chân giật giật rồi nói:

– Người dùng hình dạng này để hầu hạ chân ta đi. . .

Nửa ngày sau, Lô Bân mới nhận ra Hoa Lộng Ảnh có ý gì.

Cô ta muốn nhìn “Lâm Phi” dùng đầu lưỡi của mình để hầu hạ chân cô ta. Dùng phương thức này để đạt được cảm giác thành công bệnh hoạn.

Lô Bân thấy sỉ nhục vô cùng. Từ nhỏ đến lớn, y chưa từng phải khúm núm trước một người con gái nào như thế này, thậm chí còn phải thè lưỡi liếm chân chủ như một con chó.

Nhưng y không có lựa chọn nào khác. Khi thấy sắc mặt Hoa Lộng Anh ngày càng lạnh, y vội vàng lè lưỡi, ra vẻ vô cùng kích động, bắt đầu hầu hạ cô ta. . .

Bên trong căn cứ dưới đất vang lên tếng cười sảng khoái, điên cuồng của Hoa Lộng Ảnh. Dĩ nhiên, trò chơi này khiến cô ta vô cùng sung sướng.

Mà cơ mặt Lô Bân lại vô cùng cứng ngắc. Y không ngừng phát ra những tiếng thở ồ ồ, trong mắt sáng quắc ngọn lửa căm hận.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.