Nhóm dịch: Tepga
Vưu Liên Hương nhanh chóng vào văn phòng, vừa vào cô liền gọi điện ra ngoài.
– Chủ nhiệm Hùng, vâng, vừa mới kết thúc Hội nghị thường ủy, đã có kết quả tạm thời làm cậu ta tránh né, chờ Ủy ban kỷ luật Tỉnh ủy có kết quả điều tra. Bí thư Kỳ rất chú trọng việc này, chủ yếu lo lắng cái nhìn của Chủ tịch Ninh. Sợ rằng bên phía Chủ tịch Ninh cần có người hóa giải. Giám đốc Thái, ồ, không, phải là Bộ trưởng Thái. Bộ trưởng mặc dù lên Bắc Kinh nhưng tôi nghĩ nên do Bộ trưởng Thái ra mặt nói chuyện giúp Quốc Đống mới được. Nếu không dù là Ủy ban kỷ luật Tỉnh ủy điều tra xong thì sợ bên Thị ủy cũng không dễ dàng bỏ qua.
– Không phải đình chỉ mà để cậu ta tạm thời tránh né công việc. Bí thư Kỳ làm việc này khá thận trọng, còn không rõ dùng cách nào để tránh né. La Đại Hải tiếp tục phụ trách Huyện ủy, điều này Bí thư Kỳ làm khá ninh hoạt. Tôi thấy Mạch Gia Huy rất khó chịu. Quốc Đống cũng báo cáo với tôi nói có thể do vấn đề lợi ích của cầu Quế Khê. Chỉ là cậu ta hơi sơ suất, không ngờ đối phương lại cho một chiêu tàn nhẫn như vậy.
– Ha ha, Chủ nhiệm, cho cậu ta một bài học cũng được, cho nhớ nếu không ngày sau không biết đến ai. Cậu ta nghĩ Hoa Lâm ở xa nên không ai trị được sao? Đúng, để cậu ta tránh né chắc mất một hai tháng. Vấn đề phản ánh không ít, nhưng chủ yếu là lời đồn. Phải xem tác phong và tiến độ của Ủy ban kỷ luật Tỉnh ủy của ngài.
– Chủ nhiệm, ngài có thể đốc xúc tiến độ tổ công tác của Ủy ban kỷ luật Tỉnh ủy mới được. Tôi thấy hiệu suất làm việc không cao.
Nói truyện một lúc, Vưu Liên Hương dập máy.
Vưu Liên Hương lên tiếng trong Hội nghị thường ủy đương nhiên là có nguyên nhân. Ngoài việc Hùng Chính Lâm nói với cô, Vưu Liên Hương cũng hiểu rõ quan hệ của mấy người Triệu Quốc Đống, Thái Chánh Dương và Hùng Chính Lâm. Hùng Chính Lâm mặc dù không thuộc hệ của Ninh Pháp, nhưng Thái Chánh Dương đúng là nhân viên của Ninh hệ. Người ta đồn Thái Chánh Dương là tướng tài số một của Ninh Pháp.
Triệu Quốc Đống có quan hệ mật thiết với Thái Chánh Dương đến như thế nào thì Vưu Liên Hương không rõ. Nhưng cô từ Hùng Chính Lâm hiểu mấy điều. Bốn người Thái, Liễu, Hùng, Lưu hàng năm tụ tập thì có thể nói người ngoài không thể tham gia. Nhưng Triệu Quốc Đống có thể tiến vào. Mà Triệu Quốc Đống từ Phó bí thư Đảng ủy một xã tại Giang Khẩu điều thẳng lên Phòng cao tốc Sở Giao thông, đó nhất định là do Thái Chánh Dương làm ra. Chỉ cần Triệu Quốc Đống có việc, Thái Chánh Dương nhất định sẽ lên tiếng.
Khi Vưu Liên Hương nói chuyện với Hùng Chính Lâm, Triệu Quốc Đống cũng đang gọi điện cho Thái Chánh Dương.
Triệu Quốc Đống nói qua câu chuyện. Trước đó hắn đã nói với Hùng Chính Lâm, hắn biết trong tỉnh bây giờ chỉ có thể Hùng Chính Lâm giúp được mình. Sau đó hắn cũng phân biệt báo cáo tình hình với Tương Uẩn Hoa và Vưu Liên Hương. Hai người kia sẽ giảm áp lực cho hắn trong Hội nghị thường ủy. Chỉ tiếng Chính ủy Tấn đã đi Quảng Châu.
La Đại Hải cũng báo cáo với một vài lãnh đạo, Triệu Quốc Đống không hỏi y. Nhưng hắn đoán nhất định sẽ có Kỳ Dư Hồng và Mục Cương.
Mặc dù Triệu Quốc Đống cho rằng mình không phạm sai lầm gì ở việc này nhưng hắn cũng biết việc dân chúng chặn đường phản ánh vấn đề sẽ có ảnh hưởng rất lớn. Chính xác mà nói ảnh hưởng lớn nhất là làm lãnh đạo tỉnh có ấn tượng không tốt, làm mất hình ảnh của Ninh Lăng. Nếu không có chút xử lý thì Ninh Lăng sao ăn nói được. Hạng mục khu du lịch Kỳ Lân Quan– núi Hốt Luân là do hắn đưa vào, hắn bây giờ còn là Chủ tịch huyện, cho nên mọi việc sẽ đổ vào đầu hắn.
Chẳng qua Triệu Quốc Đống có thể khẳng định chuyện này nhất định có liên quan tới Phương án Bắc Tuyến kia. Về phần nó sẽ làm bao người bị tổn hại lợi ích thì khó nói. Chẳng qua là ai cũng không quan trọng, quan trọng là đối phương đã thành công.
Vẻ mặt lo lắng của La Đại Hải và Triệu Quốc Đống cũng ảnh hưởng tới Hội nghị thường ủy khẩn cấp. Mặt Bàng Quân cũng tái mét lại. Xảy ra chuyện như vậy, nếu như nói Bí thư huyện ủy và Chủ tịch huyện có trách nhiệm, y là Bí thư đảng ủy Công an huyện là người bị xử lý đầu tiên.
Vẻ mặt Triệu Quốc Đống dần dần trở lại bình thường. Chuyện đã xảy ra thì còn có thể làm gì? Dũng cảm đối mặt là được, hơn nữa cũng đâu có đến mức rơi đầu chảy máu, cùng lắm là cách chức hoặc đình chỉ công tác của mình mà thôi. Huống chi hắn cũng nghĩ chưa đến mức đó. Dù muốn ra tay với hắn cũng không phải không có cơ hội cứu vãn, còn nhiều người giúp hắn mà.
Lui một vạn bước thì dù bị cách chức có vấn đề gì chứ? Hắn mới 25, 26 tuổi, có thời gian là có cơ hội. Đây là một bài học đối với hắn, tuyệt đối không nên coi nhẹ thủ đoạn của đối phương. Vì lợi ích, vì bị ép tới đường cùng thì đối thủ có thể dùng bất cứ biện pháp gì.
– Được rồi, lần này là việc lớn đối với Hoa Lâm chúng ta. Thị xã rất tức giận, Huyện ủy, Ủy ban huyện Hoa Lâm chúng ta khó tránh khỏi trách nhiệm. Bây giờ Thị ủy đang tổ chức Hội nghị thường vụ nghiên cứu vấn đề này. Bản thân tôi thì không vấn đề gì, nếu dân chúng phản ánh vấn đề, Huyện ủy, Ủy ban chúng ta cần kịp thời giải quyết. Xã, thôn bên dưới vi phạm quy định, như vậy cần phải sửa đổi, cần xử lý người thực hiện. Về phần làm mất mặt Thị xã Ninh Lăng, như vậy Thị xã xử lý như thế nào thì chúng ta xử lý như vậy.
La Đại Hải lo lắng nhưng Triệu Quốc Đống lại rất bình tĩnh:
– Hai xã Lương Sơn, Đãng Khê có vấn đề thì mời Bí thư Vạn cử Ủy ban kỷ luật phối hợp với Thanh tra huyện, phòng Nông nghiệp lập tổ công tác. Nếu tỉnh, Thị xã không có hành động khác, như vậy bắt đầu từ ngày mai chúng ta sẽ điều tra. Một là điều tra xem có hiện tượng giảm tiêu chuẩn đền bù, có hiện tượng cắt giảm tiền giải tỏa hay không, xem việc giải tỏa bồi thường ở các địa phương khác có như vậy hay không? Về phần các vấn đề khác liên quan tới bản thân tôi thì tôi nghĩ trên tỉnh hoặc Thị xã sẽ có tổ công tác tới.
– Bí thư La, tôi có mấy ý kiến đó. Ngoài ra lão Bàng, lão Trần, sao dân chúng hai xã kia biết được chính xác thời gian và đường đi của lãnh đạo tỉnh? Tôi thấy trong này có vấn đề. Hai anh, nhất là lão Trần phải lập tức tổ chức lực lượng điều tra việc này. Tôi không cần biết các anh làm như thế nào, nhất định phải điều tra ra. Nếu quả thật bọn họ vô tình nghe tin thì thôi, nếu có người cố ý lộ tin gây chuyện thì nhất định phải nghiêm túc xử lý.
– Bí thư La, anh xem…
– Tôi cũng không nói nhiều. Xảy ra chuyện như vậy thì tôi rất đau lòng. Dù nói như thế nào thì chúng ta cũng không làm tốt công việc, nếu không đã xảy ra chuyện như vậy. Bên Chính pháp, Công an huyện sao trước đó không biết tin tức gì?
La Đại Hải thở dài một tiếng:
– Dân chúng phản ánh vấn đề là quyền của bọn họ. Mặc dù bọn họ dùng phương án không thỏa đáng, gây ảnh hưởng xấu tới Hoa Lâm chúng ta, nhưng chủ yếu do chúng ta không làm tốt công việc. Điểm này tôi hy vọng các điều chỉnh ngồi đây hiểu rõ vấn đề.
– Về phần điều cuối cùng mà Chủ tịch Triệu nói ra, tôi yêu cầu bên Chính pháp và cơ quan công an phải đưa ra câu trả lời thuyết phục. Tôi tin rằng nhiều như vậy dân chúng tới thì chẳng lẽ nói từ bọn họ không tìm được đầu mối nào sao? Đúng như Chủ tịch Triệu nói, không cần biết các anh dùng biện pháp gì, nhất định phải tra xét rõ ràng cho tôi.
Hội nghị thường vụ kết thúc trong không khí nặng nề. Triệu Quốc Đống và La Đại Hải ngồi đối diện trong phòng La Đại Hải. Bây giờ Hội nghị thường vụ Thị ủy đã chưa kết thúc, kết quả xử lý chưa có. Bây giờ hai người bọn họ chỉ có thể ngồi chờ tin tức.
Triệu Quốc Đống rất bình tĩnh, trên thực tế sau khi biết mình không thoát nạn, hắn lại yên tâm. Ngã một lần có gì chứ, nhất là hắn còn trẻ như vậy. Hắn mới 25, 26 đã thành Chủ tịch huyện, bị ngăn cản một chút cũng khiến tâm lý người ta thấy cân bằng. Kể cả vị Bí thư huyện ủy La Đại Hải này.
Tuổi là vàng, văn bằng không thể thiếu, câu này là rất quan trọng. Nhưng câu đầu tiên lại đi về hướng ngược so với suy nghĩ của mình. Tuổi trẻ trong mắt lãnh đạo, thậm chí người bình thường là không phù hợp làm lãnh đạo chủ yếu. Dù là năng lực giỏi nhưng kinh nghiệm công tác không đủ.
Đường đi tới của hắn khá thuận lợi, nhất là sau khi tới Hoa Lâm. Đầu tiên là Phó chủ tịch huyện, sau đó là Phó chủ tịch thường trực, sau đó là Chủ tịch huyện chỉ mất vài tháng. Nói cách khác từ Phó chủ tịch lên làm Chủ tịch huyện thì hắn chỉ mất có gần năm, những người khác cả đời cũng không làm được như vậy.
Rất nhiều người chắc cũng chỉ sợ ghen ghét mình lên như diều gặp gió, nên muốn chèn ép.
Điện thoại di động của La Đại Hải vang lên, y nặng nề nghe điện mà nói:
– Vâng, tôi là La Đại Hải, tôi và Chủ tịch Triệu đang ngồi nghe ngài thông báo. Gì ạ? Tạm thời tránh né, không phải là đình chỉ sao? Vậy tạm thời tránh né có ý gì. Bây giờ Hoa Lâm đang phát triển trong giai đoạn rất quan trọng, không thể không có Chủ tịch Triệu. Tôi là Bí thư huyện ủy nên gánh trách nhiệm mới phải.
La Đại Hải rất lo lắng mà nói.
– Bí thư Mục, tôi biết tạm thời tránh né không phải là xử lý, nhưng Chủ tịch Triệu rốt cuộc có vấn đề gì mà phải né tránh? Chỉ vì mấy người chặn trên đường hay vì nguyên nhân khác? Cả hai đều có? Thị ủy nhận được một ít đơn tố cáo, muốn cùng Ủy ban kỷ luật Tỉnh ủy cùng xuống điều tra sao?
La Đại Hải không cam tâm mà nói:
– Đây không phải là quá khinh suất sao? Không biết có nghĩ đến sự phát triển của Hoa Lâm chúng tôi không?
– Bí thư Mục, tôi biết, nhưng Huyện Hoa Lâm không thể không có Chủ tịch Triệu. Hay là để tôi tạm thời né tránh, Chủ tịch Triệu tiếp tục chủ trì công việc của huyện?
La Đại Hải nói:
– Dù sao tôi cũng chỉ còn hơn năm, không vấn đề gì.
Mục Cương ở đầu bên kia tất nhiên không chấp nhận điều này, ngược lại còn yêu cầu La Đại Hải phải gánh vác công việc, chủ trì công tác tổ chức của huyện. Về vấn đề của Triệu Quốc Đống thì Ủy ban kỷ luật sẽ điều tra rõ ràng. Có chuyện đương nhiên sẽ xử lý, không có việc thì sẽ trả lại sự trong sạch cho Triệu Quốc Đống.
Sau một phen nói chuyện, La Đại Hải cũng hiểu mình nói vậy là vô ích. Hội nghị thường vụ Thị ủy đưa ra quyết định thì không phải Mục Cương có thể thay đổi. Y liền đổi giọng:
– Bí thư Mục, tôi hỏi thêm một câu. Triệu Quốc Đống tạm thời né tránh không biết để cậu ta làm gì, không phải là để cậu ta về nhà nghỉ ngơi chứ?
La Đại Hải nói.
– Ừ, lão La, anh yên tâm, Thị ủy nhất định sẽ có bố trí thích đáng nhất. Vừa có một sự giao phó đối với cấp trên, cũng phụ trách với đồng chí Triệu Quốc Đống.
Mục Cương cũng còn không rõ Kỳ Dư Hồng định làm như thế nào.
– Bí thư Mục, tôi hy vọng Thị ủy nên suy nghĩ vấn đề xảy ra, chuyện này cũng phải phân tích tình hình công việc của huyện Hoa Lâm chúng tôi, tránh cho bởi vì chuyện nhỏ này ảnh hưởng tới tính tích cực trong công việc của cán bộ Hoa Lâm.
La Đại Hải nói.
Mục Cương ở đầu bên kia cũng cười nói:
– Lão La, Đảng viên lúc nào cũng nên lấy công việc làm trọng, tôi sao lại nghe anh nói với giọng điệu đó chứ nhỉ? Thị ủy nếu yêu cầu anh phụ trách, đó là tin tưởng anh. Để đồng chí Triệu Quốc Đống tạm thời né tránh là trân trọng đồng chí Triệu Quốc Đống. Điều tra kết thúc, tất cả không phải rõ ràng sao? Sáng là sáng, tối là tối, đen chẳng lẽ có thể nói thành trắng sao? Chẳng lẽ anh lo lắng về Ủy ban kỷ luật như vậy sao?
– Bí thư Mục, không phải tôi lo lắng, tôi lo có người định làm đục nước thôi.
La Đại Hải hừ một tiếng mà nói.
– Cho nên anh phải gánh vác công việc. Chuyện trong huyện anh phải quan tâm nhiều hơn, nhất là các việc liên quan tới dân chúng toàn huyện, phải chứng thực nhiều mặt, cố gắng được dân chúng ủng hộ và giải thích cho.
Giọng Mục Cương khá hàm hồ nhưng rất nghiêm túc, điều này làm cho La Đại Hải cảm thấy việc kia ở Hoa Lâm thì lãnh đạo Thị xã cũng đã biết.
Thấy La Đại Hải bỏ máy xuống và ngồi đó suy nghĩ, Triệu Quốc Đống biết coi như đã có kết quả của mình. Tạm thời né tránh với lý do phối hợp điều tra rõ ràng, điều tra ra mình có vấn đề gì hay không, đây là điều mà hắn đã suy đoán trước.
– Bí thư La, có tin gì không?
Triệu Quốc Đống hỏi.
– Ồ, Quốc Đống, Thị ủy muốn cậu tạm thời né tránh công việc. Ừ, là né tránh không phải đình chỉ, có lẽ là vì thuận tiện cho Ủy ban kỷ luật.
La Đại Hải thật ra rất tin tưởng Triệu Quốc Đống về vấn đề này. Tiền đồ của Triệu Quốc Đống rất xa, hơn nữa điều kiện kinh tế có vẻ cũng tốt, không thể phạm sai lầm về kinh tế. Về phần tác phong đều là vô căn cứ. Hắn chưa kết hôn, có quan hệ với phụ nữ là tự do của hắn. Bây giờ khác những năm 60, 70, yêu đương thoải mái. Chỉ cần anh không quan hệ với người có chồng rồi thì không ai quản được anh.
– Ồ, như vậy cũng tốt, để tôi tránh ra xem có vấn đề gì hay không?
Triệu Quốc Đống thản nhiên nói:
– Tôi cũng muốn nghỉ một thời gian, thuận tiện cũng suy nghĩ chuyện xảy ra trong thời gian qua. Bên Ủy ban huyện do ai phụ trách?
– Tạm thời do Tào Uyên chủ trì công việc.
La Đại Hải nói:
– Quốc Đống, bây giờ cũng không biết bên Ủy ban kỷ luật điều tra ở huyện ta bao lâu, tôi cũng có chút lo lắng việc này sẽ ảnh hưởng tới công việc của huyện.
– Bí thư La cũng không nên quá lo lắng. Lão tào có năng lực, hơn nữa còn có lão Vi, lão Tân hỗ trợ. Bây giờ công việc của huyện đã đi vào quỹ đạo, theo tôi đoán thì năm nay Công ty Đại Hoa, Công ty Tam Điệp đã tới, bên Hà Khẩu thì mấy công ty nước ép hoa quả cũng coi như đã xác định. Tài chính năm nay của huyện ta ít nhất tăng lên 30% so với năm trước. Mà thu nhập của nông dân cũng tăng lên trên 300 tệ. Tôi lo nhất là vấn đề cầu Quế Khê.
La Đại Hải thở dài một tiếng mà nói:
– Quốc Đống, cậu biết tại sao tôi mãi không tỏ thái độ ở vấn đề này không? Chuyện này liên quan quá nhiều người, sửa đổi phương án tạo thành ảnh hưởng lớn, tôi nghĩ cậu cũng mơ hồ biết.
– Bí thư La, nói thật tôi cũng đoán được việc chặn đường là do liên quan tới phương án xây dựng cầu Quế Khê, muốn ném tôi đi để bọn họ thực hiện được phương án của mình. Ừ, chiêu này của bọn họ xem ra có tác dụng. Tôi bị đá sang bên, lão tào cũng chủ trương Phương án Bắc Tuyến, xem ra Phương án Bắc Tuyến chính là cơ hội duy nhất của bọn họ.
– Quốc Đống, sao cậu lại phải khổ như vậy? Cầu Quế Khê trong Phương án Bắc Tuyến nối liền khu nội thành mới và cũ, phía bắc mặc dù xa một chút nhưng có thể đẩy mạnh khu vực phía bắc phát triển. Cậu sao phải làm bọn họ oán giận như vậy?
La Đại Hải thở dài một tiếng.
– Bí thư La, tôi chẳng lẽ không biết giả vờ làm người tốt sao? Một người của Công ty Mạn Thụy đã đưa tôi 50 ngàn nhưng tôi đã yêu cầu cầm về. Nếu không tôi đã trực tiếp giao cho Ủy ban kỷ luật. Triệu Quốc Đống hừ một tiếng:
– Cũng có lãnh đạo hoặc sáng hoặc tối nhắc nhở tôi, khiến một nơi phát triển cần có trình tự, là có ý gì? Không phải muốn tôi suy nghĩ đến Phương án Bắc Tuyến sao?
– Nhưng Bí thư La, nếu tôi chỉ ở đây để quá độ, tôi sẽ mắt nhắm mắt mở mà thôi. Nhưng tôi ở Hoa Lâm hơn năm, tôi có tình cảm với Hoa Lâm, tôi không muốn trơ mắt nhìn cơ hội đó mất đi. Lựa chọn phương án kia mặc dù giải tỏa nhiều, phí bồi thường cao, nhưng giá đất ở đó tăng rất nhiều. Hơn nữa còn giải quyết được hệ thống giao thông phía đông, hoàn cảnh địa lý tốt đẹp, có lợi cho quy hoạch huyện thành Hoa Lâm chúng ta sau này. Mà lựa chọn Phương án Bắc Tuyến này thì xây dựng kém xa, sau này chính quyền nếu muốn một lần nữa đẩy mạnh phía đông thì cần nhiều thời gian, tâm trí và tài chính. Đây là được không bằng mất đối với Huyện Hoa Lâm. Cho nên tôi không thể nhân nhượng, mặc dù bây giờ bọn họ đá tôi đi thì tôi cũng không hối hận.
– Cho nên tôi có một điều xin Bí thư La trong việc này phải kiên trì nguyên tắc. Bên Đại hội đại biểu nhân dân và Hội nghị Hiệp thương Chính trị Nhân dân cũng ý thức được vấn đề này. Chúng ta không nên vì lợi ích một vài người mà chậm trễ sự phát triển của Hoa Lâm sau này, đây là phạm tội với cả Hoa Lâm.
Triệu Quốc Đống nói như vậy làm La Đại Hải rất rung động. Y không ngờ Triệu Quốc Đống lại có trí tuệ và gan dạ như vậy, có thể vứt bỏ lợi ích cá nhân mà lựa chọn khó khăn như vậy. So sánh thì y còn kém đối phương.
– Quốc Đống, cái khác tôi không nói, tôi tin cậu. Trong thời gian cậu không có ở đây, Huyện ủy sẽ giám sát công việc bên Ủy ban, kiên trì chuyện quan trọng nhất định phải thông qua Hội nghị thường ủy, tất cả lấy lợi ích Huyện Hoa Lâm làm trọng.