Lộng Triều

Quyển 6 - Chương 35 - 36


Nhóm dịch: Tepga

– Sự kiện ở Hoa Lâm rất ác liệt, Bí thư Dư Hồng nói đúng, đây không đơn giản là việc dân chúng chặn đường kiện cáo. Xảy ra vào lúc quan trọng như vậy, mặc kệ phản ánh vấn đề gì, vấn đề có thật hay không, ai có trách nhiệm thì cũng là sự kiện chính trị.

Tương Uẩn Hoa đầu tiên là giúp Kỳ Dư Hồng xác định chuyện này, nếu không được Kỳ Dư Hồng chấp nhận thì chuyện này sẽ mất khống chế. Nhất là thái độ của Mục Cương khá mơ hồ.

– Nông dân chặn đường phản ánh tình hình vi phạm pháp luật của chính quyền cơ sở, chuyện này nghe ra đúng là đáng sợ. Tôi thấy mấy vấn đề khá rộng, cái gì mà khu du lịch chiếm đất phi pháp, chính quyền chặn tiền giải tỏa, phi pháp cắt tiền mồ hôi nước mắt của nhân dân …. Nói tóm lại chính là chính quyền xã, thôn ăn chặn tiền của bọn họ.

– Chính quyền xã, thôn đã vi phạm quy định của chính quyền huyện, tạo thành chuyện ảnh hưởng lớn như vậy, tin tức huyện bế tắc, phản ứng chậm chạp, tạo hậu quả nghiêm trọng. Điều này nói rõ bộ máy lãnh đạo huyện Hoa Lâm có trách nhiệm không thể tránh khỏi. Nhưng theo tôi nếu phản ánh nhiều vấn đề như vậy, chúng ta muốn gặp Chủ tịch Ninh mà báo cáo thì cần phải điều tra rõ ràng.

Phòng hội nghị rất yên tĩnh, mọi người đang cân nhắc ý trong lời nói của Tương Uẩn Hoa. La Đại Hải có quan hệ tốt với Tương Uẩn Hoa, bên phía Triệu Quốc Đống thì không thấy vấn đề gì. Nhưng có thể nhảy phiếu như vậy, ai chẳng biết trong đó có vấn đề. Tương Uẩn Hoa định làm gì?

– Vừa rồi đồng chí Mục Cương đã nói đến tổ công tác của Ủy ban kỷ luật Tỉnh ủy, tôi cảm thấy đây là chuyện tốt. Để tỉnh điều tra, Ninh Lăng chúng ta phối hợp, trên tỉnh cảm thấy có vấn đề ở đâu thì điều tra ở đó. Điều tra rõ ràng vấn đề phản ánh là thật thì xử lý, không là thật cũng cần có kết luận rõ ràng. Thông qua Ủy ban kỷ luật Tỉnh ủy để báo cáo với Chủ tịch Ninh. Như vậy sẽ để Chủ tịch Ninh có ấn tượng khách quan.

Thấy Kỳ Dư Hồng nhíu mày có vẻ không đồng tình với quan điểm của mình, Tương Uẩn Hoa tiến thêm bước nữa.

– Chúng ta không thể vì việc này mà phủ định thành tích công tác của bộ máy lãnh đạo huyện Hoa Lâm. Trên thực tế chúng ta cũng thấy năm nay kinh tế Hoa Lâm phát triển, hơn nữa khu du lịch Kỳ Lân Quan– núi Hốt Luân cũng được lãnh đạo tỉnh ủng hộ. Không thể vì một chút vấn đề mà hoàn toàn phủ định.

– Ngoài ra tôi có một câu hỏi. Mặc dù tôi không phải người phụ trách an toàn nhưng lịch trình của Chủ tịch Ninh không lộ ra ngoài, đi thị sát quốc lộ Bồng Hoa chỉ có những người chúng ta mới biết. Mà người chặn đường đến từ hai xã thuộc khu Phổ Độ không bao giờ đi qua.

– Bí thư Dư Hồng có thể không rõ nhưng tôi từ Hoa Lâm đi ra nên biết hai xã đó ở phía đông Hoa Lâm, cách xa quốc lộ Tân Hoa cùng quốc lộ Bồng Hoa. Bọn họ sao lại biết Chủ tịch Ninh sẽ đi quan quốc lộ Bồng Hoa, hơn nữa chọn thời gian chính xác như vậy, xe cảnh sát tuần tra cũng không phát hiện. Hơn nữa bọn họ không lựa chọn lúc làm lễ thông xe, lại chọn đoạn ở thị trấn Hà Khẩu không ai chú ý là sao? Mấy vấn đề này cần chúng ta suy nghĩ.

– Lão Tương, anh có ý gì?

Kỳ Dư Hồng nghiêm túc nói.

– Tôi nghi ngờ có người xuất phát từ lợi ích cá nhân mà gây chuyện này để đạt mục đích nào đó.

Tương Uẩn Hoa rất bình tĩnh nói:

– Đương nhiên việc này không có chứng cứ, chỉ là suy đoán của tôi. Tốt nhất là đợi tổ công tác có kết luận.

Kỳ Dư Hồng nhíu mày. Mấy vấn đề Tương Uẩn Hoa đưa ra rất chính xác. Trên thực tế y cũng nghi ngờ vấn đề này, chẳng qua do tức giận nên không nghĩ nhiều. Lúc này nghe Tương Uẩn Hoa nói như vậy, nhất là nghe Tương Uẩn Hoa nói người chặn đường ở xa khu vực Hà Khẩu, từ nơi khác tới thì càng đáng nghi.

– Lão Tương, chuyện này gây ảnh hưởng lớn như vậy, chúng ta bây giờ thảo luận là xử lý trách nhiệm của lãnh đạo huyện Hoa Lâm, mà không phải thảo luận ai lộ tin. Dù là nguyên nhân gì thì Hoa Lâm cũng không đảm bảo ổn định, không nắm giữ tin tức, hơn nữa vấn đề phản ánh cũng tồn tại, đây là trách nhiệm của Huyện ủy, Ủy ban huyện Hoa Lâm. Về phần khác không quan trọng.

Mạch Gia Huy nói.

– Thị trưởng Mạch, điều này mà không liên quan sao? Dù muốn xử lý người cũng phải làm người ta tâm phục khẩu phục chứ?

Tương Uẩn Hoa lập tức phản kích lại ngay. Mạch Gia Huy đã mơ hồ bị Kỳ Dư Hồng chèn ép, ưu thế của Kỳ Dư Hồng càng lúc càng rõ ràng. Ở tình hình này Tương Uẩn Hoa mà chống đối với Mạch Gia Huy và Kỳ Dư Hồng thì y càng vui mừng.

– Lão Tương, nếu La Đại Hải và Triệu Quốc Đống còn tại vị thì chỉ sợ khó triển khai công việc cho Ủy ban kỷ luật Tỉnh ủy và Thị ủy, càng có thể không đạt hiệu quả rõ ràng.

Mạch Gia Huy cũng lạnh lùng nói:

– Anh và tôi đều đã từng ở cơ sở. Bí thư huyện ủy và Chủ tịch huyện là quan phụ mẫu, nếu hai người bọn họ đều ở đó thì rất khó điều tra.

– Thị trưởng Mạch, lời này của anh tôi không hiểu. Chẳng lẽ La Đại Hải và Triệu Quốc Đống không phải cán bộ Đảng viên, chỉ vì việc hai xã cắt tiền giải tỏa để trừ nợ là sẽ xử lý bọn họ? Đây không phải là chịu trách nhiệm mà là cẩu thả.

Tương Uẩn Hoa bực bội nói, y nở nụ cười lạnh. Người quen thuộc biết đây là dấu hiệu Tương Uẩn Hoa đang rất tức giận.

– Ngoài ra còn ột vấn đề khác nữa là mấy vấn đề phản ánh có thật không? Có chứng chứ chứng minh hai người La Đại Hải và Triệu Quốc Đống ký kết với công ty du lịch có hành vi hủ bại, tham ô? Bây giờ ngay cả Tòa án phá án đều yêu cầu chứng cứ rõ ràng. La Đại Hải và Triệu Quốc Đống là cán bộ lãnh đạo của Đảng và quốc gia, chẳng lẽ nói chúng ta không tin bọn họ chút nào sao?

– Lão Tương, không nên hành động theo tình cảm. Mọi người đều biết anh từ Hoa Lâm ra, trân trọng cán bộ Hoa Lâm thì tôi có thể hiểu. Nhưng xảy ra chuyện này, chúng ta là cán bộ Đảng viên nhất định phải bỏ qua tình thân, đứng ở góc độ chính trị mà đối đãi vấn đề. Chủ tịch Ninh đang chờ kết quả điều tra của chúng ta. Nếu như chúng ta xử lý nhẹ thì lúc ấy không phải là bảo vệ cán bộ mà là hại bọn họ.

– Thị trưởng Mạch, xin mời tôn trọng tính giác ngộ chính trị của tôi. Tương Uẩn Hoa tôi không vì tình cảm cá nhân mà quên Kỷ luật Đảng, pháp luật quốc gia. Tôi chỉ nhắc mọi người ngồi đây bồi dưỡng một cán bộ không dễ. Bây giờ Hoa Lâm không dễ thay đổi tình hình, không dễ tốt đẹp như bây giờ.

Tương Uẩn Hoa lạnh lùng nói.

Kỳ Dư Hồng đang suy nghĩ thật nhanh lời Tương Uẩn Hoa nói. Không thể nghi ngờ Tương Uẩn Hoa không đồng ý việc xử lý hai người La Đại Hải, Triệu Quốc Đống. Y nói có lý, trừ vấn đề cắt tiền giải tỏa, mấy vấn đề khác không có chứng cứ. Như vậy đã xử lý hai người kia là cẩu thả. Nhưng Mạch Gia Huy nói có lý. Cả Bí thư huyện ủy và Chủ tịch huyện đều còn ở đó, tổ công tác đi xuống có thể được cán bộ địa phương phối hợp không?

– Nhưng nếu chúng ta cứ như vậy không hỏi thì sau này tổ công tác điều tra ra vấn đề gì, hoặc là gặp khó khăn gì đó ở Hoa Lâm, một khi phản ánh vấn đề lên tỉnh, Thị ủy sẽ có trách nhiệm.

Mạch Gia Huy cố làm mình hòa hoãn hơn chút. Y không muốn trở mặt thành thù với Tương Uẩn Hoa. Nếu đến nước đó rồi Tương Uẩn Hoa hợp sức với Kỳ Dư Hồng thì y càng khổ hơn.

Tương Uẩn Hoa còn định nói nhưng thấy Kỳ Dư Hồng nhíu mày nên thôi.

Kỳ Dư Hồng nhìn quanh, các thường vụ khác người hút thuốc, người uống trà, đều ra vẻ trầm ngâm suy nghĩ. Chẳng qua không ai muốn nói, chuyện không liên quan bọn họ, bọn họ không cần tham gia là tốt nhất. Tương Uẩn Hoa và Mạch Gia Huy có thái độ khác nhau. Kỳ Dư Hồng mới đầu còn nghiêng về Mạch Gia Huy, bây giờ có vẻ khác, vì thế các thường vụ cứ ngậm miệng là tốt hơn cả.

– Bí thư Kỳ, tôi cảm thấy việc này nên xử lý cẩn thận.

Mọi người đều giật mình nhìn người vừa lên tiếng là Trưởng ban thư ký Thị ủy Vưu Liên Hương.

Thấy vẻ mặt mọi người khó hiểu nhìn mình, Vưu Liên Hương rất bình tĩnh và tự nhiên. So sánh với nữ Thường vụ thị ủy khác là Trưởng ban Tuyên giáo Mao Bình, Vưu Liên Hương dù từ vẻ ngoài hay khí độ đều hơn.

– Ồ, Trưởng ban thư ký Vưu nói ý kiến của mình xem.

Kỳ Dư Hồng gật đầu. Trưởng ban thư ký Vưu này đến từ Ninh Lăng, mọi việc vẫn theo quy củ. Mặc dù không phải thân tín của y, nhưng Kỳ Dư Hồng cảm thấy ở các vấn đề lớn thì về nguyên tắc Vưu Liên Hương vẫn đứng về phía y, tác phong làm việc cũng khiến Kỳ Dư Hồng hài lòng. Cho nên Kỳ Dư Hồng tự giác coi đối phương là người của mình.

Chẳng qua hôm nay Vưu Liên Hương dẫn đầu lên tiếng làm Kỳ Dư Hồng có chút ngạc nhiên. Có vẻ vị Trưởng ban thư ký Vưu này không phải người dễ dàng lên tiếng mà.

Trên thế giới không có gì vô cớ cả, nhất định có nguyên nhân. Vưu Liên Hương nếu tỏ thái độ thì có lý của mình.

Mạch Gia Huy trừng mắt nhìn Vưu Liên Hương, chẳng qua Vưu Liên Hương không thèm để ý.

– Chuyện này tôi cảm thấy không nghiêm trọng như chúng ta nghĩ. Tôi cũng đã hiểu một chút. Tài liệu mà thư ký của Chủ tịch Ninh lưu cho chúng ta hầu hết chỉ là lời đồn. Đúng như Phó bí thư Tương vừa nói, ngoài việc chính quyền xã, thôn cắt tiền giải tỏa ra, mấy vấn đề khác không có giá trị thực tế. Ít nhất từ ngoài mặt là chúng ta có thể thấy nó không có bao ý nghĩa.

Vưu Liên Hương nói hời hợt nhưng các vị thường vụ phải suy nghĩ. Trưởng ban thư ký Vưu này đến từ Ủy ban kỷ luật An Đô, nghe nói được xưng là Thiết nương tử, đối với chuyện mà tố cáo gì đó thường hiểu rõ.

– Đương nhiên chuyện ở Hoa Lâm tạo thành ảnh hưởng chính trị, làm lãnh đạo tỉnh có ấn tượng không tốt với Ninh Lăng chúng ta. Tôi thấy điểm này mới là chủ yếu, chứ còn bản thân sự việc không có vấn đề gì. Nói cho cùng nó chỉ là dân chúng phản ánh vấn đề mà thôi.

– Tôi nghĩ chúng ta không nên nghĩ lãnh đạo cấp trên hẹp hòi như vậy, cũng không nhất định coi chuyện này phức tạp như vậy. Chúng ta có thể tạm thời có hành động cũng nhưng không cần làm quá lớn. Nếu như Ủy ban kỷ luật điều tra ra lãnh đạo huyện Hoa Lâm có vấn đề, chúng ta lập tức có hành động cũng không muộn. Đây là ý kiến của tôi.

Vưu Liên Hương dựng đứng cờ đứng về phía Tương Uẩn Hoa làm mọi người phải trợn mắt há mồm. Ngay cả Tương Uẩn Hoa cũng có chút kinh ngạc. Vị Trưởng ban thư ký Vưu này bình thường vẫn thần bí, nhẫn nhịn, đến Ninh Lăng lâu như vậy mà trong Hội nghị thường ủy vẫn luôn có lời nói và ý tưởng riêng, hầu hết đều theo ý Kỳ Dư Hồng. Nhưng hôm nay Kỳ Dư Hồng chưa tỏ thái độ mà.

Kỳ Dư Hồng cũng có chút khó hiểu, đây là hội nghị khẩn cấp, y chưa kịp trao đổi với người của mình. Nhưng từ lời lúc trước của y cũng có thể lộ ra thái độ, thậm chí Mạch Gia Huy cũng đòi xử lý mạnh. Y đang suy nghĩ thì Tương Uẩn Hoa phản đối, bây giờ vị Trưởng ban thư ký Vưu lại phản đối ý khiến cục diện khá hỗn độn.

Nghiêm trị hay là xử lý êm thấm, chờ Ủy ban kỷ luật điều tra xong rồi xử lý, cái nào mới thích hợp hơn?

Vưu Liên Hương cảm thấy Kỳ Dư Hồng đã thay đổi thái độ, nếu như nói thái độ quỷ dị của Mạch Gia Huy làm Kỳ Dư Hồng cảm thấy vấn đề không đơn giản. Như vậy Tương Uẩn Hoa nói rõ vấn đề, cô tham gia sẽ khiến Kỳ Dư Hồng cảm thấy vấn đề rất phức tạp.

– Thị ủy chúng ta nên có thái độ của mình. Chủ tịch Ninh thì tôi cũng hiểu một chút, không phải người tìm xương trong trứng gà. Ngài coi trọng bản thân sự việc chứ không phải hình thức. Nếu như Huyện ủy, Ủy ban huyện Hoa Lâm có vấn đề, như vậy Thị ủy chúng ta sẽ nghiêm túc xử lý. Nếu không có vấn đề gì lớn, chỉ là việc dân chúng chặn đường phản ánh vấn đề, như vậy cũng cần có câu trả lời thuyết phục với Chủ tịch Ninh. Tôi nghĩ đây mới là điều quan trọng nhất.

Vưu Liên Hương nói như vậy làm Kỳ Dư Hồng hơi động tâm. Trước đây y tiếp xúc không nhiều với Ninh Pháp, ngoài việc biết có chỗ dựa mạnh, tác phong cứng rắn ra thì chịu. Nhưng Vưu Liên Hương thì khác, cô ở An Đô nhiều năm, mặc dù làm ở Ủy ban kỷ luật nhưng dù sao cũng ở ngay An Đô nên biết tác phong làm việc của Ninh Pháp. Vưu Liên Hương nói như vậy làm Kỳ Dư Hồng phải cân nhắc. Đừng có vuốt mông ngựa lại thành vó ngựa, như vậy thì xong rồi. Thái độ Kỳ Dư Hồng thay đổi làm mọi người chú ý.

– Lão Mục, anh thấy sao?

Thấy các thường vụ muốn nói lại thôi, Kỳ Dư Hồng trực tiếp hỏi Mục Cương.

– Tôi cảm thấy ý kiển của Bí thư Tương cùng Trưởng ban thư ký Vưu có lý, nhưng ý kiến của Thị trưởng Mạch cũng có lý.

Thấy Kỳ Dư Hồng sa sầm mặt, Mục Cương nói thêm:

– nhưng sợ rằng Thị ủy không thể không đưa ra ý kiến xử lý sơ bộ, ít nhất về hình thức cũng nên có. Lãnh đạo chủ yếu của Huyện ủy, Ủy ban huyện Hoa Lâm tạm thời động một chút. Tôi thấy đây là điểm tất nhiên.

– Ồ, tôi hiểu.

Kỳ Dư Hồng nói:

– Hoa Lâm xuất hiện sự kiện chính trị như vậy nhất định cần có người chịu trách nhiệm. Nhưng trước khi điều tra rõ ràng, vì cho thấy Thị ủy coi trọng, vì đảm bảo khi Ủy ban kỷ luật Tỉnh ủy, Thị ủy đến Hoa Lâm điều tra không gặp vấn đề trở ngại, tôi đề nghị đồng chí Triệu Quốc Đống tạm thời tránh một chút. Công tác Ủy ban huyện Hoa Lâm do đồng chí Tào Uyên tạm thời phụ trách. Bên Huyện ủy giữ nguyên. Mạch Huy, Uẩn Hoa, các vị thấy sao?

Một hồi tranh đấu cứ như vậy chấm dứt. Tương Uẩn Hoa cũng biết đây là kết quả tốt nhất. Đúng như Vưu Liên Hương nói, bản thân câu chuyện không quan trọng, quan trọng là có câu trả lời với lãnh đạo tỉnh, như vậy cần tỏ thái độ một chút. Nếu không phải Vưu Liên Hương tỏ rõ thái độ thì Triệu Quốc Đống đã bị đình chỉ công tác chứ không phải tạm tránh như bây giờ.

Tương Uẩn Hoa biết Kỳ Dư Hồng nói nhận được phản ánh là sao. Triệu Quốc Đống còn trẻ, làm việc không chú ý mấy. Ví dụ như đi xe Desert Prince, Hoa Lâm nghèo như vậy, Bí thư huyện ủy đi Santana, Phó chủ tịch huyện đã đi xe 600, 700 ngàn, không nói ra lai lịch xe là sao?

Còn có cả vấn đề tác phong, nhất là quan hệ nam nữ của Triệu Quốc Đống. Nữ nhân viên phục vụ trong nhà khách, còn có Mc, phạm vi của đài truyền hình huyện. Còn cả việc thích mặc đồ sang trọng. Mấy vấn đề này tuy nhỏ nhưng có người phóng đại là cả một vấn đề.

Vẫn câu nói kia, vấn đề không phải bản thân của nó, chủ yếu do thái độ lãnh đạo. Chẳng lẽ Ninh Pháp và Tần Hạo Nghiên không biết khó khăn trong công tác cơ sở sao?

Thị ủy nếu không có thái độ chẳng may Chủ tịch Ninh thấy Thị ủy không coi trọng ý kiến của mình thì phiền phức. Cho nên Thị ủy phải có động tác. Giơ cao rồi xử lý như thế này đã là tốt rồi.

Tương Uẩn Hoa thực ra có chút kinh ngạc vì thái độ của Vưu Liên Hương. Vị Trưởng ban thư ký Vưu này thì y không quen, bình thường cũng ít nói chuyện. Hôm nay đột nhiên phối hợp với y. Ha ha, xem ra Triệu Quốc Đống này có duyên với phụ nữ.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.