Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 514: Vùng Đất Bị Lãng Quên


Qua lời giải thích của Long Khi, cuối cùng Lâm Phi cũng hiểu ra được chuyện cũ của hơn trăm năm trước.

Lúc đầu Long Ngũ quay về gia tộc, đột nhiên nói muốn xem những cuốn sách quý mà không cho phép những đệ tử bình thường nhìn thấy, gia chủ của gia tộc lúc bấy giờ tất nhiên là từ chối thẳng thừng, thậm chí không dùng gia pháp để xử lý đã xem như nể mặt lắm rồi.

Nhưng Long Ngũ căn bản là không nghe lọt tai những lời này, hắn ngang nhiên xông thẳng vào, khiến cho mấy đệ tử giữ cửa Long gia sống dở chết dở, đi đến thư viện của Long gia bắt đầu lật xem.

Đó là nơi ở của tổ tiên Long gia ở thủ đô, tổ tiên Long gia từng có không ít người được phong vương bái tướng, thậm chí có người từng xây dựng đất nước xưng vương xung đế trong thời loạn lạc. Do đó, chỗ ở của tổ tiên được xây dựng không giống bình thường, việc vào trong thư viện phải làm rất nhiều thủ tục, có rất nhiều cao thủ canh giữ, hơn nữa còn có không ít bẫy ngẫm đề phòng những cao thủ thừa cơ hội lẻn vào.

Nếu không có sự cho phép của tổ tiên, bình thường đệ tử muốn xông vào quả thực là không khác với tự sát là bao.

Nhưng chẳng hiểu sao Long Ngũ dễ dàng loại bỏ được tất cả các chướng ngại vật đó, dễ dàng đi vào mà không hề xây xát, sau đó đánh ngã cao thủ trong cửa, vào giống như chỗ không người.

Các trưởng lão Long gia lúc đó tất nhiên rất là giận dữ, phải trưởng lão cấp bậc Vương giả, mang theo đệ tử đi bắt Long Ngũ.

Nhưng ai cũng không ngờ, tên Vương giả đó lại bị một quyền của Long Ngũ đánh bay lên nóc nhà, căn bản là mất hết sức chiến đấu.

Long Ngũ lúc đó còn nói câu rất châm chọc:

– Cấp bậc Vương giả, chẳng qua chỉ có thế, ta không có hứng thú.

Mãi đến lúc đó, các trưởng lão của Long gia mới ý thức được gia tộc xuất hiện một quái thai, các Vương giả cũng không rõ tu vi của Long Ngũ là tầng thứ mấy nhưng bọn họ liên thủ với nhau chiến đấu cũng không biết đối phó với Long Ngũ như thế nào.

Kết quả là lúc đó trưởng lão của Long gia len lén dùng Truyền Tống Trận, nhờ sự giúp đỡ bốn tông nước khác, phái cao thủ ra đối phó với Long Ngũ trước đó, dù sao chuyện xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài được cũng không thể để cho ba nhà khác biết được thứ xuất của Long gia lại đánh bầm dập các Vương giả.

Nhưng chẳng ai ngờ, Long Ngũ lại nghĩ tới điểm này, hắn không những ngăn cản Truyền Tông Trận của Long gia còn bám theo một đoạn, tìm thấy nơi Tạ gia trông giữ Truyền Tống Trận.

Truyền Tống Trận sở dĩ có sức mạnh đến mức có thể dùng đơn vị vận chuyển tính bằng năm ánh sáng là nhờ có “Tinh Thần Thạch” của mắt trận.

Miếng Tinh Thần Thạch này được chế tạo bởi người thượng cổ thần thông, nhất định phải có tu vị cảnh giới Tinh Thần trở lên mới có khả năng chế tạo ra loại tinh thể có năng lượng thuần túy.

Long Ngũ lúc đó là hành vi của một kẻ trộm, sau khi đả thương tất cả các cao thủ giữ cửa, ngang nhiên trực tiếp cướp mất Tinh Thần Thạch.

Mất đi Tinh Thần Thạch, đại trận giống như một cỗ máy siêu tốc không có nhiên liệu vậy, dù có thiết kế tinh xảo đến đâu cũng như không.

Tứ đại gia tộc đương nhiên phát điên hoàn toàn, dốc hết toàn lực, hai mươi mấy Vương giả, hơn hai trăm cao thủ Quy Nguyên, khổ chiến một ngày một đêm với Long Ngũ.

Nhưng kết quả tứ đại gia tộc nhận được tin tức cuối cùng lại là tin tức toàn bộ Vương giả bị rơi xuống, cao thủ Quy Nguyên cũng chết chỉ còn lại không đến năm mươi người, phần lớn đều bị thương!

Về phần Long Ngũ, trực tiếp mang Tinh Thần Thạch đi, hoàn toàn không có tin tức.

Chuyện này quả thực là sự xỉ nhục của tứ đại gia tộc từ xưa đến nay, cũng là vết thương nặng khó lường được.

Tất cả ngọn nguồn kỳ quái như thế cũng là bởi vì xuất hiện một Hỗn Thế Ma Vương.

Thậm chí từ đầu đến cuối không ai biết tại sao Long Ngũ lại muốn đọc sách quý của Long gia càng không biết Long Ngũ tại sao lại muốn cướp Tinh Thần Thạch, sau khi hắn cướp được vì sao lại mai danh ẩn tích.

Nghe được bí mật của trăm năm trước, dòng nước ngầm trong lòng Lâm Phi đã điên cuồng kích động.

Một là hắn chấn động việc lão gia điên đó lại có bản lĩnh ngang tàn vô địch như vậy, hai là hắn đã ý thức được có một mâu thuẫn lớn vô cùng, khiến tất cả suy nghĩ của hắn đều bị rối loạn!

– Ông nói là. . . Truyền Tống Trận đó hơn trăm năm trước sau khi Tinh Thần Thạch mất đi sẽ không còn có thể sử dụng nữa?

Khi Lâm Phi hỏi câu này thì hắn nuốt ngụm nước miếng.

Đám người Long Khi do dự hồi lâu rồi cúi đầu lặng thinh.

– Cậu hoàn toàn không thể lý giải được uy lực Tinh Thần Thạch lớn thế nào, một Vương giả phải luyện Vương Luân đến cực điểm mới có cơ hội trở thành cường giả trong hàng vạn Vương giả, đó vốn dĩ không phải là nhân vật chúng ta có thể tưởng tượng được, có thể chỉ một mình ngao du vũ trụ, chân chính trở thành thần tiên trong truyền thuyết.

– Nhân vật như vậy, hao phí tâm huyết chế tạo ra Tinh Thần Thạch, mới đủ năng lực cung cấp cho Truyền Tống Trận, giúp cho tu sĩ chuyển đến hành tinh khác, mất đi Tinh Thần Thạch Truyền Tống Trận giống như phế tích độc nhất vô nhị.

Tạ Thiên Thuận thở dài nói.

– Chết tiệt!

Lâm Phi thầm mắng trong lòng, nếu Truyền Tống Trận đó đã không dùng được nữa, tên gọi là Hành Kiền Vũ là ở đâu ra? Chẳng lẽ lúc đó hắn vì mạng sống, đơn thuần đã nói bậy một bối cảnh trọng đại? Những hình như. . . lại không hẳn là vậy, dù sao những điều hắn nói đều là khớp với bí mật của tứ đại gia tộc.

Lâm Phi trầm tư suy nghĩ một lúc rồi nói:

– Nếu trong trăm năm nay Truyền Tống Trận của các ông đã không dùng được nữa vậy chẳng lẽ bổn chủ mỗi gia tộc các ông ở những hành tinh khác không phát hiện điểm này sao? Bọn họ không có giúp các ông sao?

Lâm Phi suy đoán có phải Truyền Tống Trận này lại được phục hồi như cũ hay không hoặc là có cách thức khác từ nước khác qua.

Nhắc đến những việc này, vẻ mặt của tứ đại gia tộc đều ảm đạm.

– Lâm Phi, cậu không hiểu đâu.

Tạ Thiên Thuận nói:

– Đầu tiên Truyền Tống Trận bên này của chúng ta đã mất đi Tinh Thần Thạch, muốn dựa vào Truyền Tống Trận đến bên này đã là chuyện không thể nào, người muốn tới phải là tuyệt thế cao nhân của Tinh Thần Cảnh nào đó, đồng ý từ xa xôi trở về địa cầu một chuyến.

– Nhưng đối với bổn tông các nhà mà nói địa cầu chỉ là một tài nguyên rất ít ỏi, là một Phế Tinh nguyên khí mỏng manh, dù là đã mất đi cũng không có gì lớn lao, ngược lại những nhân vật của Tinh Thần Cảnh làm sao đồng ý, tốn sức đến đây một chuyến còn tự tái tạo một Tinh Thần Thạch chứ.

– Chỉ sợ là vị tổ tiên đã từng chế tạo Truyền Tống Trận này cũng đã không biết đi phương nào, những cường giả Tinh Thần Cảnh không hề có bất cứ quan hệ gì với địa cầu, lại làm sao có thể làm chuyện tốn sức chứ? Trong mắt bọn họ chúng ta cũng đã là con cháu của không biết bao nhiêu đời, sớm đã không có quan hệ gì với bọn họ rồi.

– Nói trắng ra là vũ trụ rất lớn, địa cầu rất không nổi bật. . .

Lục Trường Minh tổng kết một câu.

Lần này Lâm Phi tin rồi, sắc mặt của những người này, theo chuyên môn phân tích biểu hiện khuôn mặt của hắn cho thấy đây đều là thật.

Chỉ sợ bên ngoài không ai nghĩ rằng thực ra tứ đại gia tộc Thiên Tự Hào chỉ là một đám cháu con đáng thương bị vứt bỏ, bổn tông của người ta sớm đã quên lãng bọn họ thậm chí sớm đã xem bọn chúng là một bây gân gà, có cũng được mà không có cũng chẳng sao!

– Bây giờ có lẽ cậu đã suy nghĩ thông suốt rồi, chắc cậu đã cảm thấy có chỗ mâu thuẫn rồi phải không?

Tạ Thiên Thuận thâm ý sâu sắc cười khổ nói.

Lâm Phi giữ im lặng, trong lòng nhanh chóng phân tích.

Chuyện của tên Hành Kiến Vũ đó vẫn luôn tồn tại không ít điểm đáng ngờ, chỉ là trước đây hắn không có đầu mối gì để suy nghĩ nhưng bây giờ đã có những tin tức này, có thể thấy rất nhiều chỗ kỳ lạ. . .

Đầu tiên tên Hành Kiền Vũ đó nếu thật sự là đệ tử của đại tông môn của hành tinh khác, vậy bị hại trên địa cầu, đáng lẽ trong tông môn phải có phản ứng mới đúng, vậy mà hắn lại chần chừ không về.

Hơn nữa tên Hành Kiến Vũ đó nói đến từ Phạm Hoa Quan, đó là tông môn có liên quan với Hoa gia nhưng tên kia chỉ có quan hệ với một tên nhà giàu tên là Lý Diễm, tên Hoa Vô Lệ đó thậm chí là người của Hoa gia, từ đầu tới cuối đều không biểu hiện rõ có sự tồn tại của người tên Hành Kiến Vũ này.

Như vậy rất có khả năng, tên Hành Kiền Vũ đó thật sự đến từ hành tinh Phạm Hoa Quan của ngoài hành tinh, hắn thật sự đã không thể trở về được nữa!

Hắn sở dĩ không dám đường đường chính chính gặp người của Hoa gia mà lừa gạt tên Lý Diễm đó là vì người của Hoa gia biết Truyền Tống Trận không thể sử dụng được nữa, dù là tin tưởng thân phận của Hành Kiến Vũ đi chăng nữa hắn cũng chỉ là nhân vật ở cảnh giới Tiên Thiên mà thôi, đối với Hoa gia mà nói căn bản sẽ không thật sự xem trọng hắn.

Vì vậy mới có trò giả thần giả quỷ trước mặt tên nhà giàu Lý Diễm đó, nói xằng mình là sư huynh của một sư môn nào đó thật ra chỉ vì muốn tên Lý Diễm đó thay hắn vơ vét linh tài tu luyện của địa cầu.

Dù sao cao thủ cảnh giới Tiên Thiên sống hơn một hai trăm năm cũng không khó, nếu là hơn một trăm năm trước Hành Kiến Vũ đến địa cầu lại không thể tới kịp để trở về, một đệ tử cảnh giới Tiên Thiên như hắn vẫn chưa quen với cuộc sống trên trái đất nhưng trong người lại mang theo một số thứ của tổng môn và pháp bảo sao có thể thuận tiện làm việc, tất nhiên chỉ có thể âm thầm hành động, lén lút tu luyện.

Suy đoán của Lâm Phi cũng chỉ là suy đoán nhưng hắn cảm thấy có vẻ mọi chuyện chính là như vậy, nếu không thì không có cách lý giải nào xuôi hơn được.

Còn có một việc Lâm Phi cuối cùng cũng có thể lý giải.

Vì sao tứ đại gia tộc này đã có bổn tông ngoài hành tinh làm chỗ dựa lại thất bại hết lần này đến lần khác trên trái đất, đối với tứ đại Vương giả cũng im lặng như vậy, đối phó với quân đoàn Luyện Ngục cũng vô cùng khó khăn, thậm chí luôn nhận lấy thương vong thảm hại.

Thì ra không phải người ta không muốn tìm cao thủ bổn tông cao thủ hỗ trợ mà là sớm bị ngăn cách con đường liên lạc, còn cao thủ của gia tộc mình đã bị lão điên kia giết hại từ hơn trăm năm trước rồi, đến nay cũng chẳng còn lại được bao nhiêu.

Chỉ sợ là đây không phải điều lo lắng trước mắt của tứ đại gia tộc, điều bọn họ sợ hơn chính là nếu không có trợ giúp bổn tông ngoài tinh, nếu bọn họ chậm chạp giống những gia tộc khác, cần dựa vào tài nguyên thiên nhiên trên trái đất để nuôi dưỡng cao thủ, lỡ như đời đó không có người tài ba có thể tên tuổi của gia tộc Thiên Tự Hào cũng sẽ không còn!

Dù rằng bây giờ tứ đại Vương giả đã âm thầm đứng trên bọn họ, gia tộc Thiên Tự Hào cũng chỉ là hữu danh vô thực mà thôi.

Nghĩ đến những điều này, Lâm Phi rất muốn cười, cảm giác như đám lão già này lúc nào cũng lo lắng trời sập xuống, cẩn thận quá đấy.

Nhưng Lâm Phi lại cảm thấy không đúng, bí mật quan trọng như vậy, đủ để ảnh hưởng đến uy quyền của tứ đại gia tộc ở Hạ Quốc, thậm chí là trên toàn thế giới, vậy mà bọn họ tự nói với mình như vậy, mọi chuyện chỉ đơn giản thế thôi sao?


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.