– Khụ!
Kiếm Phá Thiên cười rụt rè, nói:
– Ta còn tưởng là ai, thì ra bạn cũ Scarpe. Hôm nay cậu cùng những người này đến đây tìm bổn vương có chuyện gì?
Lâm Phi ngẩn người hồi lâu mới lên tiếng:
– Cô gái trong lòng tôi chính là Thiên Diện, đệ nhất cao thủ trong Bảng Huyết Toản. Chắc ông không biết cô ấy là chị ruột của đồ đệ ông. Hai chị em cô ấy đều có huyết mạch đặc thù. Bây giờ cô ấy mất máu quá nhiều, không còn một chút sức sống nào nữa. Tôi muốn hỏi ông có biện pháp nào cứu sống cô ấy hay không.
Nói đến chính sự Lý Uy Nhiên cũng vội vàng nhảy từ trên nóc nhà xuống cầm lấy ống tay cáo Kiếm Thánh cầu khẩn:
– Sư phụ, người mau cứu chị con đi. Không phải người có nhiều nghiên cứu về huyết mạch của con sao? Người có thể dùng Kiếm Nguyên Tỏa khống chế huyết mạch của con vậy thì nhất định sẽ có biện pháp xử lý tác dụng phụ này đúng không?
Lúc này Kiếm Phá Thiên mới cẩn thận nhìn Thiên Diện trong ngực Lâm Phi, nhìn thấy dung nhan tuyệt thế của cô không khỏi ngẩn ra một chút.
– Con bé này, đây là chị của con sao?
Kiếm Phá Thiên hoài nghi thò tay nhéo gương mặt của Lý Úy Nhiên.
– Sao chị của con sắc nước hương trời, khiến bổn vương vốn đã xuất trần thoát tục cũng phải có chút ảnh hưởng. Còn con thì lại giống một cái bánh bao chưa trưởng thành? Chênh lệch này cũng không phải nửa điểm hay một điểm đâu nhá.
– Lý Nhị Cẩu! Nếu người còn nói hươu nói vượn nữa con sẽ nguyền rủa người đánh bạc phải thua.
Lý Ủy Nhiên tức giận gạt tay của ông, lông tóc dựng lên hết.
Kiếm Phá Thiên liền dùng tay che miệng của cô, ra sức nháy mắt, bảo cô đừng nói loạn. Cái này không thể nói đùa được đâu. Xui lắm đấy!
Đối mặt với biểu hiện cổ quái của mọi người lão ngại ngùng cười nói:
– Các vị. . . Hẳn là dạy không đến nơi đến chốn. Được rồi, bổn vương sẽ kiểm tra tình hình cho cô ấy.
Lão khẽ vươn tay, vô số kiếm khí nhỏ như tơ tằm quấn quanh cơ thể Thiên Diện, giống như đang cảm nhận điều gì. Sau một hồi ông nhướng mày thở dài:
– Nha đầu kia thật đúng là không sợ chết. Đã gặp phải cường địch như thế nào, lại nhất định phải cưỡng ép dùng máu tươi trong cơ thể để kích thích tiềm năng bên trong?
– Là cái tên bại hoại Ám Ảnh Chi Vương.
Lý Ủy Thiên tức giận nói:
– Sư phụ có rảnh thì giết y đi. Tụi con thiếu chút nữa chết trong tay y rồi.
Kiếm Phá Thiên nghi ngờ hỏi:
– Sao? Là Ám Ảnh? Không đúng! Bổn vương xem ra, nếu chỉ là một gã vương giả mà nói với thực lực của Scarpe hôm nay đủ để đối phó. Sao lại phải cần chị của con liều mạng?
Lâm Phi không kiên nhẫn rống to:
– Lão quỷ kia, ông có thể tập trung chuyên môn được không? Có gì thì nói sau không được sao?
Kiếm Phá Thiên hình như bị tiếng quát của hắn làm cho hoảng sợ, cơ thể rụt lại lui về sau một bước. Nhưng có vẻ như ý thức được hành động này có chút mất mặt liền tranh thủ thời gian bình tĩnh lại.
– Khụ, cậu gào cái gì? Trong cơ thể của cô ấy không phải còn giữ lại một phần năm lượng máu sao? Còn chưa có chết đâu. Tuy đến bây giờ bổn vương không biết các cô ấy thuộc chủng tộc huyết mạch nào nhưng chỉ cần không hao tổn hết giọt máu cuối cùng thì còn có cơ hội cứu vãn. Bởi vì cơ thể các cô ấy có một đặc điểm lớn, chính là năng lực hồi phục rất mạnh. Chỉ có điều nguyên khí bị tổn thương nặng nề lại kéo dài trong thời gian lâu, sức sống đã đứt. Muốn cứu được tính mạng chỉ sợ phải kích thích năng lực chữa trị trong lục phủ ngũ tạng của cô ấy. Sau đó dùng huyết mạch còn lại làm cơ sở, dần dần tái tạo máu, chậm rãi khôi phục.
– Kích thích lục phủ ngũ tạng? Bây giờ tất cả các khí quan trong cơ thể đều đã ngừng hoạt động, làm sao mà kích thích được?
Lâm Phi khó hiểu hỏi.
Kiếm Phá Thiên đắc ý vuốt râu nhưng vừa mới sờ lên thì phát hiện chòm râu đã bị cạo, lúng túng thu tay lại nói:
– Dĩ nhiên không phải nói là có thể kích thích được. Bổn vương có một tuyệt kỹ độc môn tên là “Xuân Phong Hóa Vũ” , có thể dùng kiếm khí xuyên thấu huyệt vị chu thiện trong cơ thể, tứ chi bách hải, rót vào trung tâm mà không làm tổn thương nó.
Vốn đây là kiếm pháp được sáng tạo dùng để khôi phục thương thế bản thân nhưng đạo lý cũng giống nhau. Chỉ cần dùng môn tuyệt kỹ này khai thông kinh mạch xung quanh, dẫn máu lưu thông, tự nhiên có thể sống lại.
Lâm Phi nhớ đến thiên ty vạn lũ kiếm khí mà Kiếm Phá Thiên đã phát ra, lập tức biết rõ ông không nói ngoa. Phương thức trị liệu này nói theo một ý nghĩa nào đó chính là cao thâm hơn châm cứu. Lấy kiếm khí làm ngân châm trực tiếp tiến hành kích thích bên trong cơ thể. Đồng thời đả thông kinh mạch lại lần nữa tuần hoàn máu. Thiên hạ này chỉ sợ không có người nào làm được ngoài Kiếm Phá Thiên khống chế kiếm khí đến trình độ đỉnh phong như thế.
Lâm Phi cảm thấy may mắn khi tìm đúng người, hưng phấn nói:
– Vậy thì tốt rồi. Thiên Diện làm phiền ông. Cô bé, ôm chị cô vào đi.
Lý Ủy Nhiên vui vẻ ôm Thiên Diện vào trong nhà.
Nhưng Kiếm Phá Thiên cũng không lập tức đi vào, bước đến bên cạnh Lâm Phi vẻ mặt nghiêm túc nhỏ giọng nói:
– Scarpe, bạn thì bạn nhưng bởi vì cái gọi là có nhận tất có quả. Có được tất có mất. Có. . .
– Bao nhiêu tiền?
Lâm Phi cũng lười nghe ông ta nói nhảm, trực tiếp hỏi ông tính bao nhiêu tiền thuốc.
– Haiz, buôn bán với người thông minh thật sảng khoái.
Kiếm Phá Thiên đột nhiên biến sắc, vui vẻ vỗ vai Lâm Phi hào sảng nói:
– Đừng nhắc đến chuyện tiền bạc làm tổn thương tình cảm. Tiền lì xì. Đúng, là tiền lì Lxì nhân dịp tết.
Hắn ngạc nhiên đến há hốc mồm. Kiếm Phá Thiên này trở mặt cũng nhanh quá đi. Vừa mới bày ra bộ dạng cao nhân đắc đạo, lúc này lại biến thành bộ dạng con buôn. Nhắc đến tiền là chẳng còn giữ được phong độ. Đây không phải nghèo đến điên rồi sao?
Nếu không phải còn phải dựa vào ông ta để cứu Thiên Diện Lâm Phi thậm chí đã nghĩ đến việc cho ông một đấm, cười gượng nói:
– Ông muốn bao nhiêu. . . tiền lì xì?
Kiếm Phá Thiên nói:
– Không nhiều lắm. Không phải tôi còn một Ngư Trường kiếm ở chỗ cậu sao? Cậu tìm một ngày nào đó gửi đến cho tôi. Hôm nay cậu cho tôi hai mươi ba đồng năm hào, tôi cứu sống một đại mỹ nữ cho cậu. Thế nào?
– Ngư Trường kiếm thì có thể trả lại cho ông. Tiền thiếu của ta cũng không cần trả lại. Nhưng hai mươi ba đồng rưỡi là có ý gì? Mạng của Thiên Diện chỉ đáng chút tiền đó thôi sao? Lại còn dùng hào để tính toán?
Lâm Phi không vui nói.
– Thế thì cậu muốn bao nhiêu? Hai mươi ba đồng? Làm tròn số?
Kiếm Phá Thiên khó xử hỏi.
Lâm Phi tức muốn hộc máu. Người này nghe không hiểu tiếng người sao?
– Tôi cho ông hai trăm triệu tiền mặt. Hôm nào sẽ đem máy bay nhảy dù thả xuống đỉnh núi cho ông. Bây giờ ông mau nhanh cứu người đi.
Kiếm Phá Thiên nghe xong hai mắt sáng lên, lập tức giữ khoảng cách với Lâm Phi, vẻ mặt vấn đạm phong khinh:
– Cậu sao lại so đo tiền tài được mất thế? Tùy cậu vậy. Kỳ thật bổn vương căn bản không chú ý đến vật ngoài thân. Chà nhưng khi đưa đến tốt nhất chuyển thành đô la, tránh đến Florida lại phải đổi.
Lâm Phi bên ngoài thì cười nhưng trong không cười, nghĩ thầm “ông cứ giả vờ đi” rồi nói tiếp:
– Không thành vấn đề. Nhưng trước đó tôi cần phải nói với ông một chuyện.
– Chuyện gì?
Lâm Phi chỉ vào tấm bảng gỗ:
– Chữ “mộ” của ông viết sai rồi. Đó là chữ “gia” , viết thừa một nét rồi.
Kiếm Phá Thiên quay đầu lại dùng sức chớp mắt vài cái, mặt đóng băng, tròng mắt di chuyển, nói:
– Là nha đầu kia viết. Tôi đã bảo nó đi học cho thật giỏi. Thật là, chữ đơn giản như vậy mà cũng viết sai. Sau này tôi nhất định phải quản giáo nó cho thật tốt.
Nói xong Kiếm Phá Thiên nhanh như chớp chạy vào trong nhà, giống như cụp đuôi bỏ trốn.
Mọi người đứng bên ngoài cảm thấy buồn cười. Khó trách Lý Uy Nhiên lại dở hơi như thế. Thì ra là có nguyên nhân.
Không bao lâu sau trong phòng bắt đầu lóe lên từng luồng sáng nhấp nháy. Hiển nhiên Kiếm Phá Thiên đã bắt đầu vận dụng kiếm khí để cứu Thiên Diện. Còn Lý Uy Nhiên vẫn không xuất hiện.
Vương Đại Vì lên tiếng:
– Sư phụ, Kiếm Thiên tiền bối xem ra rất dễ nói chuyện. Bỏ chút tiền là có thể nhờ ông ấy làm việc được ngay.
– Ha ha. . .
Tạ Doanh Doanh cười nói:
– Ngốc, cậu tưởng rằng ai cũng có thể buôn bán với Kiếm thánh sao? Nếu không phải thực lực của Tiểu Phi đủ để Kiếm Phá Thiên coi trọng ông ta sẽ dễ nói chuyện sao?
Đừng có nhìn ông ta giống như điên điên nhưng thật ra lại là tiền bối rất bình dị. Nên biết rằng trưởng lão tứ đại gia tộc của chúng ta muốn gặp ông một lần cũng chưa chắc được.
Vương Đại Vĩ bừng tỉnh. Vốn ở đây là có nhiều môn đạo như vậy vẫn phải dùng thực lực để nói chuyện. Lâm Phi tất nhiên cũng hiểu được mấu chốt trong đó. Bởi vì lần này Kiếm Phá Thiên nói chuyện với hắn rõ ràng có mấy phần thân thiết hơn khi gặp ở sòng bạc mấy năm trước. Đây chính là một sự tán thành thực lực.