Trong dốc núi quanh năm được bao phủ bởi một làn sương trắng lạnh lẽo, mấy ngọn núi nhỏ cô quạnh không người ghé qua. Thậm chí ngay cả đường đi cũng rất khó nhìn thấy. Ở đó trên một sườn núi thấp nhất có mấy gian nhà gỗ thông nhỏ và mấy túp lều có được dựng lên. Trên mảnh đất cằn cỗi ấy ngoài một ít cỏ dại ra thì ngay cả những loại cây bụi thấp bé cũng không có.
Khi đám người Lâm Phi đi đến trước những gian nhà cũ nát kia, nếu không phải có Lý Ủy Nhiến dẫn đường thì có lẽ chẳng ai tin rằng đây lại là nơi ở của một trong tứ đại vương giả, là Kiểm gia của Kiếm Đạo Chi Vương?
Đừng nói đến kiếm mà ngay cả dao thái rau cũng không có. Hơn nữa nếu như có tuyết rơi thì có lẽ căn phòng này cũng sập mất nột nửa rồi, trên nóc nhà nhiều chỗ còn dùng thân cây để chống, nhìn đã thấy thế thảm rồi.
– Tổ trưởng Lý, cô đang đùa chúng tôi đấy à?
Tạ Doanh Doanh nhìn trái ngó phải cau mày nói:
– Chỗ này bảo là chỗ ăn mày ở thì còn tạm chấp nhận được, thế mà cô bảo là Kiếm Trung?
Lý Úy Nhiền ngượng ngùng mấy máy môi chớp chớp mắt nói:
– Sư phụ tôi lấy hết tiền đi đánh bạc, ông ấy nghèo lắm. Ông ấy còn đem Can Tương Kiếm, Mạc Tà Kiếm, Ngư Tràng Kiếm, Thái A Kiếm, các loại đi gán nợ rồi, thế mà vẫn còn thiếu nợ nhiều lắm.
Lâm Phi dở khóc dở cười. Chuyện này thì hắn tin, vì thanh Ngư Tràng Cổ Kiếm đó của Kiếm Phá Thiên đã đem thế chấp cho hắn. Hắn cất nó ở chỗ cất đồ của hắn rồi, suýt chút nữa cũng quên mất.
– Trước kia nghe nói Kiếm Thánh là kẻ cờ bạc, ngoài việc ngộ kiếm ra thì đều đi đánh bạc tôi còn không tin. Không ngờ đúng là như thế. Nhưng mà đến mức này thì đúng là thảm quá rồi. Với trình độ của ông ấy thì làm sao có thể thua đến mức này chứ?
Tạ Doanh Doanh lắc đầu ngán ngẩm.
Lý Úy Nhiên thành thật nói:
– Sư phụ nói đánh bài là không được giở trò, phải dựa vào thực lực. Nếu đem tu vi đi bắt nạt người bình thường thì đó không phải là khả năng thực sự. Nhưng đúng là vận may của ông ấy kém quá.
– Nhưng mà dù thế nào thì đây đúng là Kiếm Gia. Trên ngọn núi này đâu đâu cũng có khí tức kiếm khí sắc nhọn, chắc chắn là hàng năm đều bị ảnh hưởng bởi từ trường của các cao thủ kiếm đạo.
Lâm Phi khẳng định.
Khương Tiểu Bạch xoa xoa cái đầu trọc đau lòng nói:
– Không ngờ là Kiếm Thánh lại nghèo như thế. Trời ơi em Úy Nhiên phải chịu khổ ở đây như vậy, đồ ăn ngon cũng chẳng có, cuộc sống của em đúng là vất vả thật.
Lão hòa thượng làm bộ đau thương. Sau khi thoát khỏi đại nạn lại bắt đầu tán tỉnh Lý Ủy Nhiên.
Lý Uy Nhiên lắc đầu dứt khoát nói:
– Không phải thế đâu, tôi muốn đi ăn đi chơi thì đều vào trong thành phố, mượn của người khác là được mà.
– Mượn? Ta thấy gọi là trộm thì đúng hơn.
Lâm Phi thở dài. Thì ra cái thói quen đi đến đâu trộm đồ ở đó của Lý Uy Nhiên là từ Kiếm Thánh mà ra.
Nhưng nghĩ lại thì năm đó lão điên kia để cho thằng bé vắt mũi chưa sạch như hắn xuống núi trộm mấy loại sách bảo kia thì thấy chuyện này cũng bình thường thôi. Đám cao nhân thế ngoại đều là kẻ “không bình thường” cả mà.
Nhưng bây giờ thì hắn chẳng hơi đâu mà lo những chuyện này của Kiếm Phá Thiên. Lâm Phi lo lắng nhìn Thiên Diện không còn chút sinh khí đang nằm trong ngực mình hỏi:
– Chẳng phải cô bảo là chúng ta tới đây sư phụ cô sẽ cảm nhận được mà? Sao không thấy ông ấy đâu? Chẳng lẽ ông ấy đi đâu rồi?
Lý Ủy Nhiên cũng đang đi ra đi vào, một lúc sau tức giận giậm giậm chân:
– Chắc chắn là lại sang thôn bên đánh mạt chược rồi! Rõ ràng là phải ở trong này bế quan cơ mà!
Nói xong Lý Ủy Nhiên chỉ vào một túp lều có được che bằng ít cỏ khô và lá chuối, nhìn chẳng khác nào chuồng nuôi súc vật.
Sắc mặt ai nấy đều trở nên kỳ quái. Sao lại nghèo đến mức ấy cơ chứ.
Đúng lúc này Lâm Phi cau mày nói:
– Hình như là đến rồi. . .
Vừa dứt lời một lưu tinh màu xanh từ phía tây nam đáp xuống dừng ngay trước mỏm núi, rõ ràng đó chính là Lý Nhị Cấu vừa đi đánh mạt chược về.
Cách xuất hiện này đúng là khiến người ta kinh ngạc. Vô cùng tiêu sái đáp xuống nhẹ nhàng như không.
Vì trong không trung có rất nhiều hơi nước nên khiến cho bộ quần áo bụi bẩn vá víu của lão ướt như chuột lột, cái đầu tổ quạ cũng ướt sũng.
Đừng nói là những người khác nghe danh đã lâu nhưng lần đầu mới gặp Kiếm Thánh mà ngay cả Lâm Phi – người từng bái kiến lão một lần cũng suýt chút nữa không nhận ra được!
Bởi lần trước lúc Lâm Phi gặp lão lão mặc một bộ âu phục với chiếc quần tây cắt may tinh xảo, cổ đeo cà vạt, cách ăn mặc như một người thành công ở giữa sòng bạc Floria hào nhoáng. Lúc đó trên mặt nhẵn nhụi không hề có râu ria, nhìn qua mới như ba mươi tuổi, hoàn toàn không thể nhận ra được là người đã trở thành vương gia mấy chục năm rồi.
Nhưng người đứng trước mặt hắn đây đúng là khiến người ta được mở rộng tầm mắt! Nếu không biết được tình hình ở đó chắc mọi người còn nghĩ là tên ăn mày nào tới!
– Sư phụ! Người về rồi! Con. . .
Lý Ủy Nhiên vội chạy đến, đang định nói gì đó với Kiếm Phá Thiên thì lão ra hiệu bảo ngừng lại.
Vẻ mặt Kiếm Phá Thiên kỳ quái liếc một lượt nhìn tất cả mọi người ở đó rồi dừng lại trên người Lâm Phi đúng năm giây, miệng “oa” một tiếng ngạc nhiên rồi mới hắng giọng nói:
– Các người đợi bổn vương ba phút!
Nói xong Kiếm Phá Thiên “thịch” một tiếng, hóa thành một luồng kiếm quang lao thẳng vào căn nhà gỗ đối diện, còn tiện tay đóng cánh cửa gỗ lại!
Mọi người mặt tròn xoe nhìn lão, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, đúng là dở khóc dở cười mà.
– Tổ. . . Tổ trưởng Lý, cô có nhầm không đấy, đây là sư phụ Kiếm Thánh của cô?
Tạ Doanh Doanh cố kìm tiếng cười lại, vẻ xúc động hỏi.
Lý Uy Nhiên buồn bã, khuôn mặt nhỏ nhắn bất lực. Nỗi khổ của cô ai hiểu được cơ chứ? .
Tô Ánh Tuyết thì lại chẳng để ý nhiều đến Kiếm Thánh, giọng nhàn nhạt nói:
– Rất có cá tính đấy, chắc là vào diện lại bộ mới đẹp hơn.
Lâm Phi tái mặt cười khố:
– Tiểu Tuyết, em đang cười đểu đấy hả?
– Không mà.
Tô Ánh Tuyết nghiêm túc nói:
– Quan trọng là phải xem khí chất.
– Phốc!
Khương Tiểu Bạch đứng đằng sau rốt cuộc cũng không nhịn được cười phá lên.
Lâm Phi không rảnh rang được như vậy, hắn sốt ruột hỏi:
– Cô bé, sư phụ cô ở trong đó làm gì thế?
Kiếm Phá Thiên đã dùng cách khiến cho thần thức của Lâm Phi cũng không điều tra được chuyện gì đang xảy ra trong đó.
Lý Uy Nhiên chẳng cần nghĩ ngợi gì nhiều, đáp:
– Chuẩn bị tiếp khách ấy mà.
– Chẳng phải là ông ấy đã gặp chúng ta rồi còn gì?
Lâm Phi im lặng.
Lý Ủy Nhiên ngại ngùng giải thích:
– Vừa nãy mọi người nhìn thấy là Lý Nhị Cẩu, lát nữa người xuất hiện mới là Kiếm Thánh. Lý Nhị Cẩu là bài bạc lang thang, không được học võ thuật ở núi này, không liên quan gì đến Kiếm Thánh. À không, phải nói là đấy không phải là người mà mọi người cần tìm. Chị tôi làm sao có thể trông cậy vào Lý Nhị Cẩu cứu giúp cơ chứ.
– Lý. . . Lý Nhị Cẩu? Đùa đấy à?
Lâm Phi sắp phát điên lên rồi.
Lý Ủy Nhiên chỉ vào mình:
– Tôi được đặt tên theo họ của sư phụ. Sư phụ tôi là Lý Nhị Cẩu. Lý Nhị Cẩu chính là tên của sư phụ tôi đó. Trên chứng minh thư cũng viết như vậy mà. Sư phụ tôi còn có anh trai tên là Đại Cẩu nhưng đã chết mười mấy năm trước rồi.
Mọi người lại một lần nữa thấy trời đất quay cuồng. Nếu mà bảo người ta rằng tên thật của Kiếm Thánh là Lý Nhị Cẩu chắc người ta bảo mình thần kinh mất.
Lâm Phi thấy Tô Ánh Tuyết đứng bên cạnh hình như đã ngộ ra điều gì đó, khẽ gật đầu, chu môi nói:
– Tiểu Tuyết, có phải em định bảo là cái tên này rất có cá tính không?
Tô Ánh Tuyết nghe xong rất hiếu kỳ gật đầu nói:
– Đúng rồi, sao anh biết em nghĩ gì?
– Bởi vì em và cái ông Lý Nhị Cẩu đó đều rất có cá tính.
Lâm Phi lắc đầu. Đúng là hết cách.
Khoảng mấy giây nữa là hết ba phút, cuối cùng cánh cửa cũng mở ra.
Một trận bình phong nổi lên thổi tung cánh cửa, giống như một nhân vật lớn nào đó sắp xuất hiện.
Ngay sau đó một người mặt áo choàng dài màu trắng như hiệp khách phá thiên cổ đại chắp tay bước ra ngoài.
Tóc lão đã được chải chuốt gọn gàng, râu ria trên mặt cũng đã cạo sạch, tướng mạo khí khải hào hùng. Hơn nữa bên hông còn đeo một chùm tua rua đó bồng bềnh, nhìn rất phong độ.
Vừa định bước chân ra ngoài thì hình như lại nhớ ra là quên gì đó, Kiếm Phá Thiên nhìn Lý Uy Nhiên rồi nháy mắt ra hiệu.
Lý Ủy Nhiến ngầm hiểu ra, chạy vào góc phòng cầm một tấm gỗ ở dưới đất ra rồi khẽ nhảy lên bay thẳng lên nóc nhà.
Trên tấm gỗ đó có dây thừng treo thẳng lên cây cột thô ra trong nhà.
Tấm gỗ kia khẽ lay, Lý Ủy Nhiên viết hai chữ chu sa lên tấm gỗ đó. Đến lúc đó Kiếm Thanh mới ngẩng đầu nhẹ nhàng bước ra khỏi cửa lướt đến trước mặt mọi người rồi đưa tay khẽ vuốt những sợi tóc đang lòa xòa trên trán.
Tất cả mọi người đều ngơ ngác nhìn lão. Nếu như lão không phải là Kiếm Phá Thiên chắc có lẽ đã xông lên đánh cho lão một trận tơi bời rồi.