Bí cảnh Quảng Hàn cung mênh mông như mấy khói, như thơ như họa. Giờđây, những hư hại mà đám người Diệp Húc gây ra đã được sửa chữa như lúcban đầu, không hề nhìn thấy bất cứ một dấu vết của một trận đại chiếnthảm thiết nào.
Chỉ có một mặt trăng trong bảy mặt trăng trêntrời kia đã bị thiếu đi hơn một nữa, chính là bị đám người Diệp HúcTriều Công Thiều tế thiên cẩu lên, cắn đi một phần của cấm bảo này.
Lấy thực lực của Hàn Nguyệt Cung, trong lúc nhất thời cũng không thể sửa hoàn toàn được Thất Tinh Hoàn Nguyệt Đại Trận.
Thánh địa này không hổ là một trong tam cung ma đạo, trên có Thất TinhHoàn Nguyệt, dưới có cây hoa quế, lại có cung Quảng Hàn và phủ NgôCương, các loại cấm bảo trấn áp số mệnh, duy trì Hàn Nguyệt Cung trườngthịnh không suy.
Thậm chí ở trong cung Quảng Hàn còn có rấtnhiều Thuần Dương linh mạch bậc chín. Đám linh mạch giống như những conrồng lớn thâm nhập sâu vào trong bí cảnh, hút đi địa khí để hóa làmthuần dương linh khí, cung ứng linh sơn, khiến cho các linh sơn bao phủbên trong linh khí màu vàng nồng đậm.
Nếu người bên ngoài tiến vào bí cảnh này chắc chắn sẽ nghĩ là mình đã lạc vào trong tiên cảnh, lưu luyến không muốn về.
“Nữ đệ tử họ Tô kia bị trấn áp ở đây sao?”
Trong Quảng Hàn cung, một bà lão tuổi già sức yếu đi hướng Bích Thủycung, thản nhiên nói với nữ đệ tử trông coi cung này: “Lão thân nghe nóicô ta rất quật cường, vẫn không chịu gật đầu đồng ý đám hỏi với TháiDương Thần Cung, Đại cung chủ để ta đi khuyên nhủ cô ta.”
“Thái Tiêu nương nương!”
Nữ đệ tử trông coi Bích Thủy cung nhìn thấy bà lão này, trong lòng cảkinh, nàng vội khom người thi lễ, cung kính nói: “Bẩm Thái Tiêu nươngnương, Tô sư muội quả thật ở trong này. Cung chủ trấn áp muội ấy ở đâycũng đã được một tháng.”
Nàng không khỏi thầm nghĩ: “TháiTiêu Nương Nương chính là cánh tay đắc lực nhất của Đại cung chủ, lòngdạ tàn nhẫn hiếu sát. Nghe nói rất nhiều sư tỷ muội chỉ vì phạm chút sailầm nho nhỏ mà bị bà ta tra tấn tới chết. Bà ta làm gì tới khuyên Tô sưmuội, rõ ràng là định nghiêm hình tra tấn, ép Tô sư muội đi vào khuônkhổ đây mà…”
Bà lão này tóc bạc da nhăn, trông cực kỳ già nua, nhưng lại là nhân vật gần kề với ba vị cung chủ Hàn Nguyệt Cung.
Hàn Nguyệt Cung có rất nhiều cao thủ, nổi tiếng nhất là tam cung cung chủ, Ngọc Tiêu, Quỳnh Tiêu và Cảnh Tiêu.
Ngoại ba người các nàng ra, còn có các cao thủ cùng thế hệ, lấy chữ“Tiêu” làm bối phận, ước chừng có hơn ba mươi lăm người, đại đa số bọnhọ đều là cường giả Tam Bất Diệt cảnh.
Trong các cao thủ cóchữ Tiêu đó, lại có sáu vị Nhân Hoàng, lấy Thần, Thanh, Bích, Đan, Lang,Tử, Thái làm tên, thêm Ngọc Tiêu, Quỳnh Tiêu và Cảnh Tiêu liền thànhCửu Tiêu.
Bà già này tuổi lớn nhất, tên là Thái Tiểu, bởi vìkhông thể xưng là cung chủ nên gọi là Thái Tiêu Nương Nương, phụ tráchchưởng quản các hình phạt Hàn Nguyệt Cung, là kẻ tàn khốc nhất.
Đám người Ngọc Tiêu Quỳnh Tiêu có thể gìn giữ tuổi thanh xuân, mà TháiTiêu Nương Nương lại có tư chất kém bọn họ một bậc, khi tu luyện đếncảnh giới thanh xuân thường trú thì thân thể đã già nua.
Cùngtu vi cảnh giới, theo diện mạo tuổi tác của một người cũng có thể thấyđược thành tựu của kẻ đó. Tuổi càng lớn thì thực lực có vẻ càng yếu,tuổi càng nhỏ thì thực lực lại càng có vẻ cao minh.
Cùng làNhân Hoàng, Ứng Tông Đạo trông như thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi, màvị Thái Tiêu Nương Nương này đã tóc bạc da nhăn nheo, từ điểm đó cũngcó thể thấy được một hai.
Thái Tiêu Nương Nương đi vào trongBích Thủy cung thì đã thấy đám nữ đệ tử Lộ Dao Già, Mạc Tang Tang đangnói chuyện cùng một cô gái mặc áo trắng. Mạc Tang Tang nhanh mồm nhanhmiệng, líu ríu nói: “Kỳ thật muội thấy Diệp sư huynh không tồi nha, mộtthiếu niên thật tuấn tú, đáng đề phó thác chung thân. Sư huynh trông cònđáng tin cậy hơn hẳn Đông Hoàng sư huynh, ngay cả người ta cũng muốn gảcho Diệp sư huynh nè…”
Lộ Dao Già thoáng thấy Thái TiêuNương Nương đi đến, sắc mặt nàng khẽ biến, vội kéo quần áo nàng kia lại.Mạc Tang Tang quay đầu nhìn thì thấy Thái Tiêu Nương Nương, sắc mặtbỗng tái nhợt, vội cúi đầu xuống, không dám nói thêm lời nào nữa.
“Con nhỏ kia, ngươi muốn gả cho tên tiểu ma đầu kia ư?”
Đôi mắt Thái Tiêu Nương Nương híp lại thành một đường nhỏ, những nếpnhăn trên mặt nhăn lại một chỗ. Bà ta cười thật quái dị, giống như cúkêu trong đêm: “Hay là ngươi định phản bội Hàn Nguyệt Cung ta?”
“Nương nương, đệ tử chỉ nói một câu đùa vui thôi…” Sắc mặt Mạc Tang Tang trắng bệch, nàng vội biện bạch.
Thái Tiêu Nương Nương làm ngơ, da mặt run lên, lạnh lùng nói: “Lão thânphụ trách chưởng quản hình phạt Hàn Nguyệt Cung, vốn thưởng phạt phânminh. Nay niệm ngươi vi phạm lần đầu, vậy lột bỏ năm mươi năm khổ tu củangươi để khiển trách!”
“Nương nương, Mạc sư tỷ chỉ nói mộtcâu đùa vui, mong nương nương tha lỗi cho tỷ ấy, đừng nổi giận.” Tô KiềuKiều tiến lên, cầu xin cho Mạc Tang Tang.
“Đồ tiện nhân, ngươi tự bảo vệ mình còn không nổi, vẫn còn muốn cầu xin cho kẻ khác sao?”
Thái Tiêu Nương Nương phất tay áo một cái, đẩy nàng ra, lại giơ tay bắtnguyên thần của Mạc Tang Tang, kéo ra ngoài cơ thể. Bà ta cười gằn mộttiếng liền cướp đoạt đi pháp lực khổ tu năm mươi năm của Mạc Tang Tang,đem nàng từ Hợp Thể kỳ đánh xuống Hóa Thần kỳ. Rồi bà ta lại lập tức tátmột cái vào mặt Mạc Tang Tang, tát cho nàng bay ra ngoài Bích Thủycung.
Thái Tiêu Nương Nương cười khanh khách nghe thật quáidị, đôi mắt già nua kia nhìn hướng Lộ Dao Già: “Lộ sư điệt, lão thânphụng mệnh Đại cung chủ đến khuyên bảo Tô Kiều Kiều, ngươi còn có việckhông? Nếu không có việc thì mời ngươi rời đi.”
Mấy đệ tử HànNguyệt Cung khác thấy thế không nhịn được rùng mình, yên lặng rời khỏiBích Thủy cung. Lộ Dao Già thở dài, khẽ nói với Tô Kiều Kiều: “Sư muội,muội hãy cẩn thận…”
Nàng cũng rời khỏi bích Thủy cung, bên trong chỉ còn lại Thái Tiêu Nương Nương và Tô Kiều Kiều.
“Hay cho một con nhóc trông thật đáng yêu!”
Thái Tiêu Nương Nương đánh giá Kiều Kiều từ cao xuống thấp, đôi mắt kiasáng lên. Chỉ thấy cô gái áo trắng này như là tiên tử vậy, dù đối mặtvới vị Nhân Hoàng như bà ta cũng tiến thoái có độ, không chút thất kinh.
Nàng giơ tay nhấc chân có một loại ý vị phong lưu tự nhiên, lưu loátsinh động, người khác không thể bắt chước được. Thậm chí Thái Tiêu NươngNương còn cảm thấy, Kiều Kiều mới là Quảng Hàn tiên tử chân chính đãsống lại. Thậm chí ba vị cung chủ Ngọc Tiêu, Quỳnh Tiêu, Cảnh Tiêu sovới khí chất kia của nàng còn kém hơn một bậc.
“Đó là tác dụng diệu kỳ của thân thể Thủy Đức Cộng Công sao?”
Thái Tiêu Nương Nương lấy lại bình tĩnh, giọng nói nghe thật chói tai,bà ta cười quái dị nói: “Thân thể ngũ hành quả thật rất tốt, ngươi nhậpmôn chưa đến mười năm đã tu luyện đến Tam Thần cảnh Hợp Thể kỳ! Lão thântu luyện đến cảnh giới này mất đi hơn ba trăm năm, lúc trước nếu lãothân cũng là thân thể ngũ hành thì dung mạo sao có thể già nua như vậyđược chứ?”
Trong mắt bà ta lộ ra vẻ hưng phấn tàn nhẫn, dườngnhư rất mong đợi được hủy diệt đi thứ tốt đẹp nhất thế gian. Đồ vật nàocàng xinh đẹp không tỳ vết vị hủy đi trong tay bà ta, bà ta lại cànghưng phấn.
“Lão thân phụng mệnh Đại cung chủ tới hỏi ngươimột câu, gả cho Đông Hoàng Mục Thái Dương Thần Cung, ngươi có đồng ýkhông?” Vẻ hưng phấn trong mắt Thái Tiêu Nương Nương càng thêm đậm, bàta dò hỏi.
Kiều Kiều lắc đầu, hạ giọng nói: “Phiền nương nương hồi bẩm ân sư, Kiều Kiều bất hiếu, đã định chung thân với thiếu gia.”
Thái Tiêu Nương Nương cười khanh khách, nói: “Đồ tiểu tiện nhân, quảnhiên lăng loàn y như Nhị cung chủ! Không phải thất thân cho tên tiểu mađầu họ Diệp kia sao? Một tấm màng mà thôi, lão thân thần thông quảngđại, vá lại cho ngươi là được, đảm bảo khi ngươi gả cho Đông Hoàng Mụcthì vẫn là tấm thân xử nữ, không ai có thể nhìn ra!”
Vẻ tànnhẫn trong mắt bà ta cũng càng nồng đậm, cười to không ngừng: “Đồ lẳnglơ ia, nương nương nói thật cho ngươi biết, tiểu ma đầu họ Diệp đã bịtrấn áp trong Trấn Ma Quật, cho dù Vu Hoàng ra tay cũng chẳng thể cứunó! Lúc này, e là tên tiểu ma đầu kia đã xương thịt tan rã, hóa thànhnước mủ rồi! Ngươi thủ thân cho một kẻ đã chết thì có đáng hay không?”
Sắc mặt Kiều Kiều tái nhợt, thân thể lung lay, nàng không nói được một lời.
“Tính nhẫn nại của lão thân có hạn, hỏi lại ngươi một câu, có gả haykhông?” Thái Tiêu Nương Nương lộ ra vẻ không kiên nhẫn, cười lạnh nói.
“Phiền nương nương hồi bẩm cung chủ…”
Tô Kiều Kiều nhìn chằm chằm mặt bà ta, không chút yếu thế, nàng gằn từng chữ: “Ta! Không! Gả!”
“Không phải do ngươi!”
Thái Tiêu Nương Nương hét to một tiếng, gương mặt méo mó trông thật dữtợn khủng bố. Bà ta cười to: “Lão thân sớm biết con ả lẳng lơ nhà ngươisẽ nói câu đó, lão thân sớm chuẩn bị rồi. Lạc Nhạn Sư, ngươi vào đi!”
Bên ngoài Bích Thủy cung truyền đến một tiếng cười khẽ, chỉ thấy một côgái áo tím nhẹ nhàng cất bước đi vào trong cung. Cô gái này có dángngười cao gầy, xinh đẹp tuyệt luân, ở khóe miệng có một nốt ruồi mỹnhân, trông có vẻ phú quý lại có khí chất. Nàng ta cười ngâm ngâm đứngphía sau Thái Tiêu Nương Nương, cười nói với Kiều Kiều: “Tô sư muội,muội nên đồng ý với nương nương đi, tránh phải chịu khổ.”
Nàng này cũng từng cùng đám người Lộ Dao Già đi tới động phủ mà KiềuKiều xây dựng, chính là cô gái áo tím đã mời Kiều Kiều hồi cung, tên làLạc Nhạn Sư. Nàng ta chính là Đại sư tỷ của Hàn Nguyệt Cung, đồng mônvới Tô Kiều Kiều, cũng là đệ tử của Ngọc Tiêu cung chủ.
“Hiện giờ nó có hối hận cũng đã muộn rồi!”
Thái Tiêu Nương Nương cười ha ha, khuôn mặt kia trông thật lạnh lùng:“Thái Dương Thần Cung muốn kết hôn với chính thân thể ngũ hành của HànNguyệt Cung ta, cũng không nói là nhất định phải kết hôn với ngươi! Nếungươi không đồng ý thì đừng trách lão thân vô tình, đành phải lấy nguyênthần Cộng Công của ngươi ra, đánh nhốt vào trong cơ thể Lạc Nhạn Sư, đểcô ta trở thành thân thể nửa ngũ hành! Lạc Nhạn Sư trung thành và tậntâm với Hàn Nguyệt Cung cung ta còn hơn đồ lẳng lơ nhà ngươi gấp trămngàn lần. Nàng được nguyên thần Thủy Đức Cộng Công của ngươi, tương laitrở thành Vu Hoàng, chính là người đứng đầu Hàn Nguyệt Cung, đồng thờichưởng quản Thái Dương Thần Cung, mẫu nghi thiên hạ!”
Trongđôi mắt của Lạc Nhạn Sư lộ ra vẻ chờ mong, mà ngoài miệng thì lại khuyênnhủ: “Nương nương, dù sao Tô sư muội cũng là đồng môn sư điệt, mongnương nương để muội ấy suy nghĩ lại…”
Thái Tiêu Nương Nương quả quyết nói: “Nhạn Sư, Đại cung chủ đã ngầm đồng ý việc này, ngươi không cần nói thêm gì nữa!”
Lạc Nhạn Sư thở dài, hạ giọng nói: “Nếu sư tôn đã nói như vậy, đệ tửcũng không có lời nào để nói. Mong khi nương nương rút đi nguyên thầncủa Tô sư muội rồi, hãy tha cho nàng ấy một mạng. Bằng không, sư điệt sẽthấy thật thương tâm…”
“Nhạn Sư, ngươi nhân hậu quá đó, nhưng lão thân đồng ý với ngươi, tha cho ả ta một mạng đi!”
Thái Tiêu Nương Nương giơ tay chộp tới Tô Kiều Kiều, bà ta chính là báchủ cấp Nhân Hoàng, pháp lực vô cùng hùng hậu, vốn chẳng phải là kẻ cótu vi Hợp Thể kỳ như Tô Kiều Kiều có thể chống lại được. Chỉ thấy bà tagiơ tay bắt lấy, một tiếng oành thanh thúy vang lên, trên người Tô KiềuKiều đột nhiên truyền đến một luồng hơi thở hồng hoang, một tôn nguyênthần cao đến vạn trượng bước ra, xuất hiện ở sau lưng nàng.
Đây là một vị thần minh thời viễn cổ, mặt người thân rắn, tóc đỏ nhưlửa, dưới chân ngài là biển rộng vô biên vô hạn, mơ hồ tản ra một luồnghơi thở vượt xa Vu Hoàng, đây là đế uy thuộc Thiên Đế viễn cổ!
Thân thể ngũ hành chính là nguyên thần của năm vị Thiên Đế thời viễn cổphân liệt ra, tinh khí rơi xuống thế gian, dung nhập vào trong cơ thểphàm nhân mà có, chính là vì nguyên thần của Thiên Đế nên có tư chất caonhất trong thế gian, vượt qua tất cả những người khác!
Cóđược loại tư chất này thì có thể đạt được thiên đạo truyền thừa tầng caonhất, tu luyện cũng tăng lên nhất, nhiều, trở thành Vu Hoàng gần nhưkhông bị cản trở.
“Nguyên thần Thủy Đức Cộng Công cuối cùng cũng là của ta…”
Hai mắt Lạc Nhạn Sư tỏa sáng, nàng ta ngơ ngác nhìn nguyên thần vị thầnminh viễn cổ này, thúc giục: “Nương nương, mau, mau đưa nó cho ta…”