Bên trong Trấn Ma Quật, Diệp Húc tế ngọc lâu lên, khoanh chân ngồitrước mặt Vu Hoàng Hàn Trác, mượn dùng áp lực của hơi thở Vu Hoàng đểkhiến cho bản thân đột phá.
Thân thể Vu Hoàng Hàn Trác đã suyyếu, bị Trấn Ma Quật hút đi khá nhiều tinh khí nên khí thế phát ra đãkhông bằng trước đây, nhưng áp lực cũng cực kỳ hùng hậu, đem thân thểnguyên thần của hắn ép xuống thật nhỏ, trông như một người tí hon cao batấc.
Mượn dùng áp lực của Vu Hoàng để tu luyện, phương thứcnày không phải không có người khác nghĩ đến, nhưng không phải ai cũng cóthể tìm được thân thể Vu Hoàng, không phải ai cũng có thể chống lạiđược áp lực của Vu Hoàng, không phải ai cũng có hể lấy ra Thuần Dươnglinh mạch bậc chín để tiêu xài.
Tu vi Diệp Húc không ngừngtăng lên, từ sau khi hắn dung nhập Ngọc Thiềm Băng Cung Nguyệt Luân Kinhcủa Hàn Nguyệt Cung vào trong Bàn Vương Khai Thiên Kinh, tốc độ tuluyện của hắn liền đạt tới một cảnh giới thật khủng bố.
Ngườikhác dù chỉ tu luyện Hạo Thiên Đại Nhật Chân Kinh hoặc Hạo Thiên ĐạiĐạo Chân Kinh, hay là Ngọc Thiềm Băng Cung Nguyệt Luân Kinh, tu vi dùtăng lên nhanh chóng thì cũng sẽ không liên tục vượt qua mấy cảnh giớinhỏ ở trong khoảng thời gian nửa năm ngắn ngủi.
Mà trong nửanăm, tu vi hắn tăng vọt, ngày rồi đêm tu luyện, đây tất nhiên là tácdụng của Bàn Vương Khai Thiên Kinh, đồng thời cũng là Diệp Húc liều mạngtẩu hỏa nhập ma cũng phải tăng tu vi của mình lên, càng nhanh rời khỏiTrấn Ma Quật càng tốt!
Nửa năm, hắn bước vào Hợp Thể kỳ đỉnh phong, nhưng lại không thể tiến vào Tam Tương cảnh.
Tu vi hắn tăng lên quá nhanh, khuyết thiếu một loại ngưng đọng, mộtloại tích lũy, điều này khiến cho cản giới bất ổn. Bình thường thì sẽkhông cảm nhận được, nhưng khi gặp phải cánh cửa bước vào đại cảnh giớikhác thì sẽ hiện ra rõ ràng.
Diệp Húc có chút nôn nóng bất antrong lòng. Cùng lúc đó, trong không gian tầng thứ bảy Nam Thiên Môn,Thiên Địa Pháp Tướng của Hạ Tường Đường ngồi cách thân thể Tây Hoàng hơntrăm dặm, ngóng nhìn từ xa, không ngừng nghiền ngẫm, suy diễn ThiênĐình được hình thành do khí thế của Tây Hoàng để suy tính tâm pháp củaông ta.
Tôn Thiên Địa Pháp Tướng này đã bị luyện hóa thànhcủa Diệp Húc, tương đương với Thiên Địa Pháp Tướng thứ hai của Diệp Húc,Diệp Húc thứ hai.
Hắn suy tính cấm pháp Thiên Đình viễn cổnày đã được hơn nửa năm, mới bắt đầu thì không có chút thu hoạch, chỉmấy ngày gần đây mới tính ra một tia rõ ràng, dần cân nhắc ra tinh túycủa nó.
Thiên Đình viễn cổ của Tây Hoàng rất rộng lớn, baogồm ba mươi sáu cung, bảy mươi hai điện, đủ mọi loại nhân hoàng chi bảo.Mỗi một món nhân hoàng chi bảo đều có một loại cấm pháp tinh túy. Nơiđây lại có vô số hậu cung, Thiên Mã trường, Thông Thiên hà, Bàn Đàoviên, Ngọc Hoa Dao Trì… lượng tri thức chất chứa trong đó nhiều khôngthể tính toán được, thậm chí còn hơn ngàn vạn lần Thập Điện Diêm La MaHoàng Đại Điển của Ma Hoàng!
Tâm pháp hắn đang suy tính chỉlà một sợi lông nhỏ bé của cấm pháp đầy đủ. Diệp Húc muốn suy diễn rahết môn cấm pháp này e là cũng phải tiêu phí đi ít nhất mười năm!
Cũng may là hắn có được Thiên Địa Pháp Tướng thứ hai, không cần bản thân phải khô tọa suy diễn.
“Suy tính ra cấm pháp Tây Hoàng trọn vẹn thì không biết phải chờ tớinăm nào tháng nào, cứ dung nhập vào trong Bàn Vương Khai Thiên Kinh đãrồi tính sau!”
Diệp Húc đem tinh túy của Thiên Đình viễn cổmà hắn suy diễn ra dung nhập vào trong Bàn Vương Khai Thiên Kinh củamình, ở trong khí thế tiến hóa ra Thiên Đình viễn cổ.
Dầndần, trong thế giới sau lưng hắn, giữa tầng tầng tinh không, một cánhcửa thật lớn xuất hiện, đây là Nam Thiên Môn do khí thế của hắn ngưng tụra, như thể thần vật cất chứa cắn nuốt chư thiên, tọa lạc phía trênsông Ngân Hà.
Không lâu sau, ở phía sau Nam Thiên Môn bắt đầuxuất hiện một cảnh tượng thật rộng lớn, từng tòa cung điện bắt đầu hiệnra, kết cấu thành đàn, trông thật đồ sộ.
Đột nhiên, trongngọc lâu tầng thứ nhất của Diệp Húc, Ngọc Hoa trì cùng Thiên Đình củahắn cảm ứng lẫn nhau. Tòa Ngọc Hoa Dao Trì này đột nhiên bay ra khỏingọc lâu, rơi vào trong Thiên Đình, khiến Thiên Đình này xuất hiện thêmmột mảnh tiên cảnh Dao Trì, trông nơi này lập tức trở nên sinh động lên.
Diệp Húc khẽ động tâm niệm, không rõ duyên cớ.
Ngọc Hoa Dao Trì trong ngọc lâu của hắn chính là thiên nhiên sinhthành, có công hiệu dịch cân phạt tủy. Can Sài Giao và Kim Giác NgânGiác thường xuyên tắm rửa nô đùa trong Dao Trì.
Hắn vốn khôngđể ý lắm tới Ngọc Hoa Dao Trì, nay nó lại tự động bay lên dung nhập vàotrong Thiên Đình, bổ khuyết chỗ không đủ cho Thiên Đình, thật kỳ lạ.
Ngọc lâu của hắn vốn có nhiều bí mật, Ngọc Hoa Dao Trì dung nhập vàotrong Thiên Đình chỉ khiến Diệp Húc hơi kinh ngạc một chút, sau đó hắncũng chẳng để tâm lắm.
Tòa Thiên Đình này sừng sững bên trênĐại Chu Thiên quần tinh quần đấu, trấn áp Đại Tiểu Chu Thiên Tinh Đấu,trấn áp Ngân Hà Trụ Quang. Qua điều đó cũng có thể thấy được cấm phápThiên Đình viễn cổ của Tây hoàng có uy lực hơn xa cấm pháp của Chu ThiênTinh Cung.
Đây mới chỉ là hình dạng ban đầu của Thiên Đình,còn đủ loại cấm pháp khác mà Diệp Húc chưa suy diễn ra. Nếu Diệp Húc cóthể suy diễn hoàn toàn môn cấm pháp này, nó tất sẽ hơn xa Thập Điện DiêmLa Ma Hoàng Đại Điển và Ngọc Thiềm Băng Cung Nguyệt Luân Kinh, trởthành thứ có thể sánh với Hạo Thiên Đại Đạo Chân Kinh!
“Khótrách Tây Hoàng lại bị Thanh Đế giết chết, môn Huyền Khung Cao ThượngNgọc Hoàng Đại Đế Kinh, quả thật là chứng đạo chi pháp của Thiên Đế, cóuy năng hơn xa các loại cấm pháp khác!”
Diệp Húc cảm thấykhiếp sợ vạn phần, môn cấm pháp do Tây Hoàng khai sáng có tên là HuyềnKhung Cao Thượng Ngọc Hoàng Đại Đế Kinh này có chất chứa lượng tin tứcvượt xa những cấm pháp khác, chỉ có Hạo Thiên Đại Đạo Chân Kinh mới cóthể sánh với nó.
Mà Hạo Thiên Đại Đạo Chân Kinh chính là doHạo Thiên Đại Đế thuộc bộ tộc Đông Hoàng sáng chế, chứng đạo chi phápcủa Thiên Đế, có thể thấy được Huyền Khung Cao Thượng Ngọc Hoàng Đại ĐếKinh cũng là một môn tâm pháp cực mạnh, hoàn toàn có thể giết chết đượcThanh Đế.
“Tây Hoàng ở nhà mình khai sáng tâm pháp cũng không an toàn…”
Diệp Húc than tiếc không ngừng, Tây Hoàng hoàn toàn có tài Thiên Đế,nhưng chính vì loại tài năng này mới cho hắn diệt vong, họa trời giáng,bị Thanh Đế giết chết ở trong Nam Thiên Môn.
Vị trạch namngàn năm tuổi này chết thật nghẹn khuất, nếu hắn có thể tiếp tục trưởngthành thì tương lai chắc sẽ trở thành Thánh Hoàng, Vu Tổ, Thần Vương, ĐếQuân, thậm chí là vấn đỉnh Thiên Đế vị, đế vị đổi chủ cũng là không nóichơi!
“Ở thời đại Tây Hoàng kia, Thanh Đế vừa mới tiêu diệtHạo Thiên Đại Đế, đăng cơ xưng đế không được bao lâu, đế vị bất ổn, thấyvị Tây Hoàng tài năng cỡ này, đương nhiên phải ra tay trước để chiếmlợi thế, diệt trừ đi vị thiên tài có tiền đồ vô lượng này!”
Ầm!
Trong thế giới của hắn, Thiên Đình kia đột nhiên nghiêng đi, ép chotrời cao kia rung rung lên, vòm trời lập tức sụp xuống. Đại địa tứ cựcsụp đổ, hồng hoang nghiêng, biển rộng đổi chiều, Thông Thiên hà từ trêntrời giáng xuống, hồng thủy ngập trời!
Thé giới của hắn độtnhiên xuất hiện tình trạng đại sụp đổ đại phá diệt, hư tổn còn không hềkém khi mười mặt trời cùng xuất hiện!
Cũng may nguyên thầncủa hắn, gốc ngọc thụ chống đỡ vòm trời, cắm rễ trong địa đại, mạnh hơntrước đây không biết bao nhiêu lần, mới có thể khiến cho thế giới khôngsụp đổ hoàn toàn.
Đây là Thiên Đình được hình thành do HuyềnKhung Cao Thượng Ngọc Hoàng Đại Đế Kinh, cùng với vũ trụ tinh không hìnhthành bởi Đại Tiểu Chu Thiên Tinh Đấu Cấm Pháp, liệt nhật kim ô hìnhthành do Hạo Thiên Đại Đạo Chân Kinh, mặt trăng do Ngọc Thiềm Băng CungNguyệt Luân kinh, còn đủ loại cấm pháp khác cũng không tương dung hoàntoàn, đều tự hình thành những chỉnh thể độc lập.
Trong đó uy năng của Thiên Đình quá mạnh, đè sụp cả vũ trụ tinh không, tạo thành thiên địa phá diệt!
Giờ phút này, ba vị minh tôn Già La, Tu Đề và Bảo Hiền đã rời khỏi địacung, cùng Hao Thiên Khuyển đi cướp đoạt bảo vật khắp nơi. Chỉ còn TriềuCông Thiều cách đó không xa, nghiền ngẫm cấu tạo của thân thể Vu HoàngHàn Trác.
Triều Công Thiều vốn đang khiếp sợ với thế giớirộng lớn mà Diệp Húc ngưng tụ kia. Đây vẫn là lần đầu tiên lão nhìn thấycấm pháp to lớn, xuất chúng như thế. Khi lão đang hoa mắt hoảng thầnthì lấy thế giới của Diệp Húc sụp đổ, không kịp suy nghĩ gì mà lập tứcra tay trấn áp.
“Thiếu Bảo, trong cấm pháp của ngươi, các thếgiới độc lập mà không phải một chỉnh thể, thiếu đi một thông đạo nốiliền thiên địa nhân gian!”
Triều Công Thiều có tài trí cực kỳnhạy bén sâu sắc, nếu không thì lão cũng không thể trở thành tiền tôngchủ của Hoàng Tuyền Ma Tông được. Lão lập tức nhìn ra chỗ không hoànchỉnh trong thế giới của Diệp Húc, lập tức quát to một tiếng, một consông hoàng tuyền từ sau đầu bay lên, đánh vào trong thế giới của DiệpHúc, kết nối thiên giới thông thiên hà, chảy qua đại địa, sau đó đi vàoThập Địa U Minh Địa Ngục, xuyên qua từng tầng thế giới u minh, rót vàotrong Minh Hải, kết nối thiên địa nhân tam giới lại.
Con sônghoàng tuyền này xuất hiện đã khiến cho thế giới sau lưng Diệp Húc trởnên hoàn chỉnh, gắn bó thành một chỉnh thể, thiên địa khôi phục nhưthường, không sụp đổ nữa.
“Khí thế của ta chỉ tạm thời giúpngươi kết nối thiên địa nhân tam giới, chờ khi rút nó ra, thế giới củangươi sẽ lại sụp xuống tiếp, chỉ có con sông hoàng tuyền do chính mìnhluyện ra, kết nối thiên địa nhân tam giới thì mới có thể tiêu trừ nỗi lonày!”
Triều Công Thiều duy trì cho thế giới của Diệp Húckhông sụp đổ, trầm giọng nói: “Ta lập tức truyền thụ cho ngươi Bích LạcHoàng Tuyền Ma Thiên Cấm Điển, ngươi hãy cẩn thận lĩnh ngộ!”
Lão giơ một ngón tay điểm ra, trong đầu Diệp Húc lập tức xuất hiện mộtdòng tin tức khổng lồ. Bích Lạc Hoàng Tuyền Ma Thiên Cấm Điển xuất hiệntrong đầu hắn. Môn cấm pháp này Triều Công Thiều cũng không giấu riêng,mà truyền thụ hết, thậm chí còn mang theo đủ loại tâm đắc của lão, giúpcho Diệp Húc lĩnh ngộ.
Diệp Húc lập tức đem chỗ tinh diệu của nó dung nhập vào trong Bàn Vương Khai Thiên Kinh.
Bích Lạc Hoàng Tuyền Ma Thiên Cấm Điển tuy là một môn cấm pháp khôngtệ, nhưng uy năng kém xa những cấm pháp khác mà Diệp Húc tu luyện, lượngtin tức nó có cũng không bằng vài loại pháp môn của hắn. Dù vậy, DiệpHúc cũng mất hơn mười ngày mới hoàn toàn dung hợp môn cấm pháp này vàotrong Bàn Vương Khai Thiên Kinh. Hắn thúc giục tâm pháp, lập tức một consông lớn từ trên trời giáng xuống, kết nối thiên địa nhân tam giới, kếtnối thế giới của hắn, kết nối tất cả cấm pháp lại.
Tuy uynăng Bích Lạc Hoàng Tuyền Ma Thiên Cấm Điển không mạnh, cấm pháp cũngkhông phức tạp, nhưng nó lại khiến cho thế giới của hắn hoàn chỉnh quynhất, từ nay về sau cũng không lo chuyện phá diệt tan biến nữa!
Diệp Húc thở phào nhẹ nhõm, vội nói lời cảm ơn với Triều Công Thiều.Hắn không nhịn được cảm thán ngàn nghìn hàng vạn lần, khai sáng một môncấm pháp gian nan khó khăn biết bao.
Từ khi hắn quyết địnhkhai sáng ra cấm pháp của chính mình, hắn đã gặp phải vô số nguy hiểm,vài lần còn tẩu hỏa nhập ma, thậm chí suýt nữa chết vì mười mặt trờicùng xuất hiện.
Lần này hắn dung nhập Huyền Khung Cao ThượngNgọc Hoàng Đại Đế Kinh lại khiến cho thế giới sụp đổ, một thân tu vi hủyhoại trong chốc lát!
“Tương lai khi ta trở thành Vu Hoàng,hoàn thiện Bàn Vương Khai Thiên Kinh e là còn đối mặt với chuyện khủngbố nhất, chính là Thiên Đế tập kích!”
Diệp Húc nhớ tới Ân khưbị hủy diệt kia, nhớ tới thân thể Tây Hoàng ở trong Nam Thiên Môn, tâmtình bỗng trầm trọng xuống. Nếu hắn hoàn thiện Bàn Vương Khai ThiênKinh, uy năng của nó chắc chắn còn hơn cả Huyền Khung Cao Thượng NgọcHoàng Đại đế Kinh!
Tây Hoàng sáng chế môn cấm pháp này bịThanh Đế nghi kỵ, không chờ hắn trưởng thành liền bóp chết. Nếu Diệp Húchoàn thiện Bàn Vương Khai Thiên Kinh, chỉ sợ đương kim Thiên Đế cũngkhông tha thứ cho loại chuyện này, đến lúc đó Diệp Húc sẽ gặp phải kiếpnạn lớn nhất kể từ khi hắn sinh ra đến nay!
Bỗng nhiên, hắncảm giác được một luồng sức mạnh mênh mông kích động trong cơ thể. Hắnliên tục dung nhập hai cấm pháp vào trong Bàn Vương Khai Thiên Kinh,hoàn thiện Thiên Đình, kết nối thiên địa nhân tam giới, vô hình trung đãkhiến cho thực lực và tu vi của hắn thâm hậu lên mấy lần, cuối cùng đãkhiến cho mình tích lũy tấn công cảnh giới Tam Tương cảnh!
“Pháp tướng chân thân, xuất hiện đi!”
Diệp Húc đứng thẳng thân mình lên, nguyên thần vũ động, chỉ thấy mộtnhánh Thuần Dương linh mạch bay ra khỏi ngọc lâu, hòa thành một con cựlong vàng, con cự long này bị hắn nuốt vào miệng, cắn nát linh mạch,phóng tới Tam Tương cảnh!
“Bắt đầu từ hôm nay, pháp tướng của ta chính là Huyền Khung Cao Thượng, Ngọc Hoàng Đại Đế, nhạp chủ Thiên Đình!”