Nhóm dịch: Tepga
– Đã bố trí hết chưa?
– Bên phía Phổ Độ không có quốc lộ Tân Hoa và Bồng Hoa đi qua, không ai tính tới. Bên này chỉ cần bọn họ lộ chút tin tức là được.
– Xác định những người đó sẽ tới chứ? Đừng có mà tới quá sớm khi người đó chưa đến sẽ bị đám cảnh sát túm đó.
– Hừ, bọn họ không ngu, không gây loạn ở trong lễ thông xe. Bên kia bọn họ không tới gần được. Kỳ Lân cùng Mã Thủ cũng đề phòng nghiêm ngặt, xem ra muốn chặn ở Hà Khẩu.
– Ừ, chúng ta không được lộ tin.
– Yên tâm, bọn họ không biết chúng ta là ai. Chúng ta nói là người Kỳ Lân, giống bọn họ, đều muốn đi làm ồn để lãnh đạo chú ý và giải quyết vấn đề của chúng ta.
– Vậy là tốt nhất, phải làm lớn vào, nếu không sẽ bị thằng kia đè xuống. Dựa theo ý của hắn mà làm.
– Hừ, họ Triệu hắn đã muốn gây chuyện thì đừng trách chúng ta ra tay độc ác. Hắn không phải muốn lên sao? Không phải muốn có thành tích sao? Chúng ta lần này cho hắn mất mặt, làm cho lãnh đạo tỉnh biết thành tích của hắn là như thế nào, xem hắn làm công tác quần chúng là như thế nào.
– Ha ha, không phải nói chủ tịch tỉnh Ninh Pháp lần đầu tới Ninh Pháp sao? Nghe nói Chủ tịch Tần cũng có tính cách cứng rắn, họ Triệu lần này sẽ mất mặt, chỉ sợ sẽ xong đời.
– Đúng, Thị xã có thể bỏ qua cho hắn sao, Kỳ Dư Hồng có thể bỏ qua cho hắn sao?
– Hừ, không cần quan tâm việc này, chỉ cần họ Triệu sang bên, nói không ai nghe thì dù chỉ là một tháng tôi cũng làm xong việc này.
Lễ thông xe diễn ra rất long trọng, các lãnh đạo chụp ảnh lưu niệm. Trần Lôi thở dài một tiếng, y cẩn thận quan sát xung quanh thấy đều bình thường.
Cả quá trình không có vấn đề gì. Lãnh đạo tỉnh và Thị xã đều rất vui vẻ. Tình hình từ Tân Bình tới đây đều tốt, quốc lộ hai cấp làm đảm bảo chất lượng, hơn 20km chỉ dùng 20 phút đã đi hết, cảnh sát thực ra không có gì làm. Dân chúng bản địa rất vui mừng khi hai con đường quốc lộ hoàn thành, căn bản không có vấn đề gì. Về phần Mã Thủ cùng Kỳ Lân tuy giải tỏa có chút vấn đề nhưng chỉ là tranh chấp nhỏ, Đồn công an đã sớm khống chế.
Các lãnh đạo lên xe, Trần Lôi dùng bộ đàm gọi cho Mã Thủ, không vấn đề gì. Về phần Hà Khẩu chắc càng không có vấn đề. Dân chúng địa phương rất tích cực đối với xây dựng quốc lộ Bồng Hoa, vẫn không ngừng khen quốc lộ này.
Trần Lôi gọi bộ đàm nhưng bên kia không nghe, chắc do tín hiệu. Trần Lôi gọi cho Đồn công an Hà Khẩu thì bên kia nói không vấn đề gì.
Từ huyện thành tới Hà Khẩu dài 30km cũng chỉ mất một thời gian, sau đó ra khỏi địa phận Hoa Lâm chỉ mất nửa tiếng, Trần Lôi coi như yên tâm.
Đoàn xe chạy về phía nam. Triệu Quốc Đống, La Đại Hải ngồi trong chiếc xe Santana của La Đại Hải mà theo đuôi đoàn xe. Phía sau còn có hai chiếc xe của Cục Công an Thị xã, mấy chục tên cảnh sát cưỡi xe máy chạy theo. Mặc dù sẽ không có vấn đề gì nhưng quy định vẫn phải làm.
– Bí thư La, xem ra hai vị Chủ tịch khá hài lòng với quốc lộ của Hoa Lâm chúng ta.
Triệu Quốc Đống nhìn ra ngoài và nói.
– Tôi thấy Bí thư Kỳ nở nụ cười, Thị trưởng Mạch cũng rất hài lòng. Xem ra bộ máy Thị ủy khá ăn ý.
– Quốc Đống, cậu đang nói đùa đó à?
La Đại Hải cũng cười nói:
– Cậu cho rằng hai người bọn họ có thể giống tôi và cậu sao? Ha ha, tôi già rồi nên không có suy nghĩ gì? Chẳng qua Bí thư Kỳ và Thị trưởng Mạch đều có tương lai rộng lớn, tác phong làm việc khác nhau, cá tính mạnh thì sao có thể hòa hợp?
– Ha ha, Bí thư La, tôi thấy tính của Bí thư Kỳ rất tốt mà.
– Ha ha, Quốc Đống, tính cách có tốt hay không không phải nhìn từ nụ cười trên mặt.
La Đại Hải không nói gì thêm.
Triệu Quốc Đống nghĩ nghĩ gì đó rồi cười một tiếng, đúng lúc này điện thoại trong túi vang lên:
– Chủ tịch Triệu, xảy ra chuyện, xảy ra chuyện lớn rồi.
– Chuyện gì, từ từ nói. Bí thư La ngồi cùng xe với tôi, có chuyện gì từ từ nói.
Nghe thấy là Trần Lôi gọi tới, Triệu Quốc Đống rất lo lắng.
– Xảy ra chuyện lớn. Xe cảnh sát tuần tra của Đồn công an Hà Khẩu phát hiện ở khu vực giao nhau giữa thị trấn Hà Khẩu và xã Thanh Nguyên có hơn 30 người ngồi cạnh đường nên thấy không đúng, nhưng nhìn thì thấy không phải người bên Hà Khẩu. Cảnh sát xuống hỏi nhưng bọn họ không đáp, chỉ ngồi ở cạnh đường. Sau đó cảnh sát hỏi mãi thì mới nói là từ hai xã Lương Sơn, Đãng Khê của khu Phổ Độ tới chuẩn bị chặn đường.
Triệu Quốc Đống thầm than xong rồi, có việc lớn.
Nhìn ra ngoài, Triệu Quốc Đống khá quen thuộc đường ở đây. Tiến vào khu vực Hà Khẩu, đúng là trong xã Thanh Nguyên, từ đây đến chỗ kia chỉ có vài km, lúc này muốn thay đổi thì sao kịp.
– Sao vậy Quốc Đống?
Thấy Triệu Quốc Đống tái mặt, La Đại Hải cũng thấy có vấn đề nên hỏi.
– Bí thư La, chúng ta lần này sợ có người chơi rồi. Bên Phổ Độ có người sang chặn đường.
Triệu Quốc Đống nghiến răng nghiến lợi mà nói. Bàng Quân làm ăn kiểu gì vậy, chuyện lớn như vậy mà không biết là sao? Chẳng qua Triệu Quốc Đống lập tức có phản ứng, Bàng Quân không ngu như vậy, chiêu này có thể đẩy hắn xuống vực, nhưng đối phương cũng không tốt. Không ai có thể bỏ qua cho kẻ không làm tốt công việc.
– Phổ Độ? Có việc gì?
La Đại Hải tái mặt. Mấy chục người chặn đường, hơn nữa ở tình hình này thì dù vì nguyên nhân gì mà kiện cáo cũng sẽ có liên quan tới y.
– Bàng Quân và Trần Lôi làm ăn gì vậy hả? Lập tức thông báo xe cảnh sát mở đường đổi hướng.
– Không kịp rồi, hơn nữa chúng ta mà đổi hướng thì sẽ giải thích với lãnh đạo tỉnh, Thị xã như thế nào?
Triệu Quốc Đống cười khổ nói:
– Đối mặt thực tế thôi. Bí thư La, hai chúng ta chắc khó thoát rồi. Tiểu Vương, tăng tốc tiến lên, chúng ta đi lên trên cùng.
Xe Triệu Quốc Đống vừa vượt qua vài xe thì đoàn xe đằng trước đã tự động chậm lại.
– Chúng tôi muốn sống, chúng tôi muốn ăn.
– Tại sao cắt giảm tiền giải tỏa của chúng tôi? Mong lãnh đạo làm chủ.
– Chúng tôi cần câu trả lời.
Tiếng còi cảnh sát không ngừng rú lên nhưng 30 người dân đã chặn đường. Một đám nam nữ cũng biết xe cảnh sát đằng trước không có lãnh đạo, bọn họ liền lao về mấy xe đằng sau.
Triệu Quốc Đống vội vàng xuống xe mà kêu lên:
– Trần Lôi, người của anh đâu? Lập tức đưa người sang bên, thông đường, chú ý phương pháp.
La Đại Hải cũng vội vàng chạy tới, mặt tái mét lại. Kỳ Dư Hồng và Mạch Gia Huy đã sớm từ trong xe chui ra mà nói:
– La Đại Hải, đây là như thế nào? Các anh làm như thế nào vậy hả?
– Bí thư Kỳ, tôi không biết.
– Không cần giải thích, bọn họ không phải người Huyện Hoa Lâm sao? Bây giờ không cần giải thích, anh lập tức giải tán bọn họ cho tôi.
Kỳ Dư Hồng rất tức giận nói.
Chuyện này dù xử lý như thế nào thì Kỳ Dư Hồng cũng bị mang tiếng. Kỳ Dư Hồng bắt đầu có chút hối hận tại sao để Triệu Quốc Đống làm Chủ tịch huyện, nếu lúc trước mình cứng rắn một chút, đổi người khác hoặc để Phương Trì Quốc ở đây thì có lẽ đã không có vấn đề gì.
Năm mươi cảnh sát lao tới, Trần Lôi và Bàng Quân cũng rất lo lắng. Thấy Kỳ Dư Hồng và Mạch Gia Huy đầy tức giận; La Đại Hải và Triệu Quốc Đống đều cúi đầu không nói gì, hai người Trần Lôi run lên. Có lẽ giờ phút này đã quyết định số mạng của bọn họ.
Ninh Pháp và Tần Hạo Nghiên sa sầm mặt từ trong xe đi ra. Đi thị sát mà gặp chuyện này làm người ra rất khó chịu. Nhìn đám người quỳ trên đường gào khóc, hai người bọn họ sao có thể ngồi trong xe. Mặc kệ xảy ra chuyện gì thì y là chủ tịch tỉnh cũng không thể không để ý.
– Lão Kỳ, các anh làm gì vậy hả?
Ninh Pháp và Tần Hạo Nghiên không phải chưa từng gặp mấy việc này.
– Yêu cầu cảnh sát lui ra, không có việc gì đâu. Không phải là dân chúng phản ánh vấn đề thôi sao? Các anh sợ bọn họ phản ánh việc gì không muốn ai biết hay là sợ bọn họ làm hại chúng tôi? Tôi thấy vấn đề đầu nhiều hơn.
Giọng Ninh Pháp rất lạnh lùng làm Kỳ Dư Hồng đổ mồ hôi:
– Chủ tịch Ninh, như vậy không tốt mấy.
– Không có gì cả. Tôi và Chủ tịch Tần đứng ở đây nửa tiếng nghe dân chúng phản ánh vấn đề. Anh là Bí thư Thị ủy và lão Mạch cũng đứng nghe xem.
Hai người Kỳ Dư Hồng và Mạch Gia Huy tức giận nhìn La Đại Hải và Triệu Quốc Đống. Nhưng thấy vẻ mặt khó chịu của Ninh Pháp và Tần Hạo Nghiên, hai người lại phải cúi đầu nói:
– Vậy cũng tốt, Chủ tịch Ninh cùng Chủ tịch Tần nếu cảm thấy như vậy thì hỏi ở đây.
Chuyện tới nước này Triệu Quốc Đống lại thấy bình thường. Hắn một bên yêu cầu Trần Lôi ra lệnh cảnh sát lui xuống, ngăn cản người không liên quan tới hiện trường tránh hỗn loạn. Về phần khác hắn gọi điện cho Đảng ủy khu Phổ Độ, yêu cầu Đảng ủy Khu cùng lãnh đạo hai xã Lãng Sơn, Đãng Khê lập tức tới đây.
Ninh Pháp và Tần Hạo Nghiên thực ra chỉ hỏi trong 10 phút đã hiểu rõ tình hình.
Ở đây chỉ có bảy, tám nhà đến từ hai xã Lãng Sơn, Đãng Khê. Nhà bọn họ nằm trong diện quy hoạch phải giải tỏa của khu du lịch Kỳ Lân Quan– núi Hốt Luân, nhưng tiền giải tỏa bị cắt một phần. Nguyên nhân rất đơn giản nhà bọn họ mấy năm trước nợ tiền thuế nông nghiệp và phí thủy lợi.
Thực ra hiện tượng này cũng không hiếm, Xã Kỳ Lân cùng Thị trấn Mã Thủ cũng gặp hiện tượng này. Nhưng Kỳ Lân và Mã Thủ làm công tác tốt, số lượng giải tỏa không nhiều. Nhà dân mặc dù cũng bực bội nhưng do cán bộ xã, thôn làm công tác tư tưởng nên không có vấn đề gì.
Nhưng bên Lãng Sơn, Đãng Khê lại khác, có 10 nhà bị giải tỏa có bảy tám nhà nợ tiền nhiều năm, gần như mỗi năm đều nợ. Nợ mới nợ cũ gộp lại, bây giờ có cơ hội nên hai xã Lãng Sơn, Đãng Khê sao có thể bỏ qua. Mặc dù huyện đã đưa văn bản không được vì nguyên nhân gì mà cắt giảm, nhưng xã không thèm để ý. Bọn họ thấy đây là cơ hội để thu nợ, vì thế mới cắt giảm.
Điều này làm mấy nhà oán giận, nhất là thấy huyện có văn bản rõ ràng quy định không được cắt giảm tiền giải tỏa nên thái độ càng quá khích.
Chẳng qua nếu không có người lộ thời gian lãnh đạo thị sát đoạn đường này thì bọn họ sao có thể tới ddya An Đô>ơdjc.
Điều này có một phần phản ánh vấn đề tổ chức và tài chính của chính quyền cơ sở không tốt, không công khai, tham ô, hủ hóa….
Nhìn lãnh đạo huyện, Thị xã vây quanh hai người Ninh Pháp và Tần Hạo Nghiên, mấy người dân làm ầm lên, nói toàn mấy lời nghe đồn này kia. Nói rất nhiều đến độ thư ký của Ninh Pháp cũng viết mỏi tay.
Ninh Pháp và Tần Hạo Nghiên sau khi biết tình hình thì rất tức giận. Chính quyền các cấp dính tới vấn đề liên quan tới nông dân, thuế má là đau đầu nhất.
Bây giờ có cơ hội mà không tận dụng, không cắt giảm thì chính quyền địa phương cũng sẽ gặp khó khăn. Số tiền hàng năm thu được ít, chính quyền địa phương sẽ nghèo.
Hai cấp tỉnh, Thị xã mặc dù cũng hiểu vấn đề này nhưng theo bọn họ thấy đó không phải lý do. Nếu huyện đã gửi văn bản không cắt giảm mà xã vẫn dùng cách này đó là không chính thống. Mà chính quyền huyện, Thị xã lại nhắm mắt làm ngơ, phản ứng chậm thì trong đó cũng có vấn đề. Điều này càng làm Ninh Pháp tức giận.
Hai người Kỳ Dư Hồng và Mạch Gia Huy như ngồi trên than đỏ, nghe thấy mấy tên đại biểu không ngờ nói về “tội ác” của huyện, xã; bọn họ nói vấn đề sẽ do bên Ủy ban kỷ luật điều tra, hoàn lại toàn bộ số tiền bị cắt giảm ra, bọn họ đúng là không biết nói gì.
La Đại Hải và Triệu Quốc Đống chỉ còn có thể cúi đầu mà nghe. Lúc này lãnh đạo không cần anh giải thích. Lãnh đạo phải tỏ vẻ thương dân, phải tỏ vẻ bảo vệ dân chúng.
Nghĩ cũng đúng. Bình thường Bí thư huyện ủy và Chủ tịch huyện ở huyện thì không ai sánh kịp, nhưng gặp lãnh đạo cấp trên, lãnh đạo cấp trên mà tức thì đúng là phải cúi đầu mà chịu mắng.
Dân chúng cuối cùng đã được khuyên đi. Ninh Pháp yêu cầu Thị xã Ninh Lăng và Hoa Lâm nhất định phải tra rõ vấn đề và có biện pháp giải quyết. Các vị lãnh đạo lúc này làm gì còn tâm trạng khảo sát, lập tức quay về.
…………..
– Mọi người nói ý kiến của mình xem. Trước khi Chủ tịch Ninh đi đã nói rõ với tôi trong vòng một tháng muốn nghe báo cáo về việc này, muốn xem dân chúng hai xã của Huyện Hoa Lâm phản ánh vấn đề là thật không? Trong quan trọng xây dựng khu du lịch có tồn tại vấn đề hy sinh và tổn hại lợi ích nhân dân không? Chính quyền Huyện Hoa Lâm có tùy tiện bán tài sản quốc gia không, trong đó có ai được lợi riêng không? Chính quyền địa phương có tồn tại vấn đề khi giải tỏa không, có hành vi thương tổn lợi ích nhân dân không? Cùng với việc giải quyết vấn đề. Tôi nghĩ nhất định phải điều tra cụ thể, rõ ràng.
Kỳ Dư Hồng sa sầm mặt nói.
– Đây không phải là một sự kiện dân chúng phản ánh vấn đề bình thường, nó là một sự kiện chính trị, tạo ảnh hưởng rất xấu. Hôm nay tôi nhận được điện của mấy lãnh đạo các thành phố, Thị xã khác gọi tới nói lần này Thị xã Ninh Lăng chúng ta đúng là mất mặt với Chủ tịch Ninh. Ha ha, lần này Ninh Lăng chúng ta đã nổi tiếng khắp tỉnh rồi.
Kỳ Dư Hồng càng nghĩ càng tức. Chủ tịch Ninh cùng Chủ tịch Tần có ấn tượng tốt bên Tây Hà coi như mất hoàn toàn. Ai cũng nói tác phong làm việc của Chủ tịch Ninh khác Chủ tịch Tô Giác Hoa trước đây. Chủ tịch Tô không dễ tức giận, mà Chủ tịch Ninh lúc ở An Đô có tác phong mạnh mẽ, cứng rắn. Vừa đi lên đã lật tung Thành phố An Đô, bây giờ Ninh Lăng bị Chủ tịch Ninh mất hứng thì sau này muốn cứu vãn là rất khó.
– Bí thư Kỳ, chuyện đã xảy ra, Ủy ban kỷ luật Tỉnh ủy đã nói với tôi là Chủ tịch Ninh thông báo Ủy ban kỷ luật Tỉnh ủy phái tổ công tác tới điều tra mấy vấn đề dân chúng Hoa Lâm phản ánh. Yêu cầu Ủy ban kỷ luật Thị xã chúng ta tích cực phối hợp. Bí thư có chỉ thị gì không?
Mục Cương thấy Mạch Gia Huy mặt mày sa sầm ngồi đó, Tương Uẩn Hoa chỉ hút thuốc không nói gì, y đành phải nói.
– Chuyện này Huyện ủy, chính quyền huyện Hoa Lâm có trách nhiệm. Nguyên nhân là do vấn đề bồi thường giải phóng mặt bằng và bán tài nguyên của khu du lịch Hoa Lâm. Ủy ban kỷ luật Tỉnh ủy nếu tới, Ủy ban kỷ luật Thị ủy phải tích cực phối hợp, phải tra xét toàn diện.
Kỳ Dư Hồng cố làm mình bình tĩnh:
– Chúng ta phải tính tới lãnh đạo chủ yếu của Huyện ủy, chính quyền huyện Hoa Lâm, như vậy thuận tiện cho Ủy ban kỷ luật triển khai công việc.
– Tôi đồng ý với Bí thư Kỳ. Đây là chuyện ảnh hưởng rất xấu tới hình tượng của Ninh Lăng chúng ta, có thể nói chúng ta làm nhiều công việc nữa cũng khó có thể bù đắp. Hoa Lâm để dân chúng chặn đường kiện cáo có hậu quả rất nghiêm trọng. Chủ tịch Ninh mới nhận chức, không hiểu về tình hình Ninh Lăng, nhưng chuyện này sẽ làm Chủ tịch Ninh có ấn tượng rất sâu, thậm chí ảnh hưởng tới cái nhìn của các lãnh đạo tỉnh khác div Ninh Lăng. Tôi cảm thấy Thị ủy, Ủy ban nhân dân Thị xã cần phải nhanh chóng giảm thiểu ảnh hưởng, tranh thủ trong vòng một tháng có câu trả lời thuyết phục làm Chủ tịch Ninh hài lòng.
Kỳ Dư Hồng vừa tỏ vẻ điều chỉnh bộ máy Hoa Lâm, Mạch Gia Huy tung chiêu chính là gián tiếp tỏ thái độ. Tương Uẩn Hoa đang thầm suy nghĩ nếu mình không lên tiếng thì sự nghiệp chính trị của La Đại Hải và Triệu Quốc Đống coi như xong.
– Bí thư Kỳ, tôi nói một chút.
Tương Uẩn Hoa nhấp một ngụm trà rồi thản nhiên nói.