Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 500: Bước Qua Ngưỡng Cửa Kia


Nghe hắn nói như vậy thì nàng không khỏi rưng rưng nước mắt, nàng vô cùng cảm động nhìn nam nhân trước mắt rồi nhẹ nhàng gật đầu.

– Ta biết rồi, cảm ơn ngươi.

Hứa Vi mấp máy môi mỏng, cười nói:

– Mấy ngày nay, những chuyện xảy ra như một giấc mơ, ta chưa từng nghĩ đến mình sẽ lâm vào hoàn cảnh này. May mắn là dù ở nước ngoài ta vẫn có những bạn bè tốt như vậy, còn có cả căn cứ, có những thủ đoạn như vậy để giúp ta. Nếu không thì ta cũng không biết mình phải làm như thế nào nữa.

– Đây cũng có thể xem như là duyên phận. Điều này nói rõ ông trời cũng không muốn cô như vậy. Cô hãy suy nghĩ tích cực hơn đi, tuy cô không thể trở lại thành một người bình thường nhưng lại có thể trở thành một cao thủ siêu cấp trong thế giới ngầm. Sau này cô có năng lực tốt hơn, có thể bảo vệ được vân di, không phải sao.

Hứa Vi vui vẻ nói:

– Phải.

Nàng ngắm nhìn cảnh đẹp phía xa xa của Địa Trung Hải tiếp tục nói:

– Nhưng mà ta cũng hỏi thật. Lâm Phi, tại sao ngay cả ở quốc gia Lebanon lạnh lẽo này ngươi cũng có được bạn bè thế. Tiên sinh Michelle dường như là người có địa vị rất cao nhưng lại rất nghe lời ngươi, còn gọi người là lão đại là vì sao vậy.

Khi nói đến điều này, Lâm Phi khẽ cười nói:

– Cũng không có gì đâu, có lẽ cô không biết. Những năm gần đây, Lebanon có hai đảng phái chủ yếu, một là phái Sunni của Đạo Hồi, cái còn lại là phái Mã Long của Cơ Đốc Giáo. Phụ thân của Michelle hiện nay là chủ tịch của phái Mã Long. Vậy cũng có thể nói Michelle có thể coi như một hoàng tử của Lebanon cho nên hắn ta mới có thể hô phong hoán vũ ở nơi đây.

– Thật ra phái Sunni vẫn chiếm được ưu thế, nhưng khi Michelle lăn lộn ở thế giới ngầm. Có thời điểm hắn được gọi là “Mặt sẹo” . Lúc chúng ta cùng đến nơi ở của Hỏa nhân, ta muốn giải tán truyền kỳ nên muốn đưa chút lễ cho huynh đệ. Vì vậy âm thầm giúp phụ thân của hắn. Loại quốc gia nhỏ bé như Lebanon rất hỗn loạn, cho dù động thủ tay chân một chút cũng không có ảnh hưởng gì lớn. Nhưng cha con Michelle đều rất cảm kích ta.

Hứa Vi giật mình, thì ra là có chuyện này. Vậy cũng khó trách, nhiều lần Michelle cũng hỏi qua có thể cho phụ thân của hắn đến thăm nàng hay không, tỏ vẻ rất quan tâm.

Thì ra hắn không phải có ý đồ gì với nàng mà là muốn nịnh bợ Lâm Phi.

– Ha ha, bọn họ sao không cảm kích ngươi được. Đối với ngươi đây chỉ là việc thay đổi chính quyền của một tiểu quốc gia nhưng đối với bọn họ thì có liên quan rất lớn.

Lâm Phi nhíu mày một chút, kỳ thật hắn cũng không có cảm giác gì nhiều. Bởi vì khi đã đến cảnh giới nhất định thì cho dù là chính quyền thế tục hay tiền tài đều như mây khói thoảng qua mà thôi.

Giống như tứ đại vương giả, mỗi lần xuất hiện đã thể hiện được địa vị và thực lực của họ. Vì vậy những thứ khác dường như không cần thiết nữa. Bọn họ giống như là Châu Mục Lãng Mã (Himalaya), mặc cho người khác làm gì đi nữa, nó vẫn là ngọn núi cao nhất, không ai có thể chối cãi.

Lúc rời khỏi nhà hàng Lâm Phi tùy ý ném một chồng tiền đô. Hắn cũng không để ý là bao nhiêu tiền. Dù sao thì tiền là của Michelle hiếu kính lên, nói là để cho lão đại và Hứa tiểu thư tận hứng.

Hai người cũng không vội vã quay lại sở nghiên cứu, Lâm Phi dắt Hứa Vi ra bờ biển ngắm cảnh đêm, ngắm bầu trời.

Hứa Vi không nói lời nào nhưng trong lòng rất vui vẻ, thỉnh thoảng nàng liếc nhìn Lâm Phi, lộ vẻ phong tình.

– Sao ngươi lại nhìn ta bằng ánh mắt này. Không phải vì nơi đây cảnh sắc hợp lòng người, hết sức lãng mạn nên muốn cùng ta phát sinh chút gì đó sao.

Lâm Phi cười giỡn.

Hứa Vi khẽ hừ một tiếng, mắt trắng không còn chút máu:

– Ngươi đừng tưởng bở, chẳng qua ta cảm thấy hiện nay đi cùng với ngươi khác với lúc trước.

– Khác chỗ nào thế.

Lâm Phi tò mò hỏi.

– Nói sao được nhỉ.

Hứa Vi nghiêng đầu suy nghĩ, ánh mắt mông lung nói:

– Trước kia, khi đi cùng với ngươi, tuy chúng ta đi gần nhau nhưng ta cảm thấy, cảm thấy. . . chúng ta như là đang ở hai thế giới khác nhau. Cuộc sống của chúng ta như hai đường thẳng song song. Như có một cánh cửa trong mỗi chúng ta, giúp chúng ta có thể thấy được nhau, nói chuyện với nhau nhưng lại không ở cùng một phòng. Hơn mười năm sinh sống ở những hoàn cảnh khác nhau khiến chúng ta đã trở thành những người sống không cùng một thế giới. Nhưng bây giờ, ta có thể bước qua ngưỡng cửa kia, có thể tiến vào thế giới ngươi tồn tại, có thể cảm thụ thế giới này, cảm nhận được ngươi một cách chân thật.

Lâm Phi không khỏi dừng lại, có chút bất ngờ nhìn nàng.

Hứa Vi thấy Lâm Phi đột nhiên nhìn mình chằm chằm thì không khỏi đỏ mặt lên:

– Sao. . . ngươi sao thế. Sao lại nhìn ta như vậy.

– Có thể ở cùng một thế giới với ta khiến cho cô cảm thấy rất vui vẻ sao.

Lâm Phi không nhịn được hỏi.

Thân thể mềm mại của Hứa Vi khẽ run lên, nàng cúi đầu trầm mặc một lúc rồi khẽ gật đầu:

– Ừ.

Tuy nhiên nàng không hề nói gì khác nhưng tâm ý của nàng thì không cần nói cũng biết. Mặc dù nàng không còn một thân thể như người bình thường, không thể khống chế được sự nguy hiểm của mình nhưng nàng lại có thể rút ngắn khoảng cách với Lâm Phi. Điều này khiến từ trong nội tâm của Hứa Vi cảm thấy vô cùng sung sướng.

Lâm Phi cũng không biết nên đáp lại tình cảm này như thế nào. Khi hắn ta thấy gương mặt của Hứa Vi càng ngày càng đỏ, dường như sắp chảy ra nước thì khoan thai cười chuyển đề tài:

– Phải rồi, dù sao cô cũng ăn no, kỳ thật cũng không cần ngủ, không bằng thừa lúc buổi tối bên ngoài ít người, chúng ta hãy ra bãi biển. Ta sẽ dạy cho cô luyện công đi, cô nên luyện càng sớm càng tốt.

– Được, nghe lời ngươi.

Ngực Hứa Vi đập thình thịch, nàng yếu ớt kêu.

Hơn chục phút sau, Lâm Phi mang Hứa Vi tới bãi biển phía Bắc Beirut. Nơi đây là nơi vắng vẻ, ngoại trừ tiếng sóng thủy triều thì không còn tiếng động nào khác.

Lâm Phi đang muốn bắt đầu dạy công pháp cho Hứa Vi thì nàng đã mở miệng nói trước:

– Lâm Phi. Ta. . . Ta dường như đã biết một chút cổ võ rồi. Ngày đó, sau khi Hàn Nguyệt nhận ta làm chủ nhân thì trong đầu ta liền xuất hiện một công phu, một môn đao pháp, còn có cả chiêu thức nội công.

– Ý cô muốn nói Hàn Nguyệt đã dạy cho cô một bộ đao pháp nội ngoại kiêm tu.

Lâm Phi kinh ngạc nói:

– Sao trước đây cô không nói cho ta biết.

Thứ thần binh lợi khí có linh tính cao như Hàn Nguyệt, dù có chứa một ít Tinh Thần Lạc Ẩn thì cũng không có gì lạ. Vũ đạo trưởng tồn, rất nhiều kiếm sĩ cường đại là nhờ có được thần kiếm và võ đạo lưu lại trên nó khiến tuy lực tăng lên gấp bội.

Chuyện này khoa học cũng không thể nào giải thích được, chỉ có chính thức bước vào Võ Đạo Môn mới có thể nhận thức được một chút.

– Lúc đó ta rất khó chịu, đầu óc bấn loạn nên chưa kịp nói cho ngươi biết. Bây giờ ngươi nói bắt đầu luyện công nên ta cũng muốn hỏi ý kiến của ngươi nên luyện Hàn Nguyệt đao pháp như thế nào cho tốt.

Hứa Vi nhỏ giọng nói:

– Cái môn đao pháp này chia làm ba phần, bao gồm Nguyệt Vũ Thiên Hoa, Phá Không Tập Nguyệt với U Minh Nguyệt Ánh. Mỗi một bộ phận lại có chín nghìn chín trăm tám mươi mốt loại biến hóa mà mỗi một loại biến hóa có thể dung hợp với biến hóa khác thành biến hoá hoàn toàn mới, ví dụ như. . .

Lâm Phi nghe Hứa Vi thao thao bất tuyệt nói về các chiêu thức phức tạp thì khoát tay, nói:

– Cô không cần nói nữa. Những thứ này chỉ nghe không thì cũng không có ý nghĩa gì. Không bằng cô biểu diễn cho ta xem một lượt. Cho ta xem thử đao pháp Hàn Nguyệt truyền thụ có chỗ đặc biệt gì, uy lực như thế nào.

– Ta. . . Ta biểu diễn sao.

Hứa Vi có chút khẩn trương.

Lâm Phi gật đầu:

– Ta muốn là nếu nó đã trực tiếp truyền thừa cho ngươi, vậy thì cô hẳn là đã học xong. Chỉ có khác biệt về cảnh giới và tu vi thôi, còn động tác võ thuật thì không cần học nữa rồi. Thân thể của cô đã được vật chất S cải tạo, đủ sự thừa nhận của đao Hàn Nguyệt. Cô cứ coi như ta là đối thủ, hãy lấy hết khả năng tấn công ta đi.

– Như vậy có nguy hiểm quá hay không.

Hứa Vi có chút lo lắng.

Lâm Phi mỉm cười:

– Nếu ngay cả công kích của ngươi mà cũng có thể đánh bại được ta thì làm sao ta có thể lăn lộn bên người được chứ. Cô cứ yên tâm, ta có chừng mực. Hàn Nguyệt mặc dù có uy hiếp rất lớn đối với người khác nhưng không đến mức ta không thể chống đỡ được. Chỉ cho ta cảm thụ ta mới có thể biết được uy lực đao pháp của cô.

Hứa Vi không còn cách nào khác đành phải đáp ứng. Đao Hàn Nguyệt nàng giấu trong ống tay áo khi được kêu ra thì nó giống như một hàn quang mỏng như lá liễu lóe lên giữa trời đêm, tinh mỹ tuyệt luân.

Hứa Vi hít sâu một hơi, lần đầu tiên sử dụng Hàn Nguyệt, nàng cảm thấy rất lúng túng. Nhưng khi thấy ánh mắt tin tưởng của Lâm Phi thì nàng hy vọng có thể làm tốt một chút.

– Ta sẽ bắt đầu đấy. Đầu tiên ta sẽ dùng chiêu Nguyệt Vũ Thiên Hoa để tấn công.

– Không cần giới thiệu với ta, cô cứ đánh tùy ý. Hãy coi ta như địch nhân, dùng mọi biện pháp để giết ta.

Lâm Phi lộ vẻ nghiêm túc, thời điểm này hắn phải phán đoán chính xác.

Hứa Vi gật đầu, điều chỉnh hô hấp, giơ cánh tay phải lên. Hàn Nguyệt bắt đầu nhảy vòng quanh cánh tay của nàng, mang theo từng đạo hàn khí trắng bệch.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.