Hai đồng tử của cô cũng trở nên lạnh lùng, cả người như có một tầng băng mỏng bao phủ.
Nhưng bản thân Hứa Vi lại không cảm thấy gì, mọi thứ đều là hiệu quả do Hàn Nguyệt đem tới.
Nhưng trong mắt Lâm Phi khí chất của Hứa Vi lúc này đã hoàn toàn thay đổi, từ bộ dạng thân thiết, hòa nhã trở thành bộ dạng cao quý, trong trẻo nhưng lạnh lùng, lãnh khốc.
Một môn công pháp mạnh mẽ có thể thay đổi tính cách của người luyện, vì bản thân nó đã có ý chí võ đạo mạnh mẽ, giống như người luyện võ đã có từ trường của riêng mình, công pháp mạnh đến một mức độ nhất định cũng sẽ có từ trường của nó.
Dĩ nhiên nếu thật sự muốn nắm rõ được công pháp cần làm chủ được ý chí của bản thân mình. Hứa Vi của ngày hôm nay hiển nhiên vẫn bị tình huống ảnh hưởng chứ không phải cô ấy có thể tự mình khống chế biểu hiện của bản thân.
Lúc Lâm Phi còn đang âm thầm thán phục sự thay đổi mà Hàn Nguyệt đem đến cho Hứa Vi, đột nhiên có một luồng khí lạnh đập vào mặt hắn.
Hai chân Hứa Vi chĩa xuống như một mũi tên. Hai chân trái phải di chuyển như một tia chớp, đột nhiên tay phải của cô đâm về phía hắn.
Hàn Nguyệt trên tay trở nên mạnh mẽ như một vòi rồng lạnh lẽo như băng, đem theo một trận gió lạnh trực tiếp đâm thẳng về phía cổ họng Lâm Phi.
Theo bản năng của thân thể Lâm Phi quặt người, khó khăn lắm mới tránh được một đòn này, trong lòng hắn kinh hãi. Tuy tốc độ chưa đạt đến mức khó tránh được nhưng đã vượt xa dự tính của Lâm Phi.
Cải tạo vật chất S thuần túy không thể đem lại cho Hứa Vi một tố chất cơ thể tốt như vậy, tuyệt đối là vì cơ thể trời sinh của cô ấy kết hợp với đạo pháp Hàn Nguyệt mới đạt được tốc độ kinh người như vậy.
Đây là khi Hứa Vi còn chưa từng được huấn luyện hay tu luyện qua. Đợi một thời gian nữa chắc chắn có thể nhanh hơn, mạnh hơn bây giờ rất nhiều.
Không đợi Lâm Phi nghĩ nhiều hai chân Hứa Vi đã bắt đầu ngưng kết những đợt sóng hàn khí. Sau khi hai chân cô giẫm lên những đợt sóng khí này, cô không kịp xoay người trực tiếp bay lên, từ trên đâm xuống một lưỡi đao.
Dáng người nhu mỹ như chim yến phân thân nhưng lại mang theo sát khí kinh người.
Hàn Nguyệt như một con rồng bằng tinh xảo nhảy múa trên cánh tay Hứa Vi, đột nhiên chạy ra sau lòng bàn tay Hứa Vi rồi bắn tung ra tiếp tục đâm về phía Lâm Phi.
Sau khi nghiêng người tránh Lâm Phi liên tục lùi về sau. Tuy hắn có thể trực tiếp đánh một chưởng lên người Hứa Vi nhưng hắn không làm vậy vì hắn muốn xem khả năng của Hứa Vi chứ không muốn động thủ với cô.
Hứa Vi thấy không thể tổn thương đến Lâm Phi nên không kiêng kỵ gì mà tiếp tục tấn công. Từng đường đao đâm tới như những đợt khí trăng bao quanh thân thể Lâm Phi. Người Hứa Vi nhẹ như chim, rõ ràng chưa từng luyện khinh công nhưng cô lại có thể nhảy lên nhanh nhẹn như rắn ra khỏi hang, thỏ chạy gấp gáp.
Lâm Phi tránh trái, tránh phải trên bờ cát nhưng trọng tâm vững vàng, chỉ có điều khi lạnh không ngừng ập tới khiến hắn thấy hơi khó chịu.
Thật ra ngày đó Hàn Nguyệt không bị cuồng công khống chế, uy lực còn mạnh hơn vài phần. Nhưng chung quy cũng chỉ là mãnh thủ được thảo cương mới hung hãn như vậy. Hôm nay, sau khi được Hứa Vi không chế tuy uy lực của Hàn Nguyệt đã yếu đi đôi chút nhưng vẫn vô cùng sắc bén.
Đao pháp của Hứa Vi biến hóa khôn lường, đã thế còn cực nhanh cực mạnh. Điều này không có quan hệ truyền thống về mặt ý nghĩa với Hàn Nguyệt.
Lúc Hứa Vi dùng chân để tấn công, Hàn Nguyệt sẽ nhảy múa giữa hai chân của cô. Khi Hứa Vi dùng tay tấn công, Hàn Nguyệt lại bay về giữa cánh tay. Hứa Vi không cần dùng tay bắt lấy Hàn Nguyệt vì nó luôn giữ một khoảng cách nhất định với chủ nhân.
Đây vừa là đạo vừa là ám khí, lại là một tấm chắn có thể đánh xa, đánh gần cũng có thể phòng thủ.
Lâm Phi nhìn mà hoa cả mắt. Cho dù Hứa Vi tấn công bằng cách nào nhưng Hàn Nguyệt luôn xốp lên trước. Hắn phải hết sức chăm chú mới có thể tránh được những đòn tấn công bất ngờ trước mặt.
Khi đấu qua được trăm chiêu bỗng nhiên Hứa Vi quay xung quanh Lâm Phi, bắn Hàn Nguyệt trên ra. Hàn Nguyệt bay ra tạo nên một vệt khí lạnh dài xoay nhanh xung quanh người Lâm Phi.
Lâm Phi đang không biết xảy ra chuyện gì liền thấy dưới chân rất lạnh.
– Cạch cạch cạch cạch. . .
Một lượng lớn hơi nước ngưng tụ quanh người Lâm Phi. Bắt đầu từ dưới chân đổ lên đã có một tầng bằng kiên cố, điên cuồng ngưng kết với tốc độ chóng mặt.
Trong nháy mắt nửa người dưới của Lâm Phi đã bị đông cứng, làm chậm trễ tốc độ của hắn.
Đúng lúc này trong quá trình xoay quanh người Lâm Phi Hàn Nguyệt đột nhiên đổi hướng, từ sau lưng đâm thẳng vào eo Lâm Phi.
Lần này Lâm Phi hết cách rồi, không ngờ Hàn Nguyệt còn có thể đông cứng kẻ địch nên vội vàng quay người bắt lấy Hàn Nguyệt.
Tuy thân thể Lâm Phi rất cứng cỏi nhưng hắn vẫn thấy tay rất đau, thấm ra tia máu đỏ thẫm.
Thân thể mềm mại của Hứa Vi run lên, vội vàng ngừng tấn công, thu hồi Hàn Nguyệt. Hai mắt cũng đã khôi phục về màu đen ban đầu.
– Lâm Phi! Anh làm sao vậy?
Cô vội vàng chạy lên, thấy vết thương trên tay Lâm Phi đã đóng băng, gấp đến độ khóc òa lên:
– Đều. . . đều do em không đúng! Em không khống chế được lực. . . Anh có đau không?
Lâm Phi thấy bộ dạng đau lòng của cô thì bỗng giật mình, hắn như chứng kiến lại một màn lúc còn nhỏ. . .
Một cậu bé đuổi theo một cô bé, hét lớn “chị” . Chạy trên đường, sau khi bị ngã, cô bé chạy đến an ủi cậu bé đừng khóc nữa rồi còn thổi cho cậu chỗ bị đau. . .
Lâm Phi ngây ngốc cười rộ lên.
– Anh còn cười được sao? Có gì đáng cười chứ? Vết thương này có cần băng bó không? Hứa Vi muốn chạm vào nhưng rồi lại không dám.
– Nếu không em thổi “phù phù” cho anh đi? Trước kia lúc anh bị ngã em cũng thường tới thổi “phù phù” cho anh mà.
Lâm Phi nháy mắt mấy cái rồi nói.
Lúc này Hứa Vi mới hiểu vì sao Lâm Phi lại cười. Người ta hay nói đàn ông là một đứa trẻ chưa trưởng thành, đúng thế thật. Cô giận dỗi nói một câu:
– Đừng đùa nữa, anh chảy máu rồi kìa. Đã lớn thế rồi mà không biết ngại.
– Ha ha, thật không ngờ còn có cách như vậy.
Lâm Phi ngượng ngùng:
– Là do anh khinh địch, dù sao cũng là sát khí đệ nhất thiên hạ, em mới tập đã có uy lực mạnh tới vậy. Cho đến lúc tu vị cao rồi, thực sự không dám tưởng tượng lúc đó uy lực sẽ mạnh đến đâu.
– Anh thấy cũng không cần dạy em công phu khác đâu. Em cứ cố gắng luyện tốt đao pháp Hàn Nguyệt đi. Cho dù công phu tu luyện đến đỉnh điểm nhưng cũng không giống bình thường. Huống hồ đây lại là một đao pháp mạnh đến vậy.
Nói xong Lâm Phi sờ sờ tay. Sau khi cạy những miếng bằng đông cứng trên đó ra miệng vết thương liền nhanh chóng hồi phục với tốc độ mắt thường cũng thấy được. Điều này khiến Hứa Vi hết sức ngạc nhiên nhưng rồi cô cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.
Nhưng vừa buông lỏng thần kinh Hứa Vi lại thấy trời đất quay cuồng, trước mặt tối sầm lại như thể sắp ngã xuống.
Lâm Phi kinh hãi, vội vàng ôm lấy cô, đỡ cô ngồi xuống một phiến đá trên bờ biển, ôm ngang cô lên, một tay vuốt tay cô chờ cô tỉnh lại.
– Em. . . em làm sao vậy?
Hứa Vi chậm rãi tỉnh táo trở lại rồi hỏi.
Lâm Phi cười trấn an:
– Là hiện tượng rất bình thường. Tuy thể chất của em đã tốt lên nhiều nhưng em vừa dùng Hàn Nguyệt đánh hơn trăm chiếu, hao phí không ít năng lượng, cần một ít thời gian để khôi phục lại. Đợi sau khi em luyện tập cho mình càng ngày càng mạnh thì sẽ không xuất hiện tình huống này nữa.
Lúc này Hứa Vi mới yên tâm được đôi chút, đang định chậm rãi ngồi dậy nhưng vừa lúc cô đang định xoay eo đứng dậy thì ánh mắt hai người giao nhau, lúc đó cô mới phát hiện ra tư thế mập mờ của hai người lúc này.
Cô gái ngồi trên đùi người đàn ông, người đàn ông ôm lưng cô, một tay đặt trên đùi cô.
Hô hấp của hai người phả lên mặt nhau, không khí nóng bức, dường như có thể nghe thấy tiếng thở của đối phương. Mà hai người đều là nam nữ có thể chất đặc thù, hormone giới tính tỏa ra rất mạnh mẽ.
Không tự chủ được mà trái tim hai người đều đập nhanh hơn bình thường. Những hồi ức đẹp trong quá khứ hiển hiện trước mắt. Những nụ cười, những giọt nước mắt, những xung đột và những lời giải thích, tất cả được ngăn cách bởi một tầng giấy mỏng nhưng từ đầu đến đầu cuối không ai dám đâm rách nó, dường như bất cứ lúc nào nó cũng có thể trở nên sinh động.
– Lâm Phi. . .
Hứa Vi cất tiếng gọi.
– Hả?
Lâm Phi nhìn cô.
– Tay anh còn đau phải không? Có cần. . . em thổi “phù phù” cho anh. . .
Ánh mắt Hứa Vi mông lung, trong veo như hồ nước, nhẹ giọng nỉ non hỏi Lâm Phi.
Lâm Phi do dự trong giây lát rồi khẽ lắc đầu: