Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 517: Tiếp Tục Lừa Dối


Mấy gia chủ của tứ đại gia tộc dừng lại ở mấy câu hỏi ngắn ngủi, ngồi trên chiếc ghế lặng lẽ gật đầu.

Lâm Phi biết rõ, ở đằng sau lão tổ tông của mấy người bọn họ đang dùng nguyên khí bí mật truyền tin, chỉ đạo bọn chúng câu hỏi tiếp theo.

– Lâm Phi, cậu có thể nói thêm một số chuyện giữa cậu và tiền bối Long Ngũ lúc cậu còn nhỏ không?

Một lúc sau rốt cuộc Tạ Thiên Thuận cũng cẩn thận đặt câu hỏi, thậm chí còn bắt đầu gọi là “tiền bối Long Ngũ” rồi.

Câu hỏi này Lâm Phi căn bản không cần biên gì cả, rất dễ dàng thản nhiên mà trả lời nói:

– Đó là một vùng núi, khắp nơi đều là núi, phía dưới có một thị trấn nhưng tôi cũng không biết đó là nơi nào bởi vì khắp nơi đều bị núi bao quanh, lão điên ở đấy cũng không để cho tôi đi ra ngoài.

– Giữa núi còn có hồ nước, trước kia lão ta thường dạy tôi thân pháp mà lúc trước tôi dùng để đối chiến với Long Thiên Cương, sau đó tôi ra nước ngoài cũng bị ông ấy đêm hôm khuya khoắt ném ra ngoài, hoàn toàn không biết trước đó sống ở đâu.

– Có chút manh mối có thể đưa cho các ông, tôi còn nhớ thị trấn nhỏ dưới núi có một ông lão bị quáng gà ở quầy sách báo, lúc mà tôi giúp lão điên đi ăn trộm tạp chí thanh sắc, bao nhiêu lần vì mắt của ông lão ấy không tốt mới có thể ra tay.

– Cái. . . cái gì? Long Ngũ tiền bối ông ấy còn xem tạp chí thanh sắc?

Tất cả mọi người nghẹn họng nhìn nhau trân trối, điều này cũng quá hiếm thấy rồi!

Nhưng vẻ mặt của Lâm Phi thản nhiên xác định, bởi vì đây là lời nói thật.

Trong toàn bộ kịch bản biên soạn của hắn, có thật có giả vì vậy đặc biệt dễ dàng tin tưởng.

Long Ngũ để cho người ít tuổi như Lâm Phi xuống núi trộm tạp chí thanh sắc, thông tin ấy nghe có vẻ kì quái nhưng chính là như thế, những người ngồi đó rất tin tưởng vào lời nói của Lâm Phi.

Nếu dối gạt bọn họ cũng không thể nào nói những lời thật lòng ra ngoài, bởi vì cho dù nằm mơ cũng không thể nghĩ ra được kiểu cổ quái của Long Ngũ.

Càng ly kỳ bọn họ càng tin tưởng!

Lâm Phi trả lời câu hỏi của bọn họ cũng trả lời thẳng nhưng bao nhiêu là núi ở khắp Hạ Quốc, hồ nước cũng nhiều vô cùng, bọn họ tìm sao được.

Nếu như vậy thì không thể nào đi lục soát chỗ mà họ đã từng ở để tìm Tinh Thần Thạch.

Không gian lặng ngắt như tờ, mãi một lúc lâu sau Lục Trường Minh ho vài tiếng, hỏi:

– Vậy. . . cậu có biết Long Ngũ tiền bối ông ấy. . . ông ấy đi đâu không?

Lâm Phi dang tay ra.

– Tôi nào biết lão ấy đi đâu, các ông cũng nói rồi đấy, vũ trụ lớn như thế, ông ta muốn đi đâu thì tùy ý ông ta thôi.

– Thế. . . cậu cảm thấy còn phải đợi bao lâu nữa ông ấy mới trở về?

Mọi người thấp thỏm không yên.

Lâm Phi nghĩ ngợi, nghiêm túc suy tư đáp:

– Dựa vào tốc độ tu luyện hiện tại của tôi, còn có bảy tầng phải đột phá, xem chừng. . . cũng phải sau khi tôi ba mươi tuổi.

Lâm Phi dĩ nhiên ám chỉ còn lại bảy đinh tử, hắn kỳ thực không biết còn bao lâu nữa có thể rút ra tất cả đinh tử nhưng hắn chỉ có thể nói đại khái thời gian, không thể quả nhanh cũng không thể quả chậm, muốn đạt được đúng lúc tự nhiên có thể cho bản thân sức mạnh tự vệ, cũng không thể để tứ đại gia tộc đợi không được, mất hết kiên nhẫn.

– Đột phá thất trọng công pháp, cậu nói chỉ cần hơn ba mươi tuổi, xem ra cậu rất tự tin đối với thiên phú của mình rồi.

Long Thiên Cương nhếch khóe miệng.

Lâm Phi thản nhiên nói:

– Tôi cũng không thể tự coi nhẹ bản thân, ít nhất ông ở cái độ tuổi của tôi chắc chắn không mạnh bằng tôi.

Long Thiên Cương trầm mặc, không cách nào cãi lại, những người khác cũng yên lặng gật đầu, đúng là ở độ tuổi của Lâm Phi mà có tu vi như thế thì đúng là hiếm thấy trong nhân loại, có lẽ đây cũng là lí do vì sao Long Ngũ chọn hắn, đều là tu sĩ quái dị như nhau.

Thật tình không biết, công pháp của Lâm Phi, Long Ngũ đều không luyện, thể chất đặc thù của Lâm Phi mới có thể luyện công pháp “Tự Sát Thức” kia.

Tất cả mọi người càng nghĩ lại càng cảm thấy điều Lâm Phi nói vô cùng thực tế, thực sự cái gì cũng đều bị liên kết đến cùng một nơi, tất cả tin tức đều ủng hộ lời Lâm Phi nói là thật.

Vừa nghĩ tới Long Ngũ sẽ còn trở về, bọn họ liền bắt đầu lo lắng nhưng lại không biết làm gì cho phải.

Giết Lâm Phi? Vậy ngỡ mà Long Ngũ trở về biết được chuyện này, chẳng phải tứ đại gia tộc có khả năng tai họa ngập đầu sao?

Không giết Lâm Phi nhưng Long Ngũ một khi trở về, Lâm Phi chẳng phải là sẽ có chỗ dựa siêu cấp, cũng có thể sẽ diệt bọn chúng?

Dường như đối với sức mạnh không thể địch nổi trước mắt, bọn họ làm thế nào cũng đều không đúng.

Nào biết Lâm Phi lúc này bộ dạng thâm trầm, trong lòng đã cười đến đau sốc hông, lão già điên kia đã đi đến nơi nào hắn căn bản không hề biết, là sống hay là chết đều khó mà nói được, hắn nói lừa loạn lên một vài câu, đám người kia lại có cái vẻ mặt khó chịu sắp chết, sợ như cháu của con rùa vậy.

– Gia gia, mấy vị gia chủ, chẳng lẽ chư vị trưởng bối không thấy kỳ quặc sao?

Vào lúc này Tạ Doanh Doanh nhịn không được xen vào một câu.

Lâm Phi nheo mắt, cô gái này thực sự tỉnh táo, dường như phát hiện ra tất cả bản kịch ngắn mà hắn biên ra lừa người.

– Hả? Chỗ nào kỳ quặc.

Tạ Thiên Thuận buột miệng hỏi.

Tạ Doanh cổ quái liếc nhìn Lâm Phi.

– Tất cả những gì Lâm Phi nói đều giống như không có sơ hở, có lý có căn cứ nhưng kỳ thực chỉ là lời nói một bên của anh ta, căn bản không có chứng cứ gì chứng minh, anh ta cùng với Long Ngũ tiền bối có ước định trước cũng không có chứng cứ nào cho thấy Long Ngũ tiền bối thực sự rời khỏi địa cầu.

Mọi người khẽ giật mình, lập tức cũng ý thức được quả thật có chỗ cũng không đúng!

Chứng cứ! Tất cả những gì Lâm Phi nói, công pháp cũng được, ước định cũng được đều là hư ảo, bọn họ lại không được mắt thấu tai nghe, chẳng lẽ cũng chỉ vì bộ dạng rất thật của hắn liền tin hoàn toàn hay sao?

Tạ Doanh Doanh đắc ý cười:

– Chư vị trưởng bối, còn nhớ trước đây lúc vừa mới tiêu diệt trụ sở của quân đoàn Luyện Ngục, người của quân đoàn Luyện Ngục âm mưu giảo hoạt như thế mà vẫn bị Lâm Phi lừa để làm lộ ra vị trí căn cứ của bọn chúng, lại còn đề cho Lâm Phi của cơ hội triệt phá hang ổ nữa chứ.

– Cháu nghĩ, đối với người có nghiên cứu cực sâu về não người như bác sĩ Lâm lại là nhà khoa học đại tài phát minh ra vật chất S muốn lừa gạt người khác có lẽ rất khó để lộ ra sơ hở. Chúng ta tốt hơn hết vẫn nên đề cao cảnh giác.

Tạ Doanh Doanh nói như vậy, mọi người ở đó lại cảm thấy lời nói của Lâm Phi đích thực không có gì bảo đảm, từ đầu đến cuối căn bản không có chứng cứ có tính xác thực nào cả.

Lâm Phi sắc mặt không đổi, trong lòng bắt đầu chửi thầm, Tạ Doanh Doanh này lẽ nào là ông trời phải xuống đặc biệt thu thập mình sao? Sao cứ đưa cho mình những câu hỏi khó, muốn có cơ hội cô ta rơi vào trong tay của hắn, muốn có cơ hội cho cô ta ném mùi!

– Lâm Phi, cậu cũng nghe thấy rồi đấy, muốn chúng tôi tin rằng cậu đúng là vẫn còn liên hệ với tiền bối Long Ngũ thì cậu không được bịa đặt đâu đấy.

Tạ Thiện Thuận miệng cười tủm tỉm chăm chú nhìn biểu lộ của Lâm Phi.

Lâm phi ung dung thở dài.

– Lẽ nào còn để tôi cầm quyển sổ hộ khẩu đưa ra sao? Quan hệ này sao có thể chứng minh cho mọi người đây?

– Hẳn là cậu thực sự coi chúng tôi là đồ ngu dễ lừa gạt? Không phải là cậu chỉ vì giữ tính mạng nên cố gắng tìm chút quan hệ dính líu đến tiền bối Long Ngũ.

Vương Chính cũng bắt đầu hoài nghi sâu dần, ánh mắt lộ rõ sắc lạnh.

Lâm Phi giả vờ làm bộ dạng giận không kiềm chế được, bỗng nhiên đứng dậy mắng to:

– Lão tử nói thật với các người, các người lại không tin! Bây giờ đột ngột bảo tôi đưa ra chứng cứ, tôi từ đâu tìm ra bây giờ?

Mọi người nhìn thấy Lâm Phi giống như mất đi tỉnh táo đều có chút hốt hoảng nhưng Lâm Phi hành động vô cùng tốt, một loạt biểu hiện như vậy giống như thực sự cuồng loạn, bộ dạng không thể làm gì được đối với sự không tín nhiệm của bọn họ, biểu hiện rất im lặng.

Bốn luồng uy áp ở phía sau lại lần nữa đánh úp, Lâm Phi lộ ra vẻ chật vật nhẫn nại, bất lực lại ngồi xuống, dường như hết đường.

Tạ Doanh Doanh thấy cảnh này, khóe môi nhếch lên mỉm cười tà mị, từ khi bắt đầu cô đã không cho rằng lời Lâm Phi nói là sự thật, không vì cái gì khác chỉ vì trực giác của phụ nữ, cô ta cảm thấy người đàn ông này đang nói dối.

Chỉ tiếc trực giác của phụ nữ không thể đem ra để tham khảo, cô ta liền nhạy bén đưa ra yêu cầu Lâm Phi đưa ra chứng cứ.

Tin rằng một khi chứng minh Lâm Phi đang dối gạt bọn chúng, cô ta lập công lớn nhất định có thể nhận được sự ca ngợi và chiếu cố đặc biệt của các trưởng bối Tạ gia.

Hơn nữa tên đàn ông sớm đáng chết này, hôm nay cho dù không chết cũng đừng nghĩ đến có thể tiếp tục đối đáp.

Lúc này, bầu không khí trong sảnh đã trở nên nghiêm trang, giống như khí thế sơn loan đều áp bách lên trên người Lâm Phi.

– Lâm Phi, dù sao điều này cũng còn tiếp tục liên quan đến tứ đại gia tộc của chúng tôi, còn nữa nên đối đãi với cậu như thế nào, cậu tốt nhất suy nghĩ kỹ một chút làm sao để chứng minh tất cả những gì mà cậu nói là thật. Long Khi trầm giọng nói.

– Sao cơ. . . thật là làm khó dễ đây. . .

Lâm Phi vẻ mặt căm giận bất bình, giận mà lại không dám để lộ đè nén ở trong lòng, cắn răng nghiến lợi nửa ngày.

Cuối cùng, Lâm Phi dường như đột nhiên nhớ tới cái gì, kích một chưởng, ngẩng đầu lên nói:

– Đúng rồi, tôi nhớ đến một chuyện, có một lần lúc chúng tôi ở trên núi buồn chán, ông ấy tặng tôi một miếng da thứ to nhỏ bằng bàn tay.

– Da thú?

Đám người Tạ Thiện Thuận buồn bực.

-Đấy là vật gì?

Lâm phi nhíu mày nhớ lại ngày hôm đó nhìn thấy vật mà Hành Kiền Vũ sử dụng liền miêu tả nó:

– Đó là một miếng da thú màu nâu đen, mặt trên có đường vân nhạt màu tím kim. . . giống như cái gì mà tên “Nguyên Thù.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.